Nguồn Sống Khan Hiếm
Sơn Tùng lùi lại, nhìn Vy Vy bằng ánh mắt lạnh lùng và cảnh báo rằng cuộc chơi phản gián chỉ mới bắt đầu. Tiếng bước chân nặng nề của gã đặc nhiệm phản gián xa dần ngoài hành lang vô trùng của Phân khu 9, kéo theo cả bầu không khí ngột ngạt như muốn bóp nghẹt lồng ngực những người ở lại. Cánh cửa trượt khép chặt, để lại tiếng rít cơ khí khô khốc và sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm phòng bệnh cách ly.
Ngay khi bóng đen của Sơn Tùng hoàn toàn biến mất sau lớp kính phân cực, Vy Vy lập tức đổ gục xuống cạnh giường phản trọng lực. Đôi vai cô run lên bần bật dưới lớp áo blouse trắng vô trùng dính đầy vệt Gel cách ly sinh học xám đục. Cô đưa bàn tay đeo găng y tế vuốt lại gọng kính titan, cố gắng che đi dải nước mắt nóng hổi vừa tràn ra nơi khóe mắt. Sự căng thẳng tột độ của cuộc đối đầu vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của nữ bác sĩ quân y.
"Sơn... anh có nghe thấy tôi nói không?" Vy Vy thì thầm, giọng cô khản đặc, nhỏ đến mức chỉ đủ cho bộ xử lý lượng tử trong sọ Titan của Sơn-A ghi nhận như một dải tần số nhiễu thấp.
Sơn-A nằm bất động trên giường. Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể anh hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và cứng đờ như một khúc gỗ mục dưới đáy đại dương sâu thẳm. Khung carbon sinh học mới cấy ghép dọc theo sống lưng vẫn chưa tương thích hoàn toàn với hệ thần kinh bị tàn phá bởi phản lực lượng tử. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn co thắt buốt nhói chạy dọc lên tận đỉnh đầu. Mắt trái anh nhòe đi dưới một màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc cũ, chỉ còn mắt phải nhìn đăm đăm vào Vy Vy.
"Tôi nghe... Vy Vy..." Sơn-A khàn giọng trả lời qua bộ lọc âm của kén giường bệnh. "Cảm ơn cô... nếu không có lớp gel của cô..."
"Đừng nói nữa!" Vy Vy ngắt lời, cô nhanh chóng đứng dậy, lướt nhanh mười đầu ngón tay trên bảng điều khiển holographic của phòng bệnh để kiểm tra các chỉ số sinh học. Sắc mặt cô đột ngột tái mét khi nhìn thấy biểu đồ sóng tủy sống của Sơn-A đang sụt giảm một cách thê thảm, dốc đứng như một vực thẳm không đáy. "Chỉ số đồng bộ của anh đang rơi tự do. Dòng hạt lượng tử tự do đang gặm nhấm các khớp thần kinh tủy sống với tốc độ nhanh gấp đôi dự kiến."
Cô quay sang nhìn Sơn-A bằng ánh mắt đầy lo âu và tuyệt vọng:
"Lượng huyết thanh Calypso-9 trong kho lậu của tôi đã cạn kiệt hoàn toàn rồi. Những gì tôi vừa tiêm cho anh chỉ là liều thô cuối cùng được chắp vá từ các mẫu thải y tế. Nó chỉ đủ duy trì băng thông lượng tử giữa hai bản thể của anh trong tối đa ba ngày nữa. Nếu sau ba ngày đó chúng ta không có thuốc ổn định tinh khiết... tủy sống của anh ở cả hai đầu chiến tuyến sẽ bị phân rã hoàn toàn. Anh sẽ bị nổ não vĩnh viễn, Sơn!"
Cơn đau đầu dữ dội đột ngột bùng phát từ gáy Sơn-A, truyền dẫn một luồng xung điện t tàn khốc xuyên qua liên kết lượng tử, dội thẳng vào bản thể Sơn-V ở phía bên kia thiên hà.
