Nhạc nềnSoaring

Tỉnh Thức Giữa Hai Thế Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng neon màu lam cực lạnh của Elysium dội thẳng vào võng mạc của Sơn-A, buốt nhói như một cây kim bằng đá.


Hệ thống điều hòa của phòng khử trùng rít lên khe khẽ, thổi ra luồng khí vô trùng mang theo mùi ozone đặc trưng. Sơn-A nằm trên chiếc cáng chỉnh hình bằng hợp kim, lồng ngực phập phồng dưới lớp quân phục phi công Aegis màu trắng tinh khiết. Ở gáy anh, nơi mảnh ghép titan của bộ cấy ghép sọ kết nối trực tiếp với hệ thần kinh, một cơn đau âm ỉ râm ran lan tỏa, giống như có ai đó đang đổ nitơ lỏng dọc theo các đốt sống cổ.


Anh mím chặt môi, cố gắng định vị lại bản thân trong không gian vô trùng quen thuộc của Đô thành Elysium. Nhưng ngay khi anh vừa nhấc ngón tay trái định chạm vào thái dương, một luồng xung điện lượng tử cực mạnh đột ngột bùng phát từ sâu trong tủy sống.


*Rắc.*


Không gian trước mắt Sơn-A vỡ vụn.


Không phải là bóng tối đơn thuần, mà là một sự chuyển dịch nhận thức tàn nhẫn, bẻ đôi nhãn giới của anh thành hai nửa đối lập hoàn chỉnh. Hội chứng Nhận thức đa chiều (Dual-Vision) kích hoạt không báo trước, ném một nửa ý thức của anh đi xa hàng triệu năm ánh sáng.


Ở nửa bên kia, Sơn-V mở mắt ra giữa một bầu không khí đậm đặc mùi dầu máy cháy và bụi sắt phóng xạ của Tartarus. Cơn địa chấn từ trường của khu mỏ Sector-4 vừa quét qua, hất văng bản thể du kích của anh vào một đống phế liệu rỉ sét sần sùi. Lưng anh đập mạnh vào một tấm vỏ tàu chiến cũ, những góc kim loại nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp giáp da dã chiến sờn rách, găm thẳng vào bắp đùi phải.


"Hự!"


Sơn-V rên rỉ, âm thanh khàn đặc nghẹn lại trong chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét.


Cùng một lúc, trong phòng khử trùng vô trùng của Elysium, Sơn-A cũng bật ra một tiếng nấc cụt đau đớn. Hai thế giới chồng chéo lên nhau một cách điên cuồng. Mắt trái của anh nhìn thấy trần nhà polymer trắng tinh hoàn mỹ của đô thành lơ lửng; mắt phải của anh lại nhìn thấy những đường ống dẫn khí rỉ sét, chằng chịt bụi than của khu ổ chảo dưới lòng đất Tartarus. Tiếng còi báo động đỏ rít lên ở cả hai đầu chiến tuyến, tạo thành một bản đồng ca chói tai găm thẳng vào màng nhĩ duy nhất trong bộ não phân tách của anh.


"Sơn! Sơn! Nghe thấy tôi không? Buồng lái giả lập sắp mở cửa rồi!"


Một bàn tay mạnh mẽ đeo găng tay sĩ quan Aegis màu trắng chộp lấy vai Sơn-A, lay mạnh. Đó là Nam. Gương mặt cao ráo, nghiêm nghị của người bạn thân hiện ra trong dải thị giác bên trái của anh. Chip liên lạc bằng bạc cấy ở thái dương của Nam lấp lánh dưới ánh đèn neon lam. Ánh mắt Nam đầy vẻ lo lắng, nhưng cũng không thiếu sự dò xét cảnh giác của một phi công át chủ bài cấp 5.


Cùng lúc đó, ở dải thị giác bên phải của anh:


"Sơn! Đm, tỉnh lại đi! Thằng chó Hùng an ninh mỏ đang dẫn đội tuần tra đi qua lối này đấy! Mày hít phải khí phóng xạ đến ngu người rồi à?"


