Nhạc nềnIrregular

Con Mồi Của Đội Chó Săn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão điện dịch sinh học bên trong lò rèn của Ông Năm Sắt vừa lắng xuống, nhưng dư chấn của nó vẫn tiếp tục hành hạ hệ thần kinh của Lâm Hoài Nam. Dưới lớp da mu bàn tay phải, năm đầu kim siêu vi của bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét đã cắm sâu, xúc tu cơ khí sinh học của nó quấn chặt lấy các bó dây thần kinh ngoại biên như những rễ cây ký sinh bám vào lòng đất. Mỗi nhịp đập của tim Nam kéo theo một luồng xung điện màu xanh lam chạy dọc từ ngón tay lên thẳng thùy não, khiến thái dương anh giật mạnh liên hồi, tầm nhìn nhòe đi dưới những vệt sáng đỏ rực.


"Cậu nhóc, găng tay đã nhận chủ, nhưng dòng điện dịch này quá tải so với bao myelin thần kinh đang rách nát của cậu." Ông Năm Sắt vừa thở dốc vừa nói, cánh tay trái đen bóng bám đầy tàn tro khẽ vuốt dòng mồ hôi nóng hổi trên trán. Chiếc chân giả bằng ống thép rỉ của ông khẽ nện xuống nền đất, giờ đây đã linh hoạt hơn rất nhiều nhờ tơ máu của Nam khơi thông tuần hoàn. "Trương Thế Kiệt không phải kẻ ngu. Luồng điện dịch bộc phát vừa rồi chắc chắn đã kích hoạt máy quét năng lượng của gia tộc ở vành đai phía Bắc. Đi ngay!"


Trịnh Khánh Dương nhanh chóng bước tới, bờ vai vạm vỡ gánh bớt một phần trọng lượng cơ thể đang run rẩy của Nam. Chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét đeo sau lưng gã khẽ va chạm vào giáp gác ngục rách nát, phát ra tiếng kêu lạnh lẽo. "Cố chịu đựng một chút, Nam. Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi lũ chó săn khép vòng vây."


Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, gật đầu. Anh vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn, hít một hơi sâu rồi thở ra thật chậm, cưỡng ép nhịp tim từ một trăm sáu mươi nhịp giảm xuống còn tám mươi nhịp mỗi phút. Dòng máu phản tổ trong người anh dần bình ổn, kéo theo luồng điện dịch xanh lam trên găng tay tắt lịm, trả lại vẻ xám xịt, cũ nát vốn có của món phế liệu công nghệ.


Họ bước ra ngoài lò rèn, lao thẳng vào màn mưa axit đen ngòm của khu ổ chuột Quận 9.


Mưa axit trút xuống sầm sập, gõ vào những mái tôn rỉ sét loang lổ tạo nên thứ âm thanh rền rĩ, nhức nhối. Những con hẻm chật hẹp ngập tràn nước thải hóa chất bốc mùi hăng hắc, phản chiếu thứ ánh sáng neon nhạt nhòa từ những tấm biển quảng cáo rách nát của thế giới ngầm. Gió lùa qua khe hẹp giữa các tòa nhà đổ nát, mang theo hơi lạnh thấu xương của chất độc sinh học rò rỉ từ thượng tầng.


Nam vừa chạy vừa ôm chặt cánh tay phải bọc găng tay rỉ sét. Dù đã dùng thuật thở để kiềm chế, nhưng vết thương do kim siêu vi cấy ghép vẫn liên tục rỉ ra những giọt máu tươi qua lớp băng gạc mỏng. Dưới màn đêm tăm tối của khu ổ chuột, dòng máu mang huyết mạch tàn khuyết của Nam khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt, một thứ ánh sáng phát quang sinh học đặc trưng của dòng máu phản tổ chưa được thuần hóa.


"Chết tiệt, máu của cậu không ngừng chảy." Dương trầm giọng, đôi mắt sắc sảo liên tục đảo quanh các góc tối của hẻm cụt. "Mùi máu này... đối với lũ thú săn biến dị của gia tộc giống như ngọn hải đăng trong đêm tối."


