Tiếng Thét Dưới Hầm Mỏ
Tiếng còi cảnh báo của phòng thí nghiệm phụ trợ bắt đầu nhấp nháy đèn vàng, báo hiệu đội bảo an của Thu đã chạm vào cảm biến cửa ngoài.
Sâu dưới lòng đất của hành tinh bụi sắt Tartarus, trong phân khu tối tăm và ngột ngạt của hầm mỏ Sector-4, Sơn-V không nghe thấy tiếng còi báo động của Aegis Prime. Nhưng anh cảm nhận được nó. Một luồng xung điện lạnh buốt, mang theo dư chấn của vụ hack hộp đen lượng tử và nỗi sợ hãi tột cùng của y tá Thúy, dội thẳng qua liên kết vướng víu tủy sống, găm vào đại não anh như một cây đinh rỉ sét.
"Hự..."
Sơn-V khẽ rên rỉ, bước chân khập khiễng của anh suýt nữa trượt khỏi tấm sàn kim loại bám đầy bụi quặng trơn trượt. Anh phải dùng bàn tay phải thô ráp, bám đầy muội than vịn chặt vào đường ống dẫn khí rỉ sét bên vách đá để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn tê liệt sau cuộc cận chiến tàn khốc với Lão Quỷ ở nghĩa địa tàu chiến cổ. Vết bỏng điện phóng xạ tối trên bả vai trái vẫn chưa được xử lý y tế tử tế, lớp da thịt cháy xém rỉ ra thứ dịch lỏng màu lam nhạt phát quang yếu ớt dưới ánh đèn hầm mỏ tù mù. Mỗi khi cơ thể Sơn-V vận động mạnh, vết bỏng lại co thắt, truyền dẫn cảm giác đau buốt tột cùng về gáy của bản thể Sơn-A đang nằm liệt hai chân dưới mật thất vô trùng của Vy Vy.
"Sơn, anh có sao không?" Đạt bước sát phía sau, bàn tay vạm vỡ dính đầy dầu máy đỡ lấy lưng anh. Ánh mắt gã chiến binh du kích hằn lên sự lo lắng xen lẫn căm hờn khi nhìn vào vết rách rỉ máu cũ trên trán Sơn-V. "Vết thương trên trán và vai của anh lại rỉ máu rồi. Để tôi xách hộ thùng công cụ."
"Tôi ổn," Sơn-V khàn giọng trả lời qua bộ lọc khí rỉ sét của chiếc mũ bảo hiểm thợ mỏ. Giọng nói của anh rè rè do màng lọc bị bám quá nhiều bụi sắt. "Đừng để tụi cảnh vệ của lão Hùng chú ý. Chúng ta cần phải hoàn thành ca trực này để lấy được định mức nhu yếu phẩm của ngày hôm nay."
Bối cảnh xung quanh họ là một địa ngục cơ khí rỉ sét đúng nghĩa. Sector-4 là hầm mỏ sâu nhất và nguy hiểm nhất dưới sự cai trị của Ban Quản lý Mỏ quặng Tartarus, một chi nhánh tàn bạo của tập đoàn Genesis. Không khí ở đây đặc quánh bụi sắt phóng xạ, có màu đỏ sẫm ma mị dưới ánh đèn neon vàng vọt. Tiếng máy khoan thủy lực khổng lồ rền rĩ nhức óc, nện những cú búa ngàn tấn vào vách đá quặng lượng tử thô, giải phóng ra những tia lửa điện màu tím sẫm và những đám mây bụi độc tàn phá phổi thợ mỏ.
Dọc theo các lối đi hẹp bằng lưới sắt, hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ, gầy gò như những bộ xương khô di động, đang còng lưng cuốc quặng. Tiếng ho sặc sụa, xé lòng của những kẻ bị ho lao lượng tử vang lên liên tục, xen lẫn tiếng kèn kẹt của những bộ khung xương trợ lực dã chiến sờn rách. Họ không có những bộ giáp tản nhiệt Graphene hay công nghệ nano-bot vô trùng của Elysium. Thứ duy nhất giữ cho họ tiếp tục thở là những bình Oxy nén cao áp rỉ sét gài sau lưng và những liều Thuốc giảm đau thần kinh Neuro-Z rẻ tiền có tác dụng phụ tàn phá trí nhớ.
