Nhạc nềnIrregular

Sự Phản Bội Của Lý Sáu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú xé gió của Đội cảnh sát đặc nhiệm dội ngược vào màn mưa axit, tạo nên những âm thanh u uất, kịch tính bao trùm lấy khu ổ chuột Quận 9. Trên nền đất sình lầy pha lẫn hóa chất rỉ sét bên ngoài đống đổ nát của nhà kho phế thải, Lâm Hoài Nam nằm gục xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới chiếc mặt nạ lọc khí đã nứt vỡ một góc.


Cơn đau từ chân phải—nơi bị thanh xà nhà bốc cháy đè gãy xương và bỏng sâu—nhói lên từng cơn buốt nhói chạy thẳng vào tủy sống. Mỗi lần anh cố cử động, những vảy máu khô sẫm bám trên mu bàn tay phải—di sản tàn khốc từ sự tan rã của bản sao vô tính số 4—lại nứt ra, rỉ ra dòng máu nhợt nhạt. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét trên tay phải anh giờ đây chỉ còn là một khối kim loại cháy sém, bốc lên những làn khói đen khét lẹt và thỉnh thoảng xẹt ra những tia điện dịch sinh học hỗn loạn, châm chích vào da thịt rách nát.


"Nam... cố lên... chúng ta phải đi..."


Trịnh Khánh Dương khàn giọng gầm khẽ. Gã cựu binh gác ngục đang quỳ sụp bên cạnh, tay trái run rẩy đỡ lấy bả vai Nam. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm. Bàn tay trái của gã cũng bị bỏng nặng, da thịt bong tróc sau khi nhấc thanh xà lim bốc cháy bằng tay trần.


Không thể rút lui bằng đường lộ thiên khi những vệt sáng laser đỏ từ súng bắn tỉa của cảnh sát đặc nhiệm đang quét điên cuồng trên mặt đất, Dương dùng tay trái kéo Nam bò sát đất, luồn vào một đường ống dẫn nước thải rỉ sét lộ thiên sát mép nhà kho. Nước mưa axit lạnh ngắt dội thẳng vào lưng họ, hòa lẫn với máu và mồ hôi, tạo nên một cơn đau rát tột cùng như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt.


Họ bò điên cuồng trong bóng tối của đường ống ngầm, nương theo dòng nước thải hóa chất đen ngòm để trốn tránh các thiết bị quét nhiệt sinh học đang lùng sục phía trên. Đích đến duy nhất của họ lúc này, nơi an toàn cuối cùng có thể cứu mạng cả hai, là phòng mạch chui của Bác sĩ Trần Minh Trí ẩn sau một tiệm sửa xe cũ nát.


***


Không khí bên trong phòng mạch chui nồng nặc mùi dầu mỡ, cao su cháy và mùi thuốc sát trùng rẻ tiền. Ánh đèn huỳnh quang chập chờn rọi sáng chiếc bàn mổ bằng sắt rỉ sét, nơi Nam đang nằm co giật nhẹ.


Bác sĩ Trần Minh Trí đứng bên cạnh, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn lo lắng dưới chiếc kính lúp y khoa chuyên dụng. Đôi tay lão luyện của cựu y sĩ gia tộc run rẩy khi nhìn thấy vết thương của hai người. Chân phải của Nam bị bỏng sâu độ ba, xương ống chân bị nứt gãy nghiêm trọng, trong khi màng não của anh đang rung lên liên tục do phản hồi đau đớn từ bộ găng tay bị hỏng mạch.


"Mối nối thần kinh của chiếc găng tay này đã bị phá hủy hoàn toàn. Nếu ta không ngắt liên kết và khâu vá lại các mao mạch não ngay lập tức, cậu sẽ bị đột quỵ chết do xuất huyết nội sọ," bác sĩ Trí trầm giọng, nhanh chóng với lấy bộ dao mổ hợp kim nano và lọ Gel vô trùng sinh học.


Dương tựa lưng vào bức tường ẩm ướt, răng nghiến chặt chịu đựng khi y sĩ Trần Thị Thanh đang dùng kìm rút những mảnh vụn kim loại ra khỏi vết thương bả vai phải của gã. "Bác sĩ... cứu cậu ấy trước... Đội cảnh sát của Trần Hữu Phát và Trương Thế Kiệt đang lùng sục khắp nơi. Chúng ta không có nhiều thời gian."


Bác sĩ Trí không nói gì, ông nhanh chóng đổ Gel vô trùng lên mu bàn tay phải bỏng rát của Nam để làm dịu các tia điện dịch sinh học, rồi bắt đầu dùng Kỹ thuật Khâu vá Mạch máu Thần kinh để ổn định vỏ não cho anh. Nam nhắm chặt mắt, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để chịu đựng cơn đau xé rách màng não mà không cần thuốc tê. Từng đường kim nano mảnh như tơ luồn lách qua các mao mạch bị vỡ, khôi phục lại dung lượng sóng não đang cận kề bờ vực sụp đổ.


