Nhạc nềnIrregular

Độc Tố Nhện Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit xối xả gõ liên hồi lên những tấm tôn rỉ sét của Khu rừng rác công nghệ phía Bắc, tạo nên những tiếng động rầm rì, u uất như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị bỏ rơi. Lâm Hoài Nam đứng lặng người bên cạnh xác chết đã lạnh ngắt của Thiết Ty. Vết cắt sâu trên má trái của anh—hậu quả từ sợi tơ thép sắc bén sượt qua trong trận chiến trước—vẫn đang rỉ ra từng giọt máu nhạt màu, nhanh chóng bị nước mưa axit gột rửa, để lại cảm giác bỏng rát đến tê dại.


Anh khẽ nâng bàn tay phải lên. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét vừa được nâng cấp lõi cáp quang siêu vi vẫn đang bốc khói nhẹ, các mạch dẫn truyền bị xước nặng và hỏng nhẹ sau cuộc đối đầu căng thẳng. Trên mu bàn tay anh, vết bỏng nhiệt sinh học rách nát hòa lẫn với vết máu khô của bản sao vô tính số 4 bám chặt trên kẽ móng tay như một ký hiệu tàn khốc của số phận.


"Nam... cậu nghe thấy chứ?"


Giọng nói trầm khàn của Trịnh Khánh Dương vang lên bên cạnh. Gã cựu binh gác ngục đang gồng mình chịu đựng cơn đau. Bả vai phải của Dương hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm, dù trước đó đã được y sĩ Thanh bôi tạm một lớp Gel vô trùng sinh học để giữ ổn định khớp vai. Tay trái của gã vẫn nắm chặt chiếc khiên hợp kim titan móp méo, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía những con hẻm tối lập lòe ánh đèn neon đỏ rực của Quận 9.


Từ phía xa, nương theo tiếng gió rít của mưa bão, những tiếng khóc than, la hét thảm thiết của người dân nghèo từ các con hẻm chợ bắt đầu vang vọng khắp không gian tối tăm. Đó không phải là tiếng la hét của một cuộc ẩu đả thông thường, mà là tiếng gào rú của sự tuyệt vọng tột cùng.


"Nhện Đỏ... ả ta đã ra tay thật rồi," Lê Quốc Đạt từ trong bóng tối bước ra, gương mặt xám xịt vì kiệt sức sau khi bộc phát Ảnh Bộ diện rộng. "Nguồn nước của Nhóm cứu tế Maria... và cả khu chợ nghèo... đều bị nhiễm độc."


Nam không nói một lời, nhưng đôi mắt thâm quầng sâu hoắm của anh co rút lại đầy phẫn nộ. Anh siết chặt nắm tay phải, mặc cho vết bỏng trên mu bàn tay rách miệng rỉ máu. Cơn co thắt màng não đột ngột dội lên do vết rách bao myelin thần kinh chưa lành hẳn làm anh loạng choạng, nhưng ý chí sắt đá đã cưỡng ép cơ thể đứng vững.


Họ nhanh chóng di chuyển qua những con hẻm ngập nước thải hóa chất để trở về Nhóm cứu tế Maria. Khi bước qua cánh cửa gỗ mục nát của ngôi nhà tình thương đổ nát, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.


Hàng chục đứa trẻ dị năng mồ côi và người dân nghèo đang nằm quằn quại trên nền đất lạnh lẽo. Da dẻ của chúng nhợt nhạt, nổi đầy những vệt gân xanh đen phát quang đỏ rực dưới da—triệu chứng kinh hoàng của tai biến hoại tử huyết dịch. Máu trong cơ thể chúng đang tự đông cứng và thối rữa từ bên trong, khiến chúng liên tục nôn ra những cục máu đông đen ngòm, hôi thối.


Sơ Maria đang quỳ giữa những đứa trẻ, đôi mắt dịu dàng chứa chan tình thương giờ đây đẫm lệ. Sơ ôm chặt một đứa bé dị năng nhỏ tuổi đang co giật liên tục, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve trán nó. Nhìn thấy Nam bước vào, Sơ Maria ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khẩn cầu cứu giúp:


"Nam... cứu chúng... Xin con... độc tố đang ăn mòn tim phổi của tụi nhỏ... Sơ đã dùng năng lượng thanh lọc tinh thần nhưng không thể ngăn chặn sự hoại tử của máu..."


