Nhạc nềnIrregular

Trừng Phạt Kẻ Chỉ Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít xé tai của những quả lựu đạn hóa chất dội xuống từ các nắp cống phía trên vang vọng khắp mê cung ngầm của Quận 9. Luồng khói độc màu vàng chanh, nồng nặc mùi lưu huỳnh và clo, bắt đầu cuồn cuộn tràn xuống các khoang cống chật hẹp. Axit từ màn mưa xối xả trên mặt đất rò rỉ qua các kẽ nứt bê tông, nhỏ từng giọt nóng rát lên bờ vai đang run rẩy của Lâm Hoài Nam.


Cơ thể anh đang ở giới hạn suy kiệt tột độ. Chân phải bị xà nhà đè gãy xương và bỏng nặng từ trận chiến trước giờ đây sưng tấy, đau buốt như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy. Mu bàn tay phải của anh—nơi bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét đang chập mạch liên tục—rách nát và rỉ ra dòng máu loãng phát quang đỏ nhạt. Mỗi nhịp thở của Nam đều kéo theo một cơn co thắt màng não dữ dội, hậu quả của vết rách bao myelin thần kinh trung ương vẫn chưa hoàn toàn khép miệng.


"Nam... khói độc đang tràn xuống rất nhanh. Chúng ta phải di chuyển sâu hơn vào nhánh cống thải phía Tây," Trịnh Khánh Dương khàn giọng nói qua khế ước tâm linh. Gã cựu binh gác ngục đang dùng cánh tay trái còn lành lặn để kéo Nam bò sát đất. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc đẫm máu tươi.


"Chờ đã..." Nam thầm thì, khóe mắt trái của anh rỉ ra một vệt máu nóng hổi. Anh áp tai sát vào vách ống dẫn nước thải, cố gắng duy trì sự tập trung tinh thần cực hạn để lọc lấy những âm thanh hỗn loạn giữa tiếng nước chảy xiết.


Phía sau họ, Vũ Anh Thư nhắm chặt đôi mắt mù ẩn sau dải băng vải đen. Đôi tai cô khẽ động đậy theo từng nhịp sóng âm định vị. Đột nhiên, Thư giật mình, chỉ tay về phía một nhánh cống cụt dẫn ra vành đai biên giới quận: "Tiếng bước chân... lẹp xẹp của một kẻ đi giày rách. Hơi thở gã rất dồn dập, nhịp tim đập nhanh đến mức hỗn loạn... Là Lý Sáu! Gã không đi cùng đặc vụ của Trương Thế Kiệt. Gã đang nấp ở khoang chứa rác thải công nghiệp số ba, chờ đợi nhận tiền thưởng chỉ điểm!"


Cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên trong mắt Dương. Gã nghiến răng đến mức bật máu nơi kẽ môi: "Tên súc sinh! Bác sĩ Trí đã cứu mạng gã khỏi cơn sốt hoại tử, vậy mà gã dám bán đứng phòng mạch chui. Tôi phải bẻ gãy cổ gã!"


"Không," Nam lạnh lùng ngăn lại, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm tỏa ra luồng sát khí thấu xương. "Anh và Thư, Thanh hãy rút lui về khoang khô phía sau đường ống dẫn dầu cũ. Một mình tôi đi là đủ. Nợ máu của bác sĩ Trí... phải do chính tay tôi đòi lại."


Nói rồi, Nam buông tay khỏi vai Dương, dùng tay trái bám vào những gờ đá rỉ sét, lết thân hình tàn tạ của mình luồn sâu vào bóng tối hôi thối của Hệ thống cống ngầm hóa chất. Nước thải ngập đến hông anh, lạnh ngắt và nồng nặc mùi hóa chất ăn mòn, nhưng nỗi đau thể xác lúc này hoàn toàn bị nuốt chửng bởi ngọn lửa căm hờn đang thiêu đốt tâm can anh.


***


Tại khoang chứa rác thải công nghiệp số ba, Lý Sáu đang ngồi xổm trên một đống phế liệu rỉ sét, hai tay run rẩy ôm khư khư chiếc điện thoại liên lạc vệ tinh rẻ tiền mà Trương Thế Kiệt đã quăng cho gã. Gương mặt gã xám ngoét, đôi mắt láo liên xảo quyệt đầy vẻ khúm núm hèn hạ nhưng cũng không giấu nổi sự tham lam điên cuồng.


