Nhạc nềnSoaring

Nhịp Thở Song Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng laser đỏ rực của robot K-90 lướt qua lớp vỏ thép hoen rỉ của đường ống dẫn phế liệu, chỉ cách gót chân đầy bụi sắt của Sơn-V chưa đầy hai milimét. Luồng nhiệt lượng từ tia laser tỏa ra mang theo mùi ozone khét lẹt, làm nóng bầu không khí tù đọng trong ống dẫn khí của khu mỏ Sector-4 tại Tartarus.


Trong bóng tối chật hẹp, Sơn-V nín thở, cơ thể anh áp chặt vào vách sắt lạnh ngắt. Từng hạt bụi phóng xạ li ti bám trên mặt nạ lọc khí rít lên theo mỗi nhịp thở dồn dập. Đùi phải của anh, nơi mảnh sắt rỉ vừa được rút ra, đang co giật từng cơn. Máu sẫm màu lẫn nano-bot lam quang vẫn âm thầm rỉ qua lớp gạc bẩn, nóng rẫy.


Cùng lúc đó, tại phòng khử trùng vô trùng của Elysium cách đó hàng triệu năm ánh sáng, Sơn-A đang nằm trên cáng chỉnh hình cũng phải chịu đựng một phản lực tàn khốc tương tự. Gáy anh—nơi cấy ghép sọ Titan—nóng ran như có một dòng điện rò rỉ chạy dọc tủy sống.


"Sơn! Chỉ số sinh trắc của cậu lại dao động rồi. Nhịp tim đang vọt lên chín mươi," tiếng Nam vang lên bên tai trái của anh, nghiêm nghị và đầy lo ngại. Nam đang nhìn chằm chằm vào bảng điện tử cầm tay, ngón tay lướt nhanh trên các dải sóng não hiển thị dải tần số lệch pha.


Sơn biết mình không thể lơ đãng. Nếu anh để bản thể Sơn-V hoảng loạn, nhịp tim tăng cao sẽ kích hoạt máy quét nhiệt của robot K-90 ngoài kia, và cả hai bản thể sẽ cùng bị tiêu diệt. Anh buộc phải kích hoạt kỹ năng Đồng bộ nhịp thở hai cơ thể.


*Hít vào... một, hai, ba. Thở ra... một, hai, ba.*


Sơn-A nhắm mắt trái tại Elysium, ép lồng ngực phập phồng theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Ở Tartarus, Sơn-V cũng nhắm mắt phải, điều hòa luồng khí rít qua bộ lọc rỉ sét. Nhịp tim của cả hai cơ thể bắt đầu hạ xuống, ghim chặt ở mức sáu mươi nhịp một phút.


Tia laser đỏ rực của con robot K-90 lướt thêm một vòng trên nắp cống rồi tắt lịm. Tiếng xích sắt nặng nề của nó bắt đầu chuyển hướng, xa dần rồi mất hút vào tiếng gầm rú ầm ĩ của các máy nghiền quặng ngoài hành lang hầm mỏ.


Đạt thở phào một hơi dài, buông khẩu búa điện từ đang lăm lăm trên tay xuống, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy ròng ròng trên trán. Gương mặt vạm vỡ của gã giãn ra:


"Đm, nó đi rồi. Suýt chút nữa là hai đứa mình thành tro bụi lượng tử. Đi thôi Sơn, tao phải đưa mày về xưởng của lão Khánh trước khi tụi an ninh mỏ khóa cổng phân khu."


Sơn-V gật đầu nhè nhẹ, cơn đau ở đùi phải khiến anh hơi lảo đảo khi đứng dậy. Nhờ trạng thái Đồng bộ cơ bản, anh có thể phân chia đều băng thông thần kinh để vừa điều khiển Sơn-V bước đi khập khiễng theo Đạt, vừa mở mắt trái của Sơn-A để đối mặt với Nam tại Elysium.


"Tôi ổn rồi, Nam," Sơn-A nói, giọng anh đã lấy lại vẻ bình tĩnh đặc trưng của một phi công át chủ bài. Anh ngồi dậy khỏi cáng chỉnh hình, quẹt đi vệt máu mũi đã khô bên môi. "Chỉ là phản ứng phụ của bộ cấy ghép sọ Titan thôi. Chúng ta đi đến phòng giả lập đi. Tôi không muốn trễ ca trực."


