Nhạc nềnSoaring

Trò Chơi Trốn Tìm Nhân Dạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói axit khử trùng màu tím sẫm sủi bọt cuồn cuộn trên sàn gạch vô trùng, tỏa ra mùi chua nồng nặc lấp đầy khoang mũi của Đặc vụ giám sát Thu. Cô ta khựng lại ngay ngưỡng cửa kho y tế Phân khu 9, đưa tay che mũi, đôi mắt xám tro nheo lại đầy nghi ngại dưới lớp kính áp tròng phân tích dữ liệu.


'Bác sĩ Vy Vy, cô giải thích sao về vụ tai nạn hóa chất đúng lúc này?' Giọng Thu lạnh lùng, âm thanh máy móc qua bộ lọc âm thanh của chiếc mặt nạ phòng độc cầm tay dội lại kèn kẹt. 'Máy quét định lượng của tôi ghi nhận dải năng lượng tối vừa dao động cực mạnh ngay tại tọa độ này trước khi hệ thống báo động vô trùng kích hoạt.'


Vy Vy cố nén cơn ho khan đang dâng trào trong cổ họng bị kích ứng bởi khói axit. Cô đứng thẳng người, một tay bám chặt vào cạnh bàn kim loại để che giấu sự run rẩy, tay kia cầm ống nghiệm vỡ nát vẫn còn rỏ xuống từng giọt hóa chất màu tím sẫm.


'Đó là dung dịch khử trùng nồng độ cao bị chập mạch van xả áp,' Vy Vy đáp, giọng cô đanh lại, mang theo sự uy nghiêm của một bác sĩ trưởng khoa. 'Nếu đặc vụ Thu muốn tiếp tục cuộc kiểm toán trong môi trường phơi nhiễm axit mức độ S này mà không có thiết bị bảo hộ hạng nặng, tôi không cản. Nhưng mọi tổn thương võng mạc của cô sau đó, tập đoàn Genesis sẽ phải tự chịu trách nhiệm trước Bộ chỉ huy.'


Thu nhìn chằm chằm vào Vy Vy qua làn khói tím. Chiếc máy quét cầm tay trên tay cô ta liên tục phát ra những tiếng tít tít báo động lỗi do hơi axit ăn mòn cảm biến. Sau vài giây cân nhắc lạnh lùng, Thu lùi lại một bước, hạ máy quét xuống.


'Tôi sẽ quay lại cùng đội bảo an hạm đội sau mười lăm phút nữa. Khi đó, tôi yêu cầu tủ thuốc lậu kia phải được mở niêm phong hoàn toàn.' Thu quay lưng, tà áo choàng màu xanh thẫm của tập đoàn lướt nhanh qua hành lang vô trùng.


Ngay khi tiếng cửa trượt khép lại, Vy Vy lập tức đổ gục xuống cạnh bàn. Cô quay sang phía giường bệnh cách đó vài mét, nơi Sơn-A đang nằm bất động dưới lớp chăn vô trùng.


'Sơn! Chúng ta không có mười lăm phút,' Vy Vy thì thầm dồn dập, mắt cô đỏ hoe vì khói axit. 'Thu sẽ lấy thiết bị lọc khí hạng nặng và quay lại ngay. Tôi phải di dời toàn bộ phòng thí nghiệm lậu này xuống Mật Thất Vy Vy dưới hầm xả thải ngay lập tức. Nhưng nếu tôi ngắt nguồn điện của các thiết bị ly tâm và máy lọc lượng tử để di chuyển, sự sụt giảm điện năng đột ngột sẽ kích hoạt cảnh báo đỏ trên máy chủ trung tâm của AI Anima.'


Sơn-A khẽ mở mắt trái. Vệt máu xuất huyết võng mạc đỏ tươi vẫn còn bám nơi khóe mắt, tương phản dữ dội với làn da tái nhợt của anh. Mười đầu ngón tay bị bỏng điện từ cú bẻ khóa hầm thải trước đó vẫn còn tê dại, râm ran đau buốt dưới lớp gel cách ly sinh học. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn bất động, một cảm giác trống rỗng cơ học lạnh lẽo từ cột sống carbon mới cấy truyền về.


'Để tôi...' Sơn-A thầm thì, giọng nói khàn đặc phát ra từ khuôn mặt không cảm xúc. 'Vy Vy, cô và Thúy lo vận chuyển thiết bị xuống thang máy ngầm. Tôi sẽ liên kết với Huy. Chúng tôi sẽ hack vào máy chủ phân phối điện năng của bệnh viện để ghi đè cảnh báo.'


