Đồng Hóa Lõi Gen
Mưa axit vẫn xối xả trút xuống hẻm tối Quận 9, gột rửa những vệt máu đỏ tươi trên nền bê tông rỉ sét nhưng không thể làm dịu đi bầu không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và thịt khét. Trước mặt Lâm Hoài Nam, thi thể của cai ngục Trương Thế Kiệt đang sủi bọt đen ngòm. Hệ thống tự hủy sinh học cấy sâu trong huyết quản của gã đang hoạt động điên cuồng, giải phóng những dòng axit đậm đặc ăn mòn từng bó cơ, làm tan chảy lớp giáp gai xương kiêu ngạo chỉ trong vài tích tắc.
Sâu trong lồng ngực đang sụp đổ của Kiệt, một khối cầu sinh học nhỏ bằng nắm tay, phát ra vầng sáng đỏ cam nhạt màu, đang khẽ rung động. Đó chính là lõi gen biến dị hóa cứng gai xương—thứ sức mạnh đã giúp Kiệt thống trị ngục tối Huyết Mạch suốt nhiều năm qua. Nhưng vũng dịch nhầy đen ngòm đang dâng lên rất nhanh, nuốt chửng lấy khối cầu sáng ấy. Nam biết mình chỉ có chưa đầy sáu mươi giây trước khi dòng axit tự hủy tiêu biến hoàn toàn cấu trúc gen quý giá này.
"Nam... nhanh lên... tôi không trụ được lâu nữa..." Giọng nói của Trịnh Khánh Dương truyền qua khế ước sóng não, yếu ớt và đứt quãng như một sợi tơ sắp đứt.
Gã cựu binh gác ngục đang quỳ rạp dưới đất, cánh tay trái và vai trái chằng chịt những vết đâm sâu hoắm do gai xương của Kiệt để lại, máu tươi không ngừng tuôn ra hòa cùng nước mưa axit. Bả vai phải của Dương vốn đã bị phế hoàn toàn từ trước, nay lại càng thêm thê thảm dưới lớp băng gạc rách nát bết máu đen. Gã đang dùng chút tàn lực cuối cùng để giữ chặt tấm khiên titan móp méo, làm lá chắn tĩnh che chắn cho Nam khỏi những tia axit bắn tung tóe từ xác Kiệt.
Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Khóe mắt trái và hai lỗ mũi của anh vẫn đang rỉ ra những vệt máu nóng hổi—di chứng của Vết rách bao myelin thần kinh trung ương dội ngược sau trận chiến. Đầu anh nóng rực như có tàn tro cháy dở, từng tế bào thần kinh như bị xé toác ra dưới áp lực nội sọ tăng vọt.
Anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét—vũ khí điều khiển chính—đã hoàn toàn bị chập cháy mạch dẫn truyền do quá tải dòng điện lưới cao áp ở tập trước. Khói đen khét lẹt bốc lên từ các khe hở cơ khí, các sợi cáp quang siêu vi bị mưa axit ăn mòn đứt lìa, mất hoàn toàn khả năng điều hòa sóng não tầm xa.
Không có găng tay hỗ trợ, Nam không thể phóng tơ máu vượt quá phạm vi một mét một cách an toàn. Để đồng hóa lõi gen của Kiệt, anh chỉ có một con đường duy nhất: sử dụng tay trần, phóng Sợi Chỉ Sinh Mệnh trực tiếp từ các đầu ngón tay rách nát của mình, chấp nhận gánh chịu phản hồi đau đớn tột cùng lên vỏ não.
"Cút đi, dòng máu tàn khuyết! Ngươi không xứng đáng có được sức mạnh này!"
Một tiếng gầm rú vô hình vang lên từ thùy não của Kiệt khi thi thể gã tiếp tục phân hủy. Ý chí tàn dư của gã cai ngục, được lập trình bởi mã độc sinh học của gia tộc Lâm Thị, đang cố gắng kích hoạt phản ứng đào thải tự hủy để tiêu diệt khối gen thay vì để nó rơi vào tay kẻ đào tẩu.
