Nhạc nềnSoaring

Liên Minh Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không gian dưới lòng đất của Mật Thất Vy Vy chìm trong một sự im lặng căng thẳng, chỉ có tiếng ro ro đều đặn của máy quét tủy sống cổ điển và tiếng nhỏ giọt của chất dịch dinh dưỡng chảy qua các ống dẫn polymer. Ánh sáng neon màu lam nhạt từ các bảng điều khiển hắt lên gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của Sơn-A. Anh đang nằm bất động trên giường phẫu thuật ngầm, nửa thân dưới hoàn toàn tê dại do khung carbon sinh học mới cấy chưa tương thích với hệ thần kinh ngoại biên. Khóe mắt trái của anh vẫn còn vệt máu đỏ sẫm chưa khô—di chứng của cú bẻ lái Gravity Drift ở Sector-9 kết hợp với cơn co giật tủy sống tàn khốc đêm qua.


Vy Vy đứng đó, chiếc áo blouse trắng vô trùng thêu logo quân y Aegis khẽ lay động theo từng nhịp thở dốc của cô. Trên tay cô, ống tiêm chứa liều dung dịch an thần lượng tử thô vẫn lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt thông tuệ của nữ bác sĩ đỏ hoe, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên gò má khi cô nhìn vào bảng đối chiếu DNA clone Genesis đang hiển thị rực rỡ trên màn hình holographic phía sau giường bệnh.


Câu hỏi thì thầm của cô vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh ozone: "Anh thực sự là ai? Người đang nằm đây, hay kẻ đang thoi thóp trong hang đá Tartarus?"


Sơn-A khẽ nhắm mắt lại. Cảm giác đau buốt lạnh lùng từ đốt sống cổ thứ ba dội thẳng vào đại não, lan tỏa ra mười đầu ngón tay đang run rẩy nhẹ. Anh biết mình không thể tiếp tục lừa dối người phụ nữ đã mạo hiểm cả tính mạng và sự nghiệp để cứu mình khỏi họng súng của Thiếu tá Kiệt. Chân tướng đã lộ diện hoàn toàn dưới dải quét đa phổ cổ điển.


"Tôi là cả hai," Sơn-A khàn giọng nói, từng từ phát ra khó nhọc như phải rứt xé từ lồng ngực đang thắt chặt. "Vy Vy... người đang nằm trước mặt cô là Sơn-A, Đại úy phi công của hạm đội Tiên phong Aegis. Nhưng cùng lúc này, cách đây hàng triệu dặm không gian, ý thức của tôi cũng đang vận hành cơ thể của Sơn-V—một chiến binh du kích rách rưới đang nằm trên cát bụi Tartarus. Chúng tôi không phải là hai người khác nhau. Chúng tôi là một ý thức duy nhất bị chia đôi sau vụ nổ lò phản ứng Genesis mười năm trước."


Vy Vy bước lùi lại một bước, lưng cô chạm vào cạnh kim loại sắc lạnh của tủ lưu trữ hóa chất. Cô chỉ tay vào màn hình holographic, nơi dải sóng hình sin màu đỏ rực của thực thể liên kết lượng tử đang dao động ngược pha hoàn hảo với dải sóng màu lam của Sơn-A.


"Anh có biết mình đang nói gì không?" Giọng Vy Vy run lên bần bật. "Hồ sơ DNA này... kết quả khớp một trăm phần trăm. Cả hai cơ thể đều là sản phẩm nhân bản vô tính từ dự án Genesis gốc. Tập đoàn Genesis Corp đã tạo ra các anh như những vật chứa sinh học không có linh hồn để làm con rối cho hệ thống AI Anima kiểm soát thiên hà. Nhưng bằng cách nào đó, tủy sống của các anh đã bị vướng víu lượng tử vĩnh viễn. Anh đang sống một cuộc đời song trùng giả tạo, lừa dối cả hai phe chiến tuyến!"


"Tôi không lừa dối vì danh vọng hay quyền lực, Vy Vy," Sơn-A gượng dậy, nhưng khung xương carbon chưa tương thích khiến cột sống anh nhói lên một cơn đau xé thịt, ép anh phải nằm rạp xuống giường. Anh thở dốc, mắt trái rỉ thêm một vệt máu mỏng. "Nếu tôi dừng lại, Đô đốc Bách sẽ dùng siêu chiến hạm Goliath san phẳng toàn bộ thuộc địa của Vanguard để độc chiếm quặng thăng hoa. Ở phía ngược lại, thủ lĩnh cực đoan Kha sẽ kích nổ lò phản ứng hạt nhân tối để kéo cả đô thành Elysium này vào tro bụi. Ở cả hai đầu chiến tuyến, đều có những người đồng đội thực lòng yêu quý tôi. Tôi phải sống hai cuộc đời đối địch để âm thầm ngăn chặn thảm họa diệt vong đó."