Lời của Dương vừa dứt, từ phía cuối con hẻm tối tăm vang lên một tiếng gầm rú cơ học đầy man rợ. Đó không phải tiếng gầm của thú dữ thông thường, mà là sự pha trộn giữa tiếng gầm rú của sinh vật sống và tiếng rít của động cơ thủy lực quá tải.


"Huyết Khuyển!" Nam khẽ thốt lên, đồng tử co rút lại.


Từ trong bóng tối của màn mưa axit, ba bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là những con Huyết Khuyển biến dị nhân tạo cao hơn một mét, cơ thể hoàn toàn không có lông, để lộ lớp da đỏ hỏn nổi đầy những bó cơ bắp cuồn cuộn chằng chịt gân xanh phát quang đỏ rực. Hàm răng nanh dài nhọn hoắt của chúng rỉ ra thứ nước dãi đen ngòm ăn mòn cả nền xi măng dưới chân. Đáng sợ hơn, dọc theo cột sống của chúng là những ống dẫn silicon kết nối với bộ vòng cổ định vị vệ tinh, liên tục nhấp nháy ánh đèn đỏ chết chóc.


Đằng sau đàn thú săn, tiếng bước chân nện xầm xập của Đội chó săn cơ giới vang lên dồn dập. Đội trưởng A-01, gã đặc vụ mặc bộ giáp bọc thép đen kín mít, đeo mặt nạ phòng độc lớn có kính quét hồng ngoại đỏ rực, đang cầm khẩu súng trường quân dụng dẫn đầu đội truy quét áp sát.


"Phát hiện mục tiêu! Huyết mạch tàn khuyết đang rò rỉ năng lượng tại tọa độ 402. Tiêu diệt toàn bộ vật cản, bắt sống vật thí nghiệm!" Giọng nói lạnh lùng, bị bóp méo qua bộ đàm của A-01 vang lên, xé toác màn mưa.


Một con Huyết Khuyển đầu đàn gầm lên, bốn chân bọc móng vuốt cơ khí nện mạnh xuống nước thải, lao thẳng về phía Nam với tốc độ xé gió.


"Tránh ra sau tôi!" Dương hét lớn, gã bước lên một bước, bộc phát dị năng Cường Hóa Cơ Thể cấp C+. Cơ bắp toàn thân gã phồng to, giáp gác ngục rách nát căng cứng dưới sức mạnh bộc phát. Gã nâng chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét lên, dồn toàn lực đấm thẳng vào đầu con quái thú đang lao tới.


Bùng!


Một tiếng động trầm đục vang lên. Cú đấm mang sức mạnh ngàn cân của cựu binh gác ngục nện thẳng vào trán con Huyết Khuyển. Thế nhưng, lớp da bọc thép sinh học của con quái thú quá cứng. Cú va chạm không làm nó dừng lại mà ngược lại, lực phản chấn cực đại dội ngược thẳng vào cánh tay Dương. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, cơ vai phải của Dương bị rách nứt nghiêm trọng, gã đau đớn lùi lại mấy bước, chiếc khiên titan suýt chút nữa tuột khỏi tay.


"Con khốn này... da đầu của nó được gia cố bằng titan sinh học!" Dương rên rỉ, tay phải buông thõng run rẩy.


Con Huyết Khuyển đầu đàn chỉ bị khựng lại một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu dại dột của nó khóa chặt vào Nam, chuẩn bị cho cú vồ tiếp theo. Hai con Huyết Khuyển còn lại cũng bắt đầu tách ra hai bên, khép chặt góc hẻm cụt.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Nam biết mình không thể lùi bước. Anh nhìn xuống bộ găng tay rỉ sét trên tay phải. Dù màng não đang rung lên đau đớn dữ dội, anh vẫn quyết định bộc phát sức mạnh. Nam đưa tay phải ra trước, tập trung toàn bộ sóng não vào năm cổng cắm kim siêu vi của găng tay.


"Kim Châm Huyết Mạch!"


Nam gầm khẽ. Dòng máu phản tổ từ mu bàn tay anh bị cưỡng ép hút vào các đường rãnh dẫn truyền của găng tay, ngưng tụ lại và bắn ra năm cây kim máu nhỏ li ti phát quang đỏ rực với tốc độ cực cao, xé rách màn mưa axit lao thẳng về phía con Huyết Khuyển đầu đàn.