"Mười vạn... mười vạn tinh thạch huyết dịch... Mình sẽ có đủ tiền mua chất ức chế cao cấp... Mình sẽ không phải sống dưới vũng bùn này nữa..." Sáu lẩm bẩm một mình, giọng nói run rẩy hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt. Gã khẽ áp điện thoại vào tai, cố gắng liên lạc với đặc vụ của Kiệt để báo cáo vị trí cuối cùng của Nam.


Đột nhiên, một bóng đen rách rưới từ từ nhô lên từ dòng nước thải đen ngòm ngay trước mặt gã.


Lý Sáu giật nảy mình, định hét lên một tiếng thất thanh, nhưng chưa kịp mở miệng, một lực lượng khổng lồ đã bóp chặt lấy cổ họng gã. Ba sợi chỉ tơ máu siêu vi phát quang đỏ rực phóng ra từ đầu ngón tay trần của Nam, xuyên qua không khí ẩm ướt, quấn chặt lấy cổ Sáu và nhấc bổng gã lên không trung.


Phập!


Nam giật mạnh ngón tay, kéo sát thân hình gầy gò của Sáu vào vách đá ẩm ướt. Gương mặt nhợt nhạt như xác chết của Nam hiện ra dưới ánh sáng lân quang xanh nhạt của dòng nước thải hóa chất. Đôi mắt anh đỏ sọc đầy căm phẫn, nhìn chằm chằm vào kẻ phản bội.


"Lâm... Lâm Hoài Nam..." Lý Sáu trợn ngược mắt, hai tay điên cuồng cào cấu vào những sợi chỉ đỏ đang siết chặt cổ họng mình, nhưng càng giãy giụa, tơ máu càng găm sâu vào da thịt gã, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm. "Tha... tha cho tôi... Tôi bị ép... Tôi không cố ý..."


"Ép? Ngươi dùng miệng lưỡi bẩn thỉu đó để đổi lấy mạng sống của bác sĩ Trí sao?" Giọng Nam lạnh lùng như băng tuyết từ địa ngục dội về. Cánh tay phải đeo bộ găng tay chập mạch của anh khẽ rung lên, những tia điện dịch sinh học lách tách bắn ra, châm chích vào da thịt rách nát của chính anh, gây ra một cơn đau nhói thấu xương.


Lý Sáu khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt nhăn nheo hèn hạ: "Đầu tôi... đầu tôi đau lắm! Từ khi tôi bị bắt gác ngục cũ... mỗi đêm đều có tiếng rít trong tai... Chúng bắt tôi phải làm... Tôi không muốn phản bội... Xin cậu... đầu tôi sắp nổ tung rồi!"


Nam khựng lại một nhịp. Đôi mắt sắc sảo của anh nhận ra sự bất thường trong hành vi của Sáu. Đồng tử của gã giãn nở không đều, và các mạch máu ở thái dương gã đang co giật theo một nhịp điệu vô cùng kỳ quái, không trùng khớp với nhịp tim tự nhiên.


Để xác minh nghi ngờ, Nam cắn chặt răng chịu đựng cơn co thắt màng não, phóng thêm hai sợi chỉ sinh mỏng mảnh từ ngón tay trái, luồn lách qua hốc mũi của Lý Sáu, xâm nhập thẳng vào thùy chẩm của gã.


"Hự..." Nam rên nhẹ một tiếng, khóe miệng rỉ ra một ngụm máu tươi. Việc phóng tơ trực tiếp không có bộ điều hòa găng tay bảo vệ tương đương với việc tự tay xé rách màng não của chính mình.


Trong thế giới cảm giác thần kinh của Nam, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Sâu trong thùy chẩm và bám chặt lấy dây thần kinh trung ương của Lý Sáu là một sinh vật hữu cơ kỳ quái—một con ký sinh trùng não (trùng não khống chế) của gia tộc Lâm Thị. Con trùng đang liên tục co bóp, phóng ra các xung lực độc tố sinh học để cưỡng ép điều khiển hành vi và tước đoạt ý chí tự chủ của Sáu, biến gã thành một con rối sinh học thụ động.


Đây chính là Bí mật về sự phản bội của Lý Sáu.


"Trùng não khống chế..." Nam thầm thì, lòng căm phẫn đối với người cha ruột Lâm Vĩnh Phong và gia tộc tàn bạo lại tăng thêm một tầng sâu sắc. Chúng không chỉ xem con cái như vật thí nghiệm, mà còn dùng công nghệ sinh học vô nhân đạo này để biến những con người nghèo khổ ở khu ổ chuột thành những công cụ săn mồi vô tri.


