Thần Binh Gai Xương
Không khí bên trong Căn hầm dưới cống thoát nước của Quận 9 nồng nặc mùi ẩm mốc của rêu phát quang, mùi nước thải hóa chất rỉ sét và cả mùi máu tanh nồng chưa kịp gột rửa. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn từ chiếc đèn bão cũ kỹ treo trên trần hầm chỉ đủ soi rõ những gương mặt hốc hác, mệt mỏi của những kẻ đào tẩu.
Lâm Hoài Nam khẽ mở mắt, một cơn đau buốt nhói lập tức chạy dọc từ thùy chẩm lên đỉnh đầu, khiến anh phải nghiến chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Anh cố gắng xoay đầu sang bên trái để nhìn rõ hơn, bởi mảng tối mờ mịt ở góc phải tầm nhìn—hậu quả của việc dây thần kinh thị giác bị hủy hoại ba mươi phần trăm sau đêm đồng hóa lõi gen của Trương Thế Kiệt—vẫn đang hành hạ anh. Mỗi lần muốn quan sát phía bên phải, Nam buộc phải xoay cả cổ, một sự bất tiện chết người đối với một kẻ đang bị truy nã đỏ.
Anh nhìn xuống bàn tay phải của mình. Trên mu bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo bỏng điện cũ, giờ đây xuất hiện thêm những vảy sừng gai xương nhỏ màu xám nhạt, cứng ngắc và lạnh lẽo như thép nguội. Dòng máu phản tổ trong người anh đã đồng hóa thành công năng lực của Kiệt, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Bên cạnh giường bệnh dã chiến, Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét nằm im lìm trên bàn gỗ, toàn bộ mạch dẫn truyền đã bị chập cháy đen thui, các sợi cáp quang siêu vi đứt lìa bốc lên mùi khét lẹt. Không có găng tay điều hòa sóng não, giới hạn khống chế tơ máu của anh bị kéo tụt xuống dưới một mét rưỡi. Nếu cố phóng tơ ra xa, áp lực nội sọ tăng vọt sẽ lập tức khiến mạch máu não của anh vỡ tung.
"Cậu tỉnh rồi à?" Trần Thị Thanh bước lại gần, tay bưng một bát nước ấm pha chất sát trùng thô sơ. Gương mặt cô y sĩ tự do hằn rõ sự lo âu. "Tôi đã dùng nốt phần Gel vô trùng sinh học cuối cùng để bịt kín các vết nứt mạch máu dưới da cho cậu. Nhưng bao myelin thần kinh của cậu đang bị rách nghiêm trọng, tuyệt đối không được bộc phát năng lực trong vòng ba ngày tới."
Nam không trả lời. Anh nhìn sang góc tối của căn hầm, nơi Trịnh Khánh Dương đang ngồi xếp bằng. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu đen đã khô. Cánh tay trái và vai trái của gã cựu binh gác ngục cũng chằng chịt những vết đâm sâu hoắm đang rỉ máu nhạt.
"Dương, lại đây," Nam khàn giọng nói.
Dương lặng lẽ đứng dậy bước đến bên giường. Gã không hề than vãn về cánh tay phải đã phế của mình, đôi mắt trầm ổn chỉ hiện lên sự trung thành tuyệt đối. Nam vươn bàn tay trái lành lặn, các đầu ngón tay khẽ rung lên. Không có bộ găng tay kiểm soát để khuếch đại sóng não, Nam buộc phải sử dụng tơ máu trần.
"Tôi muốn thử nghiệm năng lực mới đoạt được," Nam trầm giọng. "Khế ước tự nguyện giữa chúng ta sẽ là cầu nối."
Nam tập trung tinh thần, áp dụng Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để hạ nhịp tim xuống còn năm mươi nhịp mỗi phút, giảm thiểu tối đa áp lực lên màng não đang rách nát. Từ đầu ngón tay trỏ của anh, một Sợi Chỉ Sinh Mệnh đỏ rực, thô và nóng bỏng hơn thường lệ, từ từ phóng ra ngoài. Sợi tơ máu luồn lách trong không khí chưa đầy một mét, cắm phập vào sau gáy của Dương, kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương của gã cựu binh.
