Nhạc nềnIrregular

Ranh Giới Sinh Tử Đường Phố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Khu ổ chuột Quận 9 trút xuống như một màn kim châm buốt nhói, găm thẳng vào da thịt rách nát của Lâm Hoài Nam. Những giọt nước mưa mang theo nồng độ hóa chất đậm đặc xèo xèo ăn mòn lớp áo khoác đen rách rưới, bốc lên những làn khói trắng nhạt có mùi hăng hắc của phế thải công nghệ sinh học. Nam loạng choạng bước đi trong con hẻm tối, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rạn xương sườn, tay còn lại siết chặt chuôi chiếc Roi điện sinh học vừa đoạt được từ xác Lý Văn Sâm.


Mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo chì, kéo lê trên mặt đường ngập sình lầy và nước thải hóa chất đen ngòm. Đầu Nam đau như búa bổ. Hệ thần kinh trung ương của anh, sau khi bộc phát năng lượng Sợi Chỉ Sinh Mệnh nguyên bản để khống chế gã lính gác vượt ngục, giờ đây đang gánh chịu một cơn bão phản hồi tàn khốc. Các bao myelin bọc quanh sợi thần kinh bị rách nứt dữ dội, khiến dung lượng sóng não của anh tụt dốc không phanh. Mỗi nhịp tim đập mạnh là một lần những tia điện đau đớn dội ngược lên vỏ não, khiến khóe mắt anh rỉ ra những giọt máu loãng nhạt màu.


"Phải... phải tránh xa khu vực vành đai..." Nam lẩm bẩm, hơi thở phả ra làn sương mỏng dính đầy bụi axit. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, những bóng đèn neon màu đỏ, màu xanh của khu ổ chuột biến thành những vệt sáng loang lổ, méo mó.


Khi đi đến ngã rẽ vào khu chợ nghèo Quận 9, đôi chân rách nát của Nam hoàn toàn mất đi lực lượng. Anh ngã quỵ xuống bên cạnh một đống phế liệu cơ khí rỉ sét, cơ thể co quắp lại vì cơn co thắt màng não đột ngột. Ý thức của anh chao đảo, suýt chút nữa chìm vào bóng tối vô tận. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, Nam nghe thấy tiếng bước chân lẹp xẹp nện trên vũng nước mưa, cùng tiếng thở dài khe khẽ.


Một bàn tay gầy gò, thô ráp nhưng mang theo hơi ấm quen thuộc của đất cát đường phố chạm vào vai anh. Nam cảnh giác, tay phải run rẩy giơ chiếc roi điện lên, nhưng một giọng ú ớ không thành tiếng vang lên bên tai.


Đó là Bà lão câm Quận 9.


Gương mặt bà đầy những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nước mưa, đôi mắt mờ đục nhưng đong đầy sự nhân từ và lo lắng. Bà lão câm nhìn vết thương chằng chịt trên người Nam, đặc biệt là cánh tay phải bỏng điện rách nát đang rỉ ra thứ máu phát quang đỏ nhạt—dấu vết không thể nhầm lẫn của kẻ vừa đào tẩu khỏi ngục tối gia tộc Lâm Thị. Không một chút do dự, bà dùng hết sức lực của thân hình gầy yếu để kéo Nam dậy, dìu anh đi về phía quán nước nhỏ rách nát của mình ở đầu hẻm.


Quán nước bà lão câm thực chất chỉ là một mái tôn chắp vá tựa vào vách tường bê tông loang lổ. Bên dưới nền đất ẩm ướt, ẩn sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ bày vài chai nước ngọt rẻ tiền, là một nắp hầm sắt rỉ sét dẫn xuống hầm chứa nước đá công nghiệp. Bà lão câm vội vã mở nắp hầm, đẩy Nam xuống dưới rồi nhanh chóng đóng sập nắp lại.


