Nhạc nềnIrregular

Cuộc Càn Quét Chợ Nghèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cỗ máy cơ khí sinh học khổng lồ rít lên tiếng còi cơ học chói tai, đôi mắt laser đỏ rực của nó quét qua làn khói bụi, khóa chặt vào chiếc khiên titan bọc tơ máu của Dương. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Trịnh Khánh Dương không hề lùi bước. Gã cựu binh gác ngục gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn trên cơ thể vạm vỡ bộc phát luồng hào quang đỏ nhạt của Cuồng Lực Bộc Phát. Chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét, giờ đây được gia cố bằng những sợi chỉ máu phát quang hồng ấm áp từ khế ước tự nguyện, nện thẳng vào đầu bọc thép của con quái thú cơ khí.


Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên, chấn động mạnh mẽ hất văng con robot sinh học lùi lại ba bước, các khớp thủy lực ở chân nó rỉ ra thứ dầu vàng ròng rọc. Nam nghiến răng, mu bàn tay phải chằng chịt vết chỉ đỏ ẩn dưới da giật mạnh. Anh phóng ra hai sợi tơ máu siêu mảnh luồn qua khe hở bọc thép bị nứt của con robot, chuẩn xác găm vào bộ não sinh học bán cơ khí của nó rồi truyền xung lực ngắt nguồn khẩn cấp. Cỗ máy khổng lồ khựng lại, đôi mắt đỏ rực tắt ngấm rồi đổ sụp xuống như một đống sắt vụn.


"Đi mau!" Lê Quốc Đạt khàn giọng gọi, bóng tối xung quanh gã co thắt lại để tạo ra một lối thoát tạm thời phía sau nhà kho. Nam và Dương không hề do dự, nhanh chóng cõng Đạt luồn qua đống đổ nát, lao mình vào màn mưa axit trắng xóa ngoài trời.


Thế nhưng, khi họ vừa tiến sát đến ranh giới khu chợ nghèo Quận 9, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến bước chân của Nam khựng lại đột ngột.


Cả khu chợ nghèo—mê cung của những đường ống rỉ sét và những mái tôn rách nát—giờ đây đã bị bao phủ bởi một màu đỏ rực của hàng chục quả pháo sáng quân sự lơ lửng trên không trung. Tiếng còi hú của xe bọc thép vang dội khắp nơi, hòa lẫn với tiếng khóc thét xé lòng của hàng trăm dân nghèo đang bị dồn vào giữa khoảng sân chợ bùn lầy. Lực lượng cảnh sát đặc nhiệm mặc giáp bọc thép đen bóng bẩy, cầm súng máy hạng nặng đứng thành hàng rào kiên cố, hoàn toàn cô lập khu vực.


Đứng ở trung tâm chốt chặn là Lâm Gia Bảo. Hai cánh tay của gã, vốn bị Nam phế bỏ trong đêm vượt ngục, giờ đây được quấn chặt bằng các lớp băng gạc vô trùng màu xanh lá của công nghệ sinh học cao cấp, để lộ những ống tiêm Huyết Châm cơ khí gắn thẳng vào xương bả vai. Gương mặt trẻ tuổi của gã vặn vẹo vì hận thù điên cuồng, đôi mắt đỏ rực láo liên quét qua đám đông.


Bên cạnh Bảo là Trương Thế Kiệt. Cai ngục tối tàn bạo đứng sừng sững dưới màn mưa axit, quân phục đen viền đỏ lộng lẫy của hắn không hề dính một giọt bùn bẩn. Cánh tay phải của Kiệt khẽ động, hàng loạt gai xương nhọn hoắt, hóa cứng như thép rỉ từ từ đâm xuyên qua da thịt, phát ra những tiếng rắc rắc rợn người.


"Lâm Hoài Nam!" Giọng nói của Lâm Gia Bảo được khuếch đại qua loa phóng thanh sinh học, rít lên chói tai. "Ta biết ngươi đang ẩn nấp quanh đây cùng lũ rác rưởi phản loạn! Nếu trong vòng ba mươi giây nữa ngươi không bước ra nộp mạng, ta sẽ thiêu rụi toàn bộ khu chợ này!"


Để minh họa cho lời đe dọa, hai tên lính đặc nhiệm kéo một bà lão gầy gò, mặc bộ đồ bà ba đen bạc màu từ trong đám đông ra. Đó là Bà lão câm Quận 9—ân nhân mạng sống đầu tiên đã giấu Nam dưới hầm nước đá khi anh vừa trốn ngục. Gương mặt nhăn nheo của bà đầy vết xước, đôi mắt mờ đục nhìn vào khoảng không vô định, nhưng bà không hề run rẩy, chỉ khẽ lắc đầu như muốn cảnh báo Nam đừng lộ diện.


