Phản Kích Trong Bão Lửa
Sức nóng từ quả cầu lửa trên tay Hỏa Long cuồn cuộn ép tới, nung chảy cả không khí ẩm ướt của nhà kho phế thải thành một luồng khí tức nóng bỏng, bỏng rát đến tận phế quản. Dưới chân Lâm Hoài Nam, thanh xà nhà bằng gỗ lim cổ thụ bốc cháy ngùn ngụt đang đè nghiến lấy cẳng chân phải của anh. Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên dưới sức nặng hàng trăm cân, hòa cùng tiếng da thịt bị thiêu đốt xèo xèo. Cơn đau thấu xương dội ngược về đại não, kích thích vết rách bao myelin thần kinh màng não co thắt dữ dội. Khóe mắt trái và hai bên mũi của Nam rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm, nhanh chóng bị nhiệt độ cao làm khô khốc thành những mảng vảy đen bám chặt trên làn da nhợt nhạt.
"Chết đi, con chuột cống mang họ Lâm!" Hỏa Long gầm lên điên cuồng. Quả hỏa cầu khổng lồ rực sáng như một mặt trời nhỏ trên đôi găng tay dẫn lửa bọc thép của gã rít lên tiếng nổ nhiệt lượng chói tai, sẵn sàng phóng thẳng vào đầu Nam để kết liễu mạng sống của anh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Nam không hề hoảng loạn. Đôi mắt thâm quầng sâu hoắm của anh lạnh lùng quan sát mọi ngóc ngách xung quanh dưới tầm nhìn nhòe nhoẹt chỉ còn một màn sương đỏ ngòm. Găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét ở tay phải của anh đang chập điện liên tục, khói đen khét lẹt bốc lên từ các mối nối cáp quang siêu vi bị mưa axit ăn mòn. Giới hạn khống chế tơ máu của anh lúc này đã bị kéo tụt xuống dưới một mét rưỡi. Anh không thể phóng tơ máu trực tiếp đến người Hỏa Long, bởi ngọn lửa hộ thân của gã sẽ thiêu rụi chúng ngay lập tức trước khi chạm vào da.
Nhưng ngay bên cạnh Nam, cách chưa đầy một mét, xác của một tên tay sai băng đảng Búa Sắt bị sập kệ sắt đè chết từ trước đang nằm co quắp. Đó là một vật chứa hoàn hảo.
Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để cưỡng ép nhịp tim đang điên cuồng ở mức hai trăm nhịp giảm xuống. Anh vung tay phải, phóng ra ba sợi chỉ tơ máu siêu vi từ các đầu ngón tay găng rỉ sét, xuyên qua làn khói nóng để găm chặt vào cột sống của xác chết kia.
Phập!
"Chia Sẻ Vết Thương! Kích hoạt!" Nam gầm lên trong tâm trí.
Ngay khi Hỏa Long vung tay phóng quả hỏa cầu khổng lồ xuống, bão lửa bao trùm hoàn toàn thân hình của Nam. Sức nóng ngàn độ thiêu rụi lớp áo khoác đen rách rưới, ăn mòn vào da thịt anh. Thế nhưng, một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột bộc phát dọc theo ba sợi chỉ tơ máu liên kết. Theo quy luật nghịch chuyển áp suất huyết dịch, năm mươi phần trăm nhiệt lượng và tổn thương tế bào từ vết bỏng trên người Nam lập tức bị chuyển dịch sang xác chết bên cạnh.
Xèo xèo xèo!
Thân xác của tên lính gác chết gục bên cạnh đột ngột phồng rộp lên, da thịt đen sạm lại rồi co rúm, nứt nẻ như đất sét nung quá lửa dưới tác động của dòng sát thương dội ngược. Nam vẫn phải gánh chịu năm mươi phần trăm tổn thương còn lại—da thịt ở vai và lưng anh phồng rộp, đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào cùng lúc, nhưng ý chí sắt đá và dòng máu phản tổ kiên cường đã giữ cho tim anh không ngừng đập, màng não không bị nổ tung.
"Nam!!!"
Tiếng hét căm hờn của Trịnh Khánh Dương vang dội khắp nhà kho đang sụp đổ. Chứng kiến Nam bị thiêu rụi trong bão lửa, gã cựu binh gác ngục bộc phát Cuồng Lực tột độ. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế rỉ máu đầm đìa dưới lớp băng gạc trắng bết máu, nhưng bằng cánh tay trái cuồn cuộn cơ bắp bọc trong hào quang đỏ nhạt của khế ước tự nguyện, gã lao lên húc văng các mảnh gỗ cháy, dùng tay trần nhấc bổng thanh xà nhà đang bốc cháy đè trên chân Nam.
"Aaaa!" Dương gầm lên, da thịt bàn tay trái của gã tiếp xúc với gỗ cháy khét lẹt, khói trắng bốc lên nghi ngút cùng mùi thịt cháy da thịt bong tróc. Nhưng gã không buông tay, dùng tàn lực ném mạnh thanh xà sang một bên, giải phóng chân phải đã bị gãy xương và bỏng sâu của Nam.
Hỏa Long trợn tròn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy Nam vẫn còn sống bước ra từ đống đổ nát rực lửa, dù cơ thể chằng chịt vết bỏng sâu và chân phải loạng choạng không thể đứng vững. "Lũ quái thai dai dẳng! Để xem các ngươi chịu được mấy hỏa cầu nữa!"
