Nhạc nềnIrregular

Khế Ước Máu Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít chói tai của thép rỉ bị xé rách vang vọng khắp không gian tối tăm của nhà kho phế thải Quận 9. Móng vuốt cơ khí bọc titan sinh học của con Huyết Khuyển đầu đàn đã xuyên thủng tấm cửa sắt dày, để lộ đôi mắt đỏ ngầu, dại dột đầy thú tính. Ánh đèn hồng ngoại từ trực thăng tuần tra ngoài trời quét qua khe hở, tạo nên những vệt sáng đỏ như máu cắt ngang bóng tối lạnh lẽo. Mưa axit ngoài trời vẫn trút xuống sầm sập, gõ vào những mái tôn rách nát tạo nên thứ âm thanh rền rĩ, nhức nhối như muốn đè bẹp ý chí của những kẻ đang trốn chạy.


Lâm Hoài Nam quỳ kiệt sức trên nền đất lạnh ngắt bám đầy dầu máy và bụi than. Cánh tay phải bọc bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh đang co giật liên tục. Năm đầu kim siêu vi cấy sâu vào mu bàn tay rách nứt đang phát ra những luồng điện dịch sinh học màu xanh lam lách tách, dội ngược những cơn sóng đau đớn tột cùng lên thùy não của anh. Vết rách bao myelin thần kinh từ trận chiến trước khiến vỏ não Nam nóng rực như bị thiêu đốt. Anh phải cắn chặt môi đến bật máu tươi để giữ cho bản thân không lịm đi.


Bên cạnh anh, Trịnh Khánh Dương quỳ sụp xuống, tay trái ôm chặt bả vai phải đang rỉ máu. Vết rách cơ vai phải nghiêm trọng—hậu quả từ cú va chạm trực diện với đầu bọc thép của con Huyết Khuyển lúc trước—đang co rút dữ dội dưới tác động của hơi ẩm mưa axit lọt qua mái nhà dột nát. Chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét của gã móp méo nặng nề, nằm chơ vơ trên nền đất đầy nước thải hóa chất.


"Nam..." Dương khàn giọng, giọng nói trầm ổn thường ngày giờ đây run rẩy vì đau đớn. "Cơ vai của tôi đã rách hoàn toàn. Tôi không thể nhấc nổi chiếc khiên này để chặn loạt đạn tiếp theo của Đội trưởng A-01 nữa. Nếu chúng phá cửa... tất cả chúng ta sẽ thành bao cát cho súng máy của chúng."


Phía trước họ, Lê Quốc Đạt đang đứng sát vách tường rách nát, hai tay dang rộng để duy trì Ảnh Bộ Chi Thuật. Màn sương bóng tối bao phủ xung quanh ba người đang rung động kịch liệt, mỏng dần đi dưới ánh đèn quét của trực thăng tuần tra ngoài kia. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt ngăm đen của Đạt, gã thở dốc: "Nam, tôi đang kiệt sức. Ánh đèn pha của trực thăng quá mạnh, nó đang tán xạ bóng tối của tôi. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi lũ Huyết Khuyển phá vỡ hoàn toàn cửa sắt."


Nam nhìn móng vuốt cơ khí của con quái thú đang cào rách từng mảng sắt cửa, rỉ ra những tia lửa nhỏ xé toác đêm mưa. Anh biết Đạt nói đúng. Nếu không có lá chắn phòng thủ của Dương, họ sẽ bị quét sạch trong vòng mười giây bởi hỏa lực hạng nặng của đội truy quét. Thế nhưng, với cánh tay phải tàn phế của Dương lúc này, việc cầm khiên chiến đấu là điều không tưởng.


"Dương," Nam khàn giọng nói, khóe mắt anh rỉ ra một vệt máu loãng nhạt màu do áp lực sóng não quá tải. "Tôi có thể dùng tơ máu để cưỡng ép khống chế hệ thần kinh ngoại biên của anh, tạm thời phong tỏa cảm giác đau và ép các bó cơ vai của anh hoạt động vượt công suất. Nhưng... nếu làm vậy, sau khi ngắt liên kết, cơ vai của anh sẽ hoại tử hoàn toàn. Anh sẽ phế bỏ cánh tay đó vĩnh viễn."


Dương nhìn thẳng vào mắt Nam. Đôi mắt xám xịt của cựu binh gác ngục không hề có một tia sợ hãi hay do dự. Gã khẽ cười, một nụ cười tự giễu đầy cay đắng.


