Sợi Chỉ Sinh Mệnh Rỉ Sét
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống sầm sập, gõ vào những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Quận 9 tạo nên những âm thanh hỗn loạn như hàng vạn mảnh kim loại đang va chạm. Lâm Hoài Nam tựa lưng vào bức tường ẩm mốc bên trong lối đi hẹp dẫn ra rìa khu chợ nghèo. Cánh tay phải của anh, nơi từng gánh chịu luồng điện cao áp từ phòng tra tấn số bảy, giờ đây co quắp và run rẩy dữ dội dưới lớp băng gạc cáu bẩn.
Mỗi nhịp thở của Nam kéo theo một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên vỏ não. Dưới lớp da mu bàn tay, những sợi chỉ đỏ phát quang nhạt màu đang tự động co giật, tìm cách đâm xuyên qua lớp biểu bì rách nát để bộc phát ra ngoài. Không có một công cụ khống chế hay khuếch đại, dòng máu phản tổ đang thức tỉnh trong cơ thể anh giống như một con dã thú mất kiểm soát, liên tục cào xé các bao myelin thần kinh, đe dọa thiêu rụi toàn bộ hệ tuần hoàn của anh từ bên trong.
"Cậu không thể chịu đựng thế này lâu hơn đâu, Nam." Trịnh Khánh Dương khẽ giọng, thân hình vạm vỡ của gã cựu binh gác ngục che chắn hoàn toàn hướng gió lùa mang theo bụi axit từ cửa hẻm. Chiếc khiên hợp kim titan rỉ sét đeo sau lưng gã vẫn còn bám đầy những vệt nước mưa đen ngòm. "Tơ máu của cậu đang tự ăn mòn chính cơ thịt của cậu. Nếu không tìm cách ổn định tần số sóng não và dẫn truyền nó qua một bộ khung cơ khí, tay cậu sẽ hoại tử trước khi chúng ta thoát khỏi Quận 9."
Nam nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn với nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình, nơi các đầu ngón tay cũng đang nứt nẻ, rỉ ra từng giọt máu loãng phát quang nhạt màu. "Bác sĩ Trí... phòng mạch của ông ấy quá xa. Chúng ta không thể di chuyển lộ thiên dưới tầm quét của trực thăng đặc nhiệm lúc này."
"Tôi biết một nơi." Dương trầm giọng, đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua những bóng neon chập chờn phía đầu hẻm. "Ở rìa bãi rác công nghệ phía Bắc có một lò rèn phế liệu. Chủ nhân nơi đó là Ông Năm Sắt. Ông ta từng là thợ cơ khí bậc thầy của thế giới ngầm, chuyên chế tạo các thiết bị cấy ghép sinh học lậu cho lính gác ngục. Nếu có ai đó ở khu ổ chuột này có thể rèn một bộ găng tay dẫn tơ máu từ đống rác thải công nghệ, thì đó chỉ có thể là ông ta."
Nam khẽ gật đầu, cố gắng vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để hạ thấp nhịp tim xuống mức tối thiểu, giảm bớt áp lực máu đang căng phồng ở thái dương. Cả hai luồn lách qua những con hẻm chật hẹp ngập tràn nước thải hóa chất, nương theo bóng tối của những đường ống rỉ sét để tiến về phía biên giới phía Bắc của Quận 9.
Lò rèn của Ông Năm Sắt nằm ẩn sâu sau một đống đổ nát khổng lồ của những vỏ robot tuần tra và linh kiện cơ khí bị vứt bỏ. Không gian bên trong ngập tràn mùi than đá nồng nặc, mùi dầu máy cháy khét và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ một lò nung tự chế.
Dưới ánh lửa đỏ rực của lò rèn, một ông già gầy gò, cụt chân phải đang ngồi trên chiếc ghế sắt thấp. Chiếc chân giả của ông được lắp ráp thô kệch từ một ống thép rỉ và các khớp nối cơ khí rỉ dầu vàng. Cánh tay trái của ông Năm Sắt cuồn cuộn những bó cơ đen bóng bám đầy bụi than, đang quật mạnh chiếc búa rèn đặc xuống một tấm thép đỏ rực. Mỗi nhát búa nện xuống, cánh tay ông lại tỏa ra một luồng nhiệt lượng đỏ nhạt—biểu hiện của dị năng hệ Thao Túng Nhiệt Lượng cấp D+.