Chưa dừng lại ở đó, Lâm Gia Bảo ra lệnh cho thuộc hạ khênh một thùng hóa chất màu xanh độc hại đổ thẳng vào giếng nước ngọt duy nhất của khu chợ nghèo. Chất độc sinh học sủi bọt xanh rực, nhanh chóng hoại tử nguồn nước sạch ít ỏi của hàng vạn dân cư.


"Mười giây đầu tiên!" Bảo gào lên đầy phấn khích, các ống Huyết Châm sau vai gã rung lên lách tách.


Nấp sau một đống phế liệu rỉ sét cách đó chưa đầy mười lăm mét, Nam cảm nhận được một cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên trong huyết quản. Dòng máu phản tổ trong người anh sôi sục, khiến bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét trên tay phải nóng rực lên. Anh nhìn Bà lão câm, người đã cho anh những ngụm nước lạnh đầu tiên khi anh đang thoi thóp, rồi nhìn hàng trăm đứa trẻ dị năng mồ côi đang co rúm dưới họng súng máy.


"Nam, chúng ta không thể xông ra trực diện." Đạt thầm thì, hơi thở yếu ớt bám chặt vào vai Nam. "Hỏa lực của chúng quá mạnh. Chiếc khiên của Dương không thể chặn nổi ba khẩu súng máy xoay nòng quét cùng lúc đâu."


"Tôi biết." Nam trầm giọng, đôi mắt sâu hoắm của anh co rút lại đầy tính toán. "Nhưng tôi không thể để bà lão chết. Dương, anh có thể chặn loạt đạn đầu tiên của súng máy trong vòng mười giây không?"


Dương nhìn chiếc khiên titan đã được gia cố tơ máu phát quang hồng ấm áp, khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định của một kẻ sẵn sàng xả thân chuộc lỗi: "Được. Khế ước tự nguyện đang cung cấp năng lượng cực đại cho tôi. Mười giây, tôi cam đoan không một viên đạn nào chạm được vào bà lão."


"Tốt. Đạt, khi Dương lao ra tạo hỗn loạn, hãy dùng chút tàn lực bóng tối còn lại giải thoát bà lão và đưa các con tin rút lui ra phía sau hẻm tối. Việc còn lại... để tôi lo."


Lâm Gia Bảo giơ cao cánh tay quấn băng, chuẩn bị ra lệnh nổ súng vào đám đông dân nghèo: "Hết giờ! Bắn chết mụ già câm này trước cho ta!"


"BẢO! KẺ NGƯƠI TÌM LÀ TA!"


Một tiếng gầm vang dội cắt ngang cơn mưa axit. Trịnh Khánh Dương lao vút ra khỏi bóng tối như một quả pháo đại. Gã cựu binh giơ cao chiếc khiên titan bọc tơ máu, kích hoạt Thiết Bích Phòng Ngự tạo ra một trường lực đỏ nhạt bao phủ toàn bộ cơ thể gã và Bà lão câm Quận 9 ngay trước khi loạt đạn súng máy đầu tiên xả súng liên thanh.


ĐOÀNH ĐOÀNH ĐOÀNH!!!


Hàng trăm viên đạn xuyên phá sinh học găm thẳng vào chiếc khiên của Dương, tạo ra những tiếng nổ chói tai và những tia lửa đỏ rực. Lực kinetic khổng lồ đẩy lùi Dương hai bước, gót chân gã lún sâu vào vũng bùn axit, nhưng gã vẫn nghiến răng đứng vững, giáp Gai Xương trên vai rít lên kèn kẹt chịu đựng áp lực.


Cùng lúc đó, Nam đảo mắt quét nhanh qua chiến trường hỗn loạn. Anh nhận ra mình không thể khống chế tên sĩ quan chỉ huy súng máy vì lớp giáp sinh học chống bạo động của hắn quá dày, tơ máu thông thường sẽ bị trượt đi. Anh cần một lá chắn sống khổng lồ khác để chia sẻ hỏa lực, bảo vệ Dương khỏi bị quá tải Thiết Bích.


Ngay bên rìa khu chợ, Nam phát hiện ra Gã Đồ Tể Hung Hãn của băng đảng Búa Sắt. Gã đồ tể to béo nặng hơn một trăm ký, tay cầm con dao bầu rỉ sét, đang điên cuồng đẩy ngã những người dân nghèo để tìm đường tháo chạy thoát thân. Trên bả vai trái của gã có một vết chém dài rỉ máu—hậu quả từ cuộc ẩu đả chợ đen trước đó.