Đột nhiên, Vũ Anh Thư—cô gái mù đeo băng vải đen đang ngồi cảnh giới ở góc phòng—khẽ giật mình. Đôi tai cô khẽ động đậy, bắt lấy những tần số âm thanh siêu vi truyền qua nền đất ẩm.


"Có tiếng bước chân... dồn dập... rất đông," Thư hốt hoảng nói, giọng run rẩy. "Hơn ba mươi người mang ủng quân dụng bọc thép. Chúng đang bao vây hoàn toàn tiệm sửa xe phía trên! Có tiếng xương rít... là Trương Thế Kiệt!"


Sắc mặt bác sĩ Trí lập tức biến đổi. "Không thể nào! Hệ thống cảnh báo hồng ngoại ngoài ngõ không hề bị kích hoạt. Làm sao chúng tìm được đến tận đây?"


"Có kẻ dẫn đường," Thư thầm thì, đôi tai cô xoay về phía lối vào cửa sập. "Tôi nghe thấy tiếng bước chân khúm núm, hơi thở ngắn và dồn dập của một dân nghèo... Là Lý Sáu! Gã đang chỉ điểm cho Kiệt!"


Cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên trong mắt Dương. "Tên phản bội! Chúng ta đã cứu gã khỏi bãi rác, vậy mà gã dám bán đứng chúng ta vì tiền thưởng!"


Bác sĩ Trí không hề do dự, ông lập tức dùng tay trần đẩy mạnh chiếc tủ thuốc lớn bọc thép sang một bên, lộ ra một nắp cống ngầm ẩm ướt dẫn thẳng xuống Hệ thống cống ngầm hóa chất của Quận 9.


"Dương! Cõng Nam xuống đó ngay! Hệ thống cống ngầm ngập hóa chất công nghiệp sẽ làm mù hoàn toàn thiết bị quét nhiệt sinh học của chúng. Mau đi!" Bác sĩ Trí hét lên, đẩy Dương về phía nắp cống.


"Còn ông thì sao, bác sĩ?" Nam cố gượng dậy, giọng nói yếu ớt đầy dằn vặt.


"Ta là cựu y sĩ của gia tộc, chúng sẽ không giết ta ngay lập tức vì ta còn giá trị nghiên cứu. Nhưng cậu thì khác, Nam. Cậu là chìa khóa gen của chúng. Đi mau!"


Uỳnh!!!


Tiếng nổ lớn vang dội từ phía trên khi cánh cửa tôn của tiệm sửa xe bị phá vỡ hoàn toàn. Tiếng rầm rập của hàng chục đặc vụ đặc nhiệm vang lên chói tai.


Dương cắn răng, dùng tay trái còn lành lặn xốc Nam lên vai, loạng choạng leo xuống chiếc thang sắt rỉ sét của nắp cống ngầm. Thư và Thanh cũng nhanh chóng bám theo sau, biến mất vào bóng tối hôi thối của cống ngầm.


Phía trên, cánh cửa sập bọc thép của phòng mạch bị gậy sắt nện sầm sầm. Bác sĩ Trí nhanh chóng kéo chiếc tủ thuốc trở lại vị trí cũ để che giấu nắp cống, rồi vơ lấy một bình hóa chất cực mạnh trên bàn.


Rắc! Rắc!


Cánh cửa gỗ bọc thép bị bẻ gãy bởi những gai xương trắng nhọn hoắt đâm xuyên qua. Trương Thế Kiệt bước vào, quân phục cai ngục đen viền đỏ lộng lẫy bám đầy bụi rỉ sét, cánh tay nổi đầy gai xương nhọn hoắt phát quang đỏ rực. Theo sau gã là hàng chục đặc vụ đặc nhiệm súng ống đầy đủ, và Lý Sáu—gã dân nghèo đang run rẩy, đôi mắt láo liên xảo quyệt đầy vẻ khúm núm hèn hạ.


"Trương... Trương đại nhân! Chính là chỗ này! Tôi thề là tôi đã nhìn thấy Lâm Hoài Nam và gã gác ngục phản bội chạy vào đây!" Lý Sáu lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào chiếc bàn mổ còn dính máu tươi.


"Lão già Trần Minh Trí," Kiệt cười lạnh, ánh mắt tàn tàn bạo nhìn chằm chằm vào cựu y sĩ. "Ngươi trốn ở đây suốt mười năm qua để nuôi dưỡng con quái thai này sao? Hắn đâu rồi?"


Bác sĩ Trí không trả lời. Ông thẳng tay ném mạnh bình hóa chất xuống nền đất ngay sát chân tủ thuốc.


Uỳnh!