***
Tại Hang Vết Nứt Tối sâu dưới lòng đất hành tinh bụi sắt Tartarus, Sơn-V đột ngột khuỵu xuống. Cánh tay trái của anh co quắp lại, run rẩy dữ dội dưới lớp giáp da dã chiến sờn rách. Vết sẹo lượng tử phát quang màu lam trên cánh tay trái bắt đầu tỏa nhiệt lượng nóng bỏng, ăn mòn da thịt anh như một dòng axit vô hình. Anh phải dùng tay phải bấu chặt vào vách đá rỉ sét để không ngã nhào xuống nền đất bẩn thỉu.
"Anh Sơn!"
Bảo lao đến đỡ lấy Sơn-V. Cậu bé mười bốn tuổi đeo chiếc kính bảo hộ quá khổ che nửa gương mặt lấm lem dầu máy, tay cầm chiếc đồng hồ đo tần số từ trường cầm tay đang nhấp nháy đèn cảnh báo đỏ liên tục. Giọng cậu nhóc run lên vì lo lắng:
"Chỉ số từ trường sinh học của anh lại dao động nhọn hoắt rồi! Bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy của anh đang bị quá nhiệt, lớp vỏ đồng rỉ sét bắt đầu nứt ra do phản lực lượng tử quá lớn dội về từ Elysium!"
Sơn-V cắn chặt răng, cố nén cơn đau buốt xé rách hệ thần kinh, điều hòa nhịp thở theo kỹ năng Đồng bộ nhịp thở hai cơ thể. Nhịp tim của anh từ từ hạ xuống từ một trăm mười về mức sáu mươi nhịp một phút. Anh đưa mắt nhìn về phía góc hang tối, nơi bé An đang nằm trên chiếc giường gấp dã chiến.
Cô bé mười tuổi gầy gò, má hóp sâu, làn da xám xịt do nhiễm độc phóng xạ nhẹ từ bụi sắt hầm mỏ. Tiếng ho lao lượng tử của cô bé vang lên từng đợt khò khè, đứt quãng, mỗi nhịp thở đều rít lên đau đớn qua chiếc mặt nạ trợ thở mini cũ kỹ bám đầy muội than. Hộp nhạc cơ khí cũ dưới chân giường vẫn phát ra những âm thanh rè rè của bài hát ru cổ từ Trái Đất, như một nỗ lực tuyệt vọng để xoa dịu cơn đau của đứa trẻ mồ côi.
Sơn-V cảm thấy tim mình thắt lại. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai anh. Anh không chỉ phải sống sót để ngăn chặn một cuộc chiến tranh diệt vong toàn thiên hà, mà còn phải giữ mạng sống cho đứa em gái nuôi tội nghiệp này.
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của Sơn-V. Đạt bước vào hang, cơ bắp cuồn cuộn dưới bộ giáp sắt chắp vá từ vỏ tàu rác bám đầy bụi quặng đỏ. Gương mặt gã chiến binh du kích Vanguard đầy vết sẹo nhỏ do tia lửa hàn lúc này tràn ngập sự phẫn nộ và lo lắng. Gã ném mạnh chiếc búa điện từ 'Phá Đá' xuống đất, chửi thề một tiếng vang dội:
"Chó chết thật! Tướng Bách vừa ra lệnh thắt chặt phong tỏa toàn bộ vành đai Asteroid-7! Hạm đội Aegis đã thiết lập một mạng lưới rào chắn từ trường dày đặc dọc theo biên giới biên cảnh. Không một con tàu vận tải nào của Hiệp hội Chợ đen lọt qua được. Các tuyến đường buôn lậu thuốc men của chúng ta bị cắt đứt hoàn toàn rồi!"
