Chiến Địa Hẻm Mưa Axit
Mưa axit ở Quận 9 chưa bao giờ ngừng xối xả. Những giọt nước mưa đen ngòm, mang theo nồng độ lưu huỳnh và phế thải hóa chất cực cao, rơi xuống những tấm tôn rỉ sét của khu ổ chuột, tạo nên những tiếng xèo xèo lạnh lẽo và mùi hôi thối nồng nặc. Trong bóng tối của một con hẻm cụt chật hẹp, nước thải ngập đến mắt cá chân, sủi bọt khí độc hại.
Lâm Hoài Nam quỳ một gối dưới vũng nước bẩn. Cơ thể anh run lên từng đợt không phải vì lạnh, mà vì cơn co thắt dữ dội từ vết rách bao myelin thần kinh trung ương. Khóe mắt trái và hai lỗ mũi của anh vẫn rỉ ra những vệt máu nhạt màu, hòa vào nước mưa đang chảy dọc trên gương mặt nhợt nhạt, hốc hác. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm vì thiếu ngủ của Nam sáng lên một tia nhìn lạnh lùng, dán chặt vào tấm bản đồ chốt chặn rách nát đang sũng nước trên tay.
Trên mu bàn tay phải của anh, vết máu khô đen sẫm của bản sao vô tính số 4 vẫn bám chặt vào da thịt như một dấu ấn tàn khốc của số phận. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét đeo ở tay phải khẽ rung lên, phát ra những tiếng xè xè chập mạch nhỏ. Những sợi cáp quang siêu vi quấn quanh cổ tay anh—vũ khí dẫn truyền Sợi Chỉ Sinh Mệnh—đang được sạc đầy Điện dịch sinh học phát ra vầng sáng xanh lam nhạt màu dưới lớp mưa axit.
"Nam, điện lực sinh học đã sạc đầy tám mươi phần trăm. Nhưng găng tay của cậu đang ở giới hạn quá tải nhiệt, nếu tiếp tục bộc phát dòng điện lưới cao áp, mối nối thần kinh ở mu bàn tay cậu sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn," Phạm Minh Tuấn thì thầm từ góc khuất của một trạm biến áp ngầm cũ kỹ rò rỉ điện. Các đầu ngón tay của Tuấn lách tách những tia điện xanh nhỏ, gương mặt gầy gò của gã dị nhân lôi điện đầy vẻ lo lắng.
Nam không ngoảnh đầu lại, giọng nói khàn khàn của anh vang lên qua tiếng mưa rơi: "Không sao. Chỉ cần giam chân được Trương Thế Kiệt trong hẻm này, cô lập hắn khỏi đội vệ binh, chúng ta sẽ có cơ hội."
Bên cạnh anh, Trịnh Khánh Dương đang đứng tựa lưng vào một khối bê tông đổ nát. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm. Gã cựu binh gác ngục chỉ còn có thể dùng cánh tay trái lành lặn để giữ chặt chiếc khiên hợp kim titan móp méo. Gương mặt vạm vỡ của Dương đẫm nước mưa, nhưng đôi mắt gã vẫn kiên định như một bức tường đá. Khế ước tự nguyện giữa Nam và Dương khẽ dao động, truyền tải một luồng ấm áp xoa dịu phần nào cơn đau đầu như búa bổ của Nam.
"Đạt, cậu vào vị trí chưa?" Nam thầm thì qua liên kết sóng não.
"Rồi. Tàn ảnh bóng tối đã được thiết lập ở đầu hẻm. Tôi đã dụ Trương Thế Kiệt và mười tên vệ binh tinh nhuệ bước vào phạm vi phục kích. Chúng đang tiến lại gần, tốc độ di chuyển rất nhanh," tiếng của Lê Quốc Đạt truyền về từ sâu trong bóng tối của những đường ống dẫn nước rỉ sét phía trên đầu hẻm.
Nam khẽ gật đầu. Anh chậm rãi đứng dậy, chân phải bị gãy xương và bỏng nặng run rẩy kịch liệt dưới áp lực trọng lực. Anh đưa tay phải lên, quấn chặt Sợi tơ thép bọc đồng quanh cổ tay để làm dây dẫn cách điện thô sơ, chuẩn bị kết nối trực tiếp vào nguồn điện rò rỉ của trạm biến áp ngầm dưới chân.
