Phòng Mạch Trong Bóng Tối
Tiếng bíp bíp lạnh lẽo từ ống tiêm áp lực cao đeo trên bắp tay trái của Lâm Hoài Nam vang dội dưới khoang cống ngầm tối tăm, kéo theo hơi thở ngày một đứt quãng của anh. Dưới lòng đất ẩm ướt của khu ổ chuột Quận 9, dòng nước thải hóa chất đen ngòm, sủi bọt khí mê-tan độc hại ngập đến đầu gối. Trịnh Khánh Dương bước đi lảo đảo, bờ vai vạm vỡ gồng lên gánh toàn bộ cơ thể đang co giật liên tục của Nam. Trên lưng gã cựu binh gác ngục, ba cây kim Huyết Châm bằng hợp kim sinh học của Lâm Gia Bảo cắm sâu vào da thịt, rỉ ra dòng máu đen độc hại. Chất độc ăn mòn ngoại biên bắt đầu lan tỏa, khiến cơ vai của Dương bỏng rát như bị châm lửa, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng, hai tay giữ chặt lấy đùi Nam để không làm thủ lĩnh rơi xuống nước thải.
"Đạt... còn bao xa nữa?" Dương khàn giọng hỏi, hơi thở phả ra làn khói xám nồng nặc mùi amoniac. "Cơ thể của Nam đang lạnh dần. Nhịp tim của cậu ấy đã vượt ngưỡng hai trăm. Nếu không có chất ức chế thần kinh trong vòng vài phút nữa, mạch máu não của cậu ấy sẽ vỡ tung."
Lê Quốc Đạt đi phía trước, một tay bám vào đường ống rỉ sét loang lổ, tay kia cầm chiếc đèn pin tự chế phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt. Gương mặt gã hacker xám xịt vì kiệt sức sau khi bộc phát Ảnh Bộ liên tục để che mắt lính bắn tỉa trên mặt đất. Gã ho khan vài tiếng, nhổ ra một ngụm đờm lẫn máu đen rồi chỉ tay về phía một ngã rẽ khuất sau mảng rêu phong phát quang đỏ nhạt.
"Ngay phía trước... lối lên tiệm sửa xe cũ của bác sĩ Trí. Cố lên, Dương! Chúng ta không thể dừng lại ở đây, đội chó săn cơ giới của Trương Thế Kiệt đang lùng sục các nắp cống phía trên rồi."
Họ luồn qua một đường ống xả áp lực rỉ sét, trèo lên chiếc thang sắt lung lay dẫn thẳng đến một nắp hầm ngầm. Đạt dùng chuôi dao găm gõ mạnh lên tấm gỗ theo một nhịp mật hiệu riêng biệt: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài, rồi một tiếng gõ mạnh kết thúc.
Cạch.
Tấm cửa sập bằng gỗ dày bọc thép từ từ hé mở, ánh sáng vàng tù mù của ngọn đèn dầu hắt xuống, cắt đôi bóng tối ẩm ướt của cống ngầm. Một gương mặt phụ nữ trẻ nhưng mệt mỏi hiện ra. Đó là Trần Thị Thanh, y sĩ tự do của phòng khám chui. Nhìn thấy tình trạng thê thảm của nhóm Nam, cô không giấu nổi vẻ kinh hoàng nhưng nhanh chóng né sang một bên, hạ giọng thúc giục:
"Mau đưa cậu ấy lên! Bác sĩ Trí đã chuẩn bị sẵn bàn mổ rồi!"
Dương dùng chút tàn lực cuối cùng, đẩy thân hình lạnh ngắt của Nam lên sàn gỗ trước khi tự mình leo lên. Căn phòng mạch chui nằm sâu dưới tầng hầm của một tiệm sửa xe cũ bỏ hoang, ngập tràn mùi dầu máy, rỉ sắt và mùi cồn sát trùng rẻ tiền. Trên chiếc bàn mổ bằng thép tấm rỉ sét ở giữa phòng, bác sĩ Trần Minh Trí đang đứng đợi sẵn. Ông lão ngoài sáu mươi tuổi, lưng còng rạp dưới chiếc áo blouse trắng bám đầy vệt ố vàng, đôi mắt đeo kính lúp y khoa chuyên dụng sắc sảo nhìn lướt qua vết máu rỉ ra từ mắt, mũi và tai của Nam.
"Phản hồi sát thương thần kinh cấp độ bốn." Giọng bác sĩ Trí trầm mặc, khàn khàn nhưng chứa đựng sự uy nghiêm của một cựu y sĩ gia tộc. "Con rối của cậu ta bị tiêu diệt đột ngột khi liên kết sóng não đang ở mức cực đại. Bao myelin thần kinh thùy đỉnh đã rách nứt nghiêm trọng. Thanh, chuẩn bị bộ dao mổ nano sinh học và kẹp vi phẫu khẩn cấp!"