Nghe tiếng bước chân, Ông Năm Sắt không thèm quay đầu lại, giọng nói cộc lốc và khàn khục vang lên giữa tiếng búa nện chát chúa:
"Lò rèn hôm nay không nhận khách. Lũ lính gác ngục muốn sửa giáp thì cút xéo về phân khu Lam Sơn."
Dương bước lên một bước, hạ chiếc khiên bọc thép xuống nền đất ẩm tạo nên tiếng động trầm đục. "Năm Sắt, là tôi, Trịnh Khánh Dương đây. Tôi không đến để sửa giáp gác ngục."
Ông Năm Sắt khựng tay búa, chậm rãi quay đầu lại. Đôi mắt sắc lạnh ẩn dưới hàng lông mày rậm bám đầy tàn tro nhìn lướt qua bộ giáp rách nát đã bị bóc phù hiệu của Dương, rồi dừng lại trên người Nam. Khi ánh mắt ông chạm vào gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt, cùng vệt máu phát quang đỏ nhạt đang rỉ ra từ tay phải của Nam, đồng tử của ông già co rút lại. Ông lập tức đứng bật dậy, chiếc chân giả bằng ống thép nện xuống nền xi măng kêu keng keng đầy giận dữ.
"Người của Lâm gia?" Ông Năm Sắt gầm lên, chiếc búa rèn trong tay trái đột ngột đỏ rực lên dưới nhiệt độ cao áp. "Cút! Lò rèn của ta không bao giờ chế tạo vũ khí cho lũ chó săn mang họ Lâm! Biến ngay trước khi ta dùng chiếc búa này đập nát sọ của các ngươi!"
Dương định bước lên giải thích, nhưng Nam đã khẽ giơ tay trái ngăn lại. Anh bước lên trước, đối diện với luồng nhiệt lượng nóng bỏng đang tỏa ra từ chiếc búa của ông lão.
"Tôi không phải là chó săn của Lâm gia." Giọng Nam khàn đặc nhưng kiên định. "Tôi là kẻ vừa trốn thoát khỏi ngục tối Huyết Mạch của chúng. Dòng máu này... là xiềng xích mà tôi đang tìm cách cắt đứt."
Ông Năm Sắt cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi và căm phẫn. "Lời nói của lũ quý tộc Lâm gia thối nát không đáng một xu lẻ. Nhìn bộ dạng của ngươi xem, mỏng manh yếu ớt nhưng dòng máu lại phát quang rực rỡ thế kia. Ngươi chính là sản phẩm thí nghiệm cao cấp của chúng. Biến đi!"
Nam không lùi bước. Anh quan sát kỹ lưỡng chiếc chân giả của Ông Năm Sắt. Bằng năng lực cảm ứng nhịp tim và hệ thần kinh ngoại biên nhạy bén trong phạm vi mười mét, Nam nhận ra một điều bất thường. Vùng thịt xung quanh stump—nơi tiếp xúc giữa đùi thịt và ống thép rỉ—đang bị sưng tấy, tím tái và nổi đầy những đường gân xanh đen hoại tử. Nhịp tim của ông lão đập rất nhanh và ngắt quãng mỗi khi ông dồn lực vào chân phải, chứng tỏ cơn đau đớn từ vết thương hoại tử đang hành hạ hệ thần kinh ngoại biên của ông mỗi giây.
"Chân của ông... đang hoại tử do nhiễm trùng hóa chất từ phế liệu." Nam chậm rãi nói, ánh mắt khóa chặt vào vết thương của ông lão. "Các bó cơ ngoại biên quanh stump đã bị tắc nghẽn hoàn toàn dòng chảy huyết dịch. Nếu cứ tiếp tục dùng dị năng hệ nhiệt để rèn thép, nhiệt lượng dội ngược sẽ thiêu rụi các đầu dây thần kinh còn sót lại. Trong vòng ba tháng nữa, ông sẽ phải cưa bỏ toàn bộ phần đùi phải."