Đạt—chiến binh du kích Vanguard với gương mặt thấp đậm sạm đen vì muội than—đang ra sức kéo vai Sơn-V đứng dậy khỏi đống sắt vụn. Bàn tay thô ráp đầy vết sẹo của Đạt bấu chặt vào giáp vai rách nát của anh, hông Đạt lăm lăm khẩu búa điện từ phát ra những tia lửa điện lách tách màu cam.


Sơn cảm thấy bộ não mình như một sợi dây cáp quang bị kéo căng về hai hướng cực hạn của thiên hà. Giao thức Phân tách Ý thức (Consciousness Splitting) đang vận hành ở mức 50/50, ép anh phải xử lý đồng thời hai luồng thông tin sinh tồn đối nghịch. Nếu anh lơ đãng ở Elysium, Nam sẽ phát hiện ra sự bất thường thần kinh và báo cáo ngay cho Thiếu tá Kiệt của cục an ninh. Nếu anh mất tập trung ở Tartarus, Hùng an ninh mỏ sẽ lôi bản thể Sơn-V ra bắn bỏ vì tội lẩn trốn lao động.


*Phải bình tĩnh. Phải thở.*


Sơn-A cố gắng tập trung vào mắt trái, ép các cơ mặt co giãn tự nhiên, dù gáy anh đang nóng ran như bị nung đỏ. Anh nhìn Nam, cố nở một nụ cười nhợt nhạt:


"Tôi nghe rồi, Nam. Chỉ là... chấn động từ vụ bay thử nghiệm hôm qua vẫn còn hơi dư chấn."


"Dư chấn?" Nam nhíu mày, tay vẫn không buông vai anh. "Chỉ số tương thích sóng não của cậu hôm nay dao động rất lạ. Cậu có chắc là sọ Titan không bị lệch pha? Ký vào bảng điện tử này đi, chúng ta phải bàn giao lịch trực hạm đội."


Nam chìa ra một bảng dữ liệu điện tử phát sáng xanh. Sơn-A buộc phải đưa tay trái lên đón lấy cây bút stylus. Nhưng tay trái của anh run rẩy dữ dội.


Bởi vì ở thế giới bên kia, tay phải của Sơn-V đang phải làm một việc tàn nhẫn hơn gấp bội.


Sơn-V nương vào bóng tối của hầm mỏ rỉ sét, nghiến chặt răng dưới lớp mặt nạ lọc khí. Anh nhìn xuống bắp đùi phải của mình. Một mảnh sắt rỉ dài bằng ngón tay đang cắm sâu vào thớ thịt, máu đỏ sẫm pha lẫn những hạt nano-bot phát quang màu lam đang rỉ ra, thấm đẫm lớp vải giáp da.


*Phải rút nó ra trước khi lính gác của Hùng tới.*


Sơn-V dùng tay phải nắm chặt lấy chuôi mảnh sắt rỉ.


Ở Elysium, Sơn-A đặt bút stylus lên màn hình điện tử của Nam.


*Một, hai, ba... giật!*


Sơn-V dứt khoát rút mạnh mảnh sắt ra khỏi đùi.


Một cơn đau buốt xé thịt bùng nổ ở Tartarus. Theo Luật bảo toàn động lượng lượng tử, phản lực năng lượng từ vết thương vật lý của Sơn-V không hề biến mất. Nó chuyển hóa thành một luồng xung điện từ sinh học, chạy ngược qua cầu truyền vướng víu lượng tử, găm thẳng vào tủy sống của Sơn-A tại phòng vô trùng Elysium.


*Bốp!*


Sơn-A đột ngột ưỡn cong lưng trên cáng chỉnh hình. Một cơn co giật tủy sống dữ dội bộc phát ngoài tầm kiểm soát. Cây bút stylus rơi khỏi tay anh, văng xuống sàn kim loại vô trùng tạo ra một tiếng động lách cách khô khốc. Mắt trái của Sơn-A trợn trừng, đồng tử co rút lại thành một điểm nhỏ xíu.


