Nâng Cấp Sợi Chỉ Sinh Mệnh
Tiếng gậy sắt gõ mạnh vào nắp cống sắt vang lên u uỳnh ngay trên đỉnh đầu, kéo theo những vệt bụi rỉ sét rơi xuống mặt bàn mổ dính máu. Trong căn hầm ngầm tối tăm dưới cống thoát nước của Quận 9, bầu không khí đặc quánh mùi amoniac và máu tươi dường như đông đặc lại. Lâm Hoài Nam đứng bất động bên cạnh xác bản sao số 4 vừa tan rã thành một vũng máu đen phát quang nhạt. Gương mặt anh nhợt nhạt, những vệt máu khô từ mắt và mũi vẫn còn bám chặt trên da, đầu quấn băng gạc trắng rỉ nhẹ vệt dịch vàng nhạt. Cơn đau từ vết rách bao myelin thần kinh trong não bộ vẫn âm ỉ giật lên theo từng nhịp tim, nhưng đôi mắt thâm quầng sâu hoắm của anh chỉ còn lại sự lạnh lùng tột độ.
Ở góc tối căn hầm, Trịnh Khánh Dương đang ngồi tựa lưng vào vách bê tông ẩm ướt. Bả vai phải của gã cựu binh gác ngục đã bị phế hoàn toàn, xương bả vai chấn thương nghiêm trọng sau khi đỡ đòn búa tạ của Búa Sắt. Cánh tay phải của gã buông thõng vô lực, được quấn tạm bằng lớp băng gạc bết máu. Y sĩ Trần Thị Thanh đang run rẩy dùng Gel vô trùng sinh học bôi lên vết thương rách cơ đầm đìa của Dương để ngăn chặn sự ăn mòn của hơi ẩm mưa axit lọt xuống từ khe cống.
"Chúng đang rà soát rất gắt gao ngay phía trên." Lê Quốc Đạt thì thầm, bóng tối xung quanh gã khẽ lay động, che giấu hoàn toàn luồng ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn sợi đốt chập chờn của căn hầm. "Búa Sắt đang điên cuồng. Hắn không chỉ muốn đòi lại hòm thuốc ức chế thần kinh thô chúng ta cướp ở bãi rác, mà còn muốn lấy đầu mày để đổi lấy lệnh truy nã đỏ của gia tộc Lâm Thị."
Bác sĩ Trần Minh Trí bước lại gần Nam, đôi mắt già nua lo lắng nhìn vào bàn tay phải của anh. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét—phát minh thử nghiệm số ba bị cấm của chính ông mà Nam nhặt được từ bãi rác—đang ở trong tình trạng thê thảm. Lớp da bọc ngoài bị cháy sém, dính đầy khói đen và nước mưa axit. Các đường cáp dẫn truyền sóng não siêu vi chạy dọc mu bàn tay bị chập mạch nhẹ, thỉnh thoảng lại lách tách phát ra những tia điện màu xanh lam yếu ớt và mùi khét của silicon bị nung chảy.
"Nam, thiết bị điều hòa thần kinh của cậu đã đạt đến giới hạn chịu tải." Bác sĩ Trí trầm giọng, bàn tay ông khẽ chạm vào các mối nối kim loại cắm sâu vào dây thần kinh ngoại biên ở mu bàn tay Nam. "Nếu cậu cố phóng Sợi Chỉ Sinh Mệnh lúc này, dòng điện dịch sinh học quá tải sẽ dội ngược thẳng vào thùy não, bẻ gãy hoàn toàn các bao myelin vừa được tôi khâu vá. Cậu sẽ đột quỵ ngay lập tức."
Nam cúi đầu nhìn bộ găng tay rỉ sét. Anh cảm nhận được sự kết nối tàn khuyết, lỏng lẻo giữa não bộ và năm kim phóng siêu vi ở đầu ngón tay. Khoảng cách điều khiển an toàn của anh lúc này đã bị kéo tụt xuống dưới hai mét. Nếu không sửa chữa và nâng cấp thiết bị này, anh chỉ là một kẻ phế thải chờ chết trước họng súng của truy binh.
