Nhạc nềnIrregular

Săn Lùng Thuốc Ức Chế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa tạ nện liên hồi vào cánh cửa sập bọc thép phía trên hầm ngầm dội xuống những âm thanh chát chúa, tựa như tiếng sấm sét rền rĩ giữa đêm đông lạnh giá. Những tia lửa nhỏ đỏ rực, sinh ra từ lực ma sát cực hạn giữa kim loại và mũi khoan áp lực, liên tục lọt qua khe hở nắp hầm, rơi xuống sàn gỗ phòng mạch chui của bác sĩ Trần Minh Trí. Mùi sắt cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi amoniac nồng nặc từ dòng nước thải cống ngầm bốc lên qua lối cửa sập.


"Đi mau! Đừng để công sức của ta đổ sông đổ biển!" Bác sĩ Trí gầm lên, đôi tay gầy guộc nhưng gân guốc thô bạo đẩy Lâm Hoài Nam xuống miệng hầm tối tăm dưới nền đất. "Trương Thế Kiệt đã khóa chặt khu vực này. Phòng mạch này coi như bỏ, nhưng cậu phải sống!"


Lâm Hoài Nam cắn chặt môi đến bật máu, đầu quấn băng gạc trắng xóa vẫn còn rỉ ra những vệt huyết dịch đỏ nhạt. Ca phẫu thuật sống khâu vá hai mươi mốt mũi trên màng não vừa mới hoàn thành chưa đầy mười phút trước. Vỏ não của anh vẫn nóng rực như có tàn tro cháy dở rải đều bên trong, nhưng ý thức đã khôi phục được bốn mươi phần trăm dung lượng sóng não nhờ tài vi phẫu của người thầy. Anh nhìn sâu vào mắt bác sĩ Trí một lần cuối, rồi buông mình rơi xuống dòng nước thải lạnh buốt phía dưới.


Trịnh Khánh Dương lao xuống ngay sau đó, bắp tay cuồn cuộn gồng lên đỡ lấy thân hình gầy yếu của Nam. Vết thương trên lưng Dương—nơi vừa được rút ba cây kim Huyết Châm độc hại—vẫn còn nhói buốt, nhưng gã cựu binh gác ngục không hề rên rỉ một tiếng. Gã nhấc chiếc khiên hợp kim titan móp méo lên, chắn phía sau lưng Nam khi Lê Quốc Đạt kéo nắp hầm gỗ bọc thép đóng sập lại.


Uỳnh!


Một tiếng nổ lớn vang dội từ phía trên. Cánh cửa sập bọc thép bị phá vỡ hoàn toàn. Tiếng quái thú Huyết Khuyển gầm rú điên cuồng dội xuống đường ống tối tăm, nhưng nhóm ba người đã nhanh chóng luồn lách vào mê cung cống ngầm sâu thẳm của Quận 9, bỏ lại sau lưng phòng mạch chui bị tàn phá.


***


Ba giờ sau, tại một hốc cống ngầm bỏ hoang cách xa khu vực tiệm sửa xe cũ.


Ánh sáng xanh lam từ chiếc đèn pin tự chế của Đạt hắt lên những bức tường bê tông loang lổ rêu phong phát quang đỏ nhạt. Nam ngồi tựa lưng vào đường ống rỉ sét, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Chiếc Ống tiêm áp lực cao đeo trên bắp tay trái của anh liên tục nhấp nháy đèn LED đỏ rực, phát ra những tiếng bíp bíp lạnh lẽo cảnh báo tình trạng cạn kiệt hoàn toàn thuốc ức chế.


"Nhịp tim của cậu lại tăng lên trăm sáu rồi, Nam." Dương trầm giọng, tay quệt đi vệt máu đen rỉ ra từ vết thương lưng chưa lành hẳn. "Nếu không có chất ức chế thần kinh để hạ nhiệt vỏ não, các mũi khâu của bác sĩ Trí sẽ bị áp suất máu xé rách mất."