Phập! Phập!


Ba cây kim châm bắn chính xác vào mắt phải và khoang mũi nhạy cảm của con quái thú. Độc tố huyết dịch trong kim châm lập tức bùng phát, phá hủy hoàn toàn khứu giác sinh học và hệ thống dây thần kinh thị giác của nó. Con Huyết Khuyển đầu đàn rú lên đau đớn, cơ thể khổng lồ của nó mất đà, đâm sầm vào bức tường gạch đổ nát bên cạnh, bụi đá tung tóe.


Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Việc phóng kim châm liên tục không có sự điều hòa ổn định đã tiêu hao hơn hai mươi phần trăm lượng máu dự trữ trong cơ thể Nam. Thái dương anh nổi đầy gân xanh, một dòng máu tươi ấm nóng rỉ ra từ tai phải, màng não chấn động mạnh như bị ai đó dùng búa nện thẳng vào. Nam lảo đảo khuỵu gối, găng tay rỉ sét phát ra tiếng kêu xèo xèo do quá tải điện dịch.


"Nam!" Dương định lao lại cứu, nhưng hai con Huyết Khuyển còn lại đã áp sát, móng vuốt cơ khí của chúng chỉ còn cách ngực gã chưa đầy nửa mét.


Đúng lúc đó, từ trên mái tôn rỉ sét đổ nát phía trên đầu họ, một bóng đen khổng lồ đột ngột đổ sập xuống.


"Ảnh Phược!"


Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên giữa tiếng mưa rơi.


Ngay lập tức, bóng tối dưới chân hai con Huyết Khuyển đột ngột vặn vẹo, biến thành những sợi xích đen kịt, quấn chặt lấy bốn chân bọc thép của chúng. Hai con quái thú gầm rú điên cuồng, cố gắng vùng vẫy nhưng cơ thể bị khóa chặt hoàn toàn trên nền đất ẩm ướt, không thể di chuyển dù chỉ một centimet.


"Chỉ khóa được chúng ba giây thôi! Chạy mau!"


Bóng đen từ trên cao nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng giữa Nam và Dương. Đó là một thanh niên gầy nhom, da ngăm đen, mặc bộ đồ đen rộng thùng thình bám đầy bụi than, đầu đội chiếc mũ sụp che khuất nửa gương mặt đầy góc cạnh. Lê Quốc Đạt—dị nhân hệ bóng tối của Quận 9—đã xuất hiện kịp thời.


"Đạt?" Dương kinh ngạc.


"Bớt nói nhảm đi cựu binh! Nhìn lên trời kìa!" Đạt quát lớn, tay phải gã khẽ vung lên, giải phóng một màn sương đen mờ bao phủ xung quanh ba người.


Từ trên bầu trời đêm đầy mây độc của Quận 9, ánh đèn quét hồng ngoại khổng lồ của một chiếc trực thăng tuần tra gia tộc đột ngột rọi xuống, quét qua con hẻm cụt. Tiếng cánh quạt trực thăng chém gió rầm rập tạo ra những luồng gió mạnh mẽ thổi bay cả màn nước mưa axit.


Tạch tạch tạch tạch!


Khẩu súng máy hạng nặng từ trực thăng bắt đầu xả đạn bừa bãi xuống những vị trí nghi ngờ. Những viên đạn xuyên phá sinh học găm sầm sập xuống nền xi măng, tạo ra những hố sâu hoắm và những tia lửa đỏ rực chỉ cách chân Nam vài gang tay.


"Dương! Khiên!" Đạt hét lớn.


Dương nghiến răng chịu đựng cơn đau rách cơ vai, dùng tay trái nâng chiếc khiên hợp kim titan lên, che chắn phía trên đầu cho Nam.


Keng! Keng! Keng!


Những mảnh đạn súng máy văng ra, găm thẳng vào mặt ngoài của khiên titan, tạo ra những vết lõm sâu hoắm và tiếng kim loại va chạm chói tai. Lực va chạm cực mạnh khiến Dương phải quỳ một gối xuống đất, hàm răng gã rỉ máu do áp lực chấn động quá lớn.