Bên trong hầm tối đen và lạnh buốt. Những khối đá công nghiệp thô kệch tỏa ra làn hơi lạnh thấu xương. Nam nằm co quắp trên nền đất lạnh, những khối đá xung quanh ép sát vào tấm lưng bỏng rát của anh. Sự tương phản cực đoan giữa cái lạnh buốt giá của đá và cơn sốt nóng rực do phản ứng đào thải sinh học trong huyết quản khiến toàn thân Nam run lên bần bật.


"Ư..." Nam nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Đội cảnh sát đặc nhiệm Quận 9 chắc chắn đã nhận được lệnh truy nã đỏ từ Lâm Gia Bảo và đang tiến hành càn quét khu vực này.


Đúng như dự đoán, chỉ vài phút sau, tiếng còi hú dồn dập của xe bọc thép đặc nhiệm vang dội khắp khu phố nghèo. Tiếng bước chân nện bốt da nặng nề của binh lính đặc nhiệm rầm rập kéo đến, kèm theo tiếng rít cơ học chói tai của các thiết bị quét nhiệt sinh học cầm tay.


"Quét toàn bộ khu vực này! Nhận diện sinh học cho thấy thí nghiệm thể số 09 mang dòng máu phát quang đỏ nhạt. Hắn đang bị thương nặng, thân nhiệt chắc chắn vượt mức bình thường!" Tiếng gầm rú của một sĩ quan đặc nhiệm vang lên ngay trên đỉnh đầu Nam, chỉ cách một lớp nắp hầm mỏng manh.


Nam nằm dưới hầm đá, cảm nhận rõ rệt áp lực nội sọ đang tăng vọt. Thiết bị quét nhiệt của đối thủ là loại tối tân, có thể nhìn thấu qua các lớp vật liệu mỏng nếu mục tiêu tỏa ra nhiệt lượng lớn. Trong khi đó, cơ thể anh đang sốt cao gần bốn mươi mốt độ do hệ thần kinh bị tổn thương nặng. Anh giống như một ngọn đuốc sống trong mắt các camera AI hồng ngoại của chúng.


"Phải hạ thân nhiệt... ngay lập tức..."


Nam hít vào một hơi thật sâu, làn khí lạnh buốt của hầm đá tràn vào buồng phổi rách nát, buốt nhói như hàng vạn mảnh thủy tinh. Anh bắt đầu vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn—kỹ thuật thở nghịch chuyển nhịp tim mà anh học được từ những ngày tháng bị giam cầm. Nam chủ động điều hòa nhịp thở, ép phổi co bóp chậm lại, ép nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút rơi rụng dần xuống còn ba mươi nhịp.


Mỗi lần nhịp tim giảm xuống là một lần Nam phải chịu đựng cơn đau thắt ngực dữ dội như có ai đó đang bóp nghẹt tim mình. Da thịt anh trở nên nhợt nhạt, lạnh ngắt như người chết, hơi thở không còn tỏa ra khói sương. Dòng máu nóng trong huyết quản bị cưỡng ép ngưng trệ, hòa lẫn vào cái lạnh của hầm đá để triệt tiêu hoàn toàn tín hiệu sinh học hồng ngoại.


Trên mặt đất, bà lão câm vẫn bình thản lau dọn quán nước. Nhìn thấy ánh đèn quét laser đỏ rực của cảnh sát đang rà sát mép hầm, bà vờ như vô ý làm đổ một xô nước thải hóa chất đậm đặc có tính axit cao ngay trên nắp hầm sắt. Thứ nước thải hôi thối, nồng nặc mùi lưu huỳnh và amoniac lập tức loang lổ khắp nơi, bốc khói xèo xèo, che lấp hoàn toàn mùi máu sinh học phát quang của Nam trước khứu giác nhạy bén của bất kỳ thiết bị dò tìm nào.


Một cảnh sát đặc nhiệm cầm máy quét bước vào quán nước, mũi giày bọc thép của hắn dẫm mạnh lên nắp hầm sắt phát ra tiếng kêu "boong boong" trầm đục. Hắn nhìn bà lão câm bằng ánh mắt dò xét, giơ máy quét nhiệt rà soát khắp căn lều rách nát.