Một vụ nổ hóa học nhỏ bùng phát, giải phóng một màn sương khói trắng dày đặc, nồng nặc mùi axit ăn mòn, che khuất hoàn toàn nắp cống ngầm và làm mù mắt các đặc vụ đang lao lên. Những tiếng la hét, ho khan dữ dội vang lên trong phòng mạch.


"Lũ rác rưởi!"


Trương Thế Kiệt gầm lên. Gã vung mạnh cánh tay hóa cứng, hàng loạt gai xương nhọn hoắt bắn ra xé rách màn sương khói, đâm xuyên qua bả vai và chân của bác sĩ Trí, găm chặt ông vào bức tường gỗ rách nát.


Bác sĩ Trí hự lên một tiếng đau đớn, máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo blouse trắng ố vàng, nhưng ông vẫn nghiến răng chịu đựng, không hề hé môi khai ra lối thoát ngầm.


Kiệt bước tới qua màn khói đang tản mát, dùng bàn tay bọc gai xương bóp chặt lấy cổ họng bác sĩ Trí, nhấc bổng ông lên. "Đánh ngất lão già này! Xích cổ lôi về phân khu Lam Sơn cho Lâm Hoài Sơn xử lý. Còn tên phản bội Lý Sáu... cho gã nhận một nửa tiền thưởng rồi đuổi đi."


Dưới lòng cống ngầm tối tăm, Nam áp tai vào vách ống dẫn nước, nghe rõ mồn một tiếng xương gãy giòn giã và tiếng rên rỉ yếu ớt của người thầy đáng kính. Cơn dằn vặt, bất lực tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực anh.


Dương ở bên cạnh gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, tay trái bám chặt vào thang sắt định lao ngược lên trên. "Tôi phải lên cứu bác sĩ! Chúng ta không thể để ông ấy chết thế này!"


"Dương! Dừng lại!"


Nam nghiến răng thét khẽ. Anh dùng bàn tay trái trần trụi—nơi da thịt đang rách nát rỉ máu—phóng ra ba sợi chỉ tơ máu siêu vi quấn chặt lấy bả vai trái của Dương, cưỡng ép giật mạnh gã cựu binh lùi lại.


Cơn đau từ vết rách bao myelin thần kinh trung ương dội ngược lên não bộ khiến Nam khuỵu gối xuống dòng nước thải hóa chất đen ngòm. Khóe mắt anh rỉ ra vệt máu nóng hổi, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, kiên định đến tàn nhẫn trong bóng tối.


"Cậu buông tôi ra, Nam!" Dương gào lên trong đau đớn.


"Lao lên lúc này chỉ có con đường chết! Cả tôi và anh đều đang tàn phế!" Nam khàn giọng, từng lời nói như rỉ máu. "Sự hy sinh của bác sĩ Trí... là để chúng ta sống sót. Tôi thề... sẽ bắt gia tộc Lâm Thị và Trương Thế Kiệt phải trả giá bằng từng giọt máu của chúng! Nhưng không phải là lúc này! Rút lui!"


Dương nhìn vào đôi mắt đỏ rực đầy căm hận nhưng lý trí đến lạnh lùng của Nam, gã dần buông lỏng cơ bắp, tay trái nắm chặt thành nắm đấm đến mức bật máu. Gã cõng Nam sâu xuống lòng cống tối tăm, bỏ lại sau lưng phòng mạch chui đang bị tàn phá hoàn toàn.


***


Trương Thế Kiệt đứng bên cạnh nắp cống ngầm vừa bị phát hiện sau khi màn sương khói tan hết. Gã nhìn vết máu tươi còn sót lại trên thang sắt rỉ sét, khịt khịt mũi đầy vẻ khinh bỉ. Gã biết rõ Nam và Dương đang trốn chạy dưới mê cung ngầm của Quận 9.


Gã không vội vàng xua quân đuổi theo dưới lòng cống chật hẹp, đầy hóa chất độc hại. Gã rút thiết bị liên lạc vệ tinh quân sự ra, ra lệnh cho lính gác bên ngoài.


"Mang toàn bộ lựu đạn hóa chất ăn mòn đến đây. Ném xuống tất cả các nắp cống trong bán kính ba blocks xung quanh tiệm sửa xe này. Khóa chặt mọi lối thoát ngầm!"


Kiệt cúi đầu nhìn xuống hố cống tối tăm, giọng nói được khuếch đại qua loa sinh học dội ngược sâu xuống lòng đất, lạnh lùng và tàn nhẫn xé toác màn đêm.


"Lâm Hoài Nam! Ta biết ngươi đang nghe! Ngươi có hai mươi tư giờ để tự lết xác đến phân khu Lam Sơn đầu hàng. Nếu sau thời hạn đó ngươi không xuất hiện... ta sẽ dùng gai xương lột từng mảng da thịt trên người lão già Trần Minh Trí này trước mặt ngươi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!