Sơn-V lết cái chân đau đi về phía khu vực bốc xếp quặng của tổ khai thác số 9. Đầu óc anh đang phải chia đôi băng thông thần kinh một cách đau đớn. Một nửa ý thức của anh vẫn đang nằm im lìm trong bóng tối của Mật Thất Vy Vy tại Elysium, cảm nhận sự căng thẳng nghẹt thở khi Đặc vụ Thu đang dẫn đội bảo an áp sát tủ thuốc lậu. Sơn-A không thể cử động đôi chân do khung carbon sinh học mới cấy chưa tương thích, chỉ có thể nín thở theo dõi tình hình qua nhãn giới bẻ đôi của Nhận thức đa chiều (Dual-Vision). Sự giằng xé giữa hai đầu chiến tuyến khiến thái dương anh đau nhói như muốn nổ tung.
"Tất cả công nhân mỏ Sector-4 chú ý! Tập trung về bãi bốc xếp trung tâm lập tức!"
Tiếng loa phóng thanh của ban quản lý mỏ đột ngột rú lên chói tai, cắt ngang tiếng máy khoan rền rĩ.
Sơn-V và Đạt liếc nhìn nhau, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an. Họ cùng đám đông thợ mỏ lầm lũi di chuyển về phía khoảng sân rộng dưới lòng đất, nơi đặt trạm phân phối khí thở và nước sạch của phân khu.
Đứng trên bục cao bằng hợp kim mạ crom sáng loáng nhưng đầy vết xước là Hùng—đội trưởng an ninh mỏ quặng Tartarus. Gã vạm vỡ, mặc bộ giáp bảo hộ mạ crom dày cộp, hai tay đeo găng điện từ gai nhọn, hông đeo khẩu roi điện từ lượng tử phát ra những tiếng lách tách điện sẫm màu đầy đe dọa. Đứng hai bên gã là bốn con robot thợ săn K-90, máy quét laser màu đỏ rực của chúng liên tục rà soát qua đám đông thợ mỏ nghèo khổ, phát ra những tiếng ro ro cơ khí lạnh lùng.
"Lũ chuột mỏ vô dụng!" Hùng khoanh tay trước ngực, giọng gã vang lên qua bộ khuếch đại âm thanh của giáp vai, tàn nhẫn và đầy khinh miệt. "Hội đồng quản trị tập đoàn Genesis vừa gửi báo cáo kiểm toán sản lượng. Do các vụ đột kích phá hoại liên tục của lũ phiến quân du kích tại vành đai Asteroid-7, sản lượng quặng sắt lượng tử thô của Sector-4 trong tuần này đã bị thiếu hụt hai mươi phần trăm so với chỉ tiêu gửi về trạm Kronos."
Đám đông thợ mỏ bắt đầu xôn xao, những tiếng thì thầm lo sợ vang lên.
"Câm miệng!" Hùng gầm lên, găng tay điện từ của gã nện mạnh xuống thành lan can sắt, bắn ra một quầng lửa điện tím sẫm khiến những thợ mỏ đứng gần đó phải lùi lại vì hoảng sợ. "Để bù đắp vào khoản thâm hụt tài chính của tập đoàn, Ban Quản lý Mỏ quyết định áp dụng quy chế đặc biệt từ ngày hôm nay. Tất cả các tổ mỏ không đạt chỉ tiêu ngày sẽ bị cắt giảm năm mươi phần trăm khẩu phần nước sạch và Oxy nén cao áp!"
"Cái gì?"
"Như thế là giết người! Không có oxy sạch, chúng tôi sẽ chết ngạt trong hầm lò vì bụi phóng xạ!"
Tiếng la ó bùng lên dữ dội từ đám đông thợ mỏ khốn khổ. Cắt giảm oxy ở độ sâu này không khác gì một bản án tử hình tập thể chậm rãi. Phổi của họ đã bị mài mòn bởi bụi sắt, nếu không có Oxy nén cao áp lọc tạp chất, bức xạ tối sẽ nung chảy tế bào tủy sống của họ chỉ trong vòng vài ca trực.
Sơn-V siết chặt nắm tay phải. Trong đầu anh, hình ảnh bé An gầy gò, má hóp, đang nằm ho sặc sụa trong căn cabin rỉ sét ở bãi rác Tartarus hiện lên rõ mồn một. Bình khí oxy nén tự chế của cô bé đã cạn kiệt từ đêm qua. Anh đã mạo hiểm tính mạng cướp bình oxy ở tập trước để duy trì sự sống cho em gái nuôi, nhưng nếu Hùng khóa chặt hệ thống phân phối khí thô, anh sẽ không thể đổi quặng lấy thêm bình sạc mới cho cô bé. Bé An mồ côi mười tuổi kia là điểm neo nhân tính duy nhất giữ cho ý thức phân tách của anh không bị phát điên giữa hai luồng nhân dạng đối địch.