"Cứu... cứu cậu ấy trước..." Trịnh Khánh Dương quỳ sụp xuống cạnh bàn mổ, hơi thở dồn dập. Ba cây kim Huyết Châm trên lưng gã vẫn đang liên tục rỉ ra chất dịch đen ăn mòn da thịt.
Bác sĩ Trí liếc nhìn lưng Dương, nhíu mày: "Cậu dính độc tố Huyết Châm của gia tộc Lâm Thị. Thanh, tiêm cho cậu ta một liều tịnh hóa thô sơ rồi dùng kẹp rút kim ra ngay. Nhưng ta phải xử lý ca mổ não của cậu nhóc này trước. Cậu ta không còn nhiều thời gian đâu."
Thanh nhanh chóng tiến đến bên Nam, cầm ống tiêm chứa thuốc tê thô sơ định đâm vào vùng thái dương của anh để chuẩn bị phẫu thuật. Thế nhưng, ngay khi mũi kim vừa chạm vào da thịt Nam, dòng máu đỏ phát quang nhạt dưới da anh bỗng nhiên sôi trào. Một luồng nhiệt lượng đỏ rực bộc phát, cưỡng ép đẩy mũi kim ra ngoài. Chất thuốc tê vừa tiếp xúc với máu của Nam lập tức bị sủi bọt, biến tính và vô hiệu hóa hoàn toàn.
"Không thể nào!" Thanh thốt lên đầy kinh ngạc. "Thuốc tê bị đào thải hoàn toàn rồi! Dòng máu của cậu ấy... đang tự tịnh hóa và đẩy mọi hóa chất ngoại lai ra ngoài!"
Bác sĩ Trí bước nhanh tới, dùng ngón tay gầy guộc nhấn mạnh vào động mạch cổ của Nam. Đôi mắt ông lão co rút lại đằng sau lớp kính lúp y khoa:
"Đây không phải là dòng máu tàn khuyết thông thường... Đây là dòng máu phản tổ nguyên bản! Thể chất của cậu ta tương thích sinh học cực cao, nhưng cũng đồng thời bài trừ mọi loại dược phẩm hóa học cấp thấp. Nếu chúng ta cố tình tiêm thuốc tê liều mạnh hơn, hệ thần kinh trung ương của cậu ta sẽ tự kích hoạt cơ chế tự hủy để bảo vệ mã gen. Hơn nữa, chất tê liệt thần kinh sẽ phong tỏa vĩnh viễn năng lực Sợi Chỉ Sinh Mệnh của cậu ta, biến cậu ta thành phế nhân."
"Vậy... vậy phải làm sao?" Đạt lo lắng hỏi, tay bám chặt vào mép bàn mổ.
"Phải phẫu thuật sống." Bác sĩ Trí lạnh lùng tuyên bố, đôi tay già nua nhưng cực kỳ ổn định cầm lấy con dao mổ hợp kim nano sinh học không rỉ. "Cậu ta phải tự mình chịu đựng cơn đau xé rách màng não này để giữ cho hệ thần kinh luôn tỉnh táo và tự vận động dòng máu phản tổ khâu vá vết thương. Cậu nhóc, nếu cậu muốn sống, hãy tỉnh lại cho ta!"
Như nghe thấy tiếng gọi từ lằn ranh sinh tử, Lâm Hoài Nam đột ngột mở trừng mắt. Đôi mắt anh đỏ ngầu, đồng tử co rụt lại vì cơn đau đầu kinh hoàng dội lên từ vỏ não. Anh cảm giác như có một mũi khoan bằng thép nung đỏ đang cắm sâu vào thùy trán, xoáy nát từng sợi dây thần kinh. Nam định thét lên, nhưng cổ họng anh khô khốc, chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng.
"Nam! Nghe ta nói!" Giọng bác sĩ Trí vang lên bên tai anh như sấm truyền. "Ta chuẩn bị rạch da đầu và khâu lại các mao mạch bị vỡ trong thùy não của cậu. Cậu không có thuốc tê. Hãy vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn mà lão quái vật mù đã dạy cậu dưới ngục tối! Hạ nhịp tim xuống, điều hòa áp suất nội sọ, nếu không não cậu sẽ nổ tung ngay khi ta rạch dao!"
Nam nghiến chặt răng đến mức nứt vỡ cả nướu, máu tươi tràn ra khóe môi. Trong tâm trí hỗn loạn đầy ảo ảnh của ngục tối và tiếng súng máy, anh cố gắng tìm kiếm một tia lý trí cuối cùng. Anh hít một hơi thật sâu, nén luồng khí lạnh ẩm ướt của phòng mạch xuống sâu trong lồng ngực, rồi thở ra cực kỳ chậm rãi qua kẽ răng.
