Huyết Chiến Hẻm Mưa Axit
Móng vuốt gai xương của Trương Thế Kiệt rít gió xé toác màn mưa axit đen ngòm, chỉ còn cách lồng ngực gầy guộc của Lâm Hoài Nam vài centimet ngắn ngủi. Luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ đầu gai xương làm đông cứng cả những giọt nước mưa đang rơi quanh họ, mang theo sát ý tàn bạo của một kẻ đã quen đứng trên đỉnh cao quyền lực của ngục tối Huyết Mạch.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tầm nhìn của Nam nhòe đi dưới màn sương đỏ ngòm của dòng máu đang rỉ ra từ khóe mắt trái và mũi. Vết rách bao myelin thần kinh trung ương co thắt dữ dội, dội ngược những cơn đau xé rách màng não lên thùy đỉnh, khiến anh gần như muốn quỵ ngã. Nhưng trên mu bàn tay phải của anh, vết máu khô đen sẫm của bản sao vô tính số 4 bám chặt vào da thịt bỗng nóng rực lên như một khối than hồng. Đó không chỉ là một vết máu chết, mà là lời nguyền huyết mạch, là tiếng thét câm lặng của hàng vạn thí nghiệm thể bị chôn vùi dưới hố rác sinh học. Sự căm phẫn tột cùng đè bẹp nỗi đau thể xác, giữ cho ý thức của Nam tỉnh táo đến mức lạnh lùng.
"Chết đi, tên phế thải!" Kiệt gầm lên, móng vuốt gai xương hóa cứng áp sát.
"Uỳnh!"
Một bóng người vạm vỡ đột ngột lao ra chắn giữa hai người. Đó là Trịnh Khánh Dương. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm. Gã cựu binh gác ngục không thể dùng tay phải, nhưng bằng cánh tay trái còn lành lặn, gã gầm lên một tiếng đầy uy lực, nhấc bổng chiếc khiên hợp kim titan móp méo lên phía trước, kích hoạt Thiết Bích Phòng Ngự.
"Keng!!!"
Móng vuốt gai xương khổng lồ của Kiệt nện thẳng vào mặt khiên titan. Tiếng kim loại và xương cứng va chạm vang lên chói tai xé toác đêm mưa. Sức mạnh thô bạo của một dị nhân hóa thú cấp B đẩy ngược Dương lùi lại. Nhưng điều kinh hoàng hơn đã xảy ra. Những chiếc gai xương nhọn hoắt trên cánh tay Kiệt đột ngột bộc phát, đâm xuyên qua lớp hợp kim titan đã bị axit ăn mòn của chiếc khiên.
"Phập! Phập!"
Hàng loạt gai xương sắc nhọn đâm xuyên qua tấm khiên, cắm thẳng vào cánh tay trái và bả vai trái của Dương. Dương trợn ngược mắt, tiếng xương gãy rắc rắc vang lên dưới lớp giáp bảo an rách nát. Gã khụy một gối xuống vũng nước thải, nhưng bàn tay trái vẫn bám chặt lấy chuôi khiên, dùng cả cơ thể làm một bức tường tĩnh để che chắn hoàn toàn cho Nam ở phía sau. Máu tươi từ vết thương mới của Dương phun ra, hòa cùng nước mưa axit xối xả dưới chân.
"Lũ chuột cống ngoan cố!" Kiệt cười tàn ác, tay phải giật mạnh để rút gai xương ra khỏi khiên, chuẩn bị cho đòn kết liễu tiếp theo. Lớp giáp gai xương bao phủ toàn thân gã phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc, cách ly hoàn toàn gã khỏi dòng điện lưới rò rỉ dưới đất.
Nam quỳ phía sau Dương, đôi mắt nhắm chặt. Anh không nhìn bằng mắt, mà bằng cảm ứng nhịp tim trong phạm vi mười mét. Trong bóng tối tinh thần của Nam, nhịp tim của Kiệt đập mạnh mẽ, kiêu ngạo như một động cơ sinh học khổng lồ. Nhưng Nam cũng nhận ra một chi tiết chiến thuật chí mạng nhờ bản đồ chốt chặn rách nát đoạt được từ Lý Sáu: lớp giáp gai xương của Kiệt dù cách điện hoàn hảo, nhưng ở khớp vai phải của gã, khi vung đao cao tấn công, các phiến xương phải giãn ra để tạo biên độ vận động. Đó là kẽ hở duy nhất.
"Dương, giữ chặt hắn!" Nam ra lệnh qua khế ước sóng não.
Dương nghiến răng đến mức bật máu nơi kẽ môi, tay trái dính chặt vào gai xương của Kiệt, cưỡng ép Cuồng Lực bộc phát khóa chặt cử động tay của đối thủ trong một tích tắc.
Nam hành động ngay lập tức. Cánh tay phải đeo Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh vung lên. Găng tay bị hỏng mạch nặng do quá tải điện cao áp từ tập trước, khói đen khét lẹt bốc lên từ các mối nối cáp quang siêu vi, chập điện liên tục làm bỏng rách thêm da thịt mu bàn tay Nam. Anh không thể phóng tơ máu tầm xa vượt quá một mét rưỡi. Anh phải tiếp cận cận chiến.
Nam ném Sợi tơ thép bọc đồng quấn quanh cổ tay phải thẳng vào vũng nước mưa axit ngập dưới chân Kiệt. Đồng thời, anh dùng tay trần phóng ra ba Sợi Chỉ Sinh Mệnh siêu mảnh từ các đầu ngón tay rách nát của mình. Những sợi chỉ đỏ phát quang rực rỡ lướt nhanh dưới làn mưa axit, nối trực tiếp từ nguồn điện cao áp rò rỉ của trạm biến áp ngầm vào sợi tơ thép bọc đồng.