"Sơn!" Nam hốt hoảng đỡ lấy lưng anh. "Cậu bị co giật à? Để tôi gọi bác sĩ quân y!"


"Không! Đừng gọi!" Sơn-A thét lên, giọng khản đặc. Anh chộp lấy cổ tay Nam, dùng lực mạnh đến mức găng tay trắng của Nam hằn lên những vệt đỏ. "Chỉ là... chuột rút cơ lưng thôi. Đừng làm kinh động đến phòng an ninh. Cậu biết Thiếu tá Kiệt đang tìm cớ để đình chỉ bay của tôi mà."


Nam khựng lại. Ánh mắt anh dao động giữa lòng trung thành với kỷ luật quân đội và tình bạn sinh tử với Sơn-A. Đúng lúc đó, hệ thống AI giám sát Anima trên trần nhà phát ra một tiếng bíp lạnh lùng, quét một tia sáng đỏ nhạt qua phòng khử trùng.


Sơn biết mình vừa phạm sai lầm. Cơn co giật vừa rồi đã làm rò rỉ một dải sóng não lệch pha ngắn lên mạng lưới giám sát. Anh phải dập tắt nó ngay lập tức.


Trong cơn hoảng loạn, Sơn cố gắng nhắm mắt trái của bản thể Aegis lại để dồn toàn bộ 90% băng thông thần kinh sang Tartarus nhằm giúp Sơn-V băng bó vết thương nhanh hơn.


Nhưng đó là một quyết định sai lầm tàn nhẫn.


Sự dịch chuyển ý thức đột ngột và cưỡng bức khi chưa có chất ổn định Calypso-9 đã kích hoạt một phản lực nhiệt lượng khủng khiếp. Phía sau gáy Sơn-A, vùng da xung quanh bộ cấy ghép sọ Titan nóng lên đến mức bỏng rát. Lớp gel polymer bảo vệ bị nung chảy nhẹ, bốc lên một làn khói mỏng vô hình mang mùi khét của vi mạch.


*Hự!*


Một dòng máu ấm, sẫm màu đột ngột chảy ra từ lỗ mũi trái của Sơn-A, nhỏ xuống tấm ga trải giường vô trùng màu trắng tinh.


"Sơn! Cậu chảy máu mũi rồi!" Nam tái mặt, tay chộp lấy thiết bị liên lạc ở thái dương. "Tôi không thể làm ngơ chuyện này được nữa. Sọ Titan của cậu đang bị rò rỉ bức xạ tối!"


Ở bên kia chiến tuyến, tại hầm mỏ Tartarus, Sơn-V vừa áp một miếng gạc bẩn thỉu vào vết thương ở đùi thì nghe tiếng bước chân kim loại nặng nề vang lên ngoài hành lang tối. Ánh đèn pin quét hồng ngoại của robot tuần tra K-90 bắt đầu quét qua những vách đá rỉ sét, hắt lên những bóng ma dài ngoằn ngoèo.


"Đạt... đỡ tao dậy," Sơn-V thì thào qua bộ lọc khí, giọng run rẩy vì mất máu và kiệt sức. "Hùng đang tới. Nếu nó thấy tao bị thương, nó sẽ ném tao vào lò phản ứng làm nhiên liệu thô đấy."


Đạt nghiến răng, khoác tay Sơn-V qua vai mình, dìu anh lách sâu vào bóng tối của một đường ống dẫn phế liệu bỏ hoang. "Đm, mày nhìn tao cứ như đang nhìn ma ấy, Sơn. Mắt mày... mắt mày sao lại có một bên chuyển sang màu lam rực thế này?"