"Ư..." Dương khẽ hừ một tiếng, toàn thân căng cứng.
Nam nhắm mắt, truyền dòng năng lượng gen biến dị hóa cứng gai xương của Kiệt dọc theo sợi chỉ máu vào cơ thể Dương. Ngay lập tức, một cơn đau dội ngược cực mạnh từ liên kết thần kinh hai chiều xộc thẳng vào não bộ Nam. Anh cảm thấy như có hàng ngàn cây kim đang đâm vào thùy trán của mình, rách màng não rỉ nhẹ vệt máu tươi nơi khóe mắt trái.
Nhưng ở đầu bên kia khế ước, cánh tay trái của Dương bắt đầu có sự biến đổi kinh hoàng. Dưới thớ cơ vạm vỡ, những vệt sừng xám nhạt đột ngột nhô lên, đâm rách biểu bì da thịt. Hàng loạt chiếc gai xương màu xám tro, cứng ngắc như thép lạnh, mọc dài ra từ cùi chỏ và cẳng tay trái của gã, đan xen vào nhau tạo thành một thứ vũ khí cận chiến gai góc đầy khát máu. Dương khẽ vung tay trái, tiếng gai xương rít gió xé toác không khí ẩm ướt của căn hầm.
"Năng lực hóa cứng gai xương..." Dương nhìn cánh tay trái của mình, giọng nói trầm khàn đầy kinh ngạc. "Sức phòng ngự này... ngang ngửa với tấm khiên titan trước đây của tôi."
"Nhưng nó tiêu hao lượng máu lớn và áp lực thần kinh dội ngược rất mạnh," Nam thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh lập tức ngắt liên kết, những chiếc gai xương trên tay Dương từ từ thụt sâu vào trong da thịt, để lại những vết nứt rỉ máu nhạt được Thanh nhanh chóng bôi gel vô trùng bịt kín.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Tiếng rầm rập của động cơ hạng nặng và tiếng xích sắt nghiền trên đá hộc dội dọc theo các đường ống cống ngầm ẩm ướt. Tiếng động cơ ấy quá quen thuộc—đó là xe bọc thép càn quét hạng nặng của Đội cảnh sát đặc nhiệm dưới quyền cảnh sát trưởng Trần Hữu Phát.
"Chúng tìm đến đây rồi sao?" Thanh hoảng hốt, vội vàng thu dọn hộp y tế.
"Không phải," Nam xoay đầu sang trái để bù đắp góc mù của mắt phải, lắng nghe kỹ tiếng động. "Tiếng súng máy xả đạn liên thanh... Chúng đang đuổi theo một kẻ khác. Tiếng bước chân rất nặng, kèm theo tiếng dầu thủy lực rò rỉ."
Ngay khi Nam vừa dứt lời, góc rẽ của đường cống ngầm đổ sụp dưới một cú va chạm cực mạnh. Một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét lao vào bên trong căn hầm ngầm. Đó là Nguyễn Văn Hùng, cựu đấu sĩ cơ bắp của Quận 9. Nửa thân trên của gã lắp ráp những khớp cơ khí thô kệch, nhưng lúc này cánh tay cơ khí thủy lực khổng lồ bọc thép tấm phế liệu của gã đang bị rò rỉ dầu vàng vọt nghiêm trọng, khói đen bốc lên nghi ngút từ các van áp lực bị hỏng. Gương mặt bặm trợn đầy vết chém của gã bê bết máu và bụi than.
"Mẹ kiếp! Tránh ra! Xe bọc thép của lũ chó săn Phát đang càn quét phía sau!" Hùng gầm lên, hơi thở đứt quãng.
Phía sau gã, ánh đèn pha cực mạnh của chiếc xe bọc thép cảnh sát quét qua bóng tối cống ngầm, rọi sáng trưng cả hành lang. Khẩu súng máy liên thanh gắn trên nóc xe bắt đầu bốc hỏa.
"Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!"
Hàng loạt đầu đạn cỡ lớn nện xối xả vào các bức tường bê tông rỉ sét, bắn ra những tia lửa và mảnh đá vụn tung tóe. Đường cống ngầm chật hẹp không có góc khuất để ẩn nấp, hỏa lực súng máy hạng nặng quét dọc hành lang sẽ nghiền nát tất cả bọn họ thành đống thịt vụn trong vòng vài giây.
