Nhạc nềnSoaring

Lối Thoát Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bíp kéo dài của chiếc máy quét cầm tay vang lên giữa không gian đặc quánh của Phòng 404. Trên màn hình holographic rực sắc đỏ, các dải sóng hình sin đại diện cho cấu trúc tủy sống lượng tử của Sơn-A dao động một cách hỗn loạn trước khi từ từ ghim lại ở một con số cố định: bảy mươi lăm phần trăm. Đó là một chỉ số hoàn hảo cho một phi công bị chấn thương G-force thông thường, không hề có bất kỳ dấu vết nào của sự vướng víu hay rò rỉ băng thông lượng tử.


Thiếu tá Kiệt nhìn chằm chằm vào màn hình, gương mặt góc cạnh sạm đi dưới ánh đèn đỏ của hệ thống báo động dự phòng. Gã giật lấy chiếc máy quét từ tay Sơn Tùng, điên cuồng nhấn nút hiệu chuẩn lại để quét lần hai. Nhưng kết quả vẫn trơ lỳ ra đó. Thuật toán giả lập sóng não cổ xưa từ cuốn nhật ký của bố Sơn Hải, được Sơn-A ngầm kích hoạt thông qua bộ cấy ghép sọ Titan đúng hai giây trước khi quét, đã dựng lên một bức tường dữ liệu giả lập hoàn mỹ.


"Không thể như thế được!" Kiệt gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ. "Sóng não của nó lúc nãy rõ ràng đã phân kỳ đến mười phần trăm! Máy quét cầm tay chắc chắn đã bị nhiễu bởi hơi axit khử trùng!"


Sơn Tùng lùi lại một bước, đôi mắt cấy chip phân tích hành vi của gã ti hí lại, phát ra những tia sáng đỏ lạnh lùng rà soát khắp cơ thể Sơn-A. Gã không nhìn vào màn hình máy quét, gã nhìn vào mười đầu ngón tay đang run rẩy nhẹ của Sơn-A, nhìn vào vệt mồ hôi lạnh đang thấm đẫm tấm ga giường vô trùng. Là một đặc nhiệm phản gián sừng sỏ, gã biết rằng công nghệ có thể bị đánh lừa, nhưng phản ứng sinh học của một cơ thể đang chịu đựng đau đớn tột cùng thì không.


Sơn-A nằm bất động trên giường phản trọng lực. Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể anh hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và vô lực do khung carbon sinh học mới cấy ghép chưa tương thích. Nhưng sâu trong đại não, ý thức của anh đang phải gánh chịu một cơn bão điện từ thực sự. Ở phía bên kia thiên hà, tại Hang Vết Nứt Tối của Tartarus, bản thể Sơn-V vừa trải qua cơn sốc đau đớn dội ngược và đang nằm ngất lịm trên nền đá lạnh. Sự phân tách ý thức bị kéo căng đến mức cực hạn, khiến Sơn-A có cảm giác như một nửa linh hồn mình đang bị giam cầm trong một vực thẳm đóng băng, chỉ còn một nửa cố gắng bám víu lấy thực tại ở Elysium.


"Thiếu tá Kiệt, ngài đã quét xong," Vy Vy bước lên trước, giọng cô lạnh lùng và đanh thép như một lưỡi dao mổ. Cô chỉnh lại gọng kính titan, che đi sự mệt mỏi và lo lắng trong ánh mắt. "Bệnh nhân của tôi cần được yên tĩnh để điều hòa nhịp tim. Mọi sự can thiệp thô bạo tiếp theo sẽ được tôi báo cáo trực tiếp lên Cục Quân y dưới danh nghĩa mưu sát sĩ quan át chủ bài."


"Câm miệng, bác sĩ!" Kiệt quát, gương mặt gã vặn vẹo vì đố kỵ. Gã quay sang Sơn Tùng, thúc giục: "Tùng! Gọi Trực mang chiếc máy quét tủy sống cố định từ cổng căn cứ vào đây! Chiếc máy đó hoạt động bằng hệ thống offline hoàn toàn, không một thuật toán nhiễu sóng nào có thể qua mắt được nó!"