Nam cố gắng dùng tơ máu của mình để bao bọc và siết chết con trùng não trong đầu Sáu. Thế nhưng, ngay khi tơ máu vừa chạm vào, con ký sinh trùng lập tức co thắt dữ dội, bộc phát ra một lượng độc tố thần kinh cực mạnh dội ngược vào não bộ Sáu.


"Aaa!!!" Lý Sáu thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai mắt trợn ngược lộ rõ toàn lòng trắng, máu tươi rỉ ra từ tai và mắt gã. Mạch máu não của gã suýt nữa nổ tung dưới áp lực độc tố.


Nam lập tức thu hồi lực lượng. Anh nhận ra nếu cố tình tiêu diệt con trùng lúc này, Sáu sẽ chết ngay lập tức do nổ mạch máu não. Sự tàn độc của công nghệ khống chế này là không có kẽ hở cho lòng nhân từ thô sơ.


Đứng trước kẻ phản bội đang thoi thóp, nội tâm Nam trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội. Giết Sáu lúc này rất dễ dàng, chỉ cần một cái giật ngón tay, anh sẽ rửa được mối hận cho bác sĩ Trí. Thế nhưng, giết gã chỉ giải tỏa được cơn giận tức thời, trong khi bác sĩ Trí vẫn đang bị giam giữ tại phân khu Lam Sơn, và vòng vây phong tỏa của cảnh sát trưởng Trần Hữu Phát đang ngày càng khép chặt.


Một kế hoạch mưu mẹo, táo bạo hình thành trong đầu Nam.


"Ngươi muốn sống... thì phải làm con rối cho tôi," Nam lạnh lùng nói.


Anh không tiêu diệt con trùng não nữa, mà phóng các sợi tơ máu sinh học bọc ngoài con trùng, đồng thời ký sinh sâu vào các bó cơ vận động ngoại biên của Sáu. Bằng cách này, Nam cướp quyền điều khiển hoàn toàn cử động chân tay của gáu, biến gã thành một con rối cưỡng bức cấp thấp nhưng vẫn giữ được hơi thở và ý thức tỉnh táo tối thiểu.


Lý Sáu mở trừng mắt, đôi đồng tử từ từ nhuộm một màu đỏ rực phát quang nhạt của tơ máu Nam. Cơ thể gã cứng đờ, đứng thẳng dậy nương theo lực kéo của những sợi chỉ sinh mệnh.


"Đi," Nam ra lệnh.


Lý Sáu tự động bước đi, hai chân di chuyển cứng nhắc như một cỗ máy sinh học lỗi. Nam đi sau gã trong bóng tối cống ngầm, liên tục truyền xung lực sóng não để điều khiển Sáu leo lên nắp cống, hướng thẳng về phía đồn cảnh sát trung tâm Quận 9.


***


Đêm mưa axit càng lúc càng xối xả, gột rửa những vết bẩn công nghiệp trên những bức tường bê tông loang lổ của đồn cảnh sát Quận 9. Bên trong sảnh chính, không khí vô cùng căng thẳng. Cảnh sát trưởng Trần Hữu Phát đang đứng trước bản đồ phong tỏa, gương mặt mập mạp bết mồ hôi hột, tay liên tục gõ mạnh xuống bàn chỉ huy.


"Lũ ăn hại! Đã phong tỏa toàn bộ các lối ra cống ngầm chưa? Trương Thế Kiệt đang ép tôi phải giao nộp đầu của tên đào tẩu trong vòng mười hai giờ nữa! Nếu không, ghế cảnh sát trưởng của tôi sẽ bay mất!" Phát gào lên với đám thuộc hạ.


Đột nhiên, cánh cửa kính lớn của đồn cảnh sát bị đẩy mạnh ra.


Lý Sáu bước vào. Cơ thể gã ướt sũng nước mưa axit, gương mặt xám ngoét vô hồn, đôi mắt trợn trừng rỉ máu. Gã đi từng bước cứng nhắc, tạo nên những tiếng cộc cộc lạnh lẽo trên nền gạch men sạch sẽ.


"Kẻ nào đó? Đứng im!" Hai sĩ quan cảnh sát đặc nhiệm lập tức rút súng, khóa mục tiêu vào Sáu.