Tiếng bước chân nặng nề nện trên vũng nước mưa axit đột ngột vang lên từ đầu hẻm.
Trương Thế Kiệt dẫn đầu đội vệ binh tinh nhuệ bước vào con hẻm cụt. Gã mặc bộ quân phục cai ngục màu đen viền đỏ lộng lẫy, gương mặt góc cạnh lạnh lùng hiện rõ dưới ánh sáng lập lòe của những quả pháo sáng quân sự lơ lửng trên trời. Cánh tay phải của Kiệt đã bắt đầu nổi lên những gai xương nhọn hoắt, phát ra tiếng rắc rắc rợn người.
"Lâm Hoài Nam! Ngươi nghĩ mình có thể trốn chạy mãi dưới vũng bùn này sao?" Kiệt hét lớn, giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo và tàn bạo. "Lũ đặc nhiệm của Trần Hữu Phát đã rút lui, nhưng vệ binh của ngục tối Huyết Mạch sẽ tự tay lấy đầu ngươi về cho tộc trưởng!"
Kiệt vung tay ra lệnh. Mười tên vệ binh bọc thép phía sau lập tức nâng súng máy hạng nặng, xả súng liên thanh quét sạch các góc tối của hẻm cụt.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Hàng loạt vệt đạn đỏ rực xé rách màn mưa, găm thẳng vào vách tường bê tông và đống phế liệu rỉ sét, tạo nên những tiếng nổ chói tai và những tia lửa bắn tung tóe. Những chiếc gai xương nhọn hoắt từ súng phóng gai của vệ binh bay vút ra, cắm phập vào nền đất ẩm ướt.
"Dương! Thiết Bích!" Nam ra lệnh.
Dương gầm lên một tiếng đầy uy lực, bước lên phía trước Nam. Bằng cánh tay trái còn lành lặn, gã nhấc bổng chiếc khiên hợp kim titan móp méo lên, chắn toàn bộ hỏa lực hướng về phía Nam.
Keng! Keng! Keng!
Những loạt đạn súng máy và gai xương đập mạnh vào mặt khiên, tạo ra những vết lõm sâu hoắm. Lực va chạm khổng lồ dội ngược vào cánh tay trái của Dương, khiến gã phải lùi lại một bước, gót chân lún sâu vào vũng bùn lầy rỉ sét. Khớp vai phải bị phế của Dương giật mạnh, máu tươi lại thấm đẫm lớp băng gạc trắng, nhưng gã vẫn đứng vững như một vị thần hộ pháp, không lùi thêm một phân.
Nam ẩn nấp sau lưng Dương, đôi mắt nhắm chặt lại để triệt tiêu thị giác vật lý đang bị nhòe nhoẹt bởi máu và nước mưa. Anh kích hoạt kỹ năng cảm ứng nhịp tim trong bán kính mười mét. Trong bóng tối tinh thần của Nam, mười một nhịp tim của kẻ thù hiện lên rõ rệt như những đốm sáng đỏ rực đang di chuyển dồn dập trong nước mưa.
"Đến lúc rồi," Nam thầm thì.
Anh gạt công tắc cơ học bên tai phải của găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét. Một luồng điện dịch sinh học màu xanh lam bùng phát, chạy dọc theo các sợi cáp quang siêu vi bám dưới da tay anh. Nam vung tay phải, phóng ra hai Sợi tơ thép bọc đồng siêu mỏng. Những sợi tơ kim loại này lướt nhanh dưới màn mưa, găm chặt vào điểm rò rỉ cao áp của trạm biến áp ngầm, rồi kéo dài dọc theo dòng nước mưa axit đang chảy xiết dưới chân đội vệ binh.
Nước mưa axit Quận 9 chứa đầy muối kim loại và hóa chất ăn mòn—đó là một chất dẫn điện hoàn hảo.
"Tuấn! Kích hoạt điện lưới!" Nam hét lớn.