"Tôi phải lấy được oxy sạch," Sơn-V thầm nghĩ, ánh mắt anh quét qua trạm phân phối khí thở được bảo vệ bởi hai cảnh vệ vũ trang phía sau Hùng.
Anh lẳng lặng lùi lại phía sau, lách qua đám đông để tiếp cận tên cai ngục đứng gần bảng điều khiển trạm sạc. Sơn-V thò tay vào túi áo, lôi ra một nắm tiền phế liệu và vài linh kiện điện tử cũ thu nhặt được từ nghĩa địa tàu chiến cổ. Đây là số tài sản nhỏ nhoi còn lại của anh.
"Này, người anh em," Sơn-V hạ thấp giọng, đưa nắm phế liệu sát vào tay tên cai ngục. "Bình oxy của con bé nhà tôi ở cabin đã cạn sạch. Giúp tôi nạp đầy một bình nén nhỏ này thôi. Chỗ phế liệu này đủ để cậu đổi lấy hai liều Neuro-Z ở chợ đen."
Tên cai ngục nhìn nắm linh kiện đồng rỉ sét, trong mắt gã lóe lên sự tham lam, nhưng ngay khi gã định đưa tay nhận lấy, một tiếng bíp dài rợn người vang lên từ bảng điều khiển trung tâm. Màn hình hiển thị của trạm phân phối đột ngột chuyển sang màu đỏ khóa chặt.
"Không được," tên cai ngục vội vàng rụt tay lại, gương mặt gã lộ vẻ sợ hãi. "Đội trưởng Hùng đã dùng mã bảo mật của ban quản lý để khóa chặt toàn bộ van phân phối tự động. Mọi dải sạc oxy đều phải có chữ ký quét võng mạc của chính gã. Tôi mà chạm vào, robot K-90 sẽ bắn nát đầu tôi ngay lập tức. Cút đi trước khi gã nhìn thấy!"
Sơn-V thẫn thờ thu tay lại. Thử nghiệm mua chuộc thất bại hoàn toàn trước cơ chế kiểm soát độc tài của tập đoàn. Cái giá phải trả là sự bất lực tột cùng khi biết bình khí của bé An đang cạn kiệt từng micro-lít cuối cùng. Lòng tin của những thợ mỏ xung quanh đối với sự im lặng, nhẫn nhịn của anh bấy lâu nay cũng bắt đầu rạn nứt. Họ nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngại, coi anh là kẻ hèn nhát chỉ biết cúi đầu trước họng súng của ban quản lý.
Đúng lúc này, một tiếng động cơ gầm rú vang lên từ phía đường ray vận tải.
Hùng Sắt—trưởng nhóm khai thác vạm vỡ của tổ mỏ số 9—bước ra khỏi khoang lái của chiếc máy xúc mỏ hạng nặng. Thân hình khổng lồ như gấu của gã lấm lem muội than đen kịt, hai cánh tay đầy vết sẹo do quặng cào đang run lên vì phẫn nộ. Gã nhìn chằm chằm vào Hùng an ninh mỏ, rồi vung chiếc búa tạ dùng để đập đá quặng nện mạnh xuống chiếc máy khoan thủy lực cầm tay bên cạnh.
*Rầm!*
Chiếc máy khoan thủy lực bị đập nát bét, các vi mạch điện tử bắn ra tung tóe, khói xám bốc lên nghi ngút.
"Lũ chó hút máu tập đoàn!" Hùng Sắt gầm lên, giọng gã như sấm truyền vang vọng khắp hầm mỏ Sector-4. "Chúng tôi đã bán tủy sống, bán lá phổi của mình cho các người mười năm nay để đổi lấy những mẩu bánh tổng hợp mốc meo và thứ nước thải lọc lại! Giờ các người còn muốn cắt cả khí thở của con cái chúng tôi sao? Tổ mỏ số 9 tuyên bố bãi công! Không có oxy sạch, không có một viên quặng nào được bốc lên tàu vận tải hôm nay hết!"
"B b b bãi công!"