Đúng lúc đó, chiếc bộ đàm tự chế đặt trên bàn mổ phát ra tiếng rè rè chói tai. Giọng nói lém lỉnh, đầy tính toán của Phan Hoàng Nam—gã môi giới thông tin chợ đen—vang lên qua tần số mã hóa:
"Này, kẻ đào tẩu mang họ Lâm. Tôi có tin sốt dẻo cho cậu đây, đổi lại bằng một ống máu sạch sau khi cậu sống sót nhé. Búa Sắt đã tìm được đồng minh mới. Hắn vừa thuê Thiết Ty—kẻ thao túng tơ thép của thế giới ngầm Quận 9. Gã đó sở hữu bộ găng tay chứa tơ thép hợp kim titan siêu mảnh, có thể cắt đứt mọi thứ, kể cả tơ máu sinh học của cậu. Chúng đang lùng sục từng đường ống cống ngầm để tìm cậu đấy."
Tin tức của Phan Hoàng Nam khiến căn hầm rơi vào sự im lặng chết chóc. Thiết Ty. Một đối thủ kỹ thuật trực tiếp sở hữu vũ khí cơ khí sắc bén, khắc tinh hoàn hảo đối với Sợi Chỉ Sinh Mệnh mỏng manh của Nam. Nếu tơ máu bị cắt đứt đột ngột trong khi đang liên kết, cơn sốc phản hồi thần kinh dội ngược sẽ lập tức giết chết Nam.
"Tôi cần nâng cấp găng tay." Nam ngước mắt nhìn bác sĩ Trí, giọng nói kiên định không chút dao động. "Tôi cần một vật liệu dẫn truyền mạnh hơn, dẻo dai hơn để chống lại tơ thép của Thiết Ty."
"Có một cách." Bác sĩ Trí nhíu mày suy nghĩ. "Sợi cáp quang siêu vi. Đó là loại cáp truyền dẫn tín hiệu thần kinh phế thải từ các robot tuần tra cao cấp của gia tộc. Nó có lõi sợi thủy tinh sinh học cực mảnh, có khả năng chịu lực kéo khổng lồ và dẫn truyền sóng não với độ trễ bằng không. Nếu tích hợp nó vào găng tay, băng thông điều khiển của cậu sẽ tăng vọt, tơ máu sẽ được gia cố bằng lõi cáp quang, không dễ bị cắt đứt nữa."
"Nhưng chúng ta lấy đâu ra sợi cáp đó lúc này?" Thanh lo lắng hỏi khi đang băng bó cho Dương.
"Đỗ Mạnh Cường." Lê Quốc Đạt lên tiếng từ trong bóng tối. "Gã nhặt rác công nghệ ở khu phế thải phía Bắc. Tao biết gã đang giấu vài mét cáp quang siêu vi bóc tách từ xác robot bảo an lỗi. Nhưng gã đó cực kỳ tham tiền và thực dụng."
"Dẫn tôi đến gặp gã." Nam đứng dậy, siết chặt nắm tay phải đang run rẩy.
Nửa giờ sau, nương theo bóng tối bao phủ của Lê Quốc Đạt, nhóm Nam luồn lách qua hệ thống ống cống ngầm ngập nước thải hóa chất để tiến về phía khoang bảo dưỡng bỏ hoang của Đỗ Mạnh Cường. Chân phải của Nam đau nhức dữ dội do vết bỏng hóa chất cũ chưa lành, mỗi bước đi dưới dòng nước bẩn thỉu là một lần anh phải vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn để giữ cho cơ thể không quỵ ngã.
Khoang bảo dưỡng của Cường nằm sâu trong một nhánh cống cụt, được che giấu bởi những tấm tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau. Bên trong, ánh sáng từ chiếc mỏ hàn nhiệt sinh học cầm tay của Cường phát ra những tia sáng xanh loe loét. Cường—gã thanh niên lùn tịt, lưng hơi gù, đeo chiếc kính bảo hộ lớn bám đầy dầu mỡ—đang lụi cụi tháo dỡ một bảng mạch robot hỏng.
"Ai đó?" Cường cảnh giác giật mình, tay phải lập tức với lấy chiếc kìm đa năng bọc thép tấm rỉ sét.
"Là tao, Đạt đây." Đạt bước ra từ bóng tối, giơ hai tay lên để tỏ ý không có thù oán.
Cường hạ chiếc kìm xuống nhưng đôi mắt ti hí sau lớp kính bảo hộ vẫn dòm ngó Nam đầy nghi ngờ. "Kẻ đào tẩu bị truy nã đỏ của Lâm gia? Chúng mày dẫn tai họa đến chỗ tao làm gì? Băng đảng Búa Sắt đang lùng sục ráo riết ngoài kia kìa!"
"Tôi cần sợi cáp quang siêu vi của anh." Nam bước tới, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng áp lực vô hình. "Tôi muốn nâng cấp Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét này."