Nhịp tim đang điên cuồng ở mức hai trăm lần mỗi phút của anh bắt đầu giảm dần dưới tác động của Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn. Trăm tám mươi. Trăm năm mươi. Trăm hai mươi. Dòng máu phản tổ đỏ rực dưới da đầu anh bớt sôi trào, áp suất nội sọ tạm thời được kiềm chế.
"Tốt lắm! Giữ nguyên nhịp thở đó!"
Bác sĩ Trí ra lệnh, con dao mổ nano sắc bén trong tay ông vạch một đường dứt khoát dọc theo đường chân tóc bên thái dương trái của Nam.
"Á... gừ..."
Nam co quắp người trên bàn mổ, hai tay bám chặt vào mép thép tấm đến mức móng tay bật máu, các đốt ngón tay trắng bệch. Cơn đau thấu xương tủy bùng nổ khi lưỡi dao cắt qua lớp biểu bì và màng xương đầu. Thế nhưng, nhờ thuật thở chịu đau cực hạn, nhịp tim của anh không bị vọt lên lại, giữ cho dòng máu không phun trào ra ngoài.
Bác sĩ Trí không hề phân tâm, đôi tay ông di chuyển nhanh như chớp. Ông dùng kẹp vi phẫu cố định vết rạch, để lộ ra màng não đang bị rách nứt chằng chịt, các sợi myelin thần kinh đứt lìa đang co giật lách tách như những sợi dây điện bị chập mạch.
"Thanh, giữ chặt đầu cậu ta! Dương, Đạt, cảnh giới bên ngoài! Đội chó săn cơ giới đã đến rất gần rồi!" Bác sĩ Trí quát lớn, tay cầm chiếc kim khâu nano siêu vi bắt đầu thực hiện Kỹ thuật Khâu vá Mạch máu Thần kinh.
Bên ngoài tiệm sửa xe cũ, tiếng mưa axit vẫn xối xả nện xuống mái tôn rách nát. Thế nhưng, xen lẫn trong tiếng mưa, một âm thanh cơ học kim loại sắc lạnh bắt đầu vang lên dồn dập.
Grừ... Grừ...
Đó là tiếng gầm rú tần số thấp của những con quái thú sinh học Huyết Khuyển dưới quyền Trương Thế Kiệt. Tiếng móng vuốt hợp kim của chúng cào rít trên mặt đường bê tông ẩm ướt ngay trước cửa tiệm sửa xe cũ vang lên rõ mồn một qua lớp tường gạch mỏng manh của hầm ngầm.
"Chúng tìm đến đây rồi!" Lê Quốc Đạt biến sắc, tay phải phóng ra một luồng hắc ám nhạt màu, chuẩn bị hòa mình vào bóng tối của góc phòng để trinh sát.
"Đứng im đó!" Trịnh Khánh Dương trầm giọng quát. Gã cựu binh vừa được Thanh dùng kẹp rút ba cây kim Huyết Châm ra khỏi lưng, vết thương vẫn còn rỉ máu đen bốc khói nhẹ. Gã không hề mơn trớn vết thương, nhấc chiếc búa tạ rỉ sét góc phòng lên, bắp tay cuồn cuộn nổi gân xanh bộc phát Cuồng Lực. "Cơ thể cậu chưa hồi phục sau Ảnh Bộ, ra ngoài chỉ làm mồi cho chó săn. Ta và Thanh sẽ canh giữ cửa sập. Cứ để chúng bước vào!"
Thanh run rẩy cầm lấy khẩu súng lục tiêu chuẩn đoạt được từ lính gác ngục, đứng nép sau cánh cửa gỗ bọc thép của lối lên hầm ngầm, họng súng hướng thẳng lên phía trên.
Dưới ánh đèn dầu tù mù, ca phẫu thuật thần kinh nghẹt thở vẫn đang tiếp diễn từng giây. Bác sĩ Trí tập trung toàn bộ tinh thần vào chiếc kính lúp y khoa. Chiếc kim khâu nano siêu mảnh dẫn theo sợi chỉ sinh học tự tiêu luồn lách qua từng mao mạch bị vỡ trong não bộ của Nam. Mỗi một mũi khâu đi qua là một lần Nam phải gánh chịu cơn đau xé rách màng não trực tiếp. Đầu anh nóng rực, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của anh vẫn kiên định nhìn chằm chằm vào trần nhà tối tăm. Anh không cho phép mình ngất đi, bởi anh biết, chỉ cần ý thức của anh chìm vào bóng tối lúc này, dòng máu phản tổ sẽ mất kiểm soát và nổ tung não bộ của anh ngay lập tức.
"Mũi thứ mười hai... mười ba..." Bác sĩ Trí lẩm bẩm, trán ông cũng lấm tấm mồ hôi.