Đạt bước đến bên Sơn-V, nắm chặt bả vai anh, giọng gã run lên vì giận dữ:
"Khu ổ chuột Tartarus đang cạn kiệt oxy sạch và thuốc giảm đau. Bé An... nếu không có thuốc điều trị từ Aegis gửi về, con bé sẽ không chịu nổi qua tuần này. Sơn, chúng ta phải làm gì đây? Tụi cực đoan của tên Kha đang kích động thợ mỏ nổi dậy đánh bom bệ phóng tên lửa biên giới để trả thù, nhưng việc đó chỉ tổ nướng sạch mạng sống của anh em thợ mỏ!"
Sơn-V nén cơn đau ở cánh tay trái, chậm rãi đứng thẳng dậy. Nhãn giới Nhận thức đa chiều (Dual-Vision) cho phép anh nhìn thấy cả hai bối cảnh cùng lúc: một bên là Vy Vy đang lo lắng tột độ trong mật thất vô trùng của Elysium, một bên là Đạt và Bảo đang nhìn anh với ánh mắt trông chờ quyết định sinh tử giữa hang đá rỉ sét.
"Chúng ta không thể đầu hàng, Đạt," Sơn-V khàn giọng nói qua bộ lọc khí của chiếc mũ bảo hiểm dã chiến. "Vy Vy vừa thông báo cho tôi qua cầu truyền dữ liệu lượng tử. Cô ấy có thể tự điều chế huyết thanh Calypso-9 tinh khiết ngay tại mật thất để cứu mạng cả hai bản thể của tôi và gửi thuốc về cứu bé An. Nhưng cô ấy thiếu chất xúc tác cốt lõi."
Sơn-V quay sang nhìn Bảo, chỉ tay vào chiếc đồng hồ đo tần số từ trường:
"Chúng ta cần Quặng sắt lượng tử thô. Loại quặng có mật độ hạt lượng tử tự do cao nhất, chỉ có thể tìm thấy ở các vỉa quặng sâu dọc theo vành đai phóng xạ của Asteroid-7. Bảo, em có thể dùng máy quét thạch anh lượng tử để định vị vỉa quặng thô có độ tinh khiết cao từ xa không?"
Đôi mắt thông minh của Bảo sáng lên dưới chiếc kính bảo hộ quá khổ. Cậu nhóc gật đầu lia lịa, ngón tay nhỏ nhắn gõ nhanh trên bàn phím cơ khí cầm tay:
"Được! Em đã độ lại máy quét bằng tinh thể thạch anh lượng tử tự nhiên thu hoạch từ Hang Vết Nứt Tối. Nó có thể xuyên qua các đám mây bụi sắt dày đặc của Asteroid-7 để định vị mạch quặng thô trong phạm vi năm mươi cây số. Nhưng anh Sơn... Asteroid-7 lúc này là vùng cấm quân sự. Robot thợ săn K-90 và tàu tuần tra của Aegis đang lùng sục khắp nơi!"
"Chúng ta sẽ đi bằng tàu kéo Sắt Rỉ," Sơn-V quyết định, ánh mắt anh rực lên sự kiên định lạnh lùng. "Đạt, chuẩn bị bộc phá quặng thô và súng laser xung điện. Chúng ta sẽ tiến thẳng vào vùng rìa vành đai phóng xạ để tránh radar mỏ của tên Hùng. Bảo, em đi cùng anh để vận hành máy quét định vị. Chúng ta phải lấy được quặng thô trước khi rào chắn từ trường của Aegis khép chặt hoàn toàn."
***
Chiếc tàu kéo phế liệu *Sắt Rỉ* lao đi trong bóng tối lạnh lẽo của vành đai Asteroid-7. Thân tàu bằng hợp kim titan sờn rách, chắp vá từ xác tàu chiến cũ, liên tục phát ra những tiếng rít kèn kẹt ghê rợn dưới áp lực của gió mặt trời. Trong khoang lái chật hẹp nồng nặc mùi dầu máy cháy và khói phóng xạ, Sơn-V dùng tay phải siết chặt cần điều khiển cơ học bọc da sờn, nỗ lực bẻ lái lách qua những khối đá bay khổng lồ trôi dạt vô định.
