Trận Chiến Giữa Hai Làn Tơ
Sợi tơ thép siêu mảnh phát quang xanh lam lạnh lẽo luồn qua khe cống rỉ sét, từ từ siết chặt xung quanh chiếc bàn sắt dính máu.
Một tiếng rít bén ngót đến ghê người vang lên, cắt đôi chiếc kìm đa năng của Đỗ Mạnh Cường làm hai nửa hoàn hảo. Mặt cắt kim loại phẳng lỳ, nhẵn nhụi, rớt xuống mặt bàn sắt rỉ sét với những tiếng cộc cạch khô khốc. Cường trợn tròn mắt, hai chân run rẩy thối lui về góc tường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên gương mặt gầy gò bám đầy dầu máy. Gã nhìn nửa chiếc kìm—vũ khí kiếm cơm của mình—bị hủy hoại chỉ trong một chớp mắt mà không khỏi rùng mình kinh hãi.
"Tránh ra!"
Lê Quốc Đạt hét lớn, bóng tối xung quanh gã lập tức co thắt lại. Gã chộp lấy cổ áo Cường, dùng Ảnh Bộ Chi Thuật kéo phăng gã thợ rèn phế liệu lùi sâu vào góc khuất của khoang bảo dưỡng ngầm ngay trước khi một mạng lưới tơ thép thứ hai xé toác vách tôn rỉ sét phía trên dội xuống.
Uỳnh!
Trần cống ngầm sụt lún, những mảng bê tông mục nát và bụi rỉ sét đổ ào ào xuống mặt bàn mổ. Trong làn khói bụi mịt mù, Trịnh Khánh Dương bước lên một bước. Bả vai phải của gã cựu binh gác ngục hoàn toàn tàn phế, buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc trắng bết máu tươi đang rỉ ra đỏ thẫm. Thế nhưng, bằng cánh tay trái còn lành lặn, Dương gầm lên một tiếng đầy uy lực, nhấc bổng chiếc khiên hợp kim titan móp méo lên phía trước.
Keng! Keng! Keng!
Hàng loạt gai xương trắng nhọn hoắt và mảnh tôn rỉ bắn vào mặt khiên, tạo ra những tia lửa lách tách chói tai. Dương cắn chặt răng, cơ bắp cánh tay trái nổi cuồn cuộn như đá tạc, gồng mình chịu đựng chấn động để làm lá chắn tĩnh che chắn hoàn toàn cho Lâm Hoài Nam ở phía sau.
Nam đứng im lặng trong bóng tối của Đạt. Gương mặt thanh niên hai mươi mốt tuổi nhợt nhạt như xác chết, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm vì thiếu ngủ và những cơn đau màng não liên tục hành hạ. Trên mu bàn tay phải của anh, Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét vừa được nâng cấp lõi cáp quang siêu vi vẫn đang bốc khói nhẹ. Vết bỏng nhiệt sinh học do mỏ hàn của Cường tạo ra làm da thịt anh rách nứt, rỉ ra dòng máu nhạt màu hòa lẫn với vết máu khô của bản sao số 4 bám chặt trên kẽ móng tay.
Anh cảm nhận được một luồng sóng não dao động cực mạnh từ phía trên nắp cống. Đó là Thiết Ty.
"Ha ha ha! Lâm gia phế thải! Mày nghĩ trốn dưới cống ngầm này với mấy món rác rưởi cơ khí là thoát được mắt tao sao?"
Một tiếng cười kiêu ngạo, tàn nhẫn dội xuống từ khe hở trần cống. Ngay sau đó, một dáng người gầy guộc mặc đồ da bó sát đen bóng nhảy xuống từ lỗ thủng bê tông. Hắn đáp xuống mặt đất ẩm ướt một cách nhẹ nhàng như một con nhện khổng lồ. Hai tay hắn đeo đôi găng tay đặc chế tích hợp các cuộn tơ thép hợp kim titan siêu mảnh, phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. Gương mặt hắn lộ ra dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn, đầy vẻ khinh bỉ và khát máu.
Thiết Ty khẽ cử động mười ngón tay. Những sợi tơ thép cắt phá rít lên lách tách trong không khí, cắt đứt các đường ống dẫn nước thải xung quanh khiến dòng nước bẩn bắn tung tóe.
