Bản Vẽ Của Thần Đồng
Bảo run rẩy chỉ tay vào màn hình quét nhiệt lượng hiển thị ba vệt đỏ rực rỡ đang tiến về phía lối vào hang đá đóng băng.
Sơn-V mím chặt môi, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài qua lớp mặt nạ lọc khí rỉ sét. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, các đầu ngón tay tê dại hoàn toàn sau phản lực lượng tử dội ngược từ ca phẫu thuật cấy khung xương của bản thể Sơn-A ở Elysium. Nhưng đau đớn nhất vẫn là vết sẹo lượng tử phát quang màu lam trên bắp tay trái—nó đang tỏa nhiệt lượng bỏng rát, đốt cháy da thịt anh dưới lớp giáp da dã chiến sờn rách, rò rỉ những tia sáng xanh ma mị vào bóng tối dày đặc của Hang Vết Nứt Tối.
"Tắt máy quét ngay, Bảo. Nín thở," Sơn-V khàn giọng ra lệnh, tay phải anh vội vàng bóp chặt lấy bả vai trái, cố dùng lớp vải giáp thô dày để che chắn luồng sáng phát quang.
Cậu bé mười bốn tuổi nhanh nhẹn bấm nút ngắt nguồn chiếc máy quét địa chấn cầm tay. Bóng tối lập tức nuốt chửng hai bóng người, chỉ còn lại tiếng ro ro kèn kẹt từ những khớp cơ khí rỉ sét ngoài lối vào hang. Ba vệt đỏ trên màn hình trước đó chính là các robot thợ săn K-90—những cỗ máy giết chóc bốn chân bằng thép thô do tên ác bá Hùng phái đi tuần tra. Luồng laser quét màu đỏ rực của chúng lướt qua các khối đá đóng băng ngoài cửa hang, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi gặp hơi ẩm.
Sơn-V nhắm chặt mắt, kích hoạt kỹ năng Đồng bộ nhịp thở hai cơ thể. Anh ép lồng ngực mình phập phồng theo một nhịp điệu cực chậm, điều hòa nhịp tim rơi về mức năm mươi nhịp một phút. Ở phía bên kia thiên hà, tại căn hộ vô trùng ở Elysium, lồng ngực của bản thể Sơn-A cũng phập phồng đồng điệu. Khi nhịp tim giảm sâu, thân nhiệt của bản thể Sơn-V lập tức hạ xuống, hòa lẫn vào cái lạnh buốt giá của đá ngầm Tartarus. Con robot K-90 dẫn đầu dừng lại ngay trước lối vào hang, máy quét hồng ngoại của nó xoay tròn, rà soát một lượt nhưng chỉ ghi nhận được nhiệt độ đóng băng của đá cổ đại. Sau vài giây im lặng nghẹt thở, tiếng xích sắt của chúng lại lách cách rời đi, hướng về phía bãi rác thải công nghiệp phía Tây.
"Tụi nó đi rồi..." Bảo thở phào, chiếc kính bảo hộ quá khổ trên gương mặt lem luốc dầu mỡ khẽ trượt xuống mũi. Cậu nhóc quệt mồ hôi trán, giọng run run: "Anh Sơn, vết sẹo của anh... nó lại phát sáng mạnh hơn. Nếu chúng ta không sớm che giấu dải sóng rò rỉ này, máy quét tầm xa của tập đoàn Genesis sẽ khóa chặt tọa độ của chúng ta mất."
"Về xưởng trước đã," Sơn-V gượng đứng dậy, bắp đùi phải bị thương rỉ máu nhẹ khiến anh khập khiễng bước đi. "Chúng ta đã lấy được Thạch anh lượng tử tinh khiết. Giờ là lúc xem bản vẽ của em."
Họ âm thầm lùi lại, băng qua những lối đi ngầm chật hẹp để trở về xưởng cơ khí phế liệu của Bảo tại khu ổ chuột Tartarus. Căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, nồng nặc mùi dầu máy cháy, muội than mỏ và lưu huỳnh. Khắp nơi chất đống những mảnh vỏ tàu chiến rách sờn, những vi mạch điện tử rỉ sét bị vứt bỏ từ các bãi rác không gian của Aegis. Dưới ánh đèn dầu cồn rẻ tiền phát ra ánh sáng vàng vọt, Bảo khởi động chiếc máy tính màn hình CRT cổ điển đã được cậu độ lại bằng mỏ hàn laser dã chiến.