Sơn Tùng im lặng trong vài giây. Gã gật đầu, đưa tay lên bộ đàm gắn trên giáp vai: "Trực, đẩy thiết bị quét cố định vào Phòng 404. Ngay lập tức."


Tiếng bánh xe cơ khí nặng nề nện xuống sàn kim loại ngoài hành lang báo hiệu sự xuất hiện của hiểm họa mới. Trực, sĩ quan sinh trắc học của căn cứ Aegis Prime, đẩy chiếc máy quét tủy sống cố định vào phòng. Đó là một cỗ máy khổng lồ bằng hợp kim crom xám xịt, có cánh tay robot nhiều khớp nối mang một vòng quét tròn rực sáng ánh sáng beta màu xanh lam. Thiết bị này không kết nối với mạng lưới hạm đội, chạy bằng một nguồn điện hạt nhân độc lập, nghĩa là Sơn-A hoàn toàn không thể dùng Giao thức hack hệ thống từ sọ Titan để can thiệp vào cơ sở dữ liệu của nó.


"Chuẩn bị kết nối đầu dò trực tiếp vào khớp đốt sống cổ C3," Trực lạnh lùng nói, ngón tay gã lướt trên bảng điều khiển cơ học của cỗ máy.


Nam đứng phía sau giường bệnh, bàn tay gã đã âm thầm đặt lên báng khẩu súng xung kích giấu dưới vạt áo phi công. Gã nhìn Sơn-A, mắt gã rực lên một quyết tâm sinh tử. Gã sẵn sàng nổ súng, sẵn sàng biến căn phòng này thành một bãi chiến trường để bảo vệ người bạn thân của mình. Nhưng Sơn-A khẽ lắc đầu, một chuyển động cực nhỏ chỉ đủ để Nam nhận ra. Anh biết nếu nổ súng ở đây, tất cả bọn họ—bao gồm cả Vy Vy—sẽ vĩnh viễn bị khép vào tội phản loạn và bị tiêu diệt.


*Phải phá hủy chiếc máy quét đó. Nhưng không được để lại dấu vết phá hoại cố ý.*


Ý nghĩ đó lóe lên trong đại não đang quá tải của Sơn-A. Anh nhìn vào vòng quét beta đang từ từ hạ xuống sát gáy mình. Sọ Titan của anh vẫn đang quá nhiệt, dịch bạch huyết rỉ ra nhẹ dọc theo vết mổ chưa lành.


Vy Vy bước lên, hành động của cô nhanh và dứt khoát đến mức cả Sơn Tùng và Kiệt đều không kịp phản ứng. Cô cầm lấy tuýp Gel cách ly sinh học Aegis, bóp một lượng lớn chất gel polymer màu xám đục lên gáy Sơn-A, phủ kín toàn bộ khu vực xung quanh vết mổ C3.


"Các người muốn quét thì cứ việc," Vy Vy lạnh lùng nói, đôi mắt cô nhìn thẳng vào Sơn Tùng. "Nhưng đây là Gel cách ly sinh học vô trùng. Bệnh nhân vừa trải qua phẫu thuật, vùng da gáy đang bị tổn thương nghiêm trọng do phơi nhiễm phóng xạ. Nếu không có lớp gel này làm mát và ngăn chặn sự xâm nhập của bức xạ beta từ máy quét, tủy sống của cậu ấy sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn. Tôi bôi chất này dưới danh nghĩa 'gel làm mát giảm chấn' theo đúng quy trình bảo vệ bệnh nhân của Cục Quân y."


Trực nhíu mày nhìn chất gel xám đục đang phủ dày trên gáy Sơn-A. Gã do dự một nhịp, nhìn sang Sơn Tùng. Sơn Tùng gật đầu lạnh lùng: "Tiếp tục quét."


Cánh tay robot của máy quét cố định từ từ hạ xuống. Vòng quét beta rực sáng lam sát sạt vào gáy Sơn-A, chỉ cách lớp gel cách ly chưa đầy hai milimét.