"Dương! Lên!" Nam hét lớn, bàn tay trái phóng ra sợi tơ máu cắm thẳng vào gáy Dương, kích hoạt liên kết khế ước khẩn cấp.
Vì bả vai phải bị phế hoàn toàn không thể cầm khiên, Dương bước lên phía trước, đưa cánh tay trái ra đỡ đòn. Dưới sự điều phối sóng não của Nam, dòng máu phản tổ kích hoạt tối đa gen gai xương.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Hàng chục chiếc gai xương xám nhạt mọc bùng phát từ cánh tay trái của Dương, đan chặt vào nhau tạo thành một tấm khiên giáp gai xương khổng lồ dày hơn mười centimet. Dương gầm lên, gồng mình kích hoạt Thiết Bích Phòng Ngự.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Những viên đạn súng máy hạng nặng nện rầm rầm vào tấm khiên gai xương, tạo ra những tiếng va chạm kim loại chói tai và những tia lửa rực sáng cả đường cống tối. Dương bị đẩy lùi liên tục, hai chân lún sâu vào vũng nước thải hóa chất. Áp lực khổng lồ dội ngược qua liên kết thần kinh khiến Nam khuỵu gối xuống đất, màng não như bị xé rách ra làm đôi, máu tươi chảy dọc từ hai lỗ mũi.
"Hùng! Sườn xe bên trái của chúng đang hở! Húc sập nó!" Nam dùng Đồng Bộ Giác Quan qua mắt của Dương, nhìn thấy chiếc xe bọc thép đang phải nghiêng mình để lách qua một đoạn cống hẹp.
Nguyễn Văn Hùng nghe vậy, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên. Gã vận hành toàn bộ công suất của bộ phận bán cơ khí trong người.
"Cơ Khí Quá Tải! Chết đi lũ chó săn!"
Hùng khổng lồ lao sầm ra như một quả núi nhỏ. Cánh tay cơ khí thủy lực bọc thép tấm phế liệu của gã co lại rồi đấm mạnh vào sườn trái của chiếc xe bọc thép. Một tiếng "Uỳnh" điếc tai vang lên, lực đấm ngàn cân kết hợp với áp lực thủy lực quá tải đã làm móp méo hoàn toàn lớp vỏ thép của chiếc xe, cưỡng ép húc nghiêng cả chiếc xe bọc thép nặng nề sang một bên, khiến hai bánh xe bên phải nhấc bổng khỏi mặt đất.
Nhưng ngay lập tức, lính đặc nhiệm bên trong xe phản công. Cửa kính bọc thép hé mở, một quả lựu đạn chớp sáng (flashbang) được ném ra ngay dưới chân Hùng.
"Bùng!"
Một luồng ánh sáng trắng lòa cực đại kèm theo tiếng nổ siêu tần bùng phát trong không gian chật hẹp của cống ngầm. Luồng sáng chói mắt lập tức làm mù hoàn toàn cả mắt hữu cơ lẫn mắt cơ khí quét hồng ngoại của Hùng. Gã cựu đấu sĩ rú lên đau đớn, ôm đầu khuỵu xuống, cánh tay cơ khí rò rỉ dầu thủy lực vàng vọt ra sàn cống ngập nước.
"Aaaa! Mắt của ta!"
Lính đặc nhiệm chuẩn bị nổ súng kết liễu Hùng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Nam dù bị mù ba mươi phần trăm mắt phải và đang gánh chịu phản hồi đau đớn dữ dội, vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Anh lập tức kích hoạt Đồng Bộ Giác Quan ở mức tối đa qua mắt của Dương—người lúc này đang dùng tấm khiên gai xương che khuất tầm nhìn nên không bị ảnh hưởng bởi quả lựu đạn chớp.
Tầm nhìn qua mắt Dương hiện rõ mồn một trong thùy não của Nam: chiếc xe bọc thép đang bị nghiêng một góc bốn mươi lăm độ, lộ ra phần gầm xe và bốn chiếc lốp cao su gia cố thép đặc chủng đang phải chịu toàn bộ trọng lượng xe.