Nam nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt chứa đựng sự hoài nghi nhưng cuối cùng vẫn thở dài, cất bảng dữ liệu đi:


"Cậu lúc nào cũng cứng đầu. Đi thôi. Ca bay giả lập hôm nay rất quan trọng, Đô đốc Bách có thể sẽ ngầm giám sát qua hệ thống AI Anima đấy."


***


Một tiếng sau, hai bản thể của Sơn bước vào hai chiến trường hoàn toàn đối nghịch.


Tại Aegis Prime, Sơn-A bước vào buồng lái giả lập tối tân của chiến hạm Goliath. Không gian nơi đây lấp lánh ánh đèn neon màu lam vô trùng, các màn hình ảnh ba chiều hiển thị bản đồ chiến thuật thời gian thực của vành đai Asteroid-7. Mũ bảo hiểm phi công cấy chip titan áp sát vào gáy anh, tự động kết nối sọ Titan với hệ thống máy tính trung tâm. Dải sóng lượng tử chạy dọc võng mạc, hiển thị lưới quỹ đạo 3D sắc nét.


"Chuẩn bị khởi động chương trình giả lập bay bẻ cong quỹ đạo qua vành đai đá bay," giọng nói máy móc của AI Anima vang lên trong buồng lái. "Chỉ số tương thích sóng não hiện tại: tám mươi hai phần trăm. Bắt đầu đếm ngược."


Cùng lúc đó, tại một góc xưởng cơ khí phế liệu Tartarus ngập tràn mùi dầu máy cháy và khói hàn, Sơn-V đang ngồi đối diện với một đường ống plasma rò rỉ của chiếc tàu kéo phế liệu. Khí plasma trắng hồng nhiệt độ cao đang phun ra khe hở rạn nứt dài hai mươi xăng-ti-mét, tỏa ra những tia lửa điện lách tách có thể nung chảy giáp thép trong vài giây.


Bảo—cậu bé cơ khí thiên tài mười bốn tuổi—đang đeo chiếc kính bảo hộ quá khổ che nửa gương mặt lem luốc bụi sắt. Cậu nhóc lo lắng nhìn Sơn-V, tay cầm mỏ hàn laser dã chiến đưa qua:


"Anh Sơn, đường ống này bị phơi nhiễm phóng xạ tối nặng rồi. Lớp vỏ hợp kim titan đã bị giòn hóa. Nếu anh không dùng Phương pháp hàn lượng tử phế liệu để liên kết các hạt liên kết lại, áp suất plasma sẽ làm nổ tung cả khoang máy này mất!"


Sơn-V đón lấy mỏ hàn laser từ tay Bảo. Tay phải anh siết chặt chuôi mỏ hàn bằng đồng rỉ sét, nhưng ngón tay trái bắt đầu run rẩy nhẹ.


*Áp lực đa nhiệm bắt đầu.*


"Chương trình giả lập khởi động. Phát hiện ba mục tiêu tiêm kích Vanguard hướng mười hai giờ!" Tiếng còi báo động trong buồng lái giả lập Aegis rít lên.


Sơn-A đẩy cần điều khiển bằng tay trái, bẻ lái chiến hạm Goliath thực hiện cú lượn nghiêng Gravity Drift sát sạt một tiểu hành tinh ảo. G-force giả lập dâng cao, ép chặt lồng ngực anh vào ghế lái. Bộ cấy ghép sọ Titan lập tức quá nhiệt, truyền dẫn một luồng nhiệt lượng dội ngược dọc theo tủy sống.


Ở Tartarus, Sơn-V vừa đặt đầu mỏ hàn laser vào vết nứt ống plasma.


*Xèo xèo!*


Tia lửa hàn màu xanh lục bùng lên, bắn ra những hạt bụi sáng chói mắt. Nhưng ngay khi Sơn-A thực hiện cú bẻ lái quyết định để né tránh loạt đạn laser ảo của kẻ thù tại Elysium, một cơn nhói đau từ tủy sống dội thẳng về tay phải của Sơn-V.


Tay Sơn-V run lên. Đầu mỏ hàn lệch đi hai milimét, suýt chút nữa đã cắt đứt đường ống dẫn nhiên liệu tối bên cạnh.


"Anh Sơn! Cẩn thận! Lệch một chút nữa là nổ đấy!" Bảo hét lên, hai tay bấu chặt vào mép bệ máy, mắt không rời khỏi mối hàn.


