Nhạc nềnSoaring

Vết Sẹo Thu Hút Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hang Vết Nứt Tối không phải là một màu đen tĩnh lặng, mà là một khoảng không đặc quánh, liên tục chuyển động bởi những dải sương mù lượng tử phát quang màu lam nhạt. Dưới lòng đất hành tinh bụi sắt Tartarus, cái lạnh buốt giá luồn qua những khe đá hẹp, mang theo mùi rỉ sét nồng nặc và hơi ẩm độc hại của quặng phóng xạ tối.


Sơn-V tựa lưng vào một tảng đá nhám, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn sau chiếc mặt nạ lọc khí đã cũ. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động sau đòn roi điện tàn khốc của Hùng tại Sector-4. Thế nhưng, thứ đang tàn phá thần kinh của anh không phải là sự tê liệt cơ học, mà là vết sẹo lượng tử phát quang màu lam hình chữ V ngược chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai. Vết sẹo ấy đang nhấp nháy, phát ra thứ ánh sáng xanh ma mị, tỏa nhiệt lượng âm ỉ như một thanh sắt nung găm chặt vào da thịt.


"Khụ... khụ..."


Tiếng ho khan gầy gò của bé An vang lên từ góc hang tối. Cô bé mười tuổi co rúm người dưới chiếc áo khoác bông thợ mỏ quá khổ, hai tay ôm chặt chiếc hộp nhạc cơ khí cũ trước ngực. Tiếng nhạc rè rè, đứt quãng của bài hát ru cổ từ Trái Đất phát ra từ chiếc hộp nhỏ như một điểm neo nhân tính duy nhất giữ cho Sơn-V không phát điên giữa cơn đau buốt tủy sống.


"An, ráng chịu một chút. Lát nữa Bảo sẽ mang bộ lọc khí mới đến," Sơn-V khàn giọng nói, tay phải anh khẽ vỗ về vai cô bé. Mỗi chuyển động nhỏ của anh đều kéo theo một phản lực lượng tử tàn khốc dội ngược qua liên kết tủy sống, phóng thẳng về phía bản thể đang nằm liệt hai chân của anh tại Elysium.


Ở đầu bên kia thiên hà, sâu dưới lòng đất bệnh viện quân y Aegis Prime, Sơn-A đang nằm bất động trên giường phẫu thuật ngầm của Mật Thất Vy Vy. Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể anh lạnh ngắt, vô lực do khung carbon sinh học mới cấy ghép chưa tương thích hoàn toàn với tủy sống bị loãng xương cấp 1. Mắt trái anh nhòe đi dưới màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc cũ, nhưng mắt phải anh vẫn nhìn thấy rõ gương mặt đầy mệt mỏi và lo âu của Vy Vy.


Nữ bác sĩ quân y đứng bên cạnh, đôi bàn tay đeo găng vô trùng khẽ run rẩy khi áp một miếng gạc tẩm Gel cách ly sinh học Aegis lên gáy Sơn-A để hạ sốt. Vết sẹo lượng tử trên cánh tay trái của Sơn-A cũng đang bùng lên thứ ánh sáng lam đồng bộ với bản thể Vanguard.


"Chỉ số rò rỉ năng lượng tối của anh đang tăng vọt," Vy Vy thì thầm, giọng cô đè thấp đầy lo ngại. "Thiếu tá Kiệt vẫn đang cho lính tuần tra gác chặt cửa phòng 404 phía trên. Hắn nghi ngờ lệnh cách ly y tế cấp S của tôi là giả. Nếu dải sóng rò rỉ này vượt qua hệ thống chặn của mật thất, AI Anima sẽ tự động định vị và báo động đỏ toàn hạm đội."


Sơn-A nén cơn co thắt tủy sống, khẽ mím môi: "Vy Vy... ở Tartarus... tôi cảm nhận được một luồng từ trường lạnh lẽo đang quét qua vành đai. Đó không phải là radar của lính tuần tra biên cảnh Mạnh. Nó sắc bén và sâu hơn nhiều."


Lời nói của Sơn-A vừa dứt cũng là lúc tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài lối vào Hang Vết Nứt Tối. Sơn-V giật mình, tay phải lập tức nắm chặt lấy báng khẩu súng bắn tia laser xung điện đang bị kẹt đạn.


Một bóng dáng nhỏ nhắn đeo kính bảo hộ quá khổ lao vào hang, tay khệ nệ bê một chiếc hòm sắt rỉ sét. Đó là Bảo. Gương mặt cậu nhóc 14 tuổi lấm lem dầu máy, đôi mắt lo lắng dán chặt vào chiếc đồng hồ đo tần số từ trường cầm tay đang nhấp nháy đèn đỏ liên tục.


"Anh Sơn! Nguy rồi!" Bảo thở hổn hển, đặt mạnh hòm sắt xuống đất. "Máy quét đa phổ tầm xa của tập đoàn Genesis đang quét thẳng xuống khu vực này. Em vừa hack vào mạng lưới vệ tinh cũ, dải sóng rò rỉ từ vết sẹo của anh đang truyền thẳng lên quỹ đạo như một ngọn hải đăng lượng tử sống!"


Sơn-V nhìn xuống cánh tay trái phát sáng của mình. Bức xạ tối từ vết sẹo đang cộng hưởng với từ trường tự nhiên của hang đá, khiến ánh sáng lam lượng tử bùng lên mạnh mẽ hơn, xuyên qua cả lớp giáp da dã chiến sờn rách.