"Dương! Phóng gai xương nhắm thẳng lốp xe phía trước bên trái!" Nam truyền lệnh qua sợi chỉ máu.
Dương không hề do dự. Gã vung cánh tay trái đã mọc đầy gai xương hóa cứng, dồn toàn bộ Cuồng Lực bộc phát. Ba chiếc gai xương khổng lồ dài hơn nửa mét đột ngột bắn mạnh ra khỏi cánh tay gã như những mũi lao xé gió, găm thẳng vào lốp xe bọc thép đang bị hở.
"Đoàng! Đoàng!"
Tiếng nổ lốp cực lớn vang dội dưới cống ngầm. Chiếc lốp cao su gia cố thép bị gai xương đâm nát bét, mất đi lực đỡ. Chiếc xe bọc thép khổng lồ đang bị nghiêng lập tức mất trọng tâm hoàn toàn, đổ sập xuống và lật nghiêng hẳn sang một bên trong tiếng kim loại ma sát chát chúa.
Thân xe bọc thép lật nghiêng chiếm trọn toàn bộ lòng đường cống ngầm chật hẹp, chặn đứng hoàn toàn lối đi và hỏa lực súng máy của lực lượng cảnh sát đặc nhiệm phía sau. Tiếng la hét hoảng loạn của lính đặc nhiệm bị kẹt trong xe dội ra vô vọng.
"Rút lui! Mau!" Nam ngắt liên kết tơ máu, ngã sụp xuống đất, Thanh và Đạt lập tức lao ra đỡ lấy anh.
Dương thu hồi gai xương, cánh tay trái của gã rách nát da thịt rỉ máu đầm đìa, xương bả vai phải bị nứt nhẹ do lực phản hồi khi đỡ loạt đạn súng máy. Gã cõng Nam lên lưng, cùng Hùng cơ khí đang lảo đảo dẫn đường luồn lách qua các ngách cống tối tăm, biến mất vào sâu trong lòng đất Quận 9 trước khi viện binh của Trần Hữu Phát kịp tiếp cận hiện trường.
Nửa giờ sau, tại một khoang cống ngầm bỏ hoang cách xa chiến trường, nhóm Nam dừng lại thở dốc.
Hùng cơ khí ngồi bệt xuống vũng nước thải, cánh tay cơ khí của gã liên tục rò rỉ dầu thủy lực vàng vọt ra sàn đá rỉ sét. Gã dùng bàn tay hữu cơ lau vết máu trên mặt, nhìn Nam—lúc này đang nằm thoi thóp trên vai Dương với gương mặt nhợt nhạt và một bên mắt phải đờ đẫn vô hồn—bằng ánh mắt đầy kính trọng.
"Mưu mẹo của cậu khá lắm, nhóc con," Hùng trầm giọng, giọng nói ồm ồm như tiếng động cơ rách. "Nếu không có đòn phóng gai xương phá lốp của cậu, ta đã thành cái rổ đựng đạn của lũ đặc nhiệm rồi. Ta nợ cậu một mạng. Từ giờ, Nguyễn Văn Hùng này sẽ đứng cùng chiến tuyến với các người để lật đổ lũ Lâm gia tàn bạo đó."
Nam khẽ gật đầu, cố gắng điều hòa nhịp thở để giảm bớt cơn co thắt màng não. Nhưng niềm vui có thêm đồng minh mạnh mẽ chưa kịp nhen nhóm thì Hùng đã trầm giọng xuống, gương mặt bặm trợn đầy vẻ nghiêm trọng.
"Nhưng ta phải cảnh báo các người một điều," Hùng cúi đầu sát lại gần Nam, giọng nói thì thầm đầy căng thẳng. "Lâm Hoài Bắc—thiên tài chính thống của gia tộc—đã mất kiên nhẫn. Hắn vừa thuê Bóng Ma, sát thủ bóng tối nguy hiểm nhất của Hội đồng Tinh anh, tiến vào Quận 9 để tiêu diệt cậu nhằm bịt đầu mối. Tên đó di chuyển hoàn toàn không tiếng động trong bóng tối. Hắn... đang lần theo vết dầu thủy lực rò rỉ từ cánh tay của ta để tìm đến đây."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!