Đây chính là mục tiêu hoàn hảo.


Nam giơ bàn tay phải đeo găng rỉ sét lên, tập trung toàn bộ dung lượng sóng não còn lại. Sợi Chỉ Sinh Mệnh phóng vút ra từ đầu ngón tay găng, lướt nhanh qua màn mưa axit như một tia chớp đỏ siêu mảnh. Sợi tơ máu chuẩn xác cắm phập vào vết thương hở trên vai Gã Đồ Tể Hung Hãn, nhanh chóng luồn lách qua các bó cơ bắp để ký sinh trực tiếp vào cột sống và thùy não của gã.


"RỐI MÁU KHIÊN THỊT!" Nam lạnh lùng ra lệnh trong tâm trí.


Cơ thể to béo của gã đồ tể đột ngột khựng lại giữa chừng. Đôi mắt gã trợn ngược, lộ rõ những tia máu đỏ rực rỉ ra từ khóe mắt. Ý thức của gã vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nhưng cơ thể gã đã hoàn toàn mất đi quyền tự chủ. Gã đồ tể gào lên một tiếng kinh hoàng đầy tuyệt vọng khi hai chân gã tự động quay ngoắt lại, sải bước điên cuồng lao thẳng về phía họng súng máy đang xả đạn của đội đặc nhiệm.


"Không! Tha cho tôi! Tôi không muốn chết!" Gã đồ tể hét lên trong vô vọng, nhưng miệng gã chỉ có thể phát ra những tiếng gầm rú điên dại dưới sự khống chế của Nam.


Thân hình khổng lồ của gã đồ tể lao ra như một bức tường thịt di động, chắn ngay trước họng súng máy thứ hai đang chuẩn bị quét vào sườn của Dương. Hàng loạt viên đạn súng máy hạng nặng găm thẳng vào ngực và bụng gã đồ tể, xé rách da thịt và phun ra những cơn mưa máu đỏ rực.


Sự xuất hiện đột ngột của một kẻ điên cuồng làm khiên thịt tự sát khiến đội hình quân đội Lâm Thị bị rối loạn hoàn toàn. Tên lính đặc nhiệm giữ súng máy bị bất ngờ, họng súng bị lệch hướng dưới sức nặng của thân xác gã đồ tể đang lao tới.


Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lê Quốc Đạt lướt nhanh như một bóng ma qua các góc tối, chộp lấy tay Bà lão câm và ba đứa trẻ mồ côi gần đó, nhanh chóng kéo họ rút lui sâu vào hệ thống cống ngầm phía sau.


"Dương! Áp sát tiêu diệt chốt súng máy!" Nam truyền mệnh lệnh qua liên kết khế ước.


Dương nhận lệnh, bộc phát Cuồng Lực đập mạnh chiếc khiên titan vào mặt tên lính đặc nhiệm đầu tiên, rồi dùng cú đấm ngàn cân đập nát bét bệ súng máy xoay nòng, giải tỏa hoàn toàn áp lực hỏa lực bên cánh trái.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho chiến thuật tàn nhẫn này lập tức ập đến. Gã Đồ Tể Hung Hãn bị loạt đạn súng máy bắn nát bét ngực bụng, đổ sụp xuống đất chết ngay tại chỗ. Quy luật Phản hồi sát thương thần kinh lập tức kích hoạt.


Một cơn chấn động đau đớn cực đại dội ngược từ liên kết đứt lìa của con rối đồ tể thẳng về thùy não của Nam. Nam khuỵu gối xuống bùn lầy, hai tay ôm chặt đầu, gào lên một tiếng đau đớn tột cùng. Khóe mắt và mũi trái của anh rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực, hệ thần kinh trung ương như bị một lưỡi dao nung đỏ xé rách màng não.


"Nam!" Dương hốt hoảng quay lại, chắn phía trước Nam khi thấy Trương Thế Kiệt đang chậm rãi bước tới, những gai xương trên tay hắn phát quang lạnh lẽo dưới màn mưa axit.


"Chúng ta... phải đi..." Nam thầm thì qua kẽ răng rỉ máu, ý thức chao đảo dữ dội. Họ đã cứu được bà lão câm và một số dân nghèo, nhưng lực lượng viện binh của Trương Thế Kiệt đã bắt đầu khép chặt mọi lối thoát của con hẻm chợ nghèo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!