'Anh đang bị suy kiệt tủy sống cấp 1, Sơn! Nếu dùng Giao thức hack hệ thống bằng sóng não giả lập lúc này, phản lực lượng tử sẽ nung chảy các khớp thần kinh sọ Titan của anh!' Vy Vy can ngăn, tay cô run rẩy khi chuẩn bị mũi tiêm an thần.


'Không còn đường lui nữa,' Sơn-A nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần vào bộ cấy ghép sọ Titan đang nguội lạnh sau gáy.


***


Tại buồng lái giả lập tối tăm của Học viện Không quân Aegis, kỹ thuật viên ngầm Huy đang ngồi lọt thỏm giữa hàng vạn sợi cáp quang lấp lánh dải sáng neon xanh. Tay gã dính đầy dầu mỡ bôi trơn vi mạch, đôi mắt trợn tròn khi nhìn thấy dải sóng não hình sin màu lam của Sơn-A đột ngột bùng sáng trên màn hình điều khiển.


'Đại úy Sơn! Anh điên rồi sao? Anh vừa trốn khỏi Hầm Thải Alpha mà giờ lại muốn bẻ khóa hệ thống điện hạm đội?' Tiếng Huy rít lên qua bộ đàm bảo mật tần số thấp.


'Huy, tôi cần anh mở cổng kết nối phụ của buồng lái giả lập,' giọng Sơn-A vang lên trực tiếp trong đại não Huy thông qua liên kết lượng tử. 'Vy Vy đang di dời thiết bị. Tôi phải gửi một dải sóng giả lập để che giấu dòng điện tiêu hao của mật thất. Nếu AI Anima phát hiện, tất cả chúng ta sẽ bị đưa vào phòng tra tấn của Kiệt.'


'Mẹ kiếp... tôi đúng là kẻ hám tiền ngu ngốc nhất cái hạm đội này,' Huy chửi thề, nhưng đôi tay gầy guộc của gã vẫn gõ nhanh như gió trên bàn phím ảo, bẻ gãy các lớp tường lửa vòng ngoài của hệ thống điện bệnh viện. 'Tôi đã mở cổng. Anh có đúng ba mươi giây trước khi AI Anima bắt đầu quét định kỳ. Đừng để dải sóng não của anh lệch quá mười phần trăm, nếu không sọ Titan của anh sẽ nổ tung đấy!'


Sơn-A nín thở. Anh kích hoạt Giao thức hack hệ thống bằng sóng não giả lập.


Trong nhãn giới của Sơn-A, thế giới vật lý của phòng bệnh biến mất, thay thế bằng một mạng lưới lưới ảo 3D khổng lồ màu lam lượng tử. Các dòng mã bảo mật chạy dọc trên võng mạc mắt trái đang rỉ máu của anh. Cảm giác đau buốt lạnh lùng từ đốt sống cổ thứ ba dội thẳng vào đại não, lan tỏa ra mười đầu ngón tay đang run rẩy nhẹ. Anh tập trung sóng não, truyền các xung điện từ sinh học giả lập mã quét sinh trắc học của sĩ quan chỉ huy trực tiếp vào máy chủ điều phối điện năng.


*Ooo... Ooo...*


Các dòng lệnh màu lam chạy cuồn cuộn trên võng mạc kính phi công của anh, ghi đè lên các cảnh báo sụt giảm điện áp của Phân khu 9. Mỗi dòng mã được ghi đè là một lần tủy sống của anh bị co thắt dữ dội, rỉ dịch bạch huyết qua vết mổ chưa lành sau gáy.


'Sơn! AI Anima đã bắt đầu truy vết dải sóng lậu của anh!' Tiếng Huy hét lên trong bộ đàm, dồn dập và hoảng loạn. 'Nó đang gửi các bot săn lùng dữ liệu đến cổng của buồng giả lập! Anh phải rút lui ngay!'


'Chờ đã... Vy Vy chưa di dời xong máy lọc...' Sơn-A nghiến chặt răng, máu mũi bắt đầu chảy tràn ra từ cánh mũi trái, nhịp tim vọt lên chín mươi nhịp một phút.


***


Cùng lúc đó, cách Elysium hàng triệu năm ánh sáng, dưới bầu không khí ngột ngạt đầy bụi sắt phóng xạ của khu ổ chuột Tartarus, bản thể Sơn-V đang ngồi trong Cabin 89.


Bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy bằng đồng rỉ sét sau cổ anh khẽ rung lên, phát ra những tia sáng lam nhạt ấm áp để xoa dịu tủy sống đang bị quá tải từ đầu Aegis dội về. Nhờ thiết bị của Bảo, chỉ số kết nối của anh đang giữ ở mức Đồng bộ cơ bản (22%) ổn định. Cánh tay trái của anh đã phục hồi được cảm giác vận động, dù vẫn còn run rẩy nhẹ.


Bên cạnh anh, bé An—cô bé mười tuổi gầy gò với bím tóc thắt bằng dây cáp đồng rỉ—đang nằm co quắp trên chiếc giường sắt rỉ sét, cổ đeo máy trợ thở mini phát ra tiếng rít rè rè. Cơn ho lao lượng tử khiến lồng ngực nhỏ nhắn của cô bé phập phồng đau đớn.


'Anh Sơn... gáy của anh lại phát sáng kìa,' bé An thều thào, đôi mắt mờ đục nhìn vết sẹo lượng tử trên cánh tay trái của Sơn-V đang rò rỉ ánh sáng xanh lam ma mị.


'Không sao đâu, An. Nhắm mắt lại đi em,' Sơn-V khẽ vuốt tóc cô bé, giọng anh trầm ấm nhưng tràn ngập sự lo âu.


Trên bàn cơ khí bên cạnh giường là chiếc vali kim loại sờn rách chứa các liều Calypso-9 lậu điều chế thô mà anh vừa mang về từ cuộc giao dịch với Quốc. Anh chưa kịp cất giấu nó xuống hầm ngầm thì một luồng từ trường lạnh lẽo, gai góc đột ngột quét qua căn cabin.


Nhận thức đa chiều (Dual-Vision) của Sơn-V lập tức kích hoạt. Qua nhãn giới của Sơn-A tại Aegis, anh nhìn thấy các bot săn lùng của AI Anima đang bao vây cổng dữ liệu của Huy. Nhưng ở đầu Tartarus này, tai phải của anh lại nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của những đôi ủng thép dã chiến đang nện xuống nền đất đá bẩn thỉu của bãi rác Tartarus.


Có kẻ đang đến. Và chúng mang theo vũ khí hạng nặng.


'Mắt Rắn...' Sơn-V nghiến răng thì thầm.


Tên thợ mỏ nghiện ngập thuốc giảm đau Neuro-Z đó đã phản bội anh. Hắn đã nhìn thấy chiếc vali y tế Aegis đắt tiền mà Sơn-V mang về và báo cáo cho tên ác bá Hùng để đổi lấy vài liều thuốc giảm đau lượng tử.


'Sơn-V! Bước ra ngoài ngay lập tức!' Tiếng gầm rú của Hùng—đội trưởng an ninh mỏ quặng tàn bạo—vang lên ngoài cửa cabin, kèm theo đó là tiếng nạp đạn rôm rốp của súng máy điện từ. 'Mày dám tàng trữ thiết bị y tế lậu của lũ Aegis và giết lính gác của tao. Hôm nay tao sẽ quật gãy xương sống của mày!'


Sơn-V lập tức tắt ngọn đèn dầu dã chiến. Căn cabin chìm vào bóng tối mờ mịt.


'An, trốn xuống gầm giường. ôm chặt lấy anh,' Sơn-V thì thầm, anh kéo lê bắp đùi phải vẫn còn đau âm ỉ, ôm chặt lấy cô bé mười tuổi nhét vào khoảng hẹp dưới gầm giường sắt rỉ sét.


Ngoài cửa, tiếng rít kèn kẹt của các khớp cơ khí rỉ sét vang lên ghê rợn. Đó là tiếng bước chân của robot thợ săn K-90—cỗ máy giết chóc bốn chân bằng thép thô của Hùng. Luồng laser quét màu đỏ rực của nó bắt đầu lướt qua các khe hở của bức tường rỉ sét, vẽ nên những đường chỉ đỏ chết chóc trong bóng tối.


Sơn-V biết robot K-90 sử dụng máy quét nhiệt đa phổ cực nhạy. Nếu nó quét trúng nhiệt độ cơ thể của anh và bé An, súng máy tự động trên lưng nó sẽ xả đạn nát bét căn cabin.


Anh buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp.