Một bản vẽ holographic ba chiều màu xanh lá cây hiện lên, xoay tròn chậm rãi giữa không gian đầy bụi sắt.
"Đây là Bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy," Bảo hào hứng chỉ tay vào các phân khu chi tiết của bản vẽ, ánh mắt rạng rỡ niềm kiêu hãnh của một thần đồng cơ khí. "Em đã thiết kế nó dựa trên dải tần số từ trường biến đổi lạ mà em quét được từ gáy anh hôm trước. Lõi của thiết bị sẽ là viên Thạch anh lượng tử chúng ta vừa khai thác được trong hang. Viên thạch anh này sẽ giữ nguyên trạng thái vướng víu hạt sinh học, lọc sạch các sóng nhiễu thần kinh và ngăn không cho dải sóng đồng bộ của anh rò rỉ ra ngoài."
Sơn-V nghiêng đầu nhìn kỹ các thông số kỹ thuật hiển thị bằng ngôn ngữ cơ khí dã chiến của Vanguard. "Cấu trúc rất tốt, Bảo. Nhưng vỏ bọc ngoài của nó thì sao? Nếu chỉ dùng hợp kim thông thường, nhiệt lượng lượng tử từ tủy sống của tôi sẽ nung chảy nó trong vòng vài phút."
Bảo gật đầu, gương mặt xị xuống một chút: "Đúng vậy, anh Sơn. Em đã thử nghiệm rèn thử một lớp vỏ bằng hợp kim titan thông thường từ vỏ tàu rác, nhưng hiệu suất chống nhiễu từ trường hoàn toàn bằng không, và nó bị quá nhiệt ngay khi tiếp xúc với xung điện mô phỏng. Chúng ta bắt buộc phải có Đồng rỉ sét Tartarus—hợp kim đồng phế liệu phơi nhiễm phóng xạ lâu năm ở bãi rác công nghiệp cũ của Genesis. Lớp oxit đồng nhiễm xạ đó có đặc tính chống nhiễu từ trường cực tốt, hoàn hảo để làm vỏ bọc ngăn chặn radar Aegis dò quét."
"Tôi biết chỗ kiếm đồng rỉ sét," Sơn-V trầm ngâm, tay phải khẽ xoa vùng gáy đang âm ỉ nóng. "Nhưng còn linh kiện này thì sao?" Anh chỉ vào một khoảng trống hình trụ nằm ngay sau lõi thạch anh.
"Đó là điểm khó nhất," Bảo thở dài, chiếc kính bảo hộ lại trượt xuống. "Để thiết bị có thể đồng bộ mượt mà với tủy sống của anh mà không gây ra phản lực nhiệt lượng tàn phá tế bào, chúng ta cần một bộ lọc tủy sống sinh học thế hệ cũ của Aegis để làm màng lọc thô. Linh kiện đó chứa các nano-bot sinh học tương thích với chip sọ Titan của anh. Không có nó, bộ giảm chấn này chỉ là một khối kim loại chết, không thể kết nối với hệ thần kinh của anh được."
"Bộ lọc tủy sống sinh học thế hệ cũ của Aegis..." Sơn-V lẩm nhẩm. Anh biết rõ linh kiện này chỉ có thể tìm thấy ở một nơi duy nhất: Hầm Thải Alpha—nơi chôn cất các thiết bị cấy ghép lỗi và chất thải y tế vô trùng sâu dưới lòng đất bệnh viện quân y Aegis Prime.
Để có được nó, bản thể Sơn-A của anh phải ra tay.
***
Cách đó hàng triệu dặm không gian, tại đô thành lơ lửng Elysium của Liên minh Aegis.
Căn hộ 12B chìm trong một bầu không khí ấm áp nhưng đượm buồn. Trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, bụi bặm và nghèo đói của Tartarus, căn hộ của Sơn-A mang một vẻ đẹp vô trùng, tối giản với những bức tường polymer màu trắng xám và ánh đèn neon xanh lam dịu nhẹ hắt ra từ các khe tường. Không khí ở đây được lọc sạch bụi bẩn 100%, thoang thoảng mùi hương nhân tạo của hoa oải hương tổng hợp.