Bác sĩ Trần Minh Trí và y sĩ Trần Thị Thanh đang bận rộn bên một bàn mổ dính máu thô sơ. Gương mặt già nua của bác sĩ Trí hằn sâu những nếp nhăn bất lực. Ông đặt chiếc kính lúp y khoa xuống, thở dài cay đắng:


"Vô ích thôi. Đây là độc tố sinh học biến dị cực mạnh do Nhện Đỏ nuôi cấy bằng máu của chính ả. Các mạch máu ngoại biên của tụi nhỏ đang bị đông cứng hoàn toàn. Nếu không có mẫu độc chất nguyên bản từ cơ thể Nhện Đỏ để chế tạo huyết thanh trung hòa, toàn bộ những sinh mạng ở đây... chỉ còn sống được tối đa mười hai giờ."


Nam bước lại gần đứa trẻ đang co giật, khẽ chạm tay vào mạch cổ của nó. Qua tơ máu cảm ứng, anh cảm nhận rõ rệt dòng máu của đứa bé đang đông đặc lại như bùn loãng, nhịp tim đập loạn xạ, yếu ớt. Một nỗi căm phẫn tột cùng dâng lên trong lòng anh. Gia tộc Lâm Thị xem dị nhân phế thải như vật liệu thí nghiệm, và giờ đây, những thuộc hạ của chúng như Nhện Đỏ lại dùng tính mạng của những đứa trẻ vô tội này làm mồi nhử để ép anh lộ diện.


"Đồng minh không phải là công cụ chiến đấu... họ là sinh mệnh cần được bảo vệ," Nam khàn giọng lẩm bẩm, câu nói như khắc sâu ranh giới đạo đức của chính anh. Anh chưa từng dùng năng lực để nô dịch người vô tội, và anh tuyệt đối không để Nhện Đỏ tước đi mạng sống của những đứa trẻ này.


Anh ngẩng đầu nhìn bác sĩ Trí: "Cháu sẽ đi lấy mẫu độc chất nguyên bản."


"Cậu điên rồi sao?" Bác sĩ Trí kinh ngạc. "Nhện Đỏ đang ở Khu cách ly huyết học. Nơi đó là vùng nhiễm độc cực độ, lại bị phong tỏa nghiêm ngặt. Cơ thể cậu đang suy kiệt, màng não bị rách, găng tay kiểm soát lại hỏng mạch nhẹ. Cậu đến đó khác nào tự sát?"


"Cháu không có lựa chọn khác," Nam lạnh lùng trả lời, ánh mắt kiên định như băng tuyết. "Cháu đã hứa với mẹ cháu... cháu sẽ bảo vệ những người yếu thế. Cháu sẽ không nuốt lời."


Trịnh Khánh Dương bước lên, chiếc khiên titan móp méo gõ mạnh xuống đất phát ra tiếng vang trầm đục: "Tôi đi với cậu. Cánh tay trái của tôi vẫn còn cầm chắc khiên. Tôi sẽ làm lá chắn cho cậu."


Nam nhìn bả vai phải bết máu được quấn băng của Dương, khẽ gật đầu. Khế ước tự nguyện giữa hai người rung động nhẹ, truyền tải sự tin tưởng tuyệt đối vượt qua ranh giới sinh tử. Đạt muốn đi theo nhưng Nam giữ gã lại để yểm hộ bảo vệ Nhóm cứu tế Maria phòng trường hợp băng đảng Búa Sắt đột kích.


Nam và Dương nhanh chóng rời khỏi nhóm cứu tế, lao vào màn đêm mưa axit xối xả. Họ luồn lách qua hệ thống cống ngầm hóa chất quen thuộc để tiến về phía biên giới Khu cách ly huyết học—vùng cấm địa bị chính quyền phong tỏa từ lâu do dịch bệnh hoại tử máu lan rộng.