Nam không hề do dự. Anh lê lết thân hình gầy guộc, chân phải bị xà nhà đè gãy xương và bỏng nặng kéo lê trên vũng bùn độc. Anh vươn bàn tay phải—nơi vết máu khô đen sẫm của bản sao vô tính số 4 vẫn còn bám chặt trên mu bàn tay như một dấu ấn tàn khốc—găm thẳng vào lồng ngực đang rã nát của Kiệt.
"Xèo xèo!"
Dịch axit tự hủy lập tức ăn mòn lớp biểu bì mỏng manh trên các ngón tay của Nam. Cơn đau rát bỏng xộc thẳng lên hệ thần kinh trung ương, khiến Nam co giật mạnh. Nhưng bằng ý chí sắt đá, anh vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn, hít một hơi sâu rồi thở ra thật chậm để cưỡng ép nhịp tim giảm xuống, giữ cho vỏ não không bị ngất đi vì sốc phản vệ.
Từ đầu ngón tay trần rách nát của Nam, ba Sợi Chỉ Sinh Mệnh đỏ rực phóng ra. Không có bộ điều hòa của găng tay, những sợi tơ máu này thô kệch và nóng bỏng hơn thường lệ. Chúng luồn lách qua lớp dịch nhầy đen ngòm, cắm phập vào khối cầu gen phát quang đỏ cam đang flickering dữ dội trong tim Kiệt.
"Kích hoạt... Phương pháp Đồng hóa Lõi Gen!" Nam khàn giọng gầm lên trong cổ họng.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng sinh học khổng lồ, lạnh buốt và cứng ngắc như thép nguội dọc theo các sợi chỉ máu chảy ngược về cánh tay phải của Nam. Đó là cấu trúc peptide của dị năng hóa cứng gai xương. Nhưng dòng gen ngoại lai này vô cùng hung hãn. Vừa chạm vào huyết quản của Nam, nó lập tức nhận diện dòng máu phản tổ của anh là kẻ thù và kích hoạt phản ứng đào thải cực hạn.
"Rắc! Rắc!"
Nam thét lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào. Các mạch máu dưới da cánh tay phải của anh đột ngột phồng to, nổi lên chằng chịt như những sợi chỉ đỏ nứt nẻ, rỉ máu tươi ra ngoài biểu bì. Dòng gen của Kiệt cố gắng canxi hóa toàn bộ tuần hoàn máu của Nam, biến máu của anh thành những mảnh xương cứng ngắc từ bên trong để phá hủy hệ tim mạch.
Cơn đau dội ngược về não bộ mạnh đến mức màng não của Nam như bị một chiếc búa tạ nện liên tục. Vết rách bao myelin thần kinh trung ương rách toác rộng hơn. Tai phải và khóe mắt phải của anh cũng bắt đầu rỉ máu tươi. Tầm nhìn của anh hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại một màu đỏ ngòm của máu và những đốm sáng trắng xóa quay cuồng.
"Thanh... dùng thuốc..." Dương gầm lên bằng chút tàn lực cuối cùng, dùng cánh tay trái dính đầy gai xương gãy nát của mình để ôm lấy Nam, kéo anh ra khỏi vũng axit ngay khi thi thể của Kiệt hoàn toàn tan rã thành một bãi dịch nhầy đen ngòm ăn mòn cả nền đất.
Y sĩ tự do Trần Thị Thanh từ trong góc khuất cống ngầm lao ra. Gương mặt cô nhợt nhạt vì sợ hãi khi nhìn thấy trạng thái thảm khốc của Nam. Cơ thể anh nóng rực như một lò lửa sinh học, mồ hôi lạnh và máu tươi không ngừng tuôn ra.
Thanh nhanh chóng mở hộp cứu thương tự chế, lấy ra một ống thuốc sát trùng thông thường để bôi lên các ngón tay rách nát của Nam. Nhưng ngay khi dung dịch vừa chạm vào da anh, nhiệt độ cơ thể quá cao của Nam đã làm nó bốc hơi lập tức thành một làn khói trắng nhạt.
"Nhiệt độ cơ thể cậu ấy đã vượt quá bốn mươi hai độ! Mạch máu não đang chuẩn bị vỡ tung!" Thanh hét lên trong nước mắt. "Thuốc thông thường không có tác dụng!"
