Giao Thoa Sinh Tử
Những tia lửa nhiệt lượng màu cam rực rỡ từ chiếc máy cắt của đội đặc nhiệm phản gián rít lên từng hồi ghê rợn, ăn mòn dần lớp hợp kim titan bảo vệ bên ngoài cánh cửa Phòng 404. Bóng tối đỏ rực của hệ thống đèn báo động khẩn cấp nhấp nháy theo nhịp điệu của một chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần. Khói khét lẹt từ kim loại bị nung chảy len lỏi qua khe cửa hở, hòa lẫn với mùi ozone đặc quánh của phòng cách ly y tế. Chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi máy phát điện dự phòng của bệnh viện quân y Aegis Prime kích hoạt lại toàn bộ lưới điện, và cũng là bấy nhiêu thời gian để Vy Vy đưa ra quyết định sinh tử.
"Sơn, nghe tôi nói không? Cậu phải giữ thẳng gáy, tuyệt đối không được cử động!" Giọng Vy Vy thì thầm bên tai Sơn-A, run rẩy nhưng mang theo sự quyết đoán lạnh lùng của một bác sĩ trưởng khoa thần kinh.
Trong ánh sáng đỏ mờ ảo, đôi bàn tay đeo găng vô trùng của cô lướt nhanh trên khay thép dã chiến, nhấc lên ống tiêm áp lực cao chứa liều huyết thanh Calypso-9 thô cuối cùng. Dung dịch màu lam nhạt bên trong ống nghiệm sủi bọt khí li ti, phát ra thứ ánh sáng lượng tử yếu ớt nhưng đầy ma mị. Đây là hợp chất chưa qua tinh lọc hoàn chỉnh từ phòng thí nghiệm bỏ hoang Alpha-9, một thứ dược phẩm cứu mạng nhưng cũng là chất độc tàn phá nếu hệ thần kinh không chịu đựng nổi phản lực cộng hưởng.
Sơn-A nằm bất động trên chiếc giường phản trọng lực. Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể anh hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và vô lực như một khúc gỗ mục dưới đáy đại dương. Khung carbon sinh học mới cấy ghép dọc theo sống lưng vẫn chưa tương thích hoàn toàn, mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn co thắt cơ học buốt nhói lên tận đỉnh đầu. Mắt trái anh nhòe đi dưới một màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc cũ, chỉ còn mắt phải nhìn đăm đăm vào trần nhà polymer đang rung chuyển dưới những nhát cắt nhiệt ngoài hành lang.
"Tôi... tôi chịu được," Sơn-A khàn giọng trả lời, môi anh nứt nẻ rỉ ra một vệt máu mỏng. "Tiêm đi, Vy Vy. Trước khi chúng... phá được cửa."
Vy Vy không chần chừ thêm một giây. Cô đặt đầu kim áp lực cao sát vào đốt sống cổ thứ ba (C3) của Sơn-A, ngay bên dưới vết sẹo lượng tử phát quang màu lam đang bốc lên luồng nhiệt lượng khét lẹt.
*Xoẹt!*
Tiếng rít của khí nén áp lực cao vang lên trong không gian hẹp. Liều Calypso-9 thô được đẩy thẳng vào tủy sống sinh học của Sơn-A.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ thế giới của Sơn như sụp đổ.
Đó không phải là cơn đau thông thường. Đó là cảm giác của hàng vạn mũi kim băng giá được nung đỏ, đồng loạt đâm xuyên qua từng sợi dây thần kinh vận động, chạy dọc từ gáy xuống thắt lưng rồi dội ngược lên đại não. Bộ cấy ghép sọ Titan của anh lập tức quá nhiệt, phát ra tiếng vo vo tần số cao bên trong màng tai. Sơn-A muốn gào lên, muốn quằn quại để giải tỏa cơn đau tột cùng này, nhưng cơ thể bị liệt nửa thân dưới giam cầm anh trong một trạng thái bất động đáng sợ. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm tấm ga trải giường vô trùng.
***
Cùng một lúc, cách xa hàng triệu dặm không gian, sâu trong bóng tối lạnh lẽo của Hang Vết Nứt Tối tại Tartarus, bản thể Sơn-V đột ngột đổ gục xuống nền đất đá bẩn thỉu.
