Vết Rách Thần Kinh Đầu Tiên
Mưa axit xối xả nện xuống những mái tôn rách nát của Quận 9, tạo ra những tiếng lộp bộp chói tai và làn khói trắng bốc lên từ những vũng nước thải hóa chất đen ngòm. Trương Thế Kiệt bước qua đống xác nát bét, cháy sém của Gã Đồ Tể Hung Hãn. Quân phục đen viền đỏ lộng lẫy của hắn không hề dính một vệt bùn bẩn, đôi bốt da bóng loáng dẫm lên vệt máu loãng phát quang đỏ nhạt đang dần bị nước mưa hòa tan. Hắn dừng lại cách Lâm Hoài Nam chưa đầy năm mét, đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn như mắt chim ưng nhìn thẳng vào kẻ đào tẩu đang thoi thóp dưới vũng bùn.
Lúc này, Lâm Hoài Nam đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co giật dữ dội như bị hàng vạn luồng điện cao áp chạy dọc qua các dây thần kinh. Quy luật Phản hồi sát thương thần kinh đã kích hoạt một cách tàn nhẫn ngay khi con rối Gã Đồ Tể bị cảnh sát đặc nhiệm xả súng tiêu diệt hoàn toàn. Sợi Chỉ Sinh Mệnh liên kết giữa thùy não của Nam và cột sống của gã đồ tể bị đứt lìa đột ngột, dội ngược toàn bộ chấn động đau đớn cực đại về hệ thần kinh trung ương của anh.
"A... a... ghê..."
Nam thét lên một tiếng nghẹn ngào xé lòng. Khóe mắt trái và hai lỗ mũi của anh đột ngột rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực, nóng hổi, tương phản gay gắt với làn da nhợt nhạt, lạnh ngắt do mất máu. Vỏ não của anh nóng rực như bị đổ dầu sôi, từng tế bào myelin thần kinh đang rách nứt ra dưới áp lực nội sọ tăng vọt. Vết rách hệ thần kinh đầu tiên đã chính thức hình thành, để lại một vết thương vật lý sâu sắc trong não bộ, khiến tầm nhìn của Nam nhòe đi, chỉ còn lại một màn sương đỏ ngòm và những tiếng rít tai tần số cao điên cuồng.
"Lâm Hoài Nam! Ngươi nhìn xem ngươi đang ở trạng thái nào!" Giọng nói của Lâm Gia Bảo được khuếch đại qua loa phóng thanh sinh học, rít lên chói tai từ phía sau đội hình cảnh sát đặc nhiệm. "Ngươi chỉ là một sản phẩm thí nghiệm lỗi, một kẻ mang dòng máu tàn khuyết của gia tộc! Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát khỏi tay chúng ta sao? Hôm nay, ta sẽ bóc từng sợi tơ máu trong người ngươi ra để tế cho đôi tay đã phế của ta!"
Bảo gào thét đầy điên cuồng, các ống Huyết Châm cơ khí gắn thẳng vào xương bả vai gã rung lên bần bật, sẵn sàng phóng ra những kim châm độc tố. Thế nhưng, Trương Thế Kiệt khẽ giơ tay trái lên, ra hiệu cho Bảo im lặng. Cai ngục tối tàn bạo nhìn Nam, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo áp lực khổng lồ của một dị nhân cấp B:
"Trò chơi kết thúc rồi, Hoài Nam. Giao ra bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét và tự khóa huyết mạch lại, ta sẽ cho ngươi một cơ hội được chết toàn thây trong phòng thí nghiệm ngầm."
"Đừng... nằm mơ..." Nam khàn giọng thầm thì qua kẽ răng bết máu, ý thức của anh chao đảo dữ dội, suýt chút nữa chìm vào bóng tối vô tận.
Cánh tay phải đeo Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh đang co giật liên tục, các vi mạch sinh học trên găng phát quang điện dịch xanh lam nhạt một cách hỗn loạn do phản hồi đau đớn quá tải. Nam cố gắng vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn, hít một hơi sâu đầy khí axit bỏng rát màng phổi rồi thở ra thật chậm, cưỡng ép nhịp tim đang điên cuồng nhảy vọt ở mức hai trăm nhịp mỗi phút giảm xuống. Thế nhưng, vết rách màng não quá sâu khiến nỗ lực của anh trở nên vô vọng.
Cạch. Cạch. Cạch.
Chiếc Ống tiêm áp lực cao đeo cố định ở bắp tay trái của Nam đột ngột nhấp nháy đèn báo động đỏ liên tục. Tiếng bíp bíp cơ học vang lên dồn dập, báo hiệu lượng chất ức chế thần kinh thô dự trữ đã hoàn toàn cạn kiệt, không thể tự động tiêm vào tủy sống để hạ nhiệt vỏ não cho anh được nữa. Nếu không có thuốc ức chế trong vòng mười phút tới, áp lực nội sọ khổng lồ sẽ làm nổ tung các mạch máu não của anh, biến anh thành một kẻ bại não vĩnh viễn.
"Nam! Giữ vững ý thức! Không được ngất!" Trịnh Khánh Dương gầm lên, bờ vai vạm vỡ của gã cựu binh gác ngục chắn phăng phía trước Nam. Chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét của gã, dù đã móp méo nặng nề và rạn nứt sau loạt đạn súng máy, vẫn được gia cố bằng những sợi chỉ máu phát quang hồng ấm áp từ khế ước tự nguyện. Dương bộc phát Cuồng Lực Bộc Phát, hóa cứng cơ bắp bả vai để duy trì Thiết Bích Phòng Ngự, chặn đứng những gai xương sắc nhọn mà Kiệt bắt đầu phóng ra từ cánh tay.