Nam nghiến răng, mu bàn tay phải đeo Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét khẽ run rẩy. Các sợi tơ máu siêu vi ẩn dưới da tay anh đang co thắt dữ dội, đòi hỏi một lượng huyết thanh ổn định để không bị hoại tử nội bào. "Tôi... tôi vẫn chịu được. Đạt, thông tin thế nào rồi?"


Lê Quốc Đạt tắt chiếc đèn pin, bóng tối lập tức bao phủ lấy căn hầm ngầm, chỉ còn lại ánh đỏ nhạt từ những mảng rêu độc. Gã hacker trầm giọng:


"Mật báo từ chợ đen xác nhận, mười hai giờ trước, gia tộc Lâm Thị vừa đổ một lượng lớn phế thải y tế từ phân khu nghiên cứu Lam Sơn xuống Trạm rác thải sinh học số 4. Trong số phế liệu đó có các thùng chứa Huyết thanh ức chế thần kinh thô bị rò rỉ hoặc quá hạn. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta lúc này."


"Trạm rác thải số 4..." Dương nhíu mày, gương mặt vạm vỡ hiện rõ vẻ lo ngại dưới ánh sáng đỏ nhạt. "Nơi đó là địa bàn của băng đảng Búa Sắt. Gã trùm Búa Sắt là một tên dị nhân cường hóa lực búa cực kỳ hung hãn. Băng đảng của gã chuyên thu gom dược phẩm phế thải của Lâm Gia để bán lậu chợ đen với giá cắt cổ. Chúng ta đột nhập vào đó chắc chắn sẽ đụng độ với chúng."


"Không còn con đường nào khác." Nam gượng đứng dậy, tay bám vào vai Dương để giữ thăng bằng. Đôi mắt anh ánh lên tia nhìn sắc lạnh, kiên định. "Không có chất ức chế, tôi sẽ chết trong vòng sáu giờ tới. Dương, Đạt... chúng ta xuất phát."


***


Mưa axit ngoài trời trút xuống xối xả, nện vào những núi rác thải công nghệ khổng lồ tại Trạm rác thải sinh học số 4. Bối cảnh bãi rác hiện lên đầy hoang tàn và quỷ dị. Những khối kim loại rỉ sét của robot phế thải, những ống nghiệm thủy tinh vỡ nát và các thùng chứa hóa chất gen lỗi tạo thành một mê cung khổng lồ. Dưới cơn mưa axit đậm đặc, những dòng nước thải hóa chất phát quang đỏ rực chảy tràn khắp nơi, tỏa ra luồng bức xạ huyết dịch nồng nặc khiến da thịt người thường tiếp xúc sẽ lập tức bị hoại tử.


Nhóm ba người đeo Mặt nạ lọc khí axit, lặng lẽ luồn lách qua những khe hẹp giữa các núi rác. Nam đi ở giữa, bước chân lảo đảo nhưng đôi mắt luôn quan sát tỉ mỉ qua chiếc Kính hồng ngoại quét nhiệt hồng ngoại. Găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét trên tay phải anh thỉnh thoảng lại lách tách những tia điện dịch xanh lam yếu ớt.


"Khu vực chứa thùng thuốc thải y tế nằm ở lõi phía Đông bãi rác." Đạt khẽ giọng báo cáo, thân hình gầy nhom của gã gần như hòa làm một với bóng tối nhờ Ảnh Bộ Chi Thuật. "Tôi ngửi thấy mùi dung dịch sát trùng nồng nặc phía trước."


Họ tiến sát đến một khoảng sân trống được rào bằng dây thép gai rỉ sét. Giữa sân là ba chiếc container bọc thép bám đầy rêu độc, xung quanh là hàng chục thùng phế thải y tế màu vàng có dán nhãn sinh học của gia tộc Lâm Thị. Những chai lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu xanh nhạt—Huyết thanh ức chế thần kinh thô—nằm ngổn ngang bên trong các thùng gỗ bị vỡ.


"Tìm thấy rồi..." Dương khẽ reo lên, định bước tới.