"Nam, cậu nghĩ một kẻ như tôi còn tiếc nuối cánh tay này sao?" Dương trầm giọng, gã chậm rãi quỳ hẳn một gối xuống trước mặt Nam, đầu cúi thấp để lộ vùng gáy chằng chịt vết sẹo chiến tranh. "Cậu có biết tại sao một kẻ gác ngục trung thành của gia tộc Lâm Thị như tôi lại chấp nhận phản bội để đi theo một kẻ mang dòng máu tàn khuyết như cậu không?"


Nam im lặng lắng nghe, cơn đau màng não vẫn đang hành hạ thùy trán của anh.


Dương hít một hơi sâu, giọng gã nghẹn lại: "Em trai tôi... Trịnh Khánh An. Nó từng là một dị nhân tàn khuyết bị gia tộc bắt giữ. Chính mắt tôi đã phải đứng canh giữ ngoài phòng thí nghiệm, nghe tiếng nó gào thét thảm thiết khi bị người của tộc trưởng Phong vắt kiệt máu cho đến chết để làm chất trẻ hóa. Tôi là một kẻ hèn nhát, Nam ạ. Tôi đã im lặng để bảo toàn mạng sống của mình. Nỗi nhục nhã và tội lỗi đó đã gặm nhấm tôi suốt mười năm qua."


Gã ngước đầu lên, ánh mắt rực lửa nhìn Nam: "Tôi không muốn làm một con rối bị khống chế cưỡng bức như những kẻ khác. Tôi muốn tự nguyện dâng hiến thùy não và sinh mạng này cho cậu. Hãy thiết lập khế ước với tôi, Nam! Hãy biến tôi thành lá chắn sống của cậu, để tôi được dùng dòng máu dơ bẩn này chiến đấu chống lại gia tộc tàn bạo đó. Đó là cách duy nhất để tôi chuộc lại lỗi lầm với em trai mình."


Lời bộc bạch của Dương như một luồng điện xé toác sự dằn vặt nội tâm của Nam. Từ khi trốn thoát khỏi ngục tối, Nam luôn tự đặt ra một ranh giới đạo đức nghiêm ngặt cho bản thân: anh căm ghét cách gia tộc Lâm Thị biến dị nhân thành công cụ chiến tranh, nên anh thề sẽ không bao giờ dùng năng lực Sợi Chỉ Sinh Mệnh để nô dịch những người vô tội vì lợi ích riêng. Việc khống chế lính gác ngục hay tay sai trước đây chỉ là biện pháp cưỡng ép ngắn hạn để sinh tồn. Thế nhưng giờ đây, Dương đang chủ động yêu cầu một khế ước liên kết sinh tử vĩnh viễn.


"Dương... anh có hiểu khế ước tự nguyện nghĩa là gì không?" Nam trầm giọng hỏi, bàn tay trái của anh khẽ run lên. "Nó không giống như khống chế cưỡng bức. Một khi khế ước hoàn thành, hệ thần kinh của chúng ta sẽ đồng bộ hóa vĩnh viễn. Tôi sẽ cảm nhận được nỗi đau của anh, và anh cũng sẽ gánh chịu một phần áp lực thần kinh của tôi. Chúng ta sẽ chia sẻ chung một mạng sống. Nếu tôi chết, anh cũng không thể sống sót."


"Tôi đã chuẩn bị cho điều đó từ đêm vượt ngục rồi, Nam." Dương trả lời, gã chủ động mở rộng thùy não, buông lỏng toàn bộ hệ thống phòng ngự tinh thần của một dị nhân cấp C+.


Nam cảm động sâu sắc trước sự trung thành và lòng dũng cảm của người chiến hữu. Anh hít một hơi thật sâu, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để ổn định nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm sáu mươi nhịp mỗi phút. Anh đưa bàn tay trái trần trụi—không có găng tay bảo vệ—ra trước ngực Dương.


"Được. Tôi tôn trọng ý chí của anh. Hãy cùng tôi thắp lên ngọn lửa phản kháng này."


Nam kích hoạt Cường Hóa Ngoại Biên, áp dụng Quy tắc Khế ước Tự nguyện. Anh dùng móng tay tự rạch một đường sâu trên lòng bàn tay trái của mình. Máu tươi đỏ rực phát quang nhạt màu rỉ ra, mang theo năng lượng sinh học tinh khiết của dòng máu phản tổ nguyên bản. Nam phải tiêu hao một lượng Máu tinh khiết loại A từ chính cơ thể mình để nuôi dưỡng và duy trì sợi chỉ khế ước này vĩnh viễn.