Sắc mặt Ông Năm Sắt thay đổi. Ông giận dữ quát: "Thì đã sao? Thân già này chết ở bãi rác này cũng không cần một kẻ mang họ Lâm thương hại!"
"Tôi không thương hại ông. Tôi muốn giao dịch sòng phẳng." Nam nhìn thẳng vào mắt ông già. "Tôi cần ông chế tạo cho tôi một bộ găng tay kiểm soát thần kinh từ phế liệu kim loại dẫn tơ máu. Đổi lại, tôi sẽ dùng Sợi Chỉ Sinh Mệnh của mình để tạm thời thông suốt toàn bộ các khớp cơ bị hoại tử ở chân cho ông, giúp ông khôi phục tuần hoàn khép kín và dập tắt cơn đau thần kinh ngoại biên."
Ông Năm Sắt im lặng một lúc lâu, chiếc búa rèn trong tay ông giảm dần nhiệt độ nhưng vẫn tỏa ra làn khói xám. "Nói khoác! Lũ Lâm gia chỉ biết dùng máu để nô dịch và tàn sát kẻ khác. Ngươi làm sao có khả năng cứu chữa?"
"Để tôi thử. Nếu tôi thất bại hoặc có ý đồ khống chế ông, ông có thể dùng chiếc búa đỏ rực kia đập nát đầu tôi ngay lập tức." Nam nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
Ông Năm Sắt nhìn Dương, rồi lại nhìn vết thương rách nát trên tay Nam. Sự dũng cảm và ánh mắt lạnh lùng, không một chút dối trá của chàng trai trẻ đã khiến ông lão lay động. Ông chậm rãi ngồi lại xuống chiếc ghế sắt, gác chiếc chân giả lên một bệ đá rỉ sét.
"Được. Nếu ngươi làm được, ta sẽ rèn cho ngươi bộ găng tay tốt nhất từ đống phế liệu này. Nhưng nếu ngươi dám dùng tơ máu để khống chế tâm trí ta..." Ông Năm Sắt siết chặt chuôi búa, gân xanh nổi đầy cánh tay đen bóng.
Nam bước lại gần. Anh đứng cách ông lão khoảng hai mét rưỡi. Để chứng minh mình không dùng bạo lực, Nam đứng yên, tập trung sóng não vào đầu ngón tay trỏ trái. Anh muốn phóng tơ máu từ khoảng cách này để đảm bảo an toàn cho cả hai.
Anh nhắm mắt, kích hoạt năng lực Thức Tỉnh Sơ Cấp. Một sợi tơ máu siêu mỏng, phát quang đỏ nhạt bắt đầu ngưng tụ từ đầu ngón tay trỏ của anh. Sợi tơ lướt nhanh trong không khí ẩm ướt của lò rèn, hướng về phía vết thương ở chân ông lão. Tuy nhiên, khi sợi tơ vừa kéo dài được khoảng một mét tám, nó đột ngột rung động dữ dội dưới tác động của nhiệt độ cao tỏa ra từ lò nung xung quanh. Không có găng tay bảo vệ, sợi tơ máu mỏng manh bị nhiệt lượng làm bốc hơi, đứt lìa nửa chừng và tiêu biến vào không khí.
"Hự!" Nam khụy gối, một cơn đau buốt nhói dội ngược về thùy trán khiến anh ôm đầu rên rỉ. Khoảng cách quá xa kết hợp với môi trường khắc nghiệt đã khiến đòn phóng tơ đầu tiên thất bại hoàn toàn.
Ông Năm Sắt cười lạnh: "Chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh mà đòi giao dịch với ta sao?"
Nam không trả lời. Anh cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ tỉnh táo, kéo lê bước chân rách nát tiến lại gần hơn. Anh đứng cách chân ông lão chưa đầy một mét. Ở cự ly này, hơi nóng hầm hập từ lò nung phả thẳng vào mặt anh, nhưng Nam không quan tâm.