Để chứng minh cho lời nói của mình, Sơn-A nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại. Anh ngầm kích hoạt Giao thức Phân tách Ý thức, dồn ba mươi phần trăm băng thông thần kinh vượt qua vết nứt lượng tử gáy, truyền dẫn thẳng về bản thể Sơn-V đang nằm bất tỉnh bên cạnh bình Oxy nén cao áp tại sa mạc Tartarus.


Trong mật thất u tối, máy quét sinh trắc học cầm tay trên bàn bỗng phát ra tiếng ro ro dồn dập. Biểu đồ sóng não của Sơn-A đột ngột dịu lại, dải sóng alpha vốn đang nhọn hoắt vì đau đớn bỗng chuyển thành một dải sóng hình sin mềm mại, mang theo một tần số cảm xúc ấm áp, dịu dàng kỳ lạ. Đó là tín hiệu tình cảm bảo vệ thầm lặng mà Sơn-V đang hướng về bé An—đứa em gái nuôi mười tuổi đang ho sặc sụa trong hầm mỏ rỉ sét.


Tần số cảm xúc không lời đó truyền qua liên kết lượng tử, dội ngược lại phòng phẫu thuật ngầm, chạm thẳng vào trực giác của Vy Vy. Bảng điện tử y khoa hiển thị: *Chỉ số tương thích cảm xúc đồng bộ: 98% (Trạng thái bảo vệ sự sống).*


Vy Vy đứng lặng người. Thiết bị quét sinh trắc học không biết nói dối. Nó chứng minh rằng thực thể ý thức song trùng này không phải là một cỗ máy gián điệp vô cảm, cũng không phải là một quái thai sinh học hủy diệt. Ẩn sau hai nhân dạng đối địch kia là một linh hồn con người đang rách nát, đang gánh chịu nỗi cô độc tột cùng và sự suy kiệt tủy sống tàn khốc từng ngày chỉ để bảo vệ những sinh mạng vô tội ở cả hai thế giới.


Lòng hoài nghi và sự giận dữ của Vy Vy hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một nỗi xót xa vô hạn. Cô từ từ đặt ống tiêm an thần xuống, bước lại gần giường bệnh, đôi bàn tay ấm áp của cô khẽ áp vào gáy Sơn-A, nơi vết xước phát quang màu lam nhạt đang bốc lên nhiệt lượng bỏng rát.


"Anh là kẻ ngốc nhất thiên hà này, Đại úy Sơn," Vy Vy khóc nghẹn, giọng cô thì thầm bên tai anh. "Tủy sống của anh đang bị phản lực lượng tử tàn phá vĩnh viễn. Mật độ xương đã giảm thêm mười phần trăm. Khung carbon sinh học tôi cấy vào lưng anh chỉ là giải pháp cơ học tạm thời. Nếu không có chất ổn định thần kinh Calypso-9 tinh khiết để vá vết nứt lượng tử, tủy sống của anh sẽ phân rã hoàn toàn trong vòng ba mươi ngày nữa."


"Ba mươi ngày... là quá đủ để tôi thiết lập một đường truyền lượng tử an toàn," Sơn-A khẽ mỉm cười, cảm nhận luồng nhiệt dịu mát từ tay Vy Vy đang làm dịu đi cơn sốt tủy sống. "Thiếu tá Kiệt và đặc nhiệm phản gián đang quét sóng não diện rộng trên boong Goliath. AI Anima bắt đầu ghi nhận sự lệch pha mười phần trăm của tôi. Nếu không có một thiết bị lọc sóng lậu đeo gáy để che giấu dải tần số liên kết, tôi sẽ bị khép vào tội Quái thai lượng tử và bị tiêu hủy ngay lập tức."


Vy Vy gạt nước mắt, ánh mắt cô lấy lại sự kiên định của một bác sĩ trưởng khoa thần kinh quân y xuất sắc. Cô quay lại bàn điều khiển, ngón tay lướt nhanh để kích hoạt hệ thống chặn sóng quét của AI Anima xung quanh mật thất.