Phạm Minh Tuấn từ góc khuất nghiến răng bóp chặt hai tay vào lõi tụ điện của trạm biến áp, giải phóng toàn bộ năng lượng lôi điện dự trữ vào mạch ngầm.
Uỳnh!!!
Một tiếng nổ điện từ chói tai bùng phát. Luồng điện lưới cao áp hàng ngàn vôn chạy dọc theo Sợi tơ thép bọc đồng của Nam, truyền thẳng vào vũng nước mưa axit dưới chân đội vệ binh. Ánh sáng xanh lam rực rỡ của dòng điện khổng lồ lóe lên, chiếu sáng cả con hẻm tối tăm trong tích tắc.
"Aaa!!!"
Hàng loạt tiếng hét thảm thiết vang lên dồn dập. Mười tên vệ binh bọc thép của Kiệt lập tức bị dòng điện cao áp giật tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh ngoại biên. Cơ thể chúng co giật điên cuồng, súng máy trên tay rơi rụng xuống nước, bốc khói đen khét lẹt. Từng tên một đổ sụp xuống vũng nước thải sủi bọt, bất tỉnh nhân sự dưới dòng điện rò rỉ liên tục.
Thế nhưng, Trương Thế Kiệt không hề ngã xuống.
Trong khoảnh khắc dòng điện vừa chạm vào chân gã, Kiệt đã gầm lên một tiếng điên cuồng. Toàn bộ cơ thể gã đột ngột bộc phát năng lực Gai Xương Hóa Cứng cực hạn. Những chiếc gai xương màu trắng xám, dày đặc và cứng như thép, đâm xuyên qua lớp quân phục da, mọc loang lổ bao phủ toàn thân gã như một bộ giáp gai khổng lồ.
Canxi và cấu trúc xương hóa cứng khô khốc của Kiệt là một chất cách điện tự nhiên cực mạnh.
Dòng điện cao áp chạy qua lớp giáp gai xương của Kiệt bị phân tán hoàn toàn nhiệt lượng, không thể xâm nhập vào hệ tuần hoàn máu của gã. Tuấn cố gắng phóng thêm điện sinh học trực tiếp từ xa để hỗ trợ, nhưng luồng điện của gã dị nhân lôi điện cấp D bị lớp gai xương cách điện của Kiệt triệt tiêu hoàn toàn, chỉ tạo ra những tia lửa nhỏ vô hại.
"Lũ rác rưởi! Các ngươi nghĩ chút điện cỏn con này có thể làm tổn thương được ta sao?" Kiệt hét lên điên cuồng. Gã giậm mạnh chân, dùng lực lượng cơ bắp khổng lồ bứt phá hoàn toàn khỏi dòng nước điện, lao thẳng về phía Nam.
Cùng lúc đó, dòng điện cao áp rò rỉ dội ngược dọc theo Sợi tơ thép bọc đồng quay trở lại mu bàn tay phải của Nam.
"Hự!"
Nam rên rỉ một tiếng đau đớn tột cùng. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét bị quá tải nhiệt lượng nghiêm trọng, bốc khói đen khét lẹt. Lớp da mu bàn tay phải của Nam bị dòng điện giật ngược đốt cháy sém, rách nát da thịt rỉ ra máu tươi đỏ rực. Cơn đau thần kinh dội ngược thẳng về vỏ não, khiến vết rách bao myelin màng não của anh như bị xé toác ra thêm một lần nữa. Nam quỵ gối xuống nước, khóe mắt trái rỉ máu đầm đìa, tầm nhìn hoàn toàn biến thành một màu đỏ ngòm.
"Nam! Tránh ra!" Dương hét lớn, cố gắng vung khiên lao lên che chắn.
Nhưng Trương Thế Kiệt đã quá nhanh. Gã vọt qua Dương chỉ trong một cái chớp mắt, cánh tay phải hóa thành một móng vuốt gai xương khổng lồ sắc nhọn như dao cạo, phát ra luồng khí lạnh lẽo.
Móng vuốt gai xương của Kiệt lao thẳng vào tim Nam ở cự ly gần không thể né tránh, chỉ còn cách ngực áo khoác rách rưới của anh vài centimet ngắn ngủi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!