Sơn-V giật mình. Anh biết bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy tự chế của mình chưa hoàn thiện. Sự đồng bộ sâu vừa rồi đã khiến vết sẹo lượng tử trên cánh tay trái và đồng tử bên phải của bản thể Vanguard phát sáng màu lam lượng tử—thứ ánh sáng đặc trưng của công nghệ Aegis mà người Vanguard căm ghét tận xương tủy.


*Phải ổn định lại. Phải đưa dải phân tách về 50/50.*


Sơn nhắm mắt ở cả hai thế giới. Anh áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp thở mà bố Sơn Hải từng ghi chép trong cuốn nhật ký lượng tử rách nát.


Hít vào vô trùng, thở ra rỉ sét.


Hít vào ánh đèn neon lam của Elysium, thở ra khói bụi sắt của Tartarus.


Nhịp tim của cả hai bản thể dần dần đồng điệu, kéo dải tần số sóng não về mức Đồng bộ cơ bản ổn định. Cơn co giật dừng lại. Nhiệt độ sau gáy Sơn-A giảm dần. Dải thị giác đa chiều của anh bớt nhấp nháy, trả lại hai góc nhìn sắc nét nhưng tách biệt hoàn toàn.


Sơn-A mở mắt trái, dùng mu bàn tay quẹt đi vệt máu mũi trên môi, nhìn thẳng vào mắt Nam bằng ánh mắt kiên định của một đại úy phi công cựu trào:


"Tôi không sao, Nam. Nhìn tôi đi. Chỉ số sinh trắc học đã ổn định rồi."


Nam nhìn màn hình theo dõi y tế bên cạnh cáng. Nhịp tim của Sơn-A đã giảm từ 140 xuống còn 72 nhịp/phút. Biểu đồ sóng não phẳng lặng một cách kỳ lạ, che giấu hoàn toàn cơn bão lượng tử vừa quét qua tủy sống anh. Nam thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, buông thiết bị liên lạc ra khỏi thái dương.


"Cậu là một kẻ điên, Sơn. Nhưng tôi sẽ giúp cậu giấu chuyện này lần cuối."


Nam nhặt cây bút stylus dưới sàn lên, lau sạch rồi đặt lại vào tay Sơn-A.


"Ký đi. Rồi chuẩn bị tinh thần. Chiều nay, Thiếu tá Kiệt sẽ dẫn đội phản gián thực hiện cuộc quét sinh trắc học và tủy sống định kỳ toàn hạm đội. Lần này, hắn sử dụng máy quét thế hệ mới do tập đoàn Genesis cung cấp. Nếu cậu còn lệch pha dù chỉ 1%, không ai cứu được cậu đâu."


Sơn-A cầm lấy cây bút, ngón tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh ký một nét dứt khoát lên bảng điện tử, nhưng trong đầu anh, một cơn ớn lạnh buốt giá đang lan tỏa dọc theo khung xương carbon mới cấy.


*Quét sinh trắc học định kỳ.*


Đó không chỉ là một bài kiểm tra thông thường, mà là một bản án tử hình lơ lửng. Nếu máy quét của Kiệt phát hiện ra dải sóng vướng víu kết nối trực tiếp với một thực thể sinh học tại Tartarus, bí mật thực thể song trùng của anh sẽ bị phơi bày. Anh sẽ bị khép vào tội "Quái thai lượng tử" và bị đưa vào lò thiêu hủy sinh học của tập đoàn Genesis ngay lập tức.


Anh phải tìm cách tiếp cận Vy Vy—nữ bác sĩ quân y duy nhất có quyền hạn can thiệp vào máy quét—trước khi ca tuần tra của Kiệt bắt đầu.


Nhưng ở đầu bên kia thiên hà, trong bóng tối ẩm ướt của đường ống phế liệu Tartarus, Sơn-V vừa tựa lưng vào vách sắt rỉ sét thì nghe tiếng xích sắt của robot K-90 dừng lại ngay ngoài cửa ống dẫn. Ánh đèn laser đỏ rực của nó bắt đầu quét qua khe hở của nắp cống, rà sát vào gót chân đầy bụi sắt của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!