"Xẹt!!!"
Dòng điện cao áp hàng ngàn vôn chạy dọc theo sợi tơ thép bọc đồng, truyền thẳng vào vũng nước axit đang bao quanh chân Kiệt. Dù lớp giáp gai xương bọc ngoài chân gã cách điện, nhưng nước mưa axit dẫn điện cực mạnh đã len lỏi qua các kẽ hở dưới đế giày bảo hộ, tiếp xúc trực tiếp với lớp da mỏng bên trong.
Dòng điện khổng lồ giật ngược từ dưới đất lên, tạo ra một tiếng nổ điện từ chói tai. Toàn thân Kiệt co giật kịch liệt. Lớp giáp gai xương cách điện của gã bị chập mạch cục bộ do nước axit dẫn điện bám ngoài mặt giáp, khiến hệ phản xạ cơ bắp của gã bị tê liệt tạm thời trong vòng hai giây. Đôi mắt gã trợn trừng hoảng loạn khi nhận ra cơ thể không thể cử động theo ý muốn.
"Tên khốn!" Kiệt gầm lên trong cổ họng, dùng ý chí cuồng bạo của một dị nhân cấp B cưỡng ép các bó cơ hoạt động trở lại. Gã bứt phá khỏi dòng điện, vung móng vuốt gai xương chém mạnh một đường ngang ngực Nam để đẩy lùi anh ra xa.
"Xoẹt!"
Móng vuốt sắc nhọn xé toác chiếc áo khoác đen rách rưới, để lại một vết chém sâu hoắm trên ngực trái của Nam. Máu tươi phun ngược ra ngoài, nhuộm đỏ cả màn mưa. Nhưng Nam không hề né tránh. Anh chấp nhận gánh chịu vết chém chí mạng này để bước vào phạm vi khống chế dưới một mét.
Trong khoảng cách cận kề, gương mặt Nam nhợt nhạt như xác chết, khóe mắt rỉ máu đỏ sẫm dưới mưa. Anh đưa bàn tay phải đeo găng tay chập mạch găm thẳng vào kẽ hở khớp vai phải đang giãn ra của Kiệt. Những đầu ngón tay trần rách nát của Nam chạm trực tiếp vào thớ thịt đỏ hỏn dưới lớp giáp xương của gã.
"Phập!"
Ba Sợi Chỉ Sinh Mệnh phóng ra từ đầu ngón tay Nam cắm sâu vào vết thương hở ở khớp vai Kiệt, luồn lách cực nhanh qua các bó cơ ngoại biên để ký sinh trực tiếp vào động mạch chủ của gã.
"Kích hoạt... Quá Tải Nhịp Tim!" Nam khàn giọng thét lên.
Thông qua liên kết tơ máu, Nam truyền thẳng toàn bộ xung lực sóng não bộc phát của mình vào hệ thần kinh thực vật của Kiệt. Anh cưỡng ép tuyến thượng thận của gã hoạt động vượt ngưỡng chịu đựng sinh học, ép tim của gã đập với tần số điên cuồng.
"Thịch! Thịch! Thịch! Thịch!"
Tiếng tim đập của Kiệt vang lên dồn dập như tiếng trống trận nện liên tục dưới lồng ngực bọc giáp gai. Nhịp tim của gã tăng vọt từ một trăm lên hai trăm, rồi ba trăm nhịp mỗi phút. Áp suất tuần hoàn máu tăng cao tột độ khiến toàn bộ mạch máu dưới da gã phồng to rạn nứt. Lớp giáp gai xương của Kiệt bắt đầu rã ra khi các tế bào liên kết bị phá hủy từ bên trong.
"Aaaa!!!"
Kiệt gào thét thảm thiết. Máu tươi phun ra từ hai mắt, tai và miệng của gã. Những chiếc gai xương tự hào của gã rụng rời từng mảng, rơi rụng loảng xoảng xuống vũng nước axit bẩn thỉu. Gã quỳ sụp xuống trước mặt Nam, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng điên cuồng trước khi toàn bộ mạch máu não bị vỡ tung dưới áp lực khổng lồ.
Cai ngục tối tàn bạo của ngục Huyết Mạch đổ gục xuống bùn lầy, hơi thở tắt lịm, đôi mắt đỏ ngầu trợn ngược đầy vẻ không cam lòng.
Nam rút tơ máu lại, loạng choạng lùi lại một bước rồi quỵ gối bên cạnh Dương. Cơn đau não dội ngược từ cái chết của Kiệt làm màng não anh rung lên bần bật, rỉ máu mũi liên tục. Nhưng chiến thắng chưa kịp mang lại sự nhẹ nhõm thì một âm thanh xèo xèo kinh hoàng bỗng vang lên từ thi thể của Kiệt.
Từ trong huyết quản của gã cai ngục vừa chết, một luồng khói đen nồng nặc mùi axit bốc lên rực lửa. Hệ thống tự hủy sinh học cấy sẵn trong máu của Kiệt đã tự động kích hoạt ngay khi nhịp tim gã ngừng đập. Toàn bộ da thịt và hệ xương của Kiệt bắt đầu tan chảy nhanh chóng thành một vũng dịch nhầy màu đen ăn mòn, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn thi thể và lõi gen hóa cứng gai xương quý giá trước khi Nam kịp tiến hành đồng hóa hấp thụ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!