"Tôi sẽ giúp anh," Vy Vy dứt khoát nói. "Tôi đồng ý bảo mật hồ sơ bệnh án này vĩnh viễn và làm giả báo cáo chấn thương G-force để qua mắt Kiệt. Tôi cũng có thể chế tạo cho anh một bộ lọc sóng não lậu đeo gáy để ổn định dòng năng lượng song trùng. Nhưng tôi cần một bộ lọc tủy sống sinh học thế hệ cũ từ kho phế thải của Aegis làm lõi lọc thô, và anh phải tìm cách cung cấp cho tôi một tinh thể dẫn truyền có độ tinh khiết tuyệt đối để làm bộ chuyển tiếp tín hiệu."


"Tinh thể dẫn truyền..." Sơn-A lẩm nhẩm, nhãn giới đa chiều lập tức kết nối thông tin với bản thể ở Vanguard. "Tại Tartarus, Bảo—cậu bé cơ khí thiên tài mười bốn tuổi đang giúp tôi bảo trì trạm phát sóng lậu. Cậu ấy có thể tìm được nguyên liệu chế tạo bộ lọc gáy từ phía Vanguard."


Đột nhiên, một tiếng bíp bíp chói tai vang lên từ hệ thống máy chủ của mật thất. Trên màn hình holographic, một dải mã lạ màu đỏ sẫm đang tự động đồng bộ hóa và tiến hóa liên tục, tự sao chép từ sọ Titan của Sơn-A sang cơ sở dữ liệu bảo mật của Vy Vy. Đó là dải mã ẩn của hệ điều hành AI sơ khai Anima-0, di sản từ phòng thí nghiệm bỏ hoang Alpha-9 mười năm trước.


"Dải mã này đang tự tiến hóa..." Vy Vy kinh ngạc nhìn các dòng code màu đỏ đang bẻ khóa các phân khu dữ liệu ẩn của cô. "Nó đang cố gắng thiết lập một giao thức đồng bộ hóa độc lập. Sơn, hệ thống điện của mật thất đang bị sụt giảm công suất bất thường do dải mã này tự ý tiêu hao điện năng để truyền tải dữ liệu!"


"Đó là Anima-0," Sơn-A nén đau, mắt trái đỏ rực nhìn chăm chằm vào các dòng mã. "Nó đang cố gắng giúp tôi vá lỗ hổng bảo mật của sọ Titan để tránh bị AI Anima của hạm đội quét trúng. Nhưng việc sụt giảm điện năng của mật thất sẽ kích hoạt hệ thống cảnh báo tự động của bệnh viện quân y. Vy Vy, cô phải ngắt kết nối máy chủ mật thất với mạng lưới bên ngoài ngay lập tức!"


Vy Vy nhanh chóng dập cầu dao cách ly sinh học, cắt đứt hoàn toàn đường truyền mạng của mật thất với hạm đội Aegis Prime. Tiếng còi cảnh báo tắt ngấm, nhưng bầu không khí vẫn vô cùng nghẹt thở. Sự nghi ngờ của đặc vụ giám sát Thu nhắm vào sự hao hụt hóa chất của Vy Vy đang ngày một tăng cao, và bất kỳ một dao động điện năng bất thường nào cũng có thể là ngòi nổ làm lộ diện mật thất này.


"Anh phải chuyển ý thức quay lại Vanguard ngay lập tức," Vy Vy lo lắng nói khi cô bôi một lớp gel cách ly sinh học lên gáy Sơn-A để hạ sốt. "Cơ thể Sơn-V của anh đang nằm bất động ngoài sa mạc phóng xạ. Nếu robot thợ săn K-90 của Hùng phát hiện ra anh trong trạng thái hôn mê, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."


Sơn-A gật đầu. Anh nhắm mắt trái, dồn chín mươi phần trăm ý thức vượt qua cầu truyền lượng tử vừa được ổn định tạm thời bởi khung carbon mới cấy. Cảm giác liệt nửa thân dưới của cơ thể Elysium biến mất, thay vào đó là một cơn đau buốt lạnh lùng ở bắp đùi phải và trạng thái tê liệt hoàn toàn của cánh tay trái tại Tartarus.


Sơn-V bừng tỉnh giữa cát bụi xám xịt của hành tinh rác Tartarus.