"Dùng Gel vô trùng sinh học... bịt kín các mạch máu dưới da! Mau!" Dương khàn giọng chỉ dẫn, gã dùng cả thân hình to lớn của mình để chắn gió mưa axit đang tạt vào cửa cống.
Thanh run rẩy lấy ra hũ Gel vô trùng sinh học bôi dọc theo các vết nứt mạch máu trên cánh tay và thái dương của Nam. Chất gel mát lạnh tạm thời bịt kín các điểm xuất huyết ngoài da, ngăn mất máu. Đồng thời, cô rút từ túi hông của Nam ống Huyết thanh ức chế thần kinh thô đoạt được từ bãi rác số 4, cắm thẳng kim tiêm vào tủy sống của anh.
"Phập!"
Luồng dược chất màu xanh nhạt lạnh ngắt tràn vào hệ thần kinh trung ương của Nam, tạm thời làm dịu các cơn co thắt màng não và hạ nhiệt vỏ não đang bốc hỏa.
Nhưng cuộc chiến sinh học thực sự vẫn đang diễn ra dữ dội bên trong cơ thể Nam. Dòng gen hóa cứng gai xương của Kiệt vẫn điên cuồng tấn công các tế bào máu phản tổ của anh. Nam nằm co giật trên nền đất lạnh của Căn hầm dưới cống thoát nước, ý thức chìm sâu vào một khoảng tối vô tận.
Trong không gian tinh thần tối tăm ấy, Nam thấy mình đang đối mặt với hình ảnh Trương Thế Kiệt khổng lồ bọc trong giáp gai xương búa tạ. Nhưng bên cạnh anh, vệt máu khô của bản sao số 4 bỗng hóa thành một dòng thác máu đỏ rực, phát ra tiếng gầm của hàng vạn dị nhân bị ruồng bỏ.
"Chúng ta... không phải là công cụ chiến tranh!"
Ý chí sinh tồn sắt đá của Nam bùng phát. Anh vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn trong tiềm thức, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu bốn mươi nhịp mỗi phút. Khi dòng tuần hoàn chậm lại, dòng máu phản tổ nguyên bản của Nam bắt đầu phản công. Nó bao vây, nuốt chửng và bẻ gãy cấu trúc kháng cự của dòng gen gai xương, cưỡng ép đồng hóa nó thành một phần của hệ thống sinh học bản thân.
Cơn sốt cao bắt đầu hạ dần. Những vết nứt mạch máu dưới da Nam dần khép lại dưới sự hỗ trợ của gel vô trùng và huyết thanh ức chế. Nam chìm vào một giấc ngủ sâu, kiệt quệ nhưng bình ổn.
Nhiều giờ trôi qua dưới cống ngầm ẩm ướt, tiếng nước thải hóa chất chảy lách tách đều đặn ngoài hành lang hầm trú ẩn.
Lâm Hoài Nam khẽ động đậy ngón tay, từ từ mở mắt ra. Cổ họng anh khô khốc như sa mạc, toàn thân đau nhức như vừa bị xe bọc thép nghiền qua. Anh cố gắng nâng cánh tay phải của mình lên trước mặt để quan sát.
Trên mu bàn tay và dọc theo cẳng tay phải gầy guộc của anh, bên dưới những vết sẹo bỏng điện cũ, bắt đầu nổi lên những vảy sừng gai xương nhỏ màu xám nhạt, cứng ngắc và lạnh lẽo như thép nguội. Đó là minh chứng cho thấy anh đã đồng hóa thành công năng lực của Kiệt.
Nhưng khi Nam cố gắng nhìn xung quanh để tìm Dương và Thanh, anh bàng hoàng nhận ra một khoảng tối vô tận đang bao phủ lấy phần bên phải tầm nhìn của mình. Anh đưa tay lên chạm vào mắt phải—nó không hề bị thương tổn vật lý bên ngoài, nhưng dây thần kinh thị giác đã bị phá hủy ba mươi phần trăm do cơn xuất huyết não dữ dội trong quá trình đồng hóa không có găng tay điều hòa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!