"Không làm việc nữa! Cho sập hầm mỏ luôn đi!"
Tiếng hô hào hưởng ứng bùng lên như một cơn bão lửa từ hàng trăm thợ mỏ khốn khổ. Họ giơ cao cuốc mỏ, búa điện thô sơ, dồn dịch đội hình về phía bục của Hùng. Lòng căm thù bị dồn nén bao năm qua chỉ chờ một ngòi nổ để bùng cháy thành một cuộc nổi dậy vô sản tự phát đầy máu và nước mắt.
"Đạt! Đừng!" Sơn-V vội vàng chộp lấy vai Đạt khi thấy gã chiến binh du kích đang ngầm rút ra một khối bộc phá quặng thô từ trong giáp da dã chiến.
"Sơn! Buông tôi ra!" Đạt nghiến răng, mắt đỏ ngầu sát khí. "Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta thổi bay đầu lão Hùng và cướp kho oxy! Anh định hèn nhát đứng nhìn họ bị giết sao?"
"Nghe tôi!" Sơn-V khàn giọng nói, nhãn giới bẻ đôi của anh đang nhìn thấy toàn bộ hệ thống phòng thủ tự động của hầm mỏ thông qua bản đồ định vị của Aegis. "Hùng không đi một mình. Gã có bốn con robot K-90 trang bị súng máy hạng nhẹ, và hệ thống cửa xả khí clo tự động của hầm mỏ đang được kết nối với máy chủ của ban quản lý. Nếu cậu kích nổ bộc phá thô sơ ở đây, Hùng sẽ dùng nó làm cớ để kích hoạt giao thức thanh lọc, xả khí độc tiêu diệt toàn bộ thợ mỏ trong vòng ba mươi giây! Chúng ta sẽ bị thảm sát hoàn toàn trước khi chạm được vào kho oxy!"
Lời cảnh báo lạnh lùng, mang tính toán chiến thuật nghiêm ngặt của Sơn-V khiến Đạt khựng lại một nhịp. Gã nhìn vào mắt Sơn-V, thấy được sự kiên định và nỗi đau giằng xé tột cùng đứng sau lớp kính lọc bụi rỉ sét. Sơn-V không sợ chết, nhưng anh biết cái giá phải trả cho một hành động bốc đồng lúc này là sinh mạng của hàng trăm con người vô tội, và nguồn quặng thô duy nhất để Vy Vy điều chế Calypso-9 cứu mạng anh cũng sẽ bị cắt đứt vĩnh viễn.
Nhưng bánh xe định mệnh đã quay, không ai có thể ngăn cản được cơn giận dữ của những kẻ bị dồn vào đường cùng.
"Bọn phản loạn ngu xuẩn!" Hùng đứng trên bục cao cười tàn nhẫn. Ánh mắt gã lóe lên sự đắc thắng—đây chính là cái cớ mà ban quản lý mỏ chờ đợi bấy lâu nay để thanh lọc những thành phần bất hảo và thắt chặt quyền kiểm soát khu mỏ. Gã nâng cánh tay phải lên, ra lệnh cho đội robot: "Robot K-90! Kích hoạt giao thức truy quét mức độ 3! Bắn hạ bất kỳ con chuột nào từ chối cầm máy khoan!"
*Ro ro... Cạch cạch!*
Bốn con robot thợ săn bốn chân lập tức dàn đội hình, họng súng máy hạng nhẹ trên lưng chúng xoay tròn, phát ra tiếng rít lạnh người. Những tia laser đỏ rực khóa chặt vào ngực của Hùng Sắt và những thợ mỏ đi đầu.
"Bảo vệ Hùng Sắt!" Đạt hét lên, nhưng trước khi gã kịp ném khối bộc phá, Hùng Sắt đã hành động.
Gã trưởng nhóm khai thác khổng lồ lao vào khoang lái chiếc máy xúc mỏ hạng nặng, gạt cần điều khiển thủy lực. Chiếc gầu xúc bằng hợp kim titan sứt mẻ gầm lên, quét một đường vòng cung khổng lồ, hất văng hai con robot K-90 sang bên vách đá, tạo ra một cơn mưa tia lửa điện và tiếng thép rách sạt tai. Hùng Sắt điều khiển chiếc máy xúc khổng lồ lao tới, chắn ngang lối đi duy nhất dẫn từ khu vực cảnh vệ vào bãi bốc xếp, tạo thành một lá chắn thép vững chắc che chắn cho đám đông thợ mỏ phía sau.