"Khoan đã!" Nam đột ngột giơ tay trái giữ Dương lại. Chiếc kính hồng ngoại của anh hiện lên hơn mười luồng nhiệt lượng đỏ rực đang ẩn nấp xung quanh các container. "Có bẫy."


Đoàng! Đoàng!


Hai tiếng súng vang dội xé toác màn mưa axit. Những vệt đạn đỏ rực găm thẳng vào đống rác rỉ sét ngay sát chân Dương, bắn ra những tia lửa chói tai.


"Ha ha ha! Lũ chuột cống Quận 9 nhạy bén đấy! Nhưng đã bước vào địa bàn của băng Búa Sắt thì đừng hòng mang được một giọt thuốc nào đi!"


Một giọng nói ồm ồm, thô bạo vang lên từ phía sau chiếc container lớn nhất. Một gã đàn ông to béo cao gần hai mét bước ra. Gã cởi trần dưới cơn mưa axit, để lộ hình xăm búa sắt khổng lồ màu đen bám đầy vết sẹo hóa chất trên ngực. Trên vai gã vác một chiếc búa tạ hợp kim titan nặng một trăm ký, chuôi búa chằng chịt những đường cáp cơ khí rỉ sét. Đó chính là Búa Sắt, tên trùm bảo kê khét tiếng của bãi rác.


Hơn mười tên tay sai cầm súng trường tự chế và gậy sắt từ các góc tối đồng loạt bước ra, khép chặt vòng vây xung quanh nhóm Nam. Súng ống của chúng đều khóa chặt mục tiêu.


"Búa Sắt..." Nam trầm giọng, áp chế cơn co thắt màng não đang dâng lên. "Chúng tôi chỉ cần ba ống huyết thanh ức chế để cứu mạng. Hãy ra một cái giá sòng phẳng."


"Giá sòng phẳng?" Búa Sắt cười sằng sặc, tiếng cười thô bỉ vang động cả góc bãi rác. "Gia tộc Lâm Thị treo thưởng đỏ đầu của mày trị giá mười vạn huyết thạch tinh khiết! Đầu của mày chính là cái giá sòng phẳng nhất! Lũ bay, lên! Giết chết hai tên kia, bắt sống thằng nhóc họ Lâm cho tao!"


Đội hình tay sai lập tức nổ súng càn quét. Loạt đạn súng máy tự chế xé rách màn sương axit, bay thẳng về phía nhóm Nam.


"Dương! Khiên!" Nam quát lớn.


Trịnh Khánh Dương gầm lên, bộc phát năng lực Cường Hóa Cơ Thể. Gã nhấc chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét lên, tơ tơ máu phát quang hồng ấm áp từ khế ước tự nguyện lập tức lan tỏa, gia cố bề mặt khiên thành một lá chắn Thiết Bích vững chắc.


Keng! Keng! Keng!


Hàng loạt đầu đạn găm vào khiên, để lại những vệt lõm sâu hoắm nhưng không thể xuyên phá. Tuy nhiên, lực chấn động cực mạnh từ loạt đạn khiến bả vai phải bị rách cơ cũ của Dương nhói buốt, gã khẽ khuỵu gối, rên rỉ một tiếng nhỏ.


"Đạt, chia cắt đội hình của chúng!" Nam ra lệnh, não bộ vận hành với công suất tối đa.


Lê Quốc Đạt lập tức biến mất vào bóng tối. Nương theo những mảng rác thải không ánh sáng, gã kích hoạt Ảnh Phược. Những chiếc bóng đen từ dưới đất đột ngột vươn lên như những xúc tu khổng lồ, quấn chặt lấy chân của ba tên tay sai cầm súng trường phía bên trái, khiến chúng mất đà ngã nhào ra đất.


Nhận thấy kẽ hở chiến thuật, Nam lập tức hành động. Anh giơ tay phải đeo găng rỉ sét lên, nhắm thẳng vào tên tay sai cầm súng máy đang đứng gần container nhất.


Phập!