'Huy! Tôi phải kích hoạt xung lạnh của bộ giảm chấn để hạ thân nhiệt!' Sơn-A truyền tín hiệu khẩn cấp về Aegis.


'Anh điên rồi! Nếu kích hoạt xung lạnh lúc này, phản lực nhiệt lượng dội ngược sẽ nung chảy sọ Titan của anh ngay lập tức! Tôi không thể che giấu dòng điện tiêu hao được nữa!' Huy hét lên trong tuyệt vọng.


'Làm đi!' Sơn-A ra lệnh.


Sơn-V đưa tay ra sau gáy, bấm mạnh vào nút kích hoạt trên bộ giảm chấn bằng đồng rỉ sét.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Một luồng điện tích lạnh buốt như băng giá từ các tinh thể thạch anh lượng tử bùng phát, đâm sâu vào tủy sống của Sơn-V. Thân nhiệt của anh và bé An lập tức bị kéo tuột xuống, hòa lẫn hoàn hảo vào cái lạnh buốt của nền đất đá Tartarus.


Nhưng cái giá phải trả ở đầu Aegis là cực kỳ tàn khốc.


Sơn-A trên giường bệnh co giật mạnh một phát, toàn thân anh nóng rực như bị thiêu đốt bởi dòng plasma rò rỉ. Vết sẹo lượng tử sau gáy bốc lên một luồng khói khét lẹt của gel cách ly bị nung chảy. Máu tươi trào ra từ cả hai lỗ mũi của anh, nhuộm đỏ cả tấm ga giường vô trùng.


'Sơn! Cố lên!' Vy Vy hét lên, cô vừa đẩy chiếc máy lọc lượng tử cuối cùng vào thang máy ngầm vừa lao đến giữ chặt bả vai đang co giật của anh.


'Tôi... tôi giữ được rồi...' Sơn-A khàn giọng, đôi mắt trái xuất huyết trợn trừng nhìn các dòng mã bảo mật cuối cùng được ghi đè thành công. Cảnh báo sụt giảm điện năng của bệnh viện quân y đã được che giấu dưới danh nghĩa một vụ chập điện tự nhiên do bão mặt trời.


Huy thở phào nhẹ nhõm, gã nhanh chóng xóa sạch toàn bộ lịch sử truy cập và ngắt kết nối buồng lái giả lập: 'Xong rồi! Vy Vy, đưa anh ấy xuống mật thất ngay! Đội của Thu đang quay lại!'


Vy Vy và Thúy nhanh chóng kích hoạt thang máy ngầm, đưa giường bệnh của Sơn-A chìm dần vào bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất hầm xả thải, ngay trước khi cánh cửa phòng 404 phía trên bị mở tung.


Thế nhưng, ở đầu Tartarus, chiến thắng ấy lại dẫn đến một thảm họa khác.


Sơn-V nằm ép sát dưới gầm giường, ôm chặt lấy bé An đang run rẩy. Nhờ xung lạnh của bộ giảm chấn, máy quét nhiệt của robot K-90 lướt qua gầm giường mà không phát hiện ra họ.


Nhưng đúng lúc Sơn-V tưởng chừng đã thoát hiểm, con robot K-90 dẫn đầu bất ngờ quay đầu lại.


*Rắc! Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của Cabin 89 bị một cú húc bằng chân thép của con robot phá nát vụn. Cỗ máy giết chóc bốn chân bước vào trong cabin, tiếng xích sắt lết trên sàn rỉ kèn kẹt. Luồng laser quét màu đỏ rực rỡ của nó bắt đầu rà soát khắp căn phòng tối tăm.


Sơn-V nín thở, mắt anh trợn trừng nhìn qua khe hở của gầm giường.


Tia laser đỏ rực của con robot lướt qua bàn cơ khí, và đúng lúc đó, nó dừng lại, khóa chặt mục tiêu vào chiếc vali kim loại sờn rách chứa các liều Calypso-9 thô mà Sơn-V chưa kịp cất giấu. Chiếc khóa vali bị rỉ sét đã bị nứt nhẹ sau trận chiến trước, để lại một khe hở nhỏ phát ra ánh sáng lam nhạt của huyết thanh thô.


*Tít! Tít! Tít! Cảnh báo phát hiện hóa chất lượng tử cấm mức độ S!*


Tiếng còi báo động chói tai của robot K-90 bùng lên, xé rách màn đêm lạnh lẽo của bãi rác Tartarus.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!