"Chạy đi! Lùi lại phía sau đường ống dẫn khí!" Hùng Sắt hét lên qua cửa kính buồng lái máy xúc. Gã dùng găng tay thủy lực nện mạnh vào bảng điều khiển để khóa chết hệ thống phanh, biến chiếc máy xúc thành một pháo đài cố định chặn đường.
Sự đàn áp bằng bạo lực của Hùng bị trì hoãn ngắn hạn bởi lá chắn thép bất ngờ này. Nhưng điều đó càng làm gã đội trưởng an ninh điên cuồng hơn.
"Lũ súc sinh!" Hùng gầm rú, gã nhảy xuống khỏi bục cao, tay lăm lăm khẩu roi điện từ lượng tử. Gã ra lệnh cho hai con robot K-90 còn lại: "Vòng qua đường ống thông gió phía trên! Bắn nát buồng lái cho tao!"
Sơn-V đứng giữa làn khói bụi mù mịt và tiếng la hét hỗn loạn của thợ mỏ, hệ thần kinh của anh đang gánh chịu một áp lực tàn khốc.
Ở đầu bên kia, tại Elysium, sọ Titan của Sơn-A đang nóng lên cực độ. Anh nhìn thấy qua camera giám sát của hạm đội rằng Đặc vụ Thu đã bắt đầu phá khóa niêm phong tủ thuốc của Vy Vy. Vy Vy đang cố gắng dùng luật cách ly để trì hoãn cô ta, nhưng thời gian chỉ còn tính bằng giây. Nếu Sơn-A không tỉnh lại để ngầm can thiệp vào máy chủ hạm đội, Vy Vy sẽ bị bắt.
Nhưng nếu Sơn-A tập trung ý thức về Aegis, bản thể Sơn-V tại Tartarus sẽ rơi vào trạng thái lơ đãng, bất động hoàn toàn đúng năm giây—như Bảo từng phát hiện. Và trong năm giây đó, Hùng Sắt và các thợ mỏ sẽ bị thảm sát, Đạt sẽ bị bắn hạ, và bé An đang hấp hối trong cabin cũng sẽ không bao giờ có được oxy sạch.
Nỗi cô độc tột cùng và sự giằng xé đạo đức xé rách linh hồn Sơn thành hai nửa. Anh phải lừa dối đồng đội ở cả hai phe để âm thầm ngăn chặn thảm họa, nhưng giờ đây, những con người xương máu đang đứng trước mặt anh, những người đã từng chia sẻ từng ngụm nước lọc bụi sắt với anh, đang chuẩn bị đổ máu.
"Mình không thể im lặng được nữa," Sơn-V khàn giọng thầm nghĩ. Ý chí tự do của anh bùng lên, vượt qua mọi lập trình sinh học và luật cấm của tập đoàn Genesis. "Nếu phải trả giá bằng sự phân rã tủy sống vĩnh viễn, mình cũng phải cứu họ."
Anh nhắm chặt mắt phải, dồn 80% băng thông thần kinh về bản thể Sơn-V, chấp nhận để Sơn-A rơi vào trạng thái chết lâm sàng tạm thời dưới mật thất Vy Vy để tập trung toàn lực tác chiến thực địa. Cánh tay phải của anh chộp lấy chiếc kìm đa năng rỉ sét bên hông, đôi mắt phải sáng rực ánh sáng lam lượng tử ma mị dưới lớp kính lọc bụi rỉ sét.
Phía trước, Hùng đã vòng qua được chiếc máy xúc. Gã cười tàn nhẫn, nâng khẩu roi điện từ lượng tử lên cao. Những luồng điện từ màu tím sẫm, mang theo độc tố phóng xạ tối tàn phá tủy sống, lách tách chạy dọc thân roi. Gã nhắm thẳng vào buồng lái của Hùng Sắt, chuẩn bị giáng một đòn sấm sét để đánh gãy cột sống của gã trưởng nhóm bãi công ngay trước mặt toàn bộ công nhân mỏ.
Sơn-V lướt nhanh qua làn khói bụi, lách qua điểm mù của con robot K-90 đang quét laser, hướng thẳng về phía gã đội trưởng an ninh tàn bạo.
Chuỗi nhân quả tàn khốc của vết nứt lượng tử đã bắt đầu chuyển động, và không một ai có thể quay đầu lại được nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!