"Anh Sơn!" Bảo hét lên, chiếc mỏ măng-gan cầm tay rơi keng xuống đất. Cậu bé lao đến ôm lấy bả vai Sơn-V, gương mặt lấm lem dầu máy tái mét đi vì hoảng sợ.
Sơn-V co rúm người lại, hai hàm răng va vào nhau lập cập phát ra những tiếng kèn kẹt ghê rợn. Vết rách trên trán anh từ cú va chạm trước bùng phát máu tươi, chảy dài qua mắt xuống má. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn co quắp lại sát hông. Cơn đau truyền dẫn từ bản thể Aegis dội qua liên kết lượng tử mạnh đến mức làm tê liệt toàn bộ hệ hô hấp của anh. Lồng ngực Sơn-V thắt chặt, phổi anh như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình.
"Bảo... tránh ra..." Sơn-V rên rỉ qua bộ lọc khí rỉ sét của chiếc mũ bảo hiểm thợ mỏ.
Anh biết nếu bản thể Sơn-A ở Elysium co giật hoặc mất kiểm soát nhịp tim lúc này, máy quét của đội đặc nhiệm sẽ ngay lập tức ghi nhận sự lệch pha sóng não vượt ngưỡng an toàn, vạch trần bí mật song trùng vĩnh viễn. Anh buộc phải gánh chịu cơn đau này.
Sơn-V nhắm chặt mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại để kích hoạt kỹ năng Truyền dẫn cảm giác đau.
"Chuyển dịch... năm mươi phần trăm... sang bên này..."
*Uỳnh!*
Một luồng xung điện từ sinh học chạy dọc từ bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy của Sơn-V, giật mạnh một phát vào tủy sống rệu rã của anh. Cơn đau buốt lạnh từ gáy Sơn-A lập tức được san sẻ sang cơ thể Vanguard. Sơn-V quằn quại trên nền đá lạnh, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ vết rách trên trán, nhưng ở phía bên kia thiên hà, cơ thể Sơn-A dần lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối dưới ánh đèn đỏ của phòng cách ly.
***
*Rầm!!!*
Cánh cửa Phòng 404 đổ sụp xuống sàn kim loại, bắn ra một làn khói bụi xám xịt và những tia lửa điện chập chờn.
Ánh sáng xanh từ những chiếc đèn pin quét hồng ngoại cầm tay của lính đặc nhiệm rạch nát bóng tối đỏ của căn phòng. Sơn Tùng bước vào trước tiên. Bộ giáp đặc nhiệm màu đen sẫm của gã phát ra tiếng rít cơ khí nặng nề theo mỗi bước đi. Gương mặt lạnh lùng với vết sẹo dài qua mắt không hề biến sắc trước làn khói axit khử trùng còn sót lại. Ngay phía sau gã, Thiếu tá Kiệt bước lên với nụ cười đắc thắng lộ rõ trên khóe môi.
"Đứng lại! Các người đang xâm nhập trái phép khu vực cách ly y tế cấp S!" Nam hét lên, thân hình cao ráo, vạm vỡ trong bộ quân phục phi công trắng muốt bước thẳng vào giữa lối đi, chắn ngang tầm nhìn của Sơn Tùng.
"Tránh ra, Đại úy Nam!" Kiệt đanh giọng, tay gã đặt lên khẩu súng điện từ đeo hông. "Chúng tôi hành động theo lệnh trực tiếp của Bộ Chỉ huy Hậu cần. Bất kỳ ai cản trở cuộc quét sinh trắc học này đều bị khép vào tội phản quốc!"
Nam không hề lùi bước. Gã cố tình bước lệch sang bên phải một bước lớn, bả vai rộng lớn gồng lên để che khuất hoàn toàn góc quét hồng ngoại của lính cảnh vệ đứng phía sau. Gương mặt Nam nghiêm nghị dưới lớp kính phi công thông minh, gã gầm lên:
"Thiếu tá Kiệt, ngài muốn dùng bạo lực với một phi công át chủ bài vừa hy sinh tủy sống để cứu chiến hạm Goliath sao? Nhìn cậu ấy đi! Cậu ấy có thể chạy trốn được không?"
Sơn Tùng lờ đi lời nói của Nam. Gã nâng chiếc máy quét tủy sống di động cầm tay lên, luồng tia quét đỏ rực rỡ lướt sát qua bả vai của Nam, hướng thẳng về phía giường bệnh của Sơn-A.