Cánh tay trái của anh vẫn buông thõng vô lực, tê liệt hoàn toàn do phản lực dội ngược từ sọ Titan của Sơn-A truyền qua liên kết. Trên ghế phụ lái, Bảo ôm chặt chiếc máy quét thạch anh lượng tử, mười đầu ngón tay gõ liên tục để lọc nhiễu tần số bão từ trường.
"Báo cáo anh Sơn! Phía trước mười lăm cây số, ngay sát rìa vành đai phóng xạ của Vực Thẳm Genesis, có một vỉa quặng sắt lượng tử thô có độ tinh khiết cực cao!" Bảo reo lên, chỉ tay vào màn hình hiển thị một dải ánh sáng màu lam nhạt đang nhấp nháy dữ dội. "Nhưng mật độ phóng xạ tối ở khu vực đó rất lớn. Nếu chúng ta đi vào, vỏ tàu kéo sẽ bị mài mòn mạnh, và..."
"Không sao, Bảo. Bật lá chắn tản nhiệt Graphene lên mức tối đa," Sơn-V ra lệnh, mắt anh dán chặt vào khoảng không tối tăm phía trước. "Đạt, chuẩn bị bộc phá cầm tay. Khi tàu tiếp cận vách đá, chúng ta chỉ có đúng ba phút để khai thác quặng trước khi radar tuần tra của Aegis ghi nhận chấn động nổ."
Đạt quấn chặt chiếc khăn rằn che bụi trên mặt, tay lăm lăm khẩu súng bắn tia laser xung điện tự chế, gật đầu mạnh mẽ:
"Hiểu rồi! Tôi đã sẵn sàng!"
Chiếc tàu kéo *Sắt Rỉ* nghiêng mình lướt sát sạt qua một khối tiểu hành tinh khổng lồ, để lại một vệt sáng năng lượng màu lam mỏng từ động cơ phụ hoạt động bằng thẻ năng lượng tối thô. Khi tàu tiến sát vào vỉa quặng thô, Bảo nhanh chóng kích hoạt máy quét thạch anh lượng tử, phát ra một luồng sóng siêu âm đặc biệt để định vị chính xác lõi quặng phát quang.
"Đạt! Bắn bộc phá vào tọa độ 12-B trên vách đá!" Sơn-V hét lên qua bộ đàm.
*Bùm! Bùm!*
Hai tiếng nổ đanh gọn vang lên trong không gian không trọng lực, hất tung hàng vạn mảnh đá rỉ sét và bụi sắt phóng xạ tối màu tím sẫm vào không trung. Khói phóng xạ tràn ngập xung quanh tàu kéo, len lỏi qua các khe hở của vỏ tàu rách nát và rò rỉ thẳng vào khoang lái.
"Khụ... Khụ khụ!"
Bé An nằm ở khoang sau đột ngột lên cơn ho dữ dội. Bụi sắt phóng xạ rò rỉ vào phổi khiến cô bé khó thở cấp tính, gương mặt nhỏ nhắn tím tái lại, hai tay cào xé chiếc mặt nạ trợ thở đã cạn kiệt oxy sạch.
"An!" Sơn-V nhói lòng, nhưng anh không thể buông cần lái lúc này. Phản lực đau đớn từ phổi của bé An dội thẳng vào tủy sống của anh, khiến bản thể Sơn-A tại Elysium cũng đột ngột trợn trừng mắt, máu mũi rỉ ra thấm đỏ tấm ga giường vô trùng.
"Tôi không sao... Sơn... tập trung lái tàu..." Vy Vy từ mật thất ngầm đang dùng thiết bị quét cầm tay để ngầm điều trị sóng não cho Sơn-A, khàn giọng động viên anh qua liên kết.
Sơn-V nghiến răng, tay phải ghì chặt cần lái, điều khiển cánh tay thủy lực của tàu kéo lướt nhanh qua làn khói bụi để gạt sạch lớp đá bề ngoài, lộ ra những tinh thể Quặng sắt lượng tử thô phát sáng màu lam rực rỡ dưới ánh đèn pha tàu kéo. Đạt nhanh chóng điều khiển gầu xúc cơ học hốt trọn khối quặng thô tinh khiết vào khoang chứa phế liệu của tàu.