Gã bạo chúa lửa tiếp tục vung hai tay, ngọn lửa từ đôi găng tay dẫn lửa bọc thép sau lưng lại bùng lên, hút mạnh nhiên liệu từ bình ga bọc thép đeo hông gã để chuẩn bị cho đòn kết liễu tiếp theo. Gã tự phụ nghĩ Nam đã mất hoàn toàn khả năng phản kích và chỉ còn chờ chết.
Nhưng Nam đã nhìn thấy điểm yếu chí mạng của gã. Hỏa Long dựa hoàn toàn vào bình ga sau lưng để duy trì ngọn lửa hộ thân. Mưa axit ngoài trời đang rò rỉ qua các kẽ nứt của mái nhà kho bị sập, tạo thành một vũng nước hóa chất dẫn điện cực lớn dưới chân họ. Gần đó, một đường dây điện cao áp của nhà kho bị đứt đang rơi xuống, phóng ra những tia lửa điện xanh lam lách lách liên tục.
Nam không thể phóng tơ máu trực tiếp vào người Hỏa Long, nhưng anh có thể dẫn truyền dòng điện.
Anh vung tay phải, phóng sợi tơ thép bọc đồng quấn quanh cổ tay ra ngoài, găm chặt vào đường dây điện cao áp đang sparking kia. Đầu còn lại của sợi tơ được nối thẳng vào bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh. Dòng điện lưới cực mạnh lập tức chạy dọc theo sợi tơ thép bọc đồng, truyền thẳng vào găng tay Nam, làm các vi mạch sinh học bên trong chập cháy bốc khói dữ dội, thiêu rụi phần da thịt mu bàn tay phải của anh thành một màu đen khét lẹt.
Cơn đau đầu quá tải sóng não dội lên đỉnh điểm, dung lượng sóng não của Nam bị kéo căng đến mức cực hạn, thái dương nổi đầy gân xanh phát quang đỏ nhạt. Nhưng anh vẫn chịu đựng được nhờ kỹ thuật thở nghịch chuyển nhịp tim.
"Chết đi!" Nam khàn giọng thét lớn.
Anh phóng sợi chỉ tơ máu thứ hai từ đầu ngón tay trần bên trái—sợi tơ không phát quang sinh học để tránh bị phát hiện—luồn lách qua các góc tối ẩm ướt dưới đất, bám chặt vào van xả áp lực của bình ga sau lưng Hỏa Long.
Nam kích hoạt dòng điện dịch sinh học kết hợp với dòng điện lưới cao áp truyền dọc theo hệ thống tơ dẫn. Tia điện xanh lam lách tách chạy dọc từ dây điện qua găng tay Nam, truyền thẳng vào van xả bình ga của Hỏa Long.
Đoàng!
Dòng điện cực mạnh làm chập hoàn toàn hệ thống van xả tự động bọc thép của bình ga, tạo ra một tia lửa điện cực lớn ngay tại họng xả nhiên liệu.
"Cái gì—" Hỏa Long chỉ kịp thốt lên một tiếng hoảng hốt.
Uỳnh!!!
Một vụ nổ kinh hoàng bùng phát từ sau lưng Hỏa Long. Chiếc bình ga bọc thép đeo hông gã nổ tung thành một quả cầu lửa khổng lồ màu cam rực, xé rách lớp giáp chịu nhiệt của gã. Ngọn lửa dội ngược thiêu rụi hoàn toàn thân hình của gã bạo chúa lửa trong tiếng gào thét thảm thiết đầy đau đớn. Sức ép từ vụ nổ hất văng Hỏa Long vào bức tường tôn rách nát, biến gã thành một khúc củi cháy đen không còn hơi thở.
Nhà kho phế thải bỏ hoang sụp đổ hoàn toàn sau vụ nổ thứ hai. Trần nhà đổ sập xuống, chôn vùi toàn bộ dấu vết chiến trường dưới đống đổ nát rực lửa.
Dương dùng tay trái còn lành lặn ôm chặt lấy eo Nam, gồng mình che chắn các mảnh tôn nóng bỏng rơi xuống, kéo anh loạng choạng lao ra ngoài cửa ngách rách nát ngay trước khi toàn bộ nhà kho đổ sập hoàn toàn.
Bên ngoài, đêm mưa axit của Quận 9 vẫn xối xả không ngừng. Nước mưa lạnh ngắt chứa đầy hóa chất ăn mòn dội thẳng xuống cơ thể rách nát, đầy vết bỏng sâu của Nam, làm dịu đi ngọn lửa nhưng cũng gây ra những cơn đau rát tột cùng trên các vết thương hở da thịt. Nam nằm gục trên nền bùn lầy đen ngòm bên cạnh Dương, hơi thở đứt quãng qua chiếc mặt nạ lọc khí rách nát. Hệ thần kinh trung ương của anh hoàn toàn kiệt quệ sau khi bộc phát Chia Sẻ Vết Thương và dẫn điện quá tải, sóng não rơi vào trạng thái suy sụp chưa từng có.
Nhưng ngọn lửa vừa kịp tắt, từ đầu hẻm tối tăm, tiếng còi hú dồn dập của xe cảnh sát đột ngột vang dội khắp không gian.
Những luồng ánh sáng đỏ xanh quét liên tục qua màn mưa axit dày đặc, rọi sáng cả con hẻm rách nát. Tiếng loa phóng thanh sinh học lạnh lùng của Đội cảnh sát đặc nhiệm dưới quyền cảnh sát trưởng Trần Hữu Phát và Trương Thế Kiệt vang lên, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát của họ.
"Lâm Hoài Nam! Các ngươi đã bị bao vây hoàn toàn! Đầu hàng ngay lập tức để nhận sự khoan hồng của gia tộc!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!