Nhạc nềnIrregular

Đột Kích Vùng Cách Ly

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi hương ngọt lịm, nồng nặc đến mức bệnh hoạn của độc tố Nhện Đỏ quấn quýt lấy da thịt, luồn lách qua những khe hở của lớp vải áo khoác rách rưới, xộc thẳng vào khứu giác của Lâm Hoài Nam. Dưới ánh đèn neon đỏ rực chập chờn của Khu cách ly huyết học, màn sương độc màu hồng nhạt bắt đầu dâng cao từ những vũng nước thải rỉ sét.


Nam tựa lưng vào thành bể nước thải rỉ sét khổng lồ, cố gắng kiềm chế cơn co thắt dữ dội đang dội lên vỏ não. Vết rách bao myelin thần kinh từ những trận chiến trước vẫn chưa hề khép miệng, mỗi nhịp thở sâu của anh đều kéo theo một cơn đau nhói buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua thái dương. Khóe mắt trái và tai trái của anh vẫn còn vệt máu nhạt chưa kịp khô, trong khi vết cắt sâu trên má trái—vết tích rách nát từ sợi tơ thép của Thiết Ty—vẫn rỉ ra từng giọt máu đỏ tươi dưới làn mưa axit rò rỉ từ trần nhà bê tông mục nát.


Anh khẽ cúi đầu nhìn mu bàn tay phải của mình. Vết máu khô đen sẫm của bản sao vô tính số 4 bám chặt trên da thịt, như một dấu ấn tàn khốc nhắc nhở anh về cái giá của sự sống sót. Trên tay phải ấy, Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét đang khẽ rung lên, phát ra những tiếng xè xè chập mạch và làn khói khét lẹt yếu ớt. Mối nối dẫn truyền cáp quang siêu vi vừa được nâng cấp chưa kịp đồng bộ hoàn toàn đã bị nước mưa axit ăn mòn, khiến dòng điện dịch sinh học bên trong hoạt động vô cùng hỗn loạn.


"Nam... chúng đến rồi," tiếng thì thầm trầm khàn của Trịnh Khánh Dương vang lên qua khế ước tâm linh, kéo Nam trở lại thực tại lạnh lẽo.


Dương đang quỳ sụp bên cạnh anh, hơi thở nặng nề dồn dập. Bả vai phải của gã cựu binh hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm. Dù trước đó đã được y sĩ Thanh bôi tạm một lớp Gel vô trùng sinh học để giữ ổn định khớp vai, nhưng những cử động mạnh vừa rồi đã khiến vết rách cơ toác rộng ra. Bằng cánh tay trái còn lại, Dương gồng mình nắm chặt chiếc khiên hợp kim titan móp méo, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào bóng tối ẩm ướt phía trước.


Từ trong màn sương độc ngọt lịm, những tiếng gầm gừ dị dạng dội lại. Những bóng đen vặn vẹo, co giật bắt đầu bước ra. Đó là những người dân nghèo Quận 9 bị nhiễm độc tố hoại tử máu của Nhện Đỏ. Da dẻ của họ nhợt nhạt gần như trong suốt, lộ rõ những vệt gân xanh đen phát quang đỏ rực dưới da. Họ không còn lý trí, chỉ biết lao điên cuồng về phía nguồn nhiệt lượng sống duy nhất trong căn phòng.


"Không được giết họ," Nam khàn giọng ra lệnh qua khế ước, bàn tay trái siết chặt chiếc Roi điện sinh học chưa kích hoạt dắt bên hông. "Họ chỉ là những nạn nhân vô tội bị Nhện Đỏ khống chế. Dương, dùng Thiết Bích chắn đường, tôi sẽ khóa khớp họ."


Dương không nói một lời, tay trái gồng lên nhấc bổng chiếc khiên titan móp méo. Gã vận hành năng lực Cường Hóa Cơ Thể, kích hoạt Thiết Bích Phòng Ngự. Một luồng hào quang đỏ nhạt, mờ ảo bọc lấy mặt khiên, tạo ra một bức tường lực tĩnh lặng chặn đứng cú lao điên cuồng của ba kẻ biến dị đầu tiên.


Ngay khi những kẻ biến dị bị đẩy lùi, Nam bước lên từ phía sau Dương. Khoảng cách khống chế tơ máu an toàn của anh lúc này bị giới hạn nghiêm trọng dưới hai mét do găng tay bị hỏng mạch. Anh đợi cho kẻ biến dị tiếp theo lao sát đến mặt khiên, chỉ cách mình chưa đầy một mét rưỡi, mới vung tay phải ra.


Xoẹt! Xoẹt!