Sơn cắn chặt răng ở cả hai thế giới. Trán anh vã mồ hôi lạnh. Anh đang phải lái chiến hạm bẻ cong quỹ đạo bằng tay trái tại Aegis, trong khi tay phải tại Vanguard phải giữ mỏ hàn laser chính xác đến từng micromét dưới điều kiện rò rỉ plasma nhiệt độ cao. Băng thông lượng tử của Phân tách ý thức cấp 1 đang bị kéo căng đến giới hạn tối đa. Chỉ cần một bên mất tập trung, hoặc Sơn-A sẽ đâm sầm vào đá bay ảo, hoặc Sơn-V sẽ bị thiêu rụi bởi plasma thực tế.


*Phải đồng bộ nhịp thở. Ép nhịp tim xuống!*


Sơn-A thực hiện cú xoay vòng chiến hạm ba mươi sáu độ cực hạn, lách qua làn đạn laser ảo. Cùng lúc đó, Sơn-V nín thở, dồn toàn bộ sự tập trung vào đầu ngón tay phải, kéo một đường hàn laser màu xanh lục phẳng lỳ dọc theo vết nứt của ống plasma.


Nhiệt lượng phản hồi từ mối hàn dội ngược về sọ Titan. Sơn-A cảm thấy một cơn đau nhói như kim châm xuất hiện ở thái dương trái, hệ thống giả lập của hạm đội ghi nhận một vệt nhiễu sóng ngắn màu đỏ trên biểu đồ sóng não của anh.


"Sơn! Sóng não của cậu vừa bị lệch pha mười phần trăm trong năm giây!" Tiếng Nam vang lên đầy lo lắng qua bộ đàm nội bộ. "Cậu có sao không?"


Sơn-A không trả lời. Anh dùng toàn lực thực hiện cú bẻ lái cuối cùng, bắn hạ mục tiêu giả lập cuối cùng rồi ngắt kết nối buồng lái.


Ở Tartarus, Sơn-V cũng vừa hoàn thành mối hàn quyết định. Luồng khí plasma rò rỉ tắt lịm, đường ống titan được liên kết hoàn hảo bằng lớp vảy hàn màu xanh lục phát quang nhẹ.


"Phù..."


Sơn-V buông mỏ hàn xuống bệ sắt, thở dốc. Cánh tay trái của anh tê rần, gáy nóng hổi như bị bỏng nhiệt nhẹ. Anh đã hoàn thành ca sửa chữa nhanh trong bão rò rỉ plasma thành công.


Nhưng ngay khi anh vừa quay đầu lại định nói với Bảo, anh khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt của cậu bé cơ khí thiên tài.


Bảo đã tháo chiếc kính bảo hộ quá khổ xuống. Cậu nhóc nhìn Sơn-V bằng ánh mắt đầy hoài nghi và kinh ngạc. Cậu chỉ tay vào chiếc đồng hồ đo tần số từ trường cầm tay trên bàn máy, rồi nhìn thẳng vào mắt Sơn-V:


"Anh Sơn... sao tự nhiên lúc nãy, đúng cái lúc anh thực hiện mối hàn quyết định bít lỗ rò rỉ, cơ thể anh lại đứng hình hoàn toàn đúng năm giây vậy?"


Sơn-V biến sắc dưới lớp mặt nạ lọc khí. Anh cố giữ giọng bình thản:


"Chỉ là... anh phải nín thở để giữ tay cho vững thôi mà, Bảo."


"Không phải," Bảo lắc đầu, bước lại gần hơn, ánh mắt sắc sảo của một thiên tài nhỏ tuổi nhìn chằm chằm vào gáy của Sơn-V. "Em đã theo dõi biểu đồ từ trường sinh học của anh qua máy quét cầm tay. Lúc đó, sóng não của anh đột ngột tắt lịm, cứ như... linh hồn anh đã bay đi đâu mất cách đây hàng triệu năm ánh sáng vậy. Và mắt phải của anh... lúc đó nó phát ra ánh sáng màu lam lượng tử rực rỡ, y hệt như dải tần số của công nghệ Aegis mà tụi an ninh mỏ hay dùng."


Sơn-V hoàn toàn đứng im. Cơn gió lạnh mang theo bụi sắt phóng xạ của Tartarus thổi qua khe cửa xưởng rỉ sét, rít lên những tiếng cô độc, lạnh lẽo giữa hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!