"Búa Sắt đã trả giá rất cao cho cái đầu của mày, Hoài Nam. Cả con rối tự nguyện tàn phế kia nữa." Thiết Ty liếc nhìn Dương với ánh mắt đầy chế giễu. "Một lũ rác rưởi mang dòng máu lỗi, hôm nay tao sẽ dùng tơ thép để phanh thây chúng mày thành từng mảnh."
Nam không trả lời. Anh hít một hơi sâu, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để cưỡng ép nhịp tim đang dồn dập hạ xuống. Vết rách bao myelin thần kinh trong não bộ nhói lên dữ dội, khiến khóe mắt trái của anh rỉ ra một vệt máu đỏ nhạt. Mối nối thần kinh mới cấy ghép của sợi cáp quang siêu vi vẫn chưa hoàn toàn đồng bộ ổn định, tạo ra những tiếng ù tai chói tai như tiếng còi tàu.
Khoảng cách khống chế tơ máu an toàn của Nam lúc này bị giới hạn dưới hai mét. Nếu chiến đấu trong không gian chật hẹp của khoang bảo dưỡng, anh sẽ hoàn toàn bất lợi trước tầm quét tầm xa của tơ thép Thiết Ty.
"Đạt, Dương, rút lui ra Khu rừng rác công nghệ phía Bắc." Nam trầm giọng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
"Nhưng chân mày..." Đạt lo lắng nhìn chân phải bị bỏng hóa chất rách nát của Nam.
"Đi!"
Nam dứt lời, bàn tay phải đeo găng rỉ sét khẽ vung lên. Ba sợi chỉ máu siêu mỏng—Sợi Chỉ Sinh Mệnh—phóng ra từ đầu ngón tay găng, găm chặt vào một thanh xà gồ rỉ sét phía trên. Anh dùng lực kéo cơ thể gầy guộc của mình bay ngược ra phía sau, luồn qua vách tôn rách nát hướng về phía bãi phế thải ngoài trời. Dương và Đạt lập tức yểm hộ, kéo theo Cường tháo chạy hỗn loạn vào bóng đêm xối xả của mưa axit.
"Chạy đi đâu!"
Thiết Ty cười lạnh, mười ngón tay vung mạnh. Hàng chục sợi tơ thép cắt phá phóng ra xé gió, cắt nát toàn bộ vách ngăn tôn của khoang bảo dưỡng, đuổi theo sát nút sau lưng nhóm Nam.
Cả nhóm lao vào Khu rừng rác công nghệ phía Bắc Quận 9. Đây là một bãi phế thải khổng lồ rộng hàng vạn mét vuông, nơi chứa đựng hàng triệu tấn linh kiện điện tử sinh học lỗi của gia tộc Lâm Thị thải ra suốt mười năm. Vào ban đêm, dưới cơn mưa axit xối xả, những đống phế thải công nghệ phát ra vầng sáng đỏ rực mờ ảo, ma quái.
Tuy nhiên, môi trường ở đây ngập tràn nhiễu loạn từ trường cực lớn do các lõi năng lượng hỏng rò rỉ. Ngay khi vừa đặt chân vào khu rừng rác, Bộ găng tay kiểm soát của Nam lập tức rung lên bần bật, các đường cáp quang phát ra tiếng rít rè rè chói tai, làm giảm mười phần trăm độ chính xác điều khiển tơ máu. Cơn đau đầu của Nam tăng lên gấp bội, ảo giác thính giác về tiếng khóc của người mẹ quá cố Lâm Thu Hương lại dội về màng não.
"Hộc... hộc..." Nam quỳ một gối xuống bãi rác rỉ sét, mu bàn tay phải bỏng rách rỉ máu tươi bám vào một khối sắt vụn để giữ thăng bằng. Vết máu khô của bản sao số 4 trên mu tay anh như đang bỏng rát dưới cơn mưa axit.
"Nam! Mày không sao chứ?" Đạt lao đến, dùng bóng tối bao phủ xung quanh để che giấu nhiệt lượng cơ thể của anh trước các thiết bị quét của đặc vụ.
"Không sao... Tôi cần dụ hắn vào khoảng cách hai mét." Nam nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt.
Từ phía sau, tiếng rít chói tai của tơ thép lại vang lên. Thiết Ty lướt đi trên đỉnh các đống rác công nghệ cao ngất, những sợi tơ xanh lam của hắn quét qua đến đâu, các khối kim loại phế thải bị chém đứt đôi đổ sụp đến đó.