Thế nhưng, Lý Sáu không dừng lại. Gã quỳ sụp xuống giữa sảnh chính, đầu đập mạnh xuống đất đến mức nứt vỡ trán, máu tươi chảy dài. Gã bắt đầu gào lên bằng một giọng nói khàn khàn, méo mó nhưng vang dội khắp đồn cảnh sát:


"Tôi tự thú! Tôi là Lý Sáu... Tôi là kẻ chỉ điểm của Trương Thế Kiệt! Nhưng tôi cũng là gián điệp hai mặt... Tôi muốn khai ra toàn bộ! Gia tộc Lâm Thị đã cấy trùng não khống chế tôi! Chúng đang vận chuyển hàng vạn dị nhân phế thải qua các chốt chặn ngầm để làm nguyên liệu thí nghiệm sinh học! Cảnh sát trưởng Trần Hữu Phát đã nhận hối lộ để làm ngơ cho các xe chở rác thải chứa người sống vượt cầu sắt!"


Toàn bộ sảnh đồn cảnh sát lập tức rơi vào trạng thái náo loạn tột độ. Các sĩ quan cảnh sát nhìn nhau đầy kinh hoàng, trong khi Trần Hữu Phát mặt cắt không còn một giọt máu, loạng choạng suýt ngã quỵ sau bàn chỉ huy.


"Bắn gã! Bắn chết gã cho tôi! Gã bị điên rồi!" Phát gào lên điên cuồng, tay chân run rẩy chỉ vào Sáu.


Nhưng Lý Sáu, dưới sự khống chế tơ máu tầm xa của Nam từ bên ngoài cửa sổ bóng tối, vẫn tiếp tục gào thét, giọng nói được khuếch đại bởi xung lực huyết dịch bộc phát: "Tất cả các chốt chặn ngầm của Lâm Thị tại cầu sắt rỉ sét... sơ đồ phân bổ vệ binh... tôi đều giữ trong điện thoại này! Chúng muốn tiêu diệt Quận 9 để xóa sạch dấu vết dịch bệnh hoại tử máu!"


Đoàng! Đoàng!


Hai tiếng súng chát chúa vang lên. Sĩ quan cảnh sát đặc nhiệm nổ súng bắn xuyên qua ngực Lý Sáu. Gã đổ sụp xuống vũng máu tươi, nhưng khóe môi gã vẫn khẽ giật giật, tạo nên một nụ cười quái dị, tàn nhẫn trước khi hoàn toàn tắt thở.


Cuộc tự thú công khai của Lý Sáu ngay tại đồn cảnh sát đã tạo ra một kẽ hở an ninh và một thảm họa chính trị khổng lồ cho Trần Hữu Phát. Để tự bảo vệ mình và che đậy hành vi nhận hối lộ trước giới truyền thông đô thị đang bắt đầu đánh hơi thấy mùi tin tức, Phát buộc phải ra lệnh khẩn cấp thu hồi toàn bộ lực lượng đặc nhiệm đang phong tỏa các nắp cống ngầm để quay về bảo vệ đồn cảnh sát và tiêu hủy các hồ sơ giao dịch ngầm.


Đội hình bao vây Quận 9 của cảnh sát lập tức bị xé toác một mảng lớn.


***


Trong bóng tối của con hẻm nhỏ đối diện đồn cảnh sát, Lâm Hoài Nam buông lỏng ngón tay trái. Những sợi chỉ tơ máu siêu vi từ khoảng cách hai mươi mét co rút cực nhanh về mu bàn tay anh, mang theo một cơn sốc phản vệ thần kinh dội ngược khiến đầu anh đau như búa bổ. Nam quỳ sụp xuống vũng nước mưa axit, tay ôm chặt lấy đầu, thở dốc điên cuồng.


"Hự..." Anh phun ra một ngụm máu đen, nhưng ánh mắt anh lại sáng rực lên một vẻ lạnh lùng, thỏa mãn.


Nam rút chiếc bản đồ chốt chặn rách nát đoạt được từ Lý Sáu ra khỏi túi áo khoác đen. Những vết mực sinh học vẽ sơ đồ tuần tra của Trương Thế Kiệt hiện rõ dưới ánh đèn đường neon chập chờn. Nhờ cuộc tự thú của Sáu, lực lượng cảnh sát của Phát đã bị rút đi, chỉ còn lại đội vệ binh tinh nhuệ của riêng Trương Thế Kiệt đơn độc canh giữ ranh giới quận.


Đây là cơ hội duy nhất và cũng là cuối cùng để Nam thiết lập một trận địa phục kích quyết định, tiêu diệt hoàn toàn Trương Thế Kiệt trước khi thời hạn hai mươi tư giờ kết thúc.


Nam chậm rãi đứng dậy, lau vệt máu trên môi, ánh mắt hướng về phía Hẻm mưa axit ranh giới quận—nơi anh sẽ dùng chính mạng sống của mình để giăng ra lưới tơ máu tử thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!