Hai sợi chỉ tơ máu siêu mỏng, phát ra ánh sáng đỏ rực nguyên bản, phóng ra từ đầu ngón tay găng rỉ sét của Nam. Sợi tơ lướt nhanh qua màn sương độc, đâm xuyên qua lớp da nhợt nhạt của hai kẻ biến dị, ký sinh trực tiếp vào khớp gối và cơ đùi lớn của họ. Nam kích hoạt Khóa Khớp Sinh Học.


Cơ đùi của hai kẻ biến dị lập tức co rút cực hạn, nổi gân xanh đen cứng ngắc, khiến họ khuỵu gối ngã sụp xuống đất, bất động hoàn toàn nhưng không hề bị tổn thương tính mạng.


Thế nhưng, cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Cơn sốc phản hồi thần kinh từ việc duy trì liên kết trực tiếp dội ngược về thùy não của Nam. Vỏ não anh nóng rực như bị thiêu đốt, khóe mắt trái rỉ thêm một vệt máu đỏ nhạt, tầm nhìn nhòe đi trong chốc lát. Nam phải nghiến chặt răng đến bật máu môi để giữ vững tỉnh táo, không để bản thân ngất đi.


"Đi mau!" Nam khàn giọng thúc giục.


Dương dùng vai trái húc mạnh, mở đường máu qua đám người biến dị đang bị khóa khớp. Cả hai luồn lách qua những hành lang đổ nát, tiến sâu vào lõi của Khu cách ly huyết học.


Càng đi sâu, màn sương hồng nhạt càng dày đặc, chuyển dần sang màu đỏ sẫm của Độc Sương Vực. Chất độc ăn mòn bắt đầu tác động lên da thịt họ, gây ra những vết bỏng rát đỏ hỏn. Chiếc khiên titan bọc tơ máu của Dương bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo, lớp sơn bảo vệ bị axit ăn mòn bong tróc từng mảng.


Nam lập tức lấy từ trong túi áo khoác hai chiếc Mặt nạ lọc khí axit cũ kỹ nhặt từ bãi rác. Anh nhanh chóng đeo một chiếc lên mặt, siết chặt đai cao su sau gáy, rồi giúp Dương đeo chiếc còn lại. Lớp than hoạt tính bên trong mặt nạ lập tức lọc sạch luồng khí ngọt lịm chết người, trả lại hơi thở lạnh buốt nhưng an toàn cho lồng ngực đang suy kiệt của họ.


Khi họ bước qua cánh cửa sắt hoen rỉ của phòng nuôi cấy trung tâm, màn sương đỏ đột ngột giãn ra, để lộ một không gian rộng lớn chứa đầy những bể kính nuôi cấy khổng lồ. Ở trung tâm phòng mổ dính máu, một người phụ nữ quyến rũ mặc chiếc đầm da rắn bó sát đỏ rực đang đứng tựa lưng vào bàn thí nghiệm. Đôi môi thoa son đen độc hại của ả khẽ cong lên thành một nụ cười bệnh hoạn. Móng tay dài sơn đỏ sắc bén của ả khẽ gõ lên một chiếc ống nghiệm chứa độc trùng phát quang xanh nhạt.


"Ta cứ nghĩ kẻ đào tẩu mang dòng máu tàn khuyết của Lâm gia phải mạnh mẽ lắm," Nhện Đỏ cười lách cách, giọng nói lọt qua làn sương độc mang theo luồng sóng âm gây ảo giác nhẹ. "Hóa ra chỉ là một con chuột cống rách nát, dắt theo một tên phế nhân bả vai rách nát để chịu chết sao?"


Nam không trả lời. Anh tháo chiếc Kính hồng ngoại quét nhiệt đeo trên đầu xuống, gạt nút nguồn bên gọng kính trái rồi đeo sát vào mắt. Tầm nhìn của anh lập tức chuyển sang hai màu cam nhiệt và xanh lam. Qua lăng kính hồng ngoại, anh bỏ qua hoàn toàn màn sương đỏ dày đặc của Độc Sương Vực, định vị chính xác sơ đồ mạch máu và nhịp tim đập dồn dập của Nhện Đỏ ẩn sau bể nuôi cấy.


"Dương, mười một giờ, ném!" Nam ra lệnh lạnh lùng.


Dương gầm lên, dùng toàn lực cánh tay trái còn lành lặn nhấc bổng một chiếc van áp lực bằng thép rỉ nặng hàng chục ký, ném mạnh về phía vị trí của Nhện Đỏ.


Chiếc van thép xé gió lao điên cuồng. Nhện Đỏ kinh ngạc trước sức mạnh cơ bắp của Dương, vội vã nghiêng người né tránh. Chiếc van thép sượt qua bả vai ả, đập sập bể nuôi cấy phía sau tạo ra một tiếng nổ lớn. Mảnh kính vỡ và nước thải bắn tung tóe, đồng thời cạnh sắc của chiếc van đã rạch một vết cắt nhỏ rỉ máu trên vai trái của Nhện Đỏ.


