Hỏa Long Thiêu Rụi
Sức nóng khủng khiếp từ luồng hỏa diệm phía sau lưng phả thẳng vào gáy Lâm Hoài Nam, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và tiếng rít gào của những lưỡi lửa đang điên cuồng liếm láp vách tường bê tông mục nát. Căn phòng trung tâm của Khu cách ly huyết học trong tích tắc đã biến thành một lò bánh mì khổng lồ. Trần nhà bê tông dưới nhiệt độ cực cao bắt đầu rạn nứt, đổ xuống những mảng vữa nóng bỏng trộn lẫn với nước mưa axit đang bốc hơi nghi ngút thành những làn sương trắng xóa.
"Nam, đi mau!"
Trịnh Khánh Dương gầm lên một tiếng trầm đục. Bằng cánh tay trái cuồn cuộn cơ bắp, gã cựu binh gác ngục gồng mình nhấc bổng chiếc khiên hợp kim titan móp méo lên, chắn phía sau lưng Nam để che chắn luồng nhiệt lượng đang cuồn cuộn tràn tới. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm. Dù trước đó đã được y sĩ Thanh bôi tạm một lớp Gel vô trùng sinh học để giữ ổn định khớp vai, nhưng những cử động mạnh vừa rồi đã khiến vết rách cơ toác rộng ra, máu nóng thấm đẫm cả mảng giáp bảo an rách nát.
Nam không hề do dự. Cánh tay phải đeo Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh đang khẽ rung lên, phát ra những tiếng xè xè chập mạch và làn khói khét lẹt yếu ớt. Mối nối dẫn truyền cáp quang siêu vi vừa được nâng cấp chưa kịp đồng bộ hoàn toàn đã bị nước mưa axit ăn mòn, khiến dòng điện dịch sinh học bên trong hoạt động vô cùng hỗn loạn. Anh vung tay, phóng ra hai sợi chỉ tơ máu siêu mỏng—giới hạn khống chế lúc này bị kéo tụt xuống dưới hai mét do găng tay hỏng nặng—găm chặt vào chiếc van xả áp lực của đường ống dẫn hóa chất trên trần nhà.
Phập!
Nam giật mạnh ngón tay kiểm soát. Chiếc van rỉ sét bị giật tung, giải phóng hàng trăm lít nước thải hóa chất lạnh ngắt dội thẳng xuống ngọn lửa đang bùng phát phía sau.
Xèo xèo xèo!
Một màn sương hơi nước dày đặc, nồng nặc mùi hóa chất lập tức bùng lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Hỏa Long. Lợi dụng khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Dương dùng vai trái húc mạnh vào cánh cửa ngách rỉ sét, mở đường máu cho cả hai lao ra ngoài hành lang đổ nát, thoát khỏi Khu cách ly huyết học.
Bên ngoài, đêm mưa axit của Quận 9 vẫn xối xả không ngừng. Những giọt nước mưa chứa đầy hóa chất ăn mòn gõ dồn dập lên những mái tôn rách nát, tạo nên những tiếng động hỗn loạn. Nam loạng choạng bước đi trong màn đêm, hơi thở đứt quãng qua chiếc Mặt nạ lọc khí axit cũ kỹ. Vết cắt sâu trên má trái—vết tích rách nát từ sợi tơ thép của Thiết Ty—bị nước mưa axit sượt qua, đau rát như bị dao cạo trực tiếp vào da thịt, rỉ ra từng giọt máu loãng nhạt màu.
Anh khẽ cúi đầu nhìn mu bàn tay phải của mình. Vết máu khô đen sẫm của bản sao vô tính số 4 bám chặt trên da thịt, như một dấu ấn tàn khốc nhắc nhở anh về cái giá của sự sống sót. Trong túi bảo hộ đeo hông, chiếc ống nghiệm chứa độc trùng nguyên bản của Nhện Đỏ vẫn nằm an toàn. Đây là chìa khóa duy nhất để cứu sống những đứa trẻ mồ côi của Nhóm cứu tế Maria.
"Cố lên, Nam. Nhà kho phế thải bỏ hoang không còn xa nữa," Dương khàn giọng nói qua khế ước tâm linh, bước chân gã nặng nề nện trên vũng nước thải đen ngòm. Vết thương trên vai trái của gã cũng đang bỏng rát do dính phải một chút sương độc lúc trước.
Họ luồn lách qua những con hẻm tối tăm, nương theo bóng tối của những đường ống rỉ sét khổng lồ để tránh né tầm quét của các trực thăng tuần tra. Thế nhưng, tiếng gầm rú của động cơ phản lực từ phía sau ngày một gần. Hỏa Long không hề bỏ cuộc. Gã điên cuồng lao đi trên các mái nhà tôn, những luồng lửa bộc phát từ lòng bàn chân giúp gã di chuyển với tốc độ kinh hoàng, thiêu rụi mọi vật cản trên đường đi.