Phập! Phập! Phập!
Hàng loạt gai xương trắng nhọn hoắt, hóa cứng như thép rỉ găm thẳng vào chiếc khiên titan, tạo ra những tia lửa đỏ rực và những vết nứt sâu hoắm. Lực tác động khổng lồ khiến Dương bị đẩy lùi, gót chân gã lún sâu vào vũng bùn axit, vết rách cơ vai phải cũ vừa được khâu vá bỗng toác ra, rỉ máu tươi dọc theo cánh tay. Thế nhưng gã cựu binh không hề rên rỉ một tiếng, ánh mắt trầm ổn vẫn khóa chặt vào truy binh.
"Đội đặc nhiệm! Nổ súng tiêu diệt tên hộ vệ! Bắt sống Lâm Hoài Nam!" Trương Thế Kiệt lạnh lùng ra lệnh.
Hàng chục họng súng máy hạng nặng của cảnh sát đặc nhiệm đồng loạt khạc lửa. Loạt đạn xuyên phá sinh học xé rách màn mưa axit, quét thẳng vào Thiết Bích của Dương. Tiếng nổ chói tai vang dội khắp con hẻm cụt, mảnh đạn pháo tầm gần bay tứ tung, găm vào da thịt Dương khiến gã phun ra một ngụm máu lớn, nhưng gã vẫn đứng vững như một bức tường đồng che chở cho Nam phía sau.
Ngay giữa khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, một vệt bóng tối sâu thẳm đột ngột lan tỏa từ góc hẻm cụt ngập nước. Lê Quốc Đạt từ dưới nắp cống ngầm rỉ sét nhô lên, gương mặt gầy nhom của gã hacker bám đầy bụi than và mồ hôi. Đạt dùng chút tàn lực bóng tối còn lại, giải phóng Ảnh Bộ Chi Thuật diện rộng.
Một màn sương đen đặc quánh như mực đột ngột bùng phát, bao phủ hoàn toàn phạm vi mười mét xung quanh chốt chặn của Dương và Nam, triệt tiêu ánh sáng từ những quả pháo sáng quân sự lơ lửng trên trời và làm mù mắt kính quét hồng ngoại của lính bắn tỉa Mắt Ưng tầm xa.
"Dương! Nhảy xuống đây mau! Tôi đã mở được đường ống cống ngầm!" Đạt gào lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức.
"Đội tuần tra! Ném lựu đạn chớp sáng! Đừng để chúng trốn xuống cống!" Trương Thế Kiệt quát lớn, cánh tay phóng ra một dải gai xương khổng lồ quét ngang bóng tối.
Một quả lựu đạn chớp sáng sinh học bị ném vào giữa màn sương đen, bùng phát luồng ánh sáng trắng rực rỡ và sóng âm tần số cao. Luồng sáng mạnh mẽ tán xạ hoàn toàn bóng tối của Đạt, khiến Đạt bị phản phệ tinh thần ngã quỵ xuống nắp cống, mắt nhắm nghiền đau đớn. Radar quét sóng não cầm tay của nhóm cũng bị nhiễu loạn hoàn toàn, phát ra tiếng rít chói tai.
"Đi chết đi, lũ phản loạn!" Lâm Gia Bảo cười đốn mạt, phóng một loạt Huyết Châm nhắm thẳng vào lưng Đạt.
Trong ranh giới sinh tử, Trịnh Khánh Dương vứt bỏ chiếc khiên titan đã nát bét, gầm lên một tiếng đầy cuồng bạo. Gã dùng hai tay trần nhấc bổng cơ thể gầy yếu, đang co giật liên tục của Nam lên vai, rồi lao thẳng về phía nắp cống ngầm. Gã dùng thân hình vạm vỡ của mình làm lá chắn sống, gánh chịu ba cây kim Huyết Châm của Bảo găm vào lưng, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả áo giáp rách nát.
"Đạt! Nhảy!"
Dương hét lớn, dùng chân bọc giáp đạp mạnh vào bả vai Đạt đẩy gã rơi xuống trước, rồi ôm chặt lấy Nam cùng lao mình xuống dòng nước thải hóa chất đen ngòm dưới nắp cống rỉ sét.
ẦM!!!
Ngay khi thân hình của Dương và Nam vừa biến mất vào lòng đất, loạt đạn súng máy và gai xương của Kiệt nện nát bét bờ tường bê tông ngay trên miệng cống, gạch đá vụn rơi rào rào bịt kín một phần lối vào. Cả nhóm rơi tự do hơn ba mét, dập mạnh xuống lòng Hệ thống cống ngầm hóa chất ẩm ướt, lạnh lẽo và nồng nặc mùi amoniac cùng khí mê-tan độc hại.
Nam nằm bất động trên dòng nước thải hóa chất đen ngòm đang chảy xiết, ý thức của anh đã hoàn toàn chìm vào hôn mê sâu. Da mặt anh nhợt nhạt gần như trong suốt, khóe mắt và mũi vẫn không ngừng rỉ ra những giọt máu phát quang đỏ nhạt nhạt màu. Chiếc ống tiêm áp lực cao ở bắp tay anh vẫn nhấp nháy đèn báo động đỏ dồn dập trong bóng tối u tối của cống ngầm, phát ra những tiếng bíp bíp lạnh lẽo như chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!