Sơn-A đang ngồi trên chiếc xe lăn phản trọng lực đặt cạnh cửa sổ sát đất nhìn ra mái vòm kính khổng lồ của Elysium. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn tê dại, mất cảm giác vận động do Khung carbon sinh học mới được Vy Vy cấy ghép đêm qua chưa tương thích hoàn toàn với hệ thần kinh ngoại biên. Cơn đau buốt từ đốt sống cổ thứ ba liên tục dội lên đại não, khiến mắt trái anh mờ đi dưới một màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc nhẹ.
"Hải... Con lại đau đầu à?"
Một giọng nói run rẩy, dịu dàng vang lên từ phía phản sáng của căn phòng.
Bà Mai bước ra từ gian bếp nhỏ, trên tay bưng một tách trà hoa cúc tổng hợp ấm nóng. Mái tóc bà đã bạc pha sương, xõa nhẹ trên bờ vai gầy guộc dưới chiếc váy lụa nhạt màu Elysium. Đôi mắt bà mờ đục, lờ đờ trôi dạt trong những khoảng không ký ức vô định—hậu quả của chứng sa sút trí tuệ nhẹ do di chứng phóng xạ từ vụ tai nạn lò phản ứng Genesis mười năm trước. Trên cổ tay bà, chiếc vòng định vị y tế khẽ nhấp nháy đèn xanh, phát ra tần số an thần tầng thấp để điều hòa nhịp tim.
Sơn-A cố nén cơn đau, nặn ra một nụ cười ấm áp, đón lấy tách trà bằng bàn tay phải run rẩy nhẹ. "Con không sao, mẹ. Chỉ là hơi mệt sau ca trực bay giả lập thôi."
Bà Mai ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà khẽ vuốt ve mái tóc anh. Bà nhìn vào gáy anh, nơi vết xước phát quang màu lam nhạt của bộ cấy ghép sọ Titan đang ẩn hiện dưới lớp gel cách ly sinh học. Ánh mắt bà đột ngột trở nên hoảng loạn, giọng bà run lên bần bật:
"Hải... Sao gáy con lại nóng thế này? Đừng vào phòng lò phản ứng nữa... Van khẩn cấp đang rò rỉ phóng xạ tối... Ông Vĩnh nói vết nứt không-thời gian sắp sụp đổ rồi... Đừng bỏ mẹ con tôi..."
Bà lại nhầm anh với người cha đã khuất Sơn Hải. Ký ức của bà vĩnh viễn bị mắc kẹt trong đêm lò phản ứng Genesis phát nổ mười năm trước. Sơn-A cảm thấy lồng ngực mình thắt lại trước nỗi đau của mẹ. Sự lú lẫn của bà vừa là một bi kịch gia đình đau lòng, nhưng đồng thời cũng là một lá chắn vô hình bảo vệ anh; bà không bao giờ nhận ra những biểu hiện bất thường hay dải sóng lượng tử phát quang của anh để báo cáo cho cảnh vệ.
"Mẹ, con là Sơn. Con đang ở nhà với mẹ đây. Lò phản ứng đã đóng rồi, an toàn rồi," Sơn-A nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, truyền dải sóng an thần tầng thấp từ sọ Titan sang vòng đeo tay của bà để điều hòa nhịp tim cho mẹ.
Khi bà Mai dần dịu lại và chìm vào giấc ngủ chập chờn trên ghế, tiếng chuông cửa căn hộ khẽ vang lên một nhịp trầm ấm.
Sơn-A điều khiển chiếc xe lăn phản trọng lực di chuyển ra phía cửa. Màn hình bảo mật hiển thị gương mặt quen thuộc của Thảo—nữ nhân viên vệ sinh phòng vô trùng của bệnh viện quân y Aegis Prime. Cô mặc bộ đồng phục bảo trì màu xám nhạt phẳng phiu, đeo khẩu trang che nửa mặt, trên tay ôm một chiếc hộp nhựa chứa các nhu yếu phẩm và một số đồ dùng cá nhân của Sơn-A còn sót lại ở phòng bệnh 404.
"Đại úy Sơn... Tôi... Tôi mang đồ dùng của anh từ bệnh viện về," Thảo rụt rè nói khi cánh cửa trượt mở. Cô cúi đầu, đôi má khẽ ửng hồng dưới lớp khẩu trang. Thảo rất quý mến sự lịch thiệp và nhã nhặn của Sơn-A—người duy nhất trong phi đội Tiên phong luôn mỉm cười chào cô và không báo cáo lỗi làm đổ hóa chất của cô trước đây.