Vy Vy nhanh chóng bước lên, dùng thân mình che chắn phía bên trái giường bệnh, đôi tay cô bận rộn điều chỉnh các thông số giả lập trên màn hình theo dõi nhịp tim. Cô lớn tiếng quát:
"Đội trưởng Sơn Tùng! Nếu ngài để tia quét beta chạm vào gáy bệnh nhân trong lúc hệ thần kinh của cậu ấy đang phản ứng với chất an thần, xung điện từ sẽ kích hoạt một cơn ngừng tim đột ngột! Ngài muốn chịu trách nhiệm trước Đô đốc Bách về cái chết của Đại úy Sơn-A sao?"
Sơn Tùng dừng lại một nhịp. Con mắt cấy chip phân tích hành vi của gã phát ra những tia đỏ ti hí, rà soát gương mặt của Vy Vy và Nam để tìm kiếm dấu hiệu của sự nói dối. Nhưng sự phối hợp ngầm, lạnh lùng và kiên định của cả hai đã tạo ra một bức tường tâm lý vững chắc, ép gã phải cân nhắc.
"Chỉ quét gáy. Ba mươi giây," Sơn Tùng ra lệnh bằng giọng nói trầm khàn qua bộ lọc âm. "Nếu chỉ số tủy sống ổn định, chúng tôi sẽ rút quân."
Kiệt đứng phía sau, mắt gã lóe lên sự nghi ngờ điên cuồng. Gã thúc giục: "Quét đi, Tùng! Đừng để bọn họ câu giờ!"
Sơn Tùng bước qua Nam, tiến sát đến bên giường bệnh của Sơn-A.
Sơn-A nằm im lìm, mắt phải mở to nhưng vô hồn, nhìn trừng trừng vào bóng tối. Mười đầu ngón tay của anh, vốn bị bỏng điện nhẹ từ cuộc đột nhập hầm thải trước đó, run rẩy bám chặt vào mép ga giường. Anh nén cơn đau buốt đang tàn phá cột sống carbon mới cấy, tập trung toàn bộ dải nhận thức còn lại vào bộ cấy ghép sọ Titan.
"Mã nguồn... đồng bộ tủy sống..." Sơn-A thầm nghĩ, kích hoạt thuật toán cổ xưa được giải mã từ cuốn nhật ký rách nát của người cha quá cố Sơn Hải.
Dãy ký tự toán học lấp lánh chạy dọc trên võng mạc mắt phải của anh. Thuật toán này thiết lập một dải tần số sóng não giả lập hoàn hảo, trùng khớp với chỉ số sinh học tiêu chuẩn của một phi công Aegis khỏe mạnh, đồng thời ngầm bẻ khóa tần số quét của AI Anima để ghi đè dữ liệu lên máy quét cầm tay của Tùng.
Sơn-V tại Tartarus nín thở, nhắm chặt mắt phải, chịu đựng cơn sốt cao đang dâng trào trong cơ thể để giữ cho nhịp tim của cả hai bản thể ghim chặt ở mức tĩnh lặng năm mươi lăm nhịp một phút.
Sơn Tùng đặt đầu quét của chiếc máy cầm tay sát vào gáy Sơn-A.
Luồng tia quét beta đỏ rực lướt qua lớp da gáy đang bốc khói nhẹ của anh, rà soát từng đốt sống cổ nhạy cảm.
*Tít... Tít... Tít...*
Tiếng bíp bíp của máy quét vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng của Phòng 404. Vy Vy nín thở, ngón tay cô ghim chặt vào thành giường, mắt không rời khỏi biểu đồ sinh trắc học đang dao động trên màn hình cầm tay của Sơn Tùng. Nam đứng chắn phía sau, tay gã gồng chặt trên báng súng, sẵn sàng cho một cuộc đấu súng đẫm máu nếu dải sóng lậu bị vạch trần.
Đầu quét lướt sát vào vết xước nhỏ phát quang màu lam dọc gáy Sơn-A.
*Bípppp...*
Một tiếng bíp dài, chói tai vang lên từ chiếc máy quét cầm tay. Màn hình hiển thị kết quả bắt đầu nhấp nháy dải ánh sáng đỏ rực, chuẩn bị hiển thị toàn bộ phân tích cấu trúc tủy sống lượng tử của Sơn-A trước sự chứng kiến của Thiếu tá Kiệt và Sơn Tùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!