Một sợi chỉ đỏ rực siêu mảnh—Sợi Chỉ Sinh Mệnh—phóng ra từ đầu ngón tay găng tay của Nam, xé gió bay đi và cắm phập vào vết thương hở trên bắp tay phải của tên tay sai. Tơ máu luồn lách cực nhanh dưới da gã, ký sinh trực tiếp vào hệ thần kinh ngoại biên ngoại vi ở khớp vai.


"Cái... cái gì thế này? Tay của tao!" Tên tay sai hoảng sợ la hét khi cánh tay phải của gã đột ngột mất đi cảm giác tự chủ.


Nam giật nhẹ ngón tay găng tay. Sóng não của anh truyền qua tơ máu, cưỡng ép ngón trỏ của tên tay sai bóp chặt cò súng máy, quay họng súng xả đạn liên thanh vào chính đồng bọn của hắn đang đứng bên cạnh.


Đoàng đoàng đoàng đoàng!


Loạt đạn bất ngờ từ đồng đội khiến đội hình băng đảng Búa Sắt rối loạn hoàn toàn. Hai tên tay sai dính đạn ngã gục, những tên còn lại hoảng loạn tìm chỗ ẩn nấp sau các container.


"Dương! Phá rào!" Nam hét lớn.


Trịnh Khánh Dương tận dụng sự hỗn loạn, gầm lên một tiếng đầy nộ khí. Gã bộc phát Cuồng Lực bọc trong hào quang đỏ nhạt, ôm chiếc khiên titan lao thẳng về phía trước như một chiếc xe bọc thép cỡ nhỏ, húc bay hàng rào dây thép gai rỉ sét, mở ra lối thoát hiểm về phía container chứa thuốc.


"Lũ ăn hại! Tránh ra hết cho tao!"


Búa Sắt điên cuồng gầm rú. Thân hình khổng lồ của gã bỗng nhiên phồng to lên, các bó cơ bắp nổi gân xanh rọc rọc, bộc phát dị năng Cường Hóa Lực Búa cấp C+. Gã nhấc chiếc búa tạ nặng một trăm ký bằng cả hai tay, nhảy phắt lên không trung rồi nện thẳng xuống đầu Dương.


"Dương! Né ra!" Nam thét lên khi cảm nhận được áp lực vật lý khổng lồ đang giáng xuống qua liên kết khế ước.


Thế nhưng, tốc độ của cú nện quá nhanh. Dương không kịp tránh né hoàn toàn, chỉ kịp nâng chiếc khiên titan lên đỡ đòn trực diện.


UỲNH!!!


Một tiếng nổ chấn động cả bãi rác sinh học. Lực búa ngàn cân của Búa Sắt nện thẳng vào khiên. Chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét móp méo hoàn toàn, nứt vỡ làm đôi. Lực chấn động dội ngược cực đại truyền thẳng vào bả vai phải của Dương.


Rắc!


Vết mổ cũ khâu vá cơ vai phải của Dương bị rách toác hoàn toàn dưới lực tác động phi nhân loại. Máu tươi đỏ rực phun ra từ bả vai gã, nhuộm đỏ cả giáp gác ngục rách nát. Dương đau đớn thét lên một tiếng dã tính, cả thân hình khổng lồ bị đánh bay ra xa mười mét, ngã gục bên đống phế liệu rỉ sét.


"Dương!" Nam cảm giác như có một lưỡi dao vô hình chém thẳng vào não bộ của mình. Nỗi đau thể xác rách cơ vai của Dương dội ngược về thùy não anh qua liên kết khế ước tự nguyện, khiến Nam khuỵu gối xuống vũng nước axit, khóe mắt trái rỉ ra một vệt máu loãng.


Búa Sắt đáp xuống đất, cười tàn ác, nhấc chiếc búa tạ lên chuẩn bị giáng đòn kết liễu xuống đầu Dương.


"Bóng tối... Ảnh Bộ!"