Cường cười khẩy, lắc lắc cái đầu hói nhẹ. "Cáp quang siêu vi bóc từ xác đặc vụ robot cấp cao? Đó là bảo bối kiếm cơm của tao! Chúng mày có gì để đổi? Tiền giấy Quận 9 tao không thèm nhé."
Nam không nói gì, anh chậm rãi đưa bàn tay trái lên, dùng móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay phải đang rỉ máu. Một giọt máu đỏ tươi, phát quang sinh học rực rỡ dưới ánh sáng tù mù của căn hầm nhỏ giọt xuống chiếc khay sắt trên bàn của Cường. Giọt máu không hề loãng ra mà ngưng tụ lại thành một viên hồng ngọc lấp lánh, tỏa ra luồng năng lượng sinh học tinh khiết đến kỳ lạ.
"Máu phản tổ tinh khiết..." Cường trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập. Là một kẻ chế cháo công nghệ sinh học, gã hiểu rõ giá trị vô giá của dòng máu có độ tương thích tương đương với mọi chất xúc tác sinh học này. "Được... giao dịch sòng phẳng. Tao sẽ giúp mày cấy cáp quang và sửa găng tay."
Cường nhanh chóng lôi từ dưới gầm bàn ra một chiếc hộp bọc da cũ kỹ, bên trong là cuộn sợi cáp quang siêu vi mỏng hơn sợi tóc, phát ra ánh sáng đỏ nhạt huyền ảo. Gã bắt đầu chuẩn bị mỏ hàn nhiệt sinh học cầm tay.
"Mày phải chịu đau đấy, nhóc." Cường cảnh báo, đeo găng tay bảo hộ dày cộp vào. "Để nối cáp quang vào cảm biến găng tay, tao phải cắm trực tiếp các mối nối nano vào các đầu dây thần kinh ngoại biên ở mu bàn tay mày. Quá trình hàn nhiệt sinh học này sẽ đốt cháy một phần biểu bì."
"Cứ làm đi." Nam đặt bàn tay phải đeo găng rỉ sét lên bàn sắt, răng nghiến chặt.
Cảnh tượng nâng cấp diễn ra vô cùng tàn nhẫn và tỉ mỉ. Cường dùng kìm đa năng bóc tách lớp vỏ bảo vệ cháy sém của găng tay, để lộ ra hệ thống vi mạch sinh học chằng chịt bám đầy khói đen. Gã dùng mỏ hàn nhiệt sinh học, cẩn thận bóc tách từng sợi cáp quang siêu vi siêu mảnh, luồn chúng qua các ống dẫn của kim phóng tơ máu ở đầu ngón tay găng.
Mỗi lần mũi hàn nhiệt chạm vào mu bàn tay Nam để đồng bộ hóa mối nối nano, một luồng nhiệt lượng cực hạn bùng lên. Da thịt Nam xèo xèo bốc khói, mùi thịt khét lẹt lan tỏa trong khoang cống hẹp.
"Ư... hự..."
Nam gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Cơ thể anh co giật mạnh, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Vết rách màng não lại bị kích ứng bởi luồng nhiệt lượng, dội ngược những cơn ảo giác thính giác dữ dội vào đầu anh. Tiếng thét gào đau đớn của người mẹ trong quá khứ lại vang lên bên tai, khiến khóe mắt Nam rỉ ra những giọt máu loãng.
"Dương! Đạt! Giữ chặt cậu ấy!" Cường hét lớn, tay vẫn run run giữ vòi hàn. "Đừng để cậu ấy cử động, lệch một mối nối là cháy thùy não đấy!"
Dương dùng cánh tay trái còn lành lặn ghì chặt vai Nam xuống bàn sắt, trong khi Đạt dùng năng lượng bóng tối bao phủ lấy cánh tay phải của Nam để giảm bớt sự phát quang của mối nối sinh học.
Đúng lúc đó, từ phía đường ống cống ngầm bên ngoài, một tiếng u uỳnh nặng nề vang lên, theo sau là tiếng gậy sắt gõ mạnh vào thành ống dẫn nước.
Cộc! Cộc! Cộc!
"Có tiếng động lạ ở khoang bảo dưỡng phía trước! Mau kiểm tra!" Tiếng hét của một tên tay sai băng đảng Búa Sắt vang lên dồn dập, chỉ cách khoang ẩn nấp của họ chưa đầy hai mươi mét.
"Chết tiệt! Chúng tìm đến rồi!" Cường hoảng loạn, tay