Khi Nam và Dương đẩy cánh cửa sắt rỉ sét của Nhà kho phế thải bỏ hoang để bước vào trong, Lê Quốc Đạt và Hoàng Mai Chi đã đợi sẵn trong góc tối.
"Nam! Các cậu đoạt được độc trùng rồi chứ?" Chi lao lên, ngón tay gõ nhanh trên chiếc máy tính bảng sinh học tự chế, gương mặt nhỏ nhắn đeo kính cận dày cộm đầy vẻ lo lắng.
"Đoạt được rồi," Nam khàn giọng, tháo mặt nạ phòng độc ra, nhổ ra một ngụm đờm lẫn máu nhạt. Anh nhanh chóng rút chiếc ống nghiệm chứa độc trùng giao cho Đạt. "Đạt, Chi, hai người mang cái này về Nhóm cứu tế Maria ngay lập tức. Sơ Maria và lũ trẻ đang đợi thuốc giải. Độc tố của Nhện Đỏ đang hoại tử máu của họ từng phút một."
Đạt nhìn thấy vết thương rách nát trên người Nam và bả vai phế hoàn toàn của Dương, gương mặt gầy nhom của gã hacker đanh lại. "Còn hai người thì sao? Hỏa Long đang bám sát phía sau. Nhà kho này không chặn nổi gã đâu."
"Tôi và Dương sẽ chặn hậu," Nam lạnh lùng ra lệnh, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm lộ rõ vẻ kiên định không thể lay chuyển. "Mối nối găng tay của tôi đang hỏng nặng, tôi không thể di chuyển nhanh được. Nếu tất cả cùng ở lại, độc trùng sẽ bị thiêu rụi. Đi mau!"
Đạt nghiến răng, biết Nam nói đúng. Gã vung tay, giải phóng Ảnh Bộ Chi Thuật, bóng tối xung quanh co thắt lại bao bọc lấy gã và Chi. "Giữ mạng sống, Nam. Chúng tôi sẽ quay lại cứu cậu."
Trong tích tắc, hai bóng người biến mất vào khe nứt của bức tường phía sau nhà kho, hòa lẫn vào đêm mưa axit.
Ngay khi Đạt và Chi vừa rời đi, cánh cửa sắt lớn của nhà kho phế thải đột ngột bị một lực lượng khổng lồ húc sập.
Uỳnh!
Tấm cửa thép dày bay văng vào trong, đập nát một kệ sắt chứa linh kiện cũ trước khi đổ sụp xuống đất. Hỏa Long bước vào từ làn sương khói rực lửa, đôi găng tay dẫn lửa bọc thép trên tay gã bùng lên hai quả hỏa cầu khổng lồ rực cháy, soi rõ gương mặt đầy vết bỏng loang lổ tàn nhẫn.
"Trốn kỹ thật đấy, lũ chuột cống," Hỏa Long cười điên cuồng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sát khí. "Nhưng hôm nay, cái nhà kho rác rưởi này sẽ là lò thiêu xác của các ngươi!"
Nam đứng im lặng trong góc tối của nhà kho, hơi thở dồn dập. Anh vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn, cưỡng ép nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm tám mươi nhịp giảm xuống để tập trung sóng não. Cánh tay phải của anh vươn ra, găng tay rỉ sét phát ra những tiếng xè xè chập mạch dữ dội.
Anh cố gắng phóng ra ba sợi chỉ tơ máu siêu vi hướng thẳng vào cơ bắp chân của Hỏa Long, nhằm sử dụng Khóa Khớp Sinh Học để triệt tiêu khả năng di chuyển của gã.
Thế nhưng, ngay khi các sợi tơ máu vừa phóng ra ngoài phạm vi một mét rưỡi, tiến sát đến vùng nhiệt lượng bao quanh cơ thể Hỏa Long, nhiệt độ cực cao phát ra từ gã đã lập tức thiêu rụi hoàn toàn các sợi tơ sinh học thành tàn tro đen nhánh.
Xoẹt xèo!
"A..."
Nam khụy gối, ôm chặt lấy đầu. Cơn sốc phản hồi thần kinh từ việc tơ máu bị tiêu diệt đột ngột dội ngược trực tiếp về thùy não của anh. Vết rách bao myelin thần kinh màng não như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn xé rách màng não dội lên dữ dội. Khóe mắt trái và tai trái của anh lại rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực. Găng tay kiểm soát chập điện giật ngược làm cháy sém thêm một mảng da thịt trên mu bàn tay phải của anh.
"Vô ích thôi!" Hỏa Long cười lớn, vung tay phóng ra một luồng hỏa diệm dài quét ngang qua các kệ phế liệu. "Lửa của ta là khắc tinh tuyệt đối của thứ tơ máu rác rưởi của ngươi!"
Ngọn lửa bùng phát dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn các kệ phế liệu bằng gỗ và linh kiện máy móc cũ kỹ. Nhà kho phế thải bỏ hoang trong chốc lát biến thành một biển lửa ngùn ngụt. Khói đen dày đặc bốc lên, làm cay xè mắt và bóp nghẹt buồng phổi suy kiệt của Nam.