"Cảm ơn cô, Thảo. Cô chu đáo quá. Xin mời vào nhà uống một tách trà," Sơn-A lịch thiệp lùi xe lăn lại, nhường lối cho cô.
"Ôi, tôi không dám phiền đâu..." Thảo xua tay, nhưng sự chân thành của Sơn-A khiến cô không thể từ chối. Cô bước vào căn hộ, rụt rè đặt chiếc hộp nhựa lên bàn ăn, ánh mắt lén nhìn quanh căn hộ tối giản nhưng ngăn nắp.
Sơn-A rót một tách trà hoa cúc ấm cho cô. Anh khéo léo điều khiển cuộc trò chuyện, sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng để tạo sự tin tưởng tuyệt đối.
"Dạo này công việc ở bệnh viện thế nào, Thảo? Tôi nghe nói hạm đội đang thắt chặt an ninh, chắc cô vất vả lắm?"
Thảo thở dài, tháo khẩu trang ra, nhấp một ngụm trà: "Vâng, Đại úy nói đúng đấy ạ. Từ khi Thiếu tá Kiệt của cục an ninh tiếp quản việc rà soát, quy trình vệ sinh vô trùng của chúng tôi bị siết chặt kinh khủng. Đặc biệt là khu vực Hầm Thải Alpha dưới hầm xả thải. Chúng tôi phải quét sinh trắc học ba lần mỗi khi ra vào để đổ rác thải sinh học."
Sơn-A khẽ nhíu mày, tỏ vẻ đồng cảm: "Hầm Thải Alpha sao? Tôi cứ nghĩ đó chỉ là nơi vứt bỏ các thiết bị lỗi thông thường thôi chứ?"
"Bình thường thì đúng là thế ạ," Thảo thật thà chia sẻ, cô đặt chiếc túi xách vệ sinh của mình lên bàn. Sơn-A tinh mắt nhận ra một chiếc thẻ từ màu xám thò ra khỏi túi áo khoác của cô—đó chính là chìa khóa thẻ từ dự phòng mở cửa các khu vực phụ trợ của bệnh viện.
Sơn-A lập tức tập trung tinh thần. Anh kích hoạt bộ cấy ghép sọ Titan, điều chỉnh dải quét đa phổ của kính lọc tích hợp trên võng mạc để âm thầm ghi nhớ sơ đồ mã hóa và cấu trúc vi mạch của chiếc thẻ từ dự phòng trên bàn. Việc tập trung cao độ trong trạng thái tủy sống đang suy kiệt nặng khiến gáy anh đột ngột nhói lên một cơn đau xé thịt. Tiêu hao 3% năng lượng tủy sống dự phòng khiến mồ hôi lạnh vã ra dọc thái dương anh, nhưng anh vẫn cố giữ gương mặt bình thản, tiếp tục lắng nghe Thảo.
"Nhưng tối nay thì khác hẳn, Đại úy ạ," Thảo hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy lo lắng. "Thượng úy Cương—cái gã tay sai hung tợn của Thiếu tá Kiệt ấy—vừa ra lệnh tăng cường lính gác tuần tra vũ trang hạng nặng tại khu vực Hầm Thải Alpha tối nay. Họ đang thiết lập các máy quét nhiệt cầm tay và khóa chặt lối vào sớm hơn dự kiến một tiếng. Nghe nói họ nghi ngờ có gián điệp lượng tử đang muốn đột nhập vào đó để đánh cắp tài liệu cũ."
Sơn-A sững người, tách trà trên tay anh khẽ chao đảo.
Cương đang ra lệnh phong tỏa lối vào hầm thải sớm hơn dự kiến một tiếng! Điều đó nghĩa là cửa hầm sẽ bị khóa chặt hoàn toàn vào lúc mười giờ tối nay, thay vì mười một giờ như lịch trình dọn dẹp thông thường của Thảo. Khoảng thời gian trống để anh đột nhập đã bị rút ngắn đến mức nghẹt thở. Nếu anh không hành động ngay lập tức trước khi ca tuần tra đặc biệt của Cương bắt đầu phong tỏa toàn diện, cơ hội lấy bộ lọc tủy sống để chế tạo bộ giảm chấn gáy cho Sơn-V sẽ vĩnh viễn khép lại, và cả hai bản thể của anh sẽ bị nung chảy não bộ dưới lưới quét của AI Anima trong vòng vài ngày tới.
Quyết tâm hành động bùng lên trong đôi mắt trái đang rỉ máu của Sơn-A.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!