Đột nhiên, ánh mắt của ông lão khựng lại khi nhìn xuống bàn tay phải của Nam.
Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét đeo trên tay Nam đang phát quang những tia điện dịch xanh lam yếu ớt, các đường cáp quang siêu vi chằng chịt kết nối trực tiếp vào dây thần kinh ngoại biên ở mu bàn tay anh hiện rõ mồn một dưới ánh đèn dầu.
Đôi tay già nua của bác sĩ Trí bỗng run rẩy nhẹ. Ông lão nhìn chằm chằm vào các mối nối sinh học rỉ sét độc đáo, vào bộ lọc cơ khí chắp vá và ký hiệu vi mạch hình mạng nhện được khắc mờ dưới lớp rỉ đồng ở cổ tay găng.
"Đây... đây là..." Giọng bác sĩ Trí lạc đi vì kinh hoàng và xúc động. "'Bộ Điều Hòa Thần Kinh Rối Máu' phiên bản thử nghiệm số ba... Làm sao cậu lại có được món đồ này?"
"Bác sĩ... có chuyện gì vậy?" Đạt vội hỏi.
"Món đồ này... chính là phát minh bị cấm do tự tay ta chế tạo hai mươi năm trước, trước khi ta bị gia tộc Lâm Thị tước đoạt danh phận và trục xuất khỏi Thượng tầng!" Bác sĩ Trí thốt lên, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Nam. "Nó được thiết kế để khuếch đại sóng não và dẫn truyền Sợi Chỉ Sinh Mệnh mà không làm cháy màng não của người điều khiển. Nhưng gia tộc coi đó là cấm thuật tà đạo vì nó cho phép các dị nhân phế thải có cơ hội phản kháng lại huyết mạch tối cao của tộc trưởng. Không ngờ... không ngờ sau hai mươi năm, nó lại quay về tay một đứa con đào tẩu của dòng họ Lâm!"
Nam nghe thấy những lời của bác sĩ Trí, nhưng cơn đau đầu dữ dội khiến anh không thể trả lời. Anh chỉ có thể dùng ánh mắt đỏ rực để biểu đạt sự kiên định của mình.
"Nhân quả... tất cả đều là nhân quả!" Bác sĩ Trí cười lớn một tiếng đầy bi phẫn, đôi mắt ông sáng rực lên một quyết tâm chưa từng có. "Lâm Vĩnh Phong! Ngươi xua đuổi ta, vắt kiệt máu của Thu Hương, coi con cái như vật liệu thí nghiệm! Hôm nay, ta sẽ tự tay vá lại bộ não cho đứa con phản nghịch này của ngươi, để nó dùng chính phát minh của ta lật đổ ngai vàng đẫm máu của ngươi!"
Phập!
Bác sĩ Trí đi mũi khâu thứ hai mươi mốt, nối liền bó myelin thần kinh trung ương cuối cùng bị rách của Nam. Dòng máu phản tổ của Nam lập tức tương thích hoàn hảo với sợi chỉ sinh học, các mạch máu não đang co thắt dữ dội bắt đầu giãn nở, phục hồi lại bốn mươi phần trăm dung lượng sóng não bị tổn thương. Cơn co giật của Nam dừng lại, tầm nhìn đỏ ngòm của anh bắt đầu sáng rõ hơn, cảm nhận được nhịp đập cơ học ổn định của hệ tuần hoàn.
Thế nhưng, ngay giữa khoảnh khắc hồi sinh kỳ tích ấy, một tiếng động kinh hoàng bùng nổ từ phía trên.
GẦU!!!
Tiếng chó săn cơ giới sủa dữ dội, chói tai vang lên ngay sát cửa tiệm sửa xe cũ. Đi kèm với đó là tiếng rít gió của những gai xương hóa cứng đâm xuyên qua lớp cửa tôn mỏng manh, tạo ra những tiếng rầm rầm chấn động cả trần hầm ngầm.
"Chúng phát hiện ra vết tích sinh học rồi! Chúng đang phá cửa tiệm sửa xe!" Thanh hét lên, tay bóp chặt cò súng lục, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Bác sĩ Trí vừa đi mũi khâu cuối cùng trên màng não của Nam, nhanh chóng dùng Gel vô trùng sinh học bịt kín vết rạch rồi kéo tấm băng gạc vô trùng quấn chặt đầu anh lại. Ông lão thở dốc, nhìn thẳng vào mắt Nam, giọng nói đầy khẩn cấp:
"Màng não của cậu đã được khâu vá tạm thời, nhưng cơ thể cậu vẫn còn rất yếu, chưa thể bộc phát lực lượng chiến đấu lớn! Tiệm sửa xe này không giữ được lâu nữa, đội chó săn cơ giới sắp dùng búa phá cửa hầm rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!