Không khí nồng nặc mùi bụi sắt phóng xạ và dầu máy cháy xộc thẳng vào lá phổi sinh học của anh qua chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét. Anh khẽ rên rỉ, tay phải bám chặt vào bình Oxy nén cao áp bên cạnh để gượng dậy. Cơn ho lao lượng tử của bé An đang gầm rú bên tai anh từ khoảng cách vài mét trong khe đá hẹp.


"Anh Sơn... anh tỉnh rồi!"


Một giọng nói trẻ con, lanh lảnh vang lên từ phía bóng tối của khe đá. Bảo—cậu bé cơ khí thiên tài mười bốn tuổi—lao ra từ xưởng phế liệu tự chế của mình. Cậu nhóc đeo chiếc kính bảo hộ quá khổ che nửa gương mặt lem luốc dầu mỡ, tay lăm lăm chiếc đồng hồ đo tần số từ trường cầm tay đang phát ra những tiếng tạch tạch liên hồi.


"Bảo... bé An thế nào rồi?" Sơn-V khàn giọng hỏi, cố gắng lết cái chân bị thương về phía cabin phế liệu.


"Bé An đã được hít oxy sạch, cơn ho đã giảm bớt," Bảo vội vã đỡ lấy bả vai phải của Sơn-V, đôi mắt nhỏ nhắn của cậu nhóc nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang bị hoại tử nhẹ và vết sẹo lượng tử phát sáng màu lam nhạt dưới lớp giáp da sờn rách của anh. "Nhưng anh Sơn... lúc nãy khi anh đứng hình hoàn toàn đúng năm giây, chiếc máy đo tần số của em đã ghi nhận một dải sóng lượng tử cực mạnh phát ra từ gáy anh. Nó có cấu trúc giống hệt dải sóng của hạm đội Aegis. Anh thực sự có liên kết với bọn họ đúng không?"


Sơn-V nhìn cậu nhóc thông minh nhưng trung thành tuyệt đối này. Anh khẽ thở dài, tay phải vỗ nhẹ lên vai cậu:


"Đó là bí mật giữ mạng của chúng ta, Bảo. Nếu dải sóng đó bị an ninh mỏ của Hùng quét trúng, cả tôi, em và bé An đều sẽ bị xả khí clo tiêu hủy. Tôi cần em giúp tôi chế tạo một thiết bị giảm chấn thần kinh đeo gáy để lọc bỏ dải sóng rò rỉ này. Vy Vy—một bác sĩ ở Aegis đang ngầm giúp chúng ta, nhưng cô ấy cần một bộ chuyển tiếp tín hiệu có độ tinh khiết tuyệt đối."


Đôi mắt Bảo sáng rực lên dưới lớp kính bảo hộ quá khổ. Cậu nhóc lập tức lôi từ trong túi tạp dề da ra một chiếc máy quét địa chấn lượng tử cầm tay đã được cậu độ lại bằng mỏ hàn laser dã chiến. Cậu nhóc chỉ tay vào màn hình hiển thị đang nhấp nháy một điểm sáng màu lam rực rỡ nằm sâu dưới lòng đất Tartarus:


"Anh Sơn! Em vừa phát hiện ra một vỉa Thạch anh lượng tử tự nhiên có độ tinh khiết tuyệt đối nằm sâu trong cấm địa Hang Vết Nứt Tối! Tinh thể đó có khả năng giữ nguyên trạng thái vướng víu hạt ngay cả trong bão bức xạ, hoàn hảo để làm bộ chuyển tiếp tín hiệu cho thiết bị đeo gáy của anh!"


Sơn-V nhìn vào điểm sáng màu lam trên màn hình, lòng anh khẽ thắt lại khi nhận ra tọa độ của vỉa quặng thạch anh.


"Hang Vết Nứt Tối..." Sơn-V lẩm nhẩm, giọng anh chìm xuống đầy lo ngại. "Đó là cấm địa phóng xạ tối cấp độ cao sau vụ nổ mười năm trước. Không một chiến binh du kích nào dám bén mảng đến đó."


"Không chỉ có phóng xạ đâu, anh Sơn," Bảo nuốt nước bọt, gương mặt cậu nhóc lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ khi cậu điều chỉnh tiêu cự máy quét hiển thị các vệt năng lượng xung quanh vỉa thạch anh. "Khu vực đó đang bị bao vây hoàn toàn bởi tàn dư phóng xạ cực độc của lò phản ứng Genesis cũ, và em vừa quét thấy tín hiệu tuần tra của đội robot thợ săn K-90 do tên ác bá Hùng phái đến để lùng sục phế liệu lượng tử!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!