Sau hai giờ di chuyển đầy mệt mỏi dưới lòng đất, họ tiếp cận một nắp cống rỉ sét dẫn lên ranh giới của Khu cách ly huyết học. Hơi ẩm ẩm ướt, nồng nặc mùi hóa chất ăn mòn và mùi máu thối rữa xộc thẳng vào mũi.


Nam khẽ đẩy nắp cống, đeo chiếc Kính hồng ngoại quét nhiệt cũ kỹ lên mắt. Gạt công tắc bên gọng kính trái, tầm nhìn của anh lập tức chuyển sang hai màu xanh lam và cam nhiệt. Qua lăng kính hồng ngoại, Nam nín thở quan sát.


Cảnh tượng phía trước khiến tim anh thắt lại.


Dương và Nam vừa tiến vào ranh giới Khu cách ly huyết học, phát hiện ra nơi này đã bị phong tỏa bởi Đội cảnh sát đặc nhiệm dưới quyền cảnh sát trưởng trưởng Trần Hữu Phát.


Hàng chục chiếc xe bọc thép hạng nặng đỗ chắn ngang các lối vào, những hàng rào điện từ cao áp phát ra ánh sáng xanh lét quét qua quét lại trong màn sương mưa. Hàng chục đặc vụ trang bị súng máy hạng nặng và kính quét nhiệt hồng ngoại đang tuần tra liên tục dọc theo bức tường bê tông cao bốn mét có chăng dây thép gai điện.


"Lực lượng đông quá," Dương trầm giọng thì thầm qua kẽ răng, tay trái siết chặt chiếc khiên titan móp méo. "Hữu Phát đã bán mình cho Lâm gia để thiết lập lưới phòng ngự này. Chúng ta không thể đột phá trực diện."


"Phải đột kích ẩn mật," Nam phân tích nhanh, mắt vẫn không rời khỏi kính hồng ngoại quét nhiệt. "Chúng ta có mười hai giờ, mỗi phút trôi qua là một đứa trẻ ở nhóm cứu tế tiến sát hơn tới cái chết. Không được phép nổ súng hay tạo tiếng động lớn, nếu không toàn bộ khu cách ly sẽ kích hoạt trạng thái báo động đỏ."


Nam dùng kính định vị các chốt tuần tra. Anh phát hiện ra một khe hở an ninh nhỏ ở góc phía Tây, nơi một lính gác tuần tra đơn lẻ đang đứng canh gác cạnh tủ điều khiển nguồn điện của hàng rào điện từ. Tuy nhiên, khu vực di chuyển qua đó hoàn toàn là khoảng trống không có vật che chắn, dễ dàng bị camera AI và đèn quét hồng ngoại phát hiện.


"Dương, Thiết Bích," Nam ra hiệu.


Dương hiểu ý ngay lập tức. Gã cựu binh gác ngục bước lên, tay trái nhấc bổng chiếc khiên titan móp méo. Gã vận hành năng lực Cường Hóa Cơ Thể, kích hoạt Thiết Bích Phòng Ngự. Một luồng hào quang đỏ nhạt, mờ ảo bọc lấy chiếc khiên, tạo ra một trường lực bảo vệ tĩnh lặng, có khả năng tán xạ ánh sáng và triệt tiêu nhiệt lượng cơ thể của cả hai phía sau.


Nhờ lá chắn tĩnh của Dương che chắn, Nam cúi thấp người di chuyển nhanh qua khoảng trống rác thải rỉ sét.


Khi chỉ còn cách tủ điều khiển khoảng mười lăm mét, Nam dừng lại sau một khối sắt phế liệu. Găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét của anh khẽ rung lên, các mạch dẫn truyền bị xước phát ra những tia điện dịch xanh lam yếu ớt. Khoảng cách khống chế tơ máu an toàn của anh lúc này bị giới hạn nghiêm trọng dưới hai mét do chấn thương não bộ chưa lành.


Để thử nghiệm, Nam khẽ vẫy ngón tay, phóng một sợi tơ máu nhỏ bám vào một con chuột cống biến dị đang chạy gần đó để dẫn đường. Thế nhưng, ngay khi tơ máu vừa chạm vào cột sống con thú, thú tính điên loạn của sinh vật biến dị lập tức dội ngược lại một luồng xung lực hỗn loạn, làm đứt lìa liên kết tơ máu tức thì.