Anh giơ bàn tay trái run rẩy lên. Lần này, anh áp dụng Phương thức Ký sinh Huyết dịch kết hợp với Kỹ thuật Định vị Động mạch. Đôi mắt anh trợn trừng, nhìn thấu qua lớp da tím tái của ông lão để định vị chính xác ba động mạch lớn bị tắc nghẽn quanh stump.
Phập! Phập! Phập!
Ba sợi chỉ máu đỏ rực phóng ra từ ba đầu ngón tay của Nam ở cự ly cực gần, xuyên qua lớp da sần sùi của ông lão và cắm sâu vào các bó cơ ngoại biên quanh stump.
Ngay lập tức, một luồng xung lực phản hồi dữ dội dội ngược dọc theo sợi tơ máu chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Nam. Cơ thể Ông Năm Sắt đã tích lũy quá nhiều độc tố hóa chất và bức xạ từ phế liệu suốt hàng chục năm, tạo ra một dòng máu đào thải sinh học cực kỳ tàn bạo. Khi dòng máu phản tổ của Nam tiếp xúc với độc tố này, phản ứng đào thải gen lập tức bùng phát.
Cơn đau co thắt màng não cực hạn ập đến như một mũi khoan thép đâm thẳng vào đỉnh đầu Nam. Da thịt ở mu bàn tay trái của anh nứt nẻ, rỉ ra những vệt máu đỏ rực dưới áp sực tuần hoàn tăng vọt đột ngột. Nam khuỵu cả hai gối xuống nền đất ẩm ướt của lò rèn, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co giật liên tục. Cơn đau dội ngược mạnh đến mức anh suýt nữa mất đi ý thức tự chủ và ngắt kết nối.
"Nam!" Dương hốt hoảng định lao lên.
"Đứng yên đó!" Nam hét lên qua kẽ răng rỉ máu. Anh biết, nếu anh lùi bước lúc này, khế ước niềm tin với Ông Năm Sắt sẽ tan vỡ, và anh sẽ vĩnh viễn không có được công cụ để sinh tồn.
Nam hít vào một hơi thật sâu, áp dụng Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn. Anh cố gắng ép nhịp tim của mình giảm xuống, điều hòa nhịp thở chậm rãi nương theo cơn đau xé rách não bộ. Anh không dùng lực lượng thô bạo để áp chế độc tố của ông lão, mà chậm rãi điều chỉnh tần số sóng não trùng khớp với nhịp tim của Ông Năm Sắt.
Khi hai tần số sinh học dần đồng bộ, cơn đau phản hồi bắt đầu dịu đi. Nam điều khiển ba sợi tơ máu của mình chuyển động nhẹ nhàng như những sợi chỉ khâu y tế siêu vi, luồn lách qua các mạch máu bị xơ vữa của ông lão. Anh dùng năng lượng sinh học tinh khiết trong máu phản tổ của mình để hòa tan các cục máu đông, thanh lọc nhẹ nhàng các độc tố tích tụ quanh stump, và thiết lập một hệ tuần hoàn khép kín tạm thời cho các bó cơ hoại tử.
Ông Năm Sắt trợn tròn mắt. Ông cảm nhận rõ rệt một luồng hơi ấm dịu nhẹ, không phải cái nóng thiêu đốt của lò nung, mà là một dòng chảy sinh mệnh ôn hòa đang lan tỏa khắp phần đùi phải đã tê liệt từ lâu của mình. Cơn đau nhức nhối hành hạ ông suốt mười năm qua đột ngột biến mất, thay vào đó là cảm giác ngứa ngáy dễ chịu của các tế bào thần kinh đang hồi sinh.
"Cái này... khả năng này..." Ông Năm Sắt run rẩy lẩm bẩm, chiếc chân giả bằng ống thép khẽ cử động một cách linh hoạt mà không hề gây ra một cơn đau thắt nào.
Nam rút ngược ba sợi tơ máu về đầu ngón tay, ngắt kết nối hoàn toàn. Anh ngã ngồi xuống đất, thở hổn hển, cánh tay trái rách nứt nhẹ rỉ máu loãng dưới da đầu ngón tay. Tuy nhiên, đôi mắt anh vẫn sắc lạnh và kiên định nhìn ông già.