"Đi theo tôi! Chạy đường thẳng dưới tầm quét của trực thăng là tự sát!" Đạt gầm lên, gã kích hoạt Ảnh Bộ Chi Thuật.


Bóng của Đạt đột ngột kéo dài ra, hòa vào những góc tối loang lổ dưới những mái tôn dột nát của khu ổ chuột. Gã nắm lấy vai Nam, kéo anh luồn lách qua một khe hẹp giữa hai bức tường gạch đổ nát, nơi trực thăng tuần tra không thể quét tới. Dương ôm vai phải bị thương, kéo lê chiếc khiên titan rách nát chạy sát phía sau.


Đằng sau họ, ba giây khóa bóng của Ảnh Phược đã kết thúc. Hai con Huyết Khuyển thoát khỏi sự trói buộc, gầm rú điên cuồng bám theo mùi máu phát quang của Nam. Đội trưởng A-01 cùng đội đặc nhiệm cũng nhanh chóng vượt qua đống đổ nát, nổ súng liên tục vào bóng tối của những con hẻm hẹp.


"Đội hai, phong tỏa các đầu ngả ra khu chợ! Đội ba, thả thêm Huyết Khuyển từ phía Tây! Con mồi đã bị thương, nó không chạy xa được đâu!" Tiếng chỉ huy của A-01 vang vọng khắp không gian.


Cuộc rượt đuổi nghẹt thở diễn ra dưới những mái tôn dột nát và những đường ống rỉ sét của Quận 9. Đạt dẫn đầu, tận dụng sự am hiểu tường tận địa hình hẻm cụt của mình để liên tục đổi hướng di chuyển. Mỗi lần đi qua một góc tối, Đạt lại dùng năng lực bóng tối để xóa sạch dấu vết nhiệt lượng và mùi máu của Nam còn sót lại trên những vách tường.


Nam cảm thấy cơ thể mình đang lạnh dần đi do mất máu và kiệt quệ sóng não. Mỗi bước chạy đối với anh giống như một cực hình thể xác, mu bàn tay phải bọc găng tay rỉ sét đau buốt như đang bị nung chảy bởi axit. Anh phải cắn chặt môi, dùng ý chí sắt đá để giữ cho bản thân không bị ngất đi.


"Sắp tới rồi! Nhà kho phế thải bỏ hoang ở rìa quận!" Đạt khàn giọng nói, gã chỉ tay về phía một tòa nhà khổng lồ đổ nát nằm ẩn sau một đống đổ nát của những vỏ container rỉ sét.


Cả ba dùng hết tàn lực lao qua cánh cửa sắt rỉ sét hé mở của nhà kho, rồi Dương lập tức dùng hết sức lực còn lại đóng sầm cánh cửa lại, cài chặt then khóa bằng một thanh sắt lớn.


Không gian bên trong nhà kho tối tăm, lạnh lẽo và ngập tràn mùi rỉ sét của linh kiện máy móc cũ. Ánh sáng duy nhất chỉ là những tia chớp từ cơn giông mưa axit ngoài trời lọt qua những lỗ thủng trên mái nhà tôn.


Nam ngã quỵ xuống nền đất lạnh, thở dốc một cách nặng nề. Găng tay rỉ sét trên tay phải anh vẫn khẽ phát ra những tia điện dịch sinh học yếu ớt, báo hiệu sự quá tải cực hạn của hệ thần kinh trung ương.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu.


Uỳnh! Uỳnh!


Tiếng gầm rú man rợ của đàn Huyết Khuyển vang lên ngay bên ngoài bức tường mỏng bằng tôn rỉ sét của nhà kho bỏ hoang. Tiếng móng vuốt kim loại của chúng cào rít lên tấm tôn tạo nên thứ âm thanh chói tai, rợn người.


Nam trợn mắt nhìn về phía cửa sắt chính. Cánh cửa sắt dày bắt đầu biến dạng dưới những cú húc cực mạnh từ bên ngoài.


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Móng vuốt cơ khí sắc nhọn của một con Huyết Khuyển đã xuyên thủng lớp cửa sắt rỉ sét, để lộ đôi mắt đỏ ngầu dại dột đang đảo liên tục qua khe hở, khóa chặt vào vị trí của Nam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!