"Lấy được quặng rồi! Sơn, rút lui mau!" Đạt hét lớn.
Nhưng đúng lúc Sơn-V chuẩn bị bẻ lái để quay đầu tàu kéo, một dải ánh sáng màu vàng kim khổng lồ đột ngột bùng lên trước mũi tàu, cắt ngang không gian tối tăm của vành đai Asteroid-7.
Đó là Rào chắn từ trường biên giới do Đô đốc Bách trực tiếp thiết lập từ hạm đội tuần tra Aegis. Rào chắn từ trường liên kết hàng vạn vệ tinh quân sự tạo thành một bức tường năng lượng tối khổng lồ, bít kín toàn bộ lối thoát duy nhất dẫn về phía Tartarus.
"Chó chết! Chúng ta bị nhốt rồi!" Đạt gầm lên, tay gã run lên khi nhìn thấy bức tường năng lượng đang khép chặt. Gã nâng một khối bộc phá quặng thô lên, mắt rực lửa giận dữ: "Sơn! Để tôi dùng bộc phá quặng thô nổ tung một góc rào chắn từ trường này! Chúng ta phải mở đường máu thoát ra ngoài!"
"Không được, Đạt! Dừng lại ngay!" Sơn-V quát lớn, tay phải anh vươn ra giữ chặt bả vai Đạt. "Rào chắn từ trường của Aegis hoạt động bằng hệ thống cảm biến đa tần số. Nếu cậu kích nổ bộc phá quặng thô ở đây, chấn động năng lượng sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn hạm đội. Siêu chiến hạm Goliath sẽ áp sát tọa độ này trong vòng ba mươi giây và bắn nát tàu kéo của chúng ta thành tro bụi! Chúng ta không thể đối đầu trực diện với hỏa lực của Aegis!"
"Vậy chúng ta phải làm sao? Đứng im chịu chết ở đây à?" Đạt hét lên, gương mặt gã vặn vẹo vì tuyệt vọng khi nghe tiếng ho sặc sụa của bé An ở khoang sau ngày một yếu dần.
Sơn-V nhắm mắt lại trong một nhịp thở. Hội chứng Nhận thức đa chiều (Dual-Vision) cho phép anh sử dụng bộ não siêu cấp của bản thể Sơn-A tại Elysium để phân tích cấu trúc năng lượng của rào chắn từ trường thời gian thực. Thông qua sọ Titan kết nối ngầm với máy tính chiến hạm, anh phát hiện ra một khe hở nhỏ trong mạng lưới rào chắn.
"Bảo! Nhìn vào tọa độ 44-C trên máy quét thạch anh!" Sơn-V ra lệnh dứt khoát. "Cơn bão từ trường cũ của Vành Đai Helios mười năm trước đã để lại một điểm mù tự nhiên tại khu vực đó. Rào chắn từ trường bị bẻ gãy tạm thời và dao động yếu hơn năm mươi phần trăm do nhiễu động hạt phóng xạ tối từ lò phản ứng Genesis cũ."
Bảo nhanh chóng lướt ngón tay trên màn hình, mắt cậu nhóc giãn to vì kinh ngạc:
"Anh Sơn nói đúng! Điểm mù đó chỉ rộng đúng bốn mét, và nó đang di chuyển liên tục theo chu kỳ quay của tiểu hành tinh bên cạnh! Nhưng anh Sơn... tàu kéo của chúng ta rộng đến ba mét rưỡi! Lách qua một khe hẹp di động như thế trong bão phóng xạ là tự sát!"
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Hãy tin anh," Sơn-V khàn giọng nói. Anh kích hoạt kỹ năng lái phi thuyền bẻ cong quỹ đạo (Gravity Drift) bằng tay phải.