"Nhiệt độ khu vực này có biến động bất thường không?" Một lính đặc nhiệm khác hỏi qua bộ đàm.


"Không có gì ngoài đống nước thải hóa chất hôi thối kia. Máy quét chỉ báo toàn nhiệt độ âm của đá lạnh và nước thải ăn mòn." Tên cảnh sát càu nhàu, bước lùi lại một bước để tránh mùi hôi thối đang bốc lên.


Ngay lúc đó, từ góc tối của con hẻm đối diện quán nước, một bóng người vạm vỡ âm thầm xuất hiện. Người đó mặc bộ giáp bảo an rách nát đã bị bóc đi toàn bộ phù hiệu của gia tộc Lâm Thị, tay cầm chiếc khiên chống bạo động hợp kim rỉ sét nhưng vẫn còn nguyên khối dập.


Đó là Trịnh Khánh Dương.


Dương nhìn chằm chằm vào đội đặc nhiệm đang vây quanh quán nước của bà lão câm. Anh biết Nam đang ẩn nấp dưới hầm đá đó. Để che chắn cho thủ lĩnh và đánh lạc hướng hướng quét của camera AI đang lảng vảng trên bầu trời hẻm, Dương chủ động di chuyển vào vùng quét của radar, khéo léo dùng chiếc khiên hợp kim bọc giáp bảo an của mình để phản xạ ngược các tia quét hồng ngoại, tạo ra một vùng bóng tối tín hiệu giả lập ở góc hẻm bên cạnh.


"Có biến động từ trường ở góc hẻm số ba! Di chuyển qua đó kiểm tra!" Tiếng chỉ huy của đặc nhiệm vang lên.


Đội lính gác lập tức quay đầu, rầm rập chạy về phía góc hẻm nơi Dương vừa tạo ra tiếng động giả.


Dưới hầm đá lạnh, Nam khẽ mở mắt. Nhờ liên kết cảm ứng nhịp tim mờ nhạt trong phạm vi mười mét, anh nhận ra sự xuất hiện của Dương và sự hy sinh thầm lặng của người chiến hữu. Một cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng Nam—sự biết ơn xen lẫn cảnh giác. Anh chưa từng nghĩ một cựu binh gác ngục như Dương lại sẵn sàng phản bội gia tộc, mạo hiểm mạng sống để đồng hành cùng một kẻ mang dòng máu tàn khuyết như anh.


Tuy nhiên, sự an toàn tạm thời ấy không kéo dài được lâu.


Uuuu... Gừrrr...


Một tiếng gầm rú cơ học trầm đục, mang theo thú tính điên cuồng vang lên ngay đầu hẻm quán nước. Đó là tiếng của đội chó săn cơ giới—những quái thú sinh học được cấy ghép cơ khí của gia tộc Lâm Thị đang rà soát theo vệt máu rò rỉ.


Nam giật mình, nhịp tim vừa bình ổn của anh suýt nữa bùng phát trở lại. Anh cảm nhận được qua lớp đất đá, một con Huyết Khuyển khổng lồ đang khịt mũi liên tục, móng vuốt cơ khí của nó cào rách lớp bê tông ẩm ướt, tiến ngày càng gần về phía quán nước của bà lão câm.


Dù nước thải hóa chất của bà lão đã che giấu được phần lớn mùi hương, nhưng một giọt máu phát quang đỏ nhạt rỉ ra từ vết thương sâu ở cánh tay phải của Nam đã vô tình thấm qua kẽ nứt của nắp hầm sắt, hòa vào dòng nước mưa axit dưới đất.


Con quái thú dừng lại ngay trước cửa quán nước, đôi mắt đỏ ngầu dại dại dột của nó khóa chặt vào khe nứt của nắp hầm sắt rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!