"Ngay lúc này!" Nam gầm lên trong lòng.


Nam lao lên, rút ngắn khoảng cách xuống còn một mét rưỡi. Găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh phát quang đỏ rực, các sợi chỉ máu phản tổ bùng phát sức mạnh nguyên bản.


Áp dụng Phương thức Ký sinh Huyết dịch, Nam bắn một sợi tơ máu siêu vi từ đầu ngón tay găng. Sợi tơ đỏ rực lướt nhanh trong không khí ẩm ướt, cắm phập chính xác vào vết thương hở đang rỉ máu trên vai Nhện Đỏ, xâm nhập trực tiếp vào hệ tuần hoàn và bám chặt lấy thùy não vận động của ả.


"Cái gì..." Nhện Đỏ thét lên một tiếng kinh hoàng. Ả cảm thấy một dòng điện dịch lạnh buốt chạy dọc cột sống, cướp đi hoàn toàn quyền kiểm soát cơ thể của mình. Ả muốn phóng Độc Châm tự vệ, nhưng ngón tay ả cứng đờ không thể cử động theo ý muốn.


Nam nghiến chặt răng, mạch máu ở thái dương trái nổi lên căng phồng, rỉ ra một vệt máu tươi ròng ròng dọc theo má xuống cằm. Cơn đau phản hồi thần kinh dội ngược cực đại từ thùy não Nhện Đỏ khiến màng não anh như bị xé toác. Bộ găng tay rỉ sét chập mạch liên tục, bốc khói đen khét lẹt và giật điện nhẹ làm bỏng rách thêm da tay phải của Nam. Nhưng anh vẫn giữ vững liên kết bằng ý chí sắt đá.


Anh khẽ gập ngón tay trỏ phải đeo găng.


Dưới sự khống chế cưỡng bức của tơ máu, cánh tay phải của Nhện Đỏ từ từ nhấc lên một cách cứng nhắc. Những móng tay sơn đỏ sắc bén của ả—nơi ẩn giấu bộ kim tiêm độc tố sinh học siêu nhỏ—tự động hướng thẳng vào vùng động mạch cổ của chính mình.


"Không... dừng lại... Lâm Hoài Nam... dừng lại..." Nhện Đỏ gào khóc trong tuyệt vọng, đôi mắt trợn ngược lộ rõ những tia máu đỏ rực khi cố gắng dùng sóng não chống cự liên kết.


Nhưng khế ước sinh mệnh của Nam quá mạnh mẽ. Anh lạnh lùng giật mạnh ngón tay kiểm soát.


Phập!


Bộ kim tiêm độc tố dưới móng tay Nhện Đỏ đâm sâu vào cổ họng ả, bơm toàn bộ lượng chất độc tê liệt thần kinh đậm đặc vào huyết quản. Nhện Đỏ co giật dữ dội, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng. Chất độc nhện đỏ nhanh chóng lan tỏa, biến làn da quyến rũ của ả thành màu đen xám hoại tử chỉ trong vòng vài giây. Ả đổ sụp xuống đất, chết ngạt trong chính độc tố của mình.


Nam đứt kết nối, loạng choạng quỳ sụp xuống bên cạnh xác Nhện Đỏ, thở dốc nặng nề qua chiếc mặt nạ lọc khí. Anh run rẩy vươn tay trái, đoạt lấy chiếc ống nghiệm chứa độc trùng nguyên bản từ bàn tay đã lạnh ngắt của ả, cẩn thận cất vào túi bảo hộ đeo hông.


"Đoạt được độc trùng rồi... Dương, chúng ta rút..." Nam khàn giọng nói, cố gắng đứng dậy nhờ sự đỡ lấy của Dương.


Thế nhưng, khi họ vừa quay lưng chuẩn bị tiến về phía cửa thoát hiểm, một luồng hơi nóng kinh khủng đột ngột ập tới từ phía sau.


Uỳnh!


Một luồng hỏa diệm khổng lồ đỏ rực bùng phát, thiêu rụi hoàn toàn cánh cửa sắt rỉ sét và chặn đứng lối thoát ngầm duy nhất của họ. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt lên hơn 80 độ C, khiến nước mưa axit trên trần nhà bốc hơi nghi ngút thành những làn sương trắng xóa.


Từ trong ngọn lửa cuồng bạo đang nung chảy các đường ống dẫn hóa chất xung quanh, một thanh niên mặc áo khoác da đỏ rực bám đầy vết tàn tro bước ra. Mái tóc nhuộm đỏ dựng đứng của gã lay động nương theo luồng nhiệt lượng, gương mặt đầy vết bỏng loang lổ co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn.


"Chạy đi đâu hả con chuột cống rách nát?" Hỏa Long cười điên cuồng, đôi găng tay dẫn lửa bọc thép trên tay gã bùng lên hai quả hỏa cầu khổng lồ rực cháy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!