Anh tắt đột ngột động cơ chính của tàu kéo, để mặc con tàu rơi tự do nương theo trường trọng lực của tiểu hành tinh bên cạnh. Chiếc tàu kéo *Sắt Rỉ* trượt nghiêng một góc bốn mươi lăm độ, lướt sát sạt qua vách đá bay rỉ sét với tốc độ chóng mặt. Tiếng kim loại mài vào đá phát ra những tia lửa điện xanh lục chói mắt, vỏ tàu bị sạt nhẹ một đường dài dọc theo mạn sườn.
"Bảo! Đếm ngược chu kỳ điểm mù!" Sơn-V hét lớn, mồ hôi lạnh trộn lẫn vệt rách chảy máu trên trán cũ chảy ròng ròng xuống cằm anh.
"Ba... hai... một... KÍCH HOẠT ĐỘNG CƠ PHỤ MAU!" Bảo gào lên.
Sơn-V dùng tay phải đập mạnh vào nút khởi động khẩn cấp. Thẻ năng lượng tối thô nạp dư bộc phát một luồng năng lượng khổng lồ, đẩy chiếc tàu kéo vọt thẳng qua khe hở rộng bốn mét của rào chắn từ trường ngay trong tích tắc trước khi điểm mù bị khép chặt hoàn toàn bởi dòng điện từ trường vàng kim.
*Rầm! Coong!*
Đuôi tàu kéo bị luồng điện từ của rào chắn quét trúng, nổ tung một mảng vỏ thép rỉ sét và làm tê liệt hoàn toàn hệ thống radar định vị của tàu kéo. Nhưng họ đã vượt biên thành công, mang theo toàn bộ số Quặng sắt lượng tử thô quý giá thoát khỏi vòng vây phong tỏa của hạm đội Aegis.
"Chúng ta... chúng ta thoát rồi!" Đạt thở phào nhẹ nhõm, gã gục đầu vào bảng điều khiển, hai tay vẫn run rẩy.
Bảo nhanh chóng chạy chương trình kiểm tra hệ thống, nhưng sắc mặt cậu nhóc đột ngột biến đổi khi nhìn thấy một tín hiệu quét đa phổ cực mạnh vừa xuất hiện trên màn hình quét thạch anh lượng tử phụ:
"Anh Sơn! Có biến! Hệ thống định vị của chúng ta đã hỏng, nhưng cảm biến thạch anh vừa ghi nhận một dải sóng quét radar quân sự Aegis tầm gần đang hướng thẳng vào tàu kéo!"
Sơn-V giật mình nhìn lên màn hình chính đã bị nhiễu sóng lam nhạt. Từ trong đám mây bụi sắt dày đặc của vành đai Asteroid-7, một chiếc chiến hạm tuần tra hạng nhẹ Interceptor trắng muốt của Aegis đang từ từ hiện ra từ phía phản sáng, họng pháo laser tầm xa của nó đã khóa chặt mục tiêu vào chiếc tàu kéo phế liệu đang bốc khói.
Đó là tàu tuần tra của Mạnh—sĩ quan biên cảnh tuần tra biên giới.
Giọng nói trầm ấm nhưng nghiêm nghị của Mạnh vang lên qua tần số vô tuyến khẩn cấp, đứt quãng qua tiếng rè rè của bão từ trường:
"Tàu kéo vô danh của Vanguard! Các người đang vi phạm nghiêm trọng sắc lệnh phong tỏa biên giới của Đô Đốc Bách. Ngay lập tức tắt động cơ và xuất trình mã nhận diện sinh trắc học, nếu không tôi sẽ nổ súng tiêu diệt!"
Sơn-V đứng lặng người trong khoang lái, tay phải anh ghim chặt vào cần điều khiển đã nguội lạnh. Qua liên kết lượng tử, Sơn-A tại Elysium cũng nín thở, mắt phải trợn trừng nhìn vào màn hình radar hiển thị tọa độ của chính bản thể Vanguard của mình đang nằm gọn trong họng súng của đồng đội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!