"Hự!"


Nam ôm đầu, rên rỉ một tiếng đau đớn. Vết rách bao myelin thần kinh ở thùy trán co thắt dữ dội, khiến khóe mắt trái của anh rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt. Đầu anh đau như có búa bổ, tầm nhìn qua kính hồng ngoại nhòe đi trong chốc lát. Con chuột cống biến dị ngã quỵ xuống, máu hốc mắt trào ra chết ngay tại chỗ.


"Nam, cậu ổn chứ?" Dương lo lắng hỏi qua khế ước tâm linh.


"Không sao... con thú có thú tính quá hỗn loạn, tôi không thể khống chế gián tiếp," Nam nghiến răng trả lời, lau vệt máu trên má trái. "Tôi phải khống chế trực tiếp tên lính gác kia. Khoảng cách mười lăm mét... tôi phải bộc phát sóng não vượt ngưỡng."


Nam hít một hơi thật sâu, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để ổn định nhịp tim và áp suất máu. Anh tập trung toàn bộ dung lượng sóng não còn lại vào mu bàn tay phải đeo găng rỉ sét.


Xoẹt!


Một sợi Sợi Chỉ Sinh Mệnh siêu mỏng, phát ra ánh sáng đỏ rực nguyên bản rực rỡ, phóng ra từ đầu ngón tay găng của Nam. Sợi tơ máu lướt nhanh qua màn mưa axit, luồn lách nương theo bóng tối của các đống rác thải rỉ sét, hoàn toàn vô hình trước các máy quét hồng ngoại thông thường.


Mười mét... mười hai mét... mười lăm mét.


Sợi tơ máu cắm phập chính xác vào vùng sau gáy của tên lính gác tuần tra, xuyên qua lớp giáp da mỏng để ký sinh trực tiếp vào hệ thần kinh ngoại biên của gã.


Tên lính gác khựng lại, đôi mắt gã trong tích tắc trợn ngược lộ rõ những tia đỏ rực phát quang. Ý thức của gã bị đè nén hoàn toàn dưới áp lực sóng não của Nam.


Nam cắn chặt môi đến bật máu tươi để duy trì liên kết ở khoảng cách cực hạn này. Cơn đau đầu kinh niên dội lên như muốn xé rách màng não anh, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt. Anh khẽ cử động ngón tay phải đeo găng, cưỡng ép cơ thể tên lính gác di chuyển cứng nhắc.


Tên lính gác bước lại gần tủ điều khiển, tay gã run rẩy vươn ra, gạt công tắc ngắt nguồn khẩn cấp của hệ thống đèn quét hồng ngoại và hàng rào điện từ tại góc phía Tây.


Tạch!


Hàng rào điện từ tắt ngấm trong tích tắc, tạo ra một khe hở an ninh tối tăm dài khoảng ba mét.


"Đi!" Nam khàn giọng ra lệnh.


Dương lập tức lao lên, cõng theo Nam di chuyển nhanh như một tia chớp qua khe hở an ninh, lọt vào bên trong khuôn viên của Khu cách ly huyết học. Ngay khi cả hai vừa đặt chân vào vùng an toàn, Nam lập tức cắt đứt liên kết tơ máu với tên lính gác.


Sợi chỉ đỏ đứt lìa, Nam ngã quỵ xuống đất, nôn ra một ngụm máu loãng nhạt màu. Cơn sốc phản hồi thần kinh dội ngược khiến anh bị co thắt màng não nhẹ, tai trái rỉ máu liên tục. Tên lính gác phía xa ngã gục xuống đất ngất xỉu vô tri.


Dương nhanh chóng kéo Nam ẩn nấp sau một bể nước thải rỉ sét lớn. Cả hai nhìn về phía khu nhà cách ly ẩm ướt phía trước.


Thế nhưng, khi họ vừa chuẩn bị tiến sâu vào bên trong, một mùi hương ngọt lịm, nồng nặc đến mức bệnh hoạn bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt của khu nhà cách ly, lấn át hoàn toàn mùi hóa chất rỉ sét. Đó chính là mùi hương độc tố chứa chất gây ảo giác của Nhện Đỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!