Từ vết rách trên lòng bàn tay Nam, một sợi chỉ máu siêu mỏng, phát ra thứ ánh sáng hồng ấm áp dịu nhẹ thay vì màu đỏ rực khát máu thông thường, từ từ phóng ra. Sợi tơ máu mềm mại luồn lách qua không khí ẩm ướt, nhẹ nhàng tiếp cận gáy của Dương mà không hề gây ra bất kỳ sự kháng cự nào từ hệ thần kinh của gã.


Phập!


Sợi chỉ sinh mút sâu vào đốt sống cổ thứ ba của Dương, luồn lách qua các khe xương để kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương và thùy não của gã cựu binh.


Oành!


Một luồng từ trường sinh học khổng lồ bùng phát ngay bên trong nhà kho phế thải. Sự tương thích sinh học cực cao giữa dòng máu phản tổ tàn khuyết của Nam và cơ thể cường hóa cơ bắp của Dương tạo ra một phản ứng cộng hưởng gen mạnh mẽ chưa từng có. Toàn bộ các mạch máu nổi lộ thiên dưới da của Dương đột ngột phát quang đỏ nhạt rực rỡ, chảy tràn nguồn sinh lực dồi dào.


Nam trợn ngược mắt, toàn thân căng cứng. Anh cảm nhận được một luồng sóng não ấm áp, vững chãi truyền ngược từ Dương về não bộ của mình. Kỳ tích xuất hiện: vết rách bao myelin thần kinh đang hành hạ Nam bấy lâu đột ngột dịu đi, áp lực sóng não khống chế rối của anh lập tức giảm đi một nửa nhờ có Dương chủ động gánh vác và chia sẻ tần số. Cơn đau đầu kinh niên của Nam biến mất trong tích tắc, tầm nhìn nhòe nhoẹt của anh trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.


Dương đứng bật dậy. Cơ bắp toàn thân gã cuồn cuộn phồng to, phát ra luồng nhiệt lượng đỏ nhạt đầy sinh lực. Vết rách cơ vai phải nghiêm trọng của gã lập tức được các sợi tơ máu của Nam khâu vá, gia cố vững chắc từ bên trong, phong tỏa hoàn toàn mọi cảm giác đau đớn vật lý. Gã nhấc chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét lên bằng cánh tay phải vừa được hồi sinh, bộc phát Cuồng Lực Bộc Phát mạnh mẽ gấp năm lần bình thường.


"Sức mạnh này..." Dương kinh ngạc nhìn bàn tay bọc trong hào quang đỏ nhạt của mình. "Tôi cảm giác như có thể chặn đứng cả một chiếc xe bọc thép!"


"Khế ước đã thành công, Dương." Nam khẽ mỉm cười, dù gương mặt anh đã nhợt nhạt đi nhiều do mất máu. "Bây giờ, anh chính là cánh tay phải của tôi."


Thế nhưng, niềm vui của họ chỉ kéo dài được vài giây.


ẦM!!!


Một cú va chạm với lực lượng khổng lồ nện thẳng vào cánh cửa sắt rỉ sét của nhà kho. Lớp cửa sắt dày 10cm bị húc sập hoàn toàn, bắn văng những mảnh thép sắc nhọn vào bên trong đè sập các kệ gỗ phế liệu xung quanh. Bụi than và khói dầu máy bùng lên mù mịt.


Từ trong màn mưa axit trắng xóa ngoài cửa, một cỗ máy cơ khí sinh học khổng lồ cao hơn hai mét bước vào. Đó là một robot sinh học truy binh của gia tộc Lâm Thị, nửa thân trên bọc thép tấm rỉ sét bám đầy nước mưa, nửa thân dưới lộ ra những bó cơ bắp đỏ hỏn chằng chịt dây cáp thủy lực rỉ dầu vàng. Đôi mắt quét laser đỏ rực của nó nhanh chóng khóa chặt vào vị trí của Nam.


"Phát hiện vật thí nghiệm số 09! Kích hoạt chế độ tiêu diệt vật cản!" Tiếng còi cơ học của robot rít lên chói tai, báo hiệu một trận chiến sinh tử mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!