Lê Quốc Đạt xuất hiện kịp thời từ chiếc bóng của container. Gã dùng tàn lực bóng tối kéo thân hình nặng nề của Dương vào vùng tối của đống rác phế liệu bên cạnh, giúp Dương tránh được cú nện búa thứ hai trong gang tấc. Mặt đất nơi búa tạ nện xuống sụt lún thành một hố sâu hoắm.


"Chạy đi đâu! Thằng nhóc họ Lâm, đến lượt mày!" Búa Sắt quay ngoắt lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí khóa chặt vào Nam đang quỳ dưới đất.


Nam thở dốc, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa axit chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt. Nhịp tim của anh đã chạm ngưỡng trăm tám, vỏ não nóng rực như muốn nổ tung. Anh biết mình không thể đối đầu cận chiến với một con quái vật cơ bắp như Búa Sắt, nhất là khi Dương đã bị trọng thương và Đạt đang kiệt sức bảo vệ Dương.


'Phải dùng mưu mẹo... Phải khóa chặt khớp cơ của gã!' Nam suy nghĩ cực nhanh.


Anh nhắm mắt lại trong một tích tắc, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để cưỡng ép ổn định sóng não đang hỗn loạn. Khi mở mắt ra, tầm nhìn của anh hiện rõ sơ đồ mạch máu nhiệt hồng ngoại của Búa Sắt qua chiếc kính bảo hộ. Điểm yếu lớn nhất của gã nằm ở động mạch chân phải—nơi chịu tải trọng chính khi gã vung búa tạ nặng.


Phập! Phập!


Nam giơ găng tay rỉ sét, bắn ra hai sợi tơ máu sinh học siêu mảnh hướng thẳng về phía chân phải của Búa Sắt. Những sợi tơ máu phát quang đỏ nhạt nương theo màn mưa axit, cắm phập vào động mạch đùi của gã.


"Khóa Khớp Sinh Học!" Nam gầm lên, dồn toàn bộ sóng não còn lại kích hoạt chiêu thức.


Xung lực thần kinh truyền qua tơ máu, cưỡng ép các bó cơ đùi phải của Búa Sắt co rút cực hạn. Các đường gân xanh trên chân gã nổi lộ thiên, co rúm lại thành những cục cứng ngắc.


"Hự! Chân của tao..." Búa Sắt khựng lại đột ngột, chân phải của gã bị khóa chặt hoàn toàn, bất động như đá tạc khiến gã không thể bước tới.


Thế nhưng, Búa Sắt là một tên dị nhân có kinh nghiệm thực chiến cực kỳ phong phú. Nhận ra mình bị khống chế cơ chân bởi tơ máu, gã điên cuồng gầm rú, dùng cánh tay trái khỏe mạnh còn lại nâng chiếc búa tạ nặng một trăm ký lên cao quá đầu.


"Mày nghĩ chút trò vặt này khóa được tao sao?! Chết đi!"


Búa Sắt bộc phát toàn bộ Cường Hóa Lực Búa vào cánh tay trái, nện thẳng chiếc búa tạ khổng lồ xuống mặt đất ngay dưới chân gã với một lực đẩy hủy diệt.


UỲNH!!!


Một vụ nổ rung chuyển mặt đất bùng phát. Lực nện búa cực đại tạo ra một làn sóng địa chấn rung chuyển dữ dội, truyền thẳng qua nền đất rách nát của bãi rác sinh học số 4. Nền đất vốn đã bị xói mòn nghiêm trọng bởi hóa chất độc hại và mưa axit suốt nhiều năm lập tức bị sụp đổ hoàn toàn.


Một vết nứt khổng lồ xuất hiện ngay dưới chân Lâm Hoài Nam, kéo theo hàng vạn tấn phế liệu rác thải sụt lún xuống phía dưới.


Nam mất đà, cả thân hình gầy yếu của anh trượt dài theo đống đổ nát đang sụp đổ dữ dội. Ngay phía dưới vết sụt lún ấy, một hồ nước thải hóa chất phát quang đỏ rực, nồng nặc bức xạ sinh học hoại tử da—Hố rác thải sinh học độc hại—đang há hốc miệng chờ sẵn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!