"Tơ máu của mày đâu, Hoài Nam? Phóng ra đây để tao cắt chơi nào!" Thiết Ty hét lớn đầy kiêu ngạo. Hắn vung tay phải, phóng ra một mạng lưới tơ thép sắc bén tạo thành một trận đồ tơ bao phủ lấy đỉnh đầu Nam.
Nam cắn răng, vung tay phải đeo găng phóng ra năm sợi Sợi Chỉ Sinh Mệnh phát quang đỏ nhạt để chặn đỡ.
Xoẹt! Xoẹt!
Một cảnh tượng tàn nhẫn diễn ra. Ngay khi vừa tiếp xúc, tơ thép hợp kim của Thiết Ty dễ dàng cắt đứt đôi các sợi tơ máu sinh học mỏng manh của Nam.
"Á!"
Nam thét lên một tiếng đau đớn, khuỵu gối xuống vũng nước axit. Cơn sốc phản hồi sát thương thần kinh dội ngược thẳng về thùy não qua sợi cáp quang siêu vi mới cấy ghép, khiến tai phải anh rỉ ra một vệt máu tươi, màng não như bị xé rách làm đôi. Đúng như lời cảnh báo, tơ sinh học không thể đối đầu trực diện về độ bén vật lý với tơ thép hợp kim.
"Ha ha ha! Đồ phế thải! Tơ của mày mềm yếu như bún vậy!" Thiết Ty cười điên cuồng, bước dần lại gần, khoảng cách chỉ còn mười mét.
Trong tình thế ngặt nghèo, Nam không hề hoảng loạn. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào chuyển động của Thiết Ty. Anh vận hành Quy tắc Bảo toàn Huyết dịch, chủ động rút ngược toàn bộ các đoạn tơ máu bị cắt đứt về lại cơ thể qua đầu ngón tay găng để ngăn chặn hiện tượng mất máu ngoài ý muốn và bảo toàn năng lượng sinh học.
Đồng thời, anh dùng tay trái rút cuộn Sợi tơ thép bọc đồng—món quà từ lò rèn của ông Năm Sắt—quấn chặt nhiều vòng xung quanh cổ tay và mu bàn tay phải đang bị bỏng rách của mình. Lớp tơ đồng dày cộp tạo thành một vòng bọc cách điện và cản phá vật lý thô sơ, giúp anh bảo vệ các mối nối nano của găng tay khỏi bị tơ thép chém trúng trực tiếp.
"Đạt... dùng bóng tối đánh lạc hướng hắn." Nam thì thầm qua kẽ răng rỉ máu.
"Được!"
Lê Quốc Đạt gật đầu, gương mặt lầm lì đầy quyết tâm. Gã giải phóng toàn bộ năng lượng bóng tối còn lại, kích hoạt Ảnh Bộ Chi Thuật. Bóng tối dưới chân Đạt bùng phát, lan tỏa ra xung quanh các đống phế thải phát quang đỏ rực, tạo ra ba tàn ảnh đen kịt giống hệt gã và Nam đang chạy trốn về ba hướng khác nhau. Đây chính là Kỹ thuật Thao túng Rối Bóng tối mà hai người đã luyện tập phối hợp.
Thiết Ty khựng lại, đôi mắt xếch ngược nheo lại đầy nghi ngờ. Nhưng với bản tính kiêu ngạo tột độ, hắn cười lạnh: "Ảo ảnh bóng tối rẻ tiền! Tất cả đều phải chết!"
Hắn vung cả hai tay, phóng hàng loạt tơ thép cắt phá bám chặt vào các tàn ảnh bóng tối của Đạt để siết chặt hủy diệt.
Chính trong khoảnh khắc Thiết Ty tập trung toàn bộ hỏa lực tơ thép vào các ảo ảnh bóng tối phía trước, hắn đã để lộ ra một sơ hở chí mạng ở khớp vai phải—nơi lớp giáp da bó sát bị căng ra khi hắn vung tay quá mức.
Khoảng cách giữa Nam và Thiết Ty lúc này chỉ còn đúng một mét rưỡi.
"Đến lúc rồi."
Nam trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu căm phẫn. Anh không dùng găng tay để phóng tơ tầm xa nữa. Anh áp dụng Quy tắc Đồng bộ hóa Sóng não, dồn toàn bộ dung lượng sóng não còn lại vào đầu ngón tay trần của bàn tay phải rách nát.
Xoẹt!