"Tôi đã hoàn thành phần giao dịch của mình. Sự thông suốt này sẽ duy trì được trong vòng một tuần, đủ để ông đi lại mà không đau đớn." Nam yếu ớt nói.
Ông Năm Sắt nhìn xuống chân mình, rồi nhìn vết rách da rỉ máu trên tay Nam. Ông già thở dài một tiếng, dập tắt hoàn toàn nhiệt lượng trên chiếc búa rèn. Sự nghi ngờ và căm phẫn trong mắt ông biến mất, thay vào đó là sự kính trọng sâu sắc đối với ý chí sắt đá của chàng trai trẻ.
"Ngươi thực sự không giống lũ người Lâm gia thối nát kia." Ông Năm Sắt trầm giọng nói. "Một kẻ sẵn sàng tự hủy hoại hệ thần kinh của mình để cứu chữa cho một lão già tàn phế ở bãi rác... xứng đáng có được sự trợ giúp của ta."
Ông già đứng dậy, bước đi một cách vững chãi bằng chiếc chân giả mà không hề bị khập khiễng. Ông đi về phía góc tối của lò rèn, lục lọi trong một chiếc rương sắt cũ kỹ bám đầy bụi bẩn và lôi ra một vật phẩm.
Đó là một bộ găng tay cơ khí thô kệch, rỉ sét, được chắp vá từ các mảnh hợp kim phế liệu bọc ngoài một khung lưới sợi carbon siêu mảnh. Phía mu bàn tay của găng tay tích hợp một bộ vi mạch sinh học rỉ sét có năm cổng cắm kim siêu vi, kết nối trực tiếp với các đường rãnh dẫn truyền chạy dọc theo các ngón tay.
"Đây là Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét." Ông Năm Sắt đặt bộ găng tay lên bệ đá. "Nó vốn là một phát minh bị cấm của một y sĩ gia tộc từng bỏ trốn mà ta nhặt được ở bãi rác công nghệ mười năm trước. Ta đã cải tiến nó, tích hợp các kim phóng siêu vi để dẫn truyền sóng não. Nhưng để sử dụng nó, ngươi phải cấy trực tiếp các đầu kim này vào dây thần kinh mu bàn tay của mình."
Nam bước đến, nhìn bộ găng tay rỉ sét phát ra những tia điện từ trường sinh học nhẹ. Anh không hề do dự, chậm rãi đút bàn tay phải rách nát của mình vào trong bộ găng tay hợp kim.
"Chuẩn bị tinh thần đi, nhóc." Ông Năm Sắt cảnh báo, tay trái bắt đầu tỏa ra nhiệt lượng đỏ rực để hàn gắn các khớp khóa cơ học của găng tay quanh cổ tay Nam. "Quá trình cấy ghép thần kinh này không có thuốc tê đâu."
"Cứ làm đi." Nam nghiến răng nói.
Khi Ông Năm Sắt vừa nhấn mạnh bộ khóa cơ học vào cổ tay Nam, năm chiếc kim siêu vi bằng hợp kim dẫn điện ở mu găng tay đột ngột phóng ra, đâm xuyên qua lớp da rách nát, cắm sâu vào các bó dây thần kinh ngoại biên ở mu bàn tay phải của anh.
Phụt!
Một luồng điện dịch sinh học quá tải tích lũy trong các vi mạch rỉ sét của găng tay bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Luồng điện xanh lam lách tách xé rách các sợi tơ máu đang ẩn dưới da, truyền thẳng một xung lực điện cao áp ngược dòng dọc theo cánh tay phải lên thẳng thùy não của Nam.
"A hự... AAAAA!"
Nam trợn ngược mắt, toàn thân căng cứng như dây đàn. Cơn đau đầu dữ dội gấp mười lần trước đó bùng nổ trong vỏ não, khiến anh thét lên một tiếng đầy đau đớn vang dội khắp không gian lò rèn tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!