"Là Wraith," Sơn-V nghiến răng, nhận thức đa chiều (Dual-Vision) giúp anh cảm nhận được một luồng quét điện từ vô hình đang thu hẹp phạm vi rà soát từ không gian sâu. "Sát thủ của tập đoàn Genesis đang lùng sục nguồn phát sóng lậu. Nếu gã khóa chặt tọa độ này, bé An sẽ không chịu nổi một đòn ám sát."


Bảo nhanh chóng mở hòm sắt, để lộ những tấm hợp kim màu nâu đỏ, sần sùi và bám đầy muội than. "Em đã tính toán rồi. Giáp da thông thường không thể chặn được bức xạ lượng tử sinh học. Chúng ta phải dùng Đồng rỉ sét Tartarus này. Nó là hợp kim phế liệu bị phơi nhiễm phóng xạ tối hàng chục năm dưới bãi thải của Genesis, mật độ hạt của nó cực kỳ dày, là thứ duy nhất có thể hấp thụ và làm lệch hướng dải sóng quét đa phổ."


"Nhưng đồng rỉ sét sẽ tích tụ nhiệt lượng điện từ từ tủy sống truyền qua," Sơn-V nhìn những tấm hợp kim thô ráp, nhận ra cái giá phải trả. "Nó sẽ nung chảy da thịt tôi."


"Không còn thời gian nữa, anh Sơn! Sóng quét của Wraith chỉ còn cách chúng ta hai phân khu mỏ!" Bảo hét lên, tay đã nhanh chóng nhấc mỏ mết thủy lực và những sợi cáp đồng rỉ ra.


Sơn-V hít một hơi thật sâu, gật đầu quyết định. Anh ngồi thẳng dậy, tay phải giữ chặt bả vai trái tê liệt. Bảo tiến lại gần, quấn dải cáp đồng rỉ sét xung quanh bắp tay trái của Sơn-V, rồi áp chặt những tấm đồng Tartarus thô ráp lên vết sẹo lượng tử đang phát sáng.


*Xèo xèo...*


Ngay khi kim loại rỉ sét chạm vào vết thương, một tiếng rít ghê rợn vang lên. Khói trắng bốc lên khét lẹt. Nhiệt lượng tích tụ từ phản lực lượng tử dội ngược lập tức nung đỏ tấm đồng rỉ, thiêu rụi lớp da thịt xung quanh vết sẹo của Sơn-V.


Cơn đau buốt tột cùng như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, dội ngược thẳng về đại não của Sơn.


Tại Elysium, Sơn-A trợn trừng mắt phải, một tiếng hét câm lặng nghẹn lại nơi cổ họng. Nhịp tim trên máy đo của Vy Vy vọt lên một trăm hai mươi nhịp một phút. Vết sẹo trên tay Sơn-A cũng phồng rộp lên, rỉ dịch bạch huyết nóng bỏng.


"Sơn! Giữ vững nhịp thở!" Vy Vy hoảng hốt kêu lên, cô nhanh chóng dùng kim tiêm áp lực bơm thêm một liều chất an thần nhẹ vào cổng kết nối sọ Titan để giảm bớt cú sốc thần kinh cho anh.


Sơn-V nhắm chặt mắt, kích hoạt kỹ năng Đồng bộ nhịp thở hai cơ thể. Anh ép lồng ngực mình phập phồng theo một nhịp điệu cực chậm, điều hòa nhịp tim rơi về mức năm mươi nhịp một phút. Ở phía bên kia, Sơn-A cũng nhắm mắt phải, ép cơ thể nằm yên trên giường phẫu thuật. Nhịp tim của cả hai cơ thể bắt đầu hạ xuống, ghim chặt ở mức tĩnh lặng để phân tán nhiệt lượng.


Cùng lúc đó, dải sóng quét đa phổ của Wraith quét qua đỉnh Hang Vết Nứt Tối.


Trên màn hình thiết bị cầm tay của Bảo, dải sóng rò rỉ lượng tử lam phát ra từ vết sẹo đột ngột bị dập tắt, thay thế bằng một dải tần số nhiễu từ trường thô ráp của đồng rỉ sét. Tín hiệu định vị của Wraith bị nhiễu loạn tạm thời, lệch hướng hoàn toàn sang khu vực bãi rác thải công nghiệp lân cận.


Bảo thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Thành công rồi... Sóng quét đã chuyển hướng sang bãi rác. Chúng ta tạm thời an toàn trong vài giờ."


Sơn-V quỵ xuống, cánh tay trái quấn chặt đồng rỉ sét vẫn đang bốc khói nhẹ, da thịt bỏng rát rỉ máu tươi. Anh nhìn sang bé An, cô bé đã thiếp đi vì mệt mỏi và sốt cao, tiếng thở khò khè yếu ớt dưới lớp mặt nạ lọc khí.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Tít... Tít... Tít...*


Chiếc đồng hồ đo tần số từ trường của Bảo đột ngột phát ra những tiếng bíp dồn dập, màn hình tinh thể lỏng hiển thị một dải sóng quét mới màu đỏ rực rỡ, phát ra từ một nguồn phát độc lập trên quỹ đạo.


Bảo bàng hoàng nhìn vào màn hình, gương mặt cậu nhóc cắt không còn một giọt máu. Cậu ngước lên nhìn Sơn-V bằng ánh mắt đầy hoảng loạn:


"Anh Sơn... không phải... Máy quét năng lượng của tập đoàn Genesis vừa đột ngột thay đổi thuật toán quét. Nó đã khóa chặt tọa độ khu vực Hang Vết Nứt Tối này rồi! Cảnh báo định vị đỏ đã được kích hoạt!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!