Một sợi Sợi Chỉ Sinh Mệnh siêu mảnh, phát ra ánh sáng đỏ rực nguyên bản rực rỡ, phóng ra trực tiếp từ biểu bì ngón tay trần của Nam. Sợi tơ máu lướt nhanh trong không khí, tận dụng ánh sáng đỏ phát quang của bãi rác công nghệ để che giấu hoàn toàn đường đi.
Phập!
Sợi chỉ máu xuyên qua kẽ hở giáp da, cắm phập trực tiếp vào động mạch chủ ở khớp vai phải của Thiết Ty.
"Cái gì?!" Thiết Ty giật mình, cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương xâm nhập vào hệ tuần hoàn của mình từ bả vai. Hắn cố gắng giật tay để dùng tơ thép cắt đứt sợi chỉ đỏ, nhưng đã quá muộn.
Nam nghiến chặt răng, mu bàn tay phải bỏng nhiệt co giật dữ dội. Anh kích hoạt Khóa Khớp Sinh Học, truyền một luồng xung lực thần kinh cực mạnh qua sợi chỉ máu thẳng vào thùy não vận động của Thiết Ty.
"Khóa!"
Nam gầm lên. Ngay lập tức, toàn bộ các bó cơ ở ngón tay và cổ tay của Thiết Ty co rút lại một cách điên cuồng, các khớp xương ngón tay gã khóa chặt lại cứng đờ như đá. Hắn không thể cử động mười ngón tay để bóp cò phóng tơ hay điều khiển các sợi tơ thép được nữa.
"A... tay của tao... không thể cử động!" Thiết Ty hoảng sợ tột độ, gương mặt kiêu ngạo giờ đây méo mó vì kinh hoàng. Hắn ngã quỵ xuống đống phế liệu, hai tay cứng đờ run rẩy.
Nam bước lại gần, từng bước đi nặng nề trên vũng nước mưa axit. Găng tay kiểm soát của anh bốc khói khét lẹt, rách nhẹ ở mạch dẫn truyền do quá tải điện áp, má trái anh bị một vệt cắt sâu rỉ máu do tơ thép của Thiết Ty sượt qua lúc trước. Nhưng ánh mắt anh nhìn Thiết Ty chỉ có sự lạnh lùng của một kẻ phán quyết.
Anh giật mạnh sợi chỉ máu. Dưới lực kéo cưỡng ép của Khóa Khớp Sinh Học, hai cánh tay cứng đờ của Thiết Ty tự động nhấc lên, đưa cuộn tơ thép sắc bén của chính hắn quấn quanh cổ họng gã.
"Mày... mày định làm gì..." Thiết Ty thở dốc, sợi tơ thép siêu mảnh phát quang xanh lam bắt đầu cứa sâu vào da cổ hắn, rỉ ra những vệt máu tươi.
"Trả lại cho mày những gì mày đã làm với dân nghèo Quận 9." Nam lạnh lùng nói.
Anh siết chặt nắm tay phải. Sợi tơ thép tự động thắt chặt.
"Hộc... hự..."
Thiết Ty trợn ngược mắt, mạch máu thái dương nổi lên nứt nẻ. Trước khi hơi thở cuối cùng bị dập tắt, gã nhìn Nam với ánh mắt đầy oán hận và nở một nụ cười điên dại, khàn giọng thì thầm qua kẽ răng đầy máu:
"Mày... mày giết tao... thì đã sao... Ha ha... Nhện Đỏ... đã gieo độc tố hoại tử máu vào toàn bộ nguồn nước cứu tế của Quận 9 rồi... Toàn bộ lũ rác rưởi của mày... Nhóm cứu tế Maria... lũ trẻ mồ côi... tất cả sẽ hoại tử máu mà chết... trong vòng mười hai giờ nữa... Ha ha... hự..."
Rắc!
Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên. Thiết Ty đổ sụp xuống đống phế liệu công nghệ, đôi mắt trợn trừng không còn sức sống.
Không gian bãi rác rơi vào sự im lặng chết chóc dưới cơn mưa axit xối xả. Nam đứng lặng người, sợi chỉ máu từ từ co rút về đầu ngón tay rách nát của anh. Lời trăn trối của Thiết Ty như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng anh, thắp lên một nỗi sợ hãi và căm phẫn tột cùng.
Từ phía xa, nương theo tiếng gió rít của mưa bão, những tiếng khóc than, la hét thảm thiết của người dân nghèo từ các con hẻm chợ bắt đầu vang vọng khắp không gian tối tăm của Quận 9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!