Sơn-A nhắm mắt lại. Anh cảm nhận được luồng từ trường lạnh lẽo từ đầu dò của máy quét đang bắt đầu thâm nhập qua lớp gel. Lớp gel polymer này có đặc tính chặn hoàn toàn sóng quét hồng ngoại tầm gần, nhưng đối với bức xạ beta của máy quét cố định, nó chỉ có thể làm giảm hiệu suất quét đi ba mươi phần trăm. Chỉ số vướng víu lượng tử vẫn có nguy cơ bị lộ diện nếu máy quét hoàn tất chu kỳ hoạt động trong mười giây.


*Mười... chín... tám...*


Sơn-A không còn đường lui. Anh tập trung toàn bộ dải nhận thức còn sót lại, hướng dòng chảy nano-bot sinh học trong máu di chuyển tập trung về mười đầu ngón tay và vùng da gáy tiếp xúc với chất gel. Nano-bot của anh mang năng lượng lượng tử tự do rò rỉ từ sọ Titan, hoạt động như những dây dẫn điện siêu vi.


"Kích hoạt... xung điện từ sinh học..." Sơn-A ra lệnh trong tâm trí.


Thông qua lớp Gel cách ly sinh học Aegis—vốn là một chất polymer có tính dẫn điện nhẹ khi gặp nhiệt độ cao—Sơn-A điều khiển các nano-bot tạo ra một cầu nối dẫn điện siêu nhỏ giữa sọ Titan của anh và đầu dò của máy quét cố định. Anh không hack vào phần mềm của máy, anh tấn công thẳng vào phần cứng của nó.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Những tia chớp điện từ siêu nhỏ, mắt thường khó lòng nhìn thấy, đột ngột phóng ra từ gáy Sơn-A, truyền qua lớp gel xám và găm thẳng vào bộ cảm biến quang học nhạy cảm của vòng quét beta.


*Bùm! Pop!*


Một tiếng nổ nhỏ, đanh gọn vang lên từ bên trong thân máy quét cố định. Một luồng khói xám khét lẹt bốc lên từ bảng điều khiển của cỗ máy khổng lồ. Vòng quét beta màu xanh lam lập tức tắt lịm, cánh tay robot mất đi nguồn điện đổ gục xuống, suýt chút nữa đập vào đầu Sơn-A nếu Nam không nhanh tay đỡ lấy.


Trực kinh hoàng lùi lại, nhìn bảng điều khiển đang tối đen của cỗ máy trị giá hàng vạn EC: "Cái... cái gì thế này? Cầu chì năng lượng của máy quét đã bị nổ tung hoàn toàn!"


"Chuyện gì đã xảy ra?" Kiệt hét lên, gã lao đến giật lấy bảng điều khiển đã chết hẳn của máy quét.


Trực nhanh chóng chạy chương trình chẩn đoán thủ công trên màn hình phụ dự phòng, gương mặt gã tái mét: "Báo cáo Thiếu tá... Máy quét bị lỗi hệ thống nghiêm trọng do quá tải điện áp ngược. Có vẻ như... hệ thống điện lưới của bệnh viện vừa trải qua một vụ chập điện lớn từ sự cố mất điện lúc nãy, tạo ra một dòng điện dư tích tụ trong ổ cắm dự phòng của phòng bệnh. Khi chúng ta khởi động máy quét ở công suất tối đa, dòng điện dư này đã dội ngược lại và thiêu rụi toàn bộ cầu chì cảm biến của máy."


Vy Vy khoanh tay trước ngực, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy giễu cợt: "Tôi đã cảnh báo các người rồi. Hệ thống điện dự phòng của phân khu y tế này chưa ổn định sau sự cố chập mạch lưới điện hạm đội trước đó. Các người cố tình mang một thiết bị tiêu thụ điện năng lớn như thế này vào quét mà không qua kiểm định an toàn của ban kỹ thuật, giờ thì tự gánh chịu hậu quả đi."