Trong tình thế hiểm nghèo, Nam biết mình không thể cận chiến trực diện. Anh cắn chặt môi đến bật máu tươi, dùng móng tay trái tự rạch một đường sâu trên lòng bàn tay phải của mình, để máu tươi tuôn ra đầm đìa, thấm đẫm bộ găng tay rỉ sét.
Áp dụng kỹ năng Màn Sương Huyết Dịch, Nam bộc phát toàn bộ sóng não còn sót lại, truyền xung lực điện dịch sinh học vào dòng máu đang chảy. Anh phun mạnh lòng bàn tay ra xung quanh.
Phù!
Một màn sương đỏ rực, dày đặc và ẩm ướt nhanh chóng lan tỏa, bao phủ toàn bộ khu vực trung tâm nhà kho. Màn sương máu nồng nặc mùi sắt không chỉ dập tắt bớt ngọn lửa cục bộ dưới đất, mà quan trọng hơn, độ ẩm và từ trường sinh học của nó đã làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến nhiệt hồng ngoại tích hợp trên kính bảo hộ của Hỏa Long.
"Cái gì thế này? Mắt ta..." Hỏa Long la hét hoảng loạn khi tầm nhìn nhiệt lượng của gã biến thành một màu đỏ ngòm hỗn loạn. Gã điên cuồng vung tay phóng hỏa cầu bừa bãi ra xung quanh, thiêu rụi các bức tường tôn của nhà kho.
"Dương, đập sập kệ sắt chặn gã!" Nam ra lệnh qua khế ước tâm linh.
Trịnh Khánh Dương gầm lên, bộc phát Cuồng Lực. Dù bả vai phải bị phế hoàn toàn rỉ máu đầm đìa, gã vẫn dùng tay trái và toàn bộ sức mạnh cường hóa cơ thể lao vào húc đổ dãy kệ sắt phế liệu khổng lồ nặng hàng tấn chắn giữa lối đi.
Uỳnh uỳnh!
Những dãy kệ sắt đổ sập xuống như những quân bài domino, chôn vùi lối tiến của Hỏa Long dưới đống đổ nát phế liệu.
Thế nhưng, sự tức giận của gã thao túng lửa đã đạt đến đỉnh điểm. Từ dưới đống đổ nát, tiếng gầm của Hỏa Long vang lên như thú dữ.
"Lũ rác rưởi! Chết đi!"
Hỏa Long kích hoạt Hỏa Long Phun Trào. Một cột lửa khổng lồ có nhiệt độ lên tới hàng ngàn độ bùng phát từ cơ thể gã, nung chảy hoàn toàn các kệ sắt bọc thép bọc ngoài thành những dòng kim loại lỏng đỏ rực. Ngọn lửa cuồng bạo phóng thẳng lên trần nhà kho, thiêu rụi các xà gồ gỗ nâng đỡ mái tôn.
Rắc rắc... uỳnh!
Sức nóng tàn phá cấu trúc chịu lực của nhà kho cũ kỹ. Một thanh xà nhà bằng gỗ lớn đang bốc cháy ngùn ngụt đột ngột gãy đôi, từ trên trần cao đổ sụp xuống.
Nam lúc này đang bị suy kiệt tột độ do mất máu quá nhiều để duy trì Màn Sương Huyết Dịch, đầu óc chao đảo, phản xạ vật lý chậm trễ. Anh cố gắng lùi lại nhưng đôi chân bỏng hóa chất chưa lành hoàn toàn không kịp dùng lực.
Uỳnh!
Thanh xà nhà bốc cháy nặng nề đổ sụp xuống, đè chặt lấy chân phải của Nam.
"Á..."
Nam thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Sức nặng của khúc gỗ đập nát xương cẳng chân phải, trong khi ngọn lửa trên thanh xà bắt đầu thiêu rụi lớp vải quần, ăn mòn vào da thịt anh, mùi khét của da thịt cháy bốc lên nồng nặc. Cơn đau thấu xương dội thẳng về não bộ, khiến vết rách bao myelin thần kinh của anh như muốn nổ tung, máu tươi rỉ ra không ngừng từ mũi và khóe mắt.
Anh bị kẹt chặt dưới đống đổ nát, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển.
Phía trước, Hỏa Long bước ra từ đống tro tàn của kệ sắt nung chảy. Gương mặt gã vặn vẹo vì giận dữ và khói đen, đôi găng tay dẫn lửa bọc thép đang tích tụ một quả hỏa cầu khổng lồ rực sáng như mặt trời nhỏ, tỏa ra luồng nhiệt lượng hủy diệt nhắm thẳng vào đầu Nam.
"Lần này, không còn sương máu nào cứu được ngươi nữa đâu, con chuột cống mang họ Lâm!" Hỏa Long gầm lên, sẵn sàng ném hỏa cầu kết liễu mạng sống của Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!