Kiệt nghiến răng trừng mắt nhìn Vy Vy, gã biết mình vừa bị hụt mất một con mồi lớn nhưng không thể tìm ra bất kỳ bằng chứng vật lý nào chứng minh Sơn-A hay Vy Vy đã phá hoại máy quét. Vụ chập điện hoàn toàn là một lỗi kỹ thuật khách quan do sự cố lưới điện trước đó gây ra.


Đúng lúc bầu không khí trong phòng bệnh căng thẳng đến mức nghẹt thở, một tiếng bước chân dồn dập, uy nghiêm vang lên ngoài hành lang.


Đại tá Hòa bước vào phòng. Vị chỉ huy lữ đoàn biên cảnh có gương mặt phúc hậu nhưng đôi mắt kiên định, nghiêm nghị dưới chiếc mũ quân phục phẳng phiu. Đi sau ông là bốn binh lính cảnh vệ trang bị súng laser hạng nặng.


"Thiếu tá Kiệt! Đội trưởng Sơn Tùng! Các người đang làm cái quái gì ở đây thế này?" Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực của Đại tá Hòa vang lên, làm rung động cả những tấm kính phân cực của căn phòng.


Kiệt lập tức đứng thẳng người, giơ tay chào nhưng gương mặt vẫn lộ vẻ bất phục: "Báo cáo Đại tá, chúng tôi đang thực hiện lệnh quét sinh trắc học khẩn cấp để truy tìm gián điệp lượng tử theo sắc lệnh của Đô đốc Bách."


"Sắc lệnh của Đô đốc Bách không cho phép các người bức hại và mưu sát một phi công át chủ bài của hạm đội ngay trên giường bệnh!" Đại tá Hòa đập mạnh tập tài liệu holographic lên bàn máy y tế. "Tôi vừa nhận được lệnh trực tiếp từ Bộ Chỉ huy Hậu cần tối cao. Mọi cuộc khám xét và quét sinh trắc học không có sự phê duyệt của ban y khoa đối với các phi công thuộc phi đội Tiên phong đều bị hủy bỏ lập tức để bảo vệ an toàn nhân sự trước chiến dịch tuần tra biên cảnh ngày mai!"


Đại tá Hòa chỉ tay ra phía cửa, giọng ông đanh lại: "Các người đã phá hỏng một thiết bị quét trị giá hàng vạn EC của căn cứ, suýt làm ngừng tim một đại úy phi công xuất sắc. Ngay lập tức mang cỗ máy rác rưởi này ra ngoài và rút quân cho tôi!"


Sơn Tùng nhìn Đại tá Hòa, rồi nhìn sang Sơn-A đang nằm im lìm trên giường bệnh. Gã biết rằng lá chắn chính trị của Đại tá Hòa và sự can thiệp pháp lý mạnh mẽ của Bộ Chỉ huy Hậu cần đã bẻ gãy hoàn toàn cuộc truy quét của cục an ninh tối nay. Gã giơ tay chào Đại tá Hòa một cách máy móc, rồi ra lệnh cho lính đặc nhiệm:


"Thu hồi thiết bị. Rút quân."


Đội đặc nhiệm phản gián nhanh chóng đẩy chiếc máy quét bị hỏng ra ngoài. Kiệt đứng lại sau cùng, gã nhìn Nam và Vy Vy bằng ánh mắt đầy căm hận, nhưng trước uy lực của Đại tá Hòa, gã buộc phải quay lưng bước ra khỏi phòng.


Sơn Tùng dừng chân ngay trước thềm cửa trượt. Gã không quay đầu lại, nhưng giọng nói lạnh lùng, vô cảm của gã vang lên, đóng băng bầu không khí ấm áp vừa mới nhen nhóm:


"Bác sĩ Vy Vy, Đại úy Nam... Trò chơi phản gián này chỉ mới bắt đầu. Lưới an ninh của chúng tôi không bao giờ có điểm mù vĩnh viễn."


Cánh cửa trượt khép lại, che khuất bóng dáng màu đen của vị đội trưởng đặc nhiệm phản gián.


Trong phòng bệnh chỉ còn lại Đại tá Hòa, Nam, Vy Vy và Sơn-A. Đại tá Hòa thở dài một tiếng, ông bước đến bên giường bệnh, đặt bàn tay to lớn lên vai Sơn-A:


"Dưỡng thương cho tốt, Sơn. Phi đội Tiên phong cần cậu cho chuyến bay ngày mai. Đừng để những kẻ đố kỵ làm ảnh hưởng đến tinh thần của cậu."


"Cảm ơn Đại tá," Sơn-A khàn giọng trả lời.


Sau khi Đại tá Hòa rời đi để xử lý các thủ tục pháp lý với ban an ninh, Vy Vy lập tức khóa chặt cửa phòng bệnh, kích hoạt hệ thống chặn sóng quét một lần nữa. Cô đổ gục xuống chiếc ghế bên cạnh giường, đôi vai gầy guộc khẽ run lên vì kiệt sức.


"Chúng ta... vừa vượt qua một cửa tử," Vy Vy thì thầm, giọng cô nghẹn ngào. "Nhưng chiếc máy quét bị hỏng đó sẽ khiến Thu và tập đoàn Genesis nhảy vào cuộc kiểm toán y tế sớm hơn dự kiến. Lượng Calypso-9 lậu trong kho của tôi đã cạn kiệt hoàn toàn rồi, Sơn."


Sơn-A không trả lời. Anh quay sang nhìn Nam, người vẫn đang đứng im lặng bên cửa sổ, mắt dán vào chiếc màn hình cầm tay hiển thị dữ liệu bay của phi đội.


Nam từ từ quay lại. Gã bước đến bên giường bệnh, nhìn thẳng vào mắt Sơn-A. Gã không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa chiếc màn hình cầm tay ra trước mặt Sơn-A.


Trên màn hình là kết quả rà soát hộp đen lượng tử của chiếc phi thuyền thử nghiệm Prototype Alpha mà Nam vừa thực hiện ngầm. Biểu đồ hiển thị một dải tần số gây nhiễu lượng tử cực kỳ đặc biệt, một dải tần số trùng khớp hoàn hảo với tần số phát ra từ bộ cấy ghép sọ Titan của Sơn-A mỗi khi anh lên cơn co giật tủy sống.


Nam đã biết sự thật. Gã biết Sơn-A chính là nguồn phát sóng lậu, gã biết người bạn thân của mình đang che giấu một bí mật kinh hoàng vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hạm đội Aegis.


Nam nhìn vết sẹo lượng tử đang phát sáng màu lam nhạt dưới lớp Gel cách ly sinh học trên gáy Sơn-A, rồi nhìn vệt máu rỉ ra từ khóe mắt trái của anh. Đôi mắt gã phi công át chủ bài chính trực rực lên một nỗi đau đớn và hoài nghi sâu sắc, nhưng gã không hề có ý định báo cáo.


Gã tắt màn hình cầm tay, đặt bàn tay to lớn của mình lên vai Sơn-A, siết chặt:


"Sơn... Cậu đang gánh chịu cái quái gì trên lưng thế này?" Nam thì thầm, giọng gã run lên vì xúc động. "Nhưng dù cậu là ai... tôi đã hứa sẽ là cánh sau bảo vệ lưng cho cậu trên chiến trường. Lời hứa đó vẫn vĩnh viễn có hiệu lực."


Sơn-A nhìn Nam, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua vết máu khô trên má anh. Anh biết mình đã nợ người bạn thân này một món nợ ân tình sinh tử không bao giờ có thể trả hết.


Nhưng áp lực vẫn chưa dừng lại ở đó. Ngoài hành lang tối tăm của bệnh viện, Thiếu tá Kiệt đang đứng tựa lưng vào vách tường kim loại. Gã rút từ trong túi áo ra một thiết bị nghe lén siêu nhỏ, có hình dạng như một con nano-bot tàng hình, rồi thì thầm với Thượng úy Cương đang đứng cạnh:


"Cương, cài con rệp này vào lỗ thông gió của Phòng 404. Tôi muốn nghe thấy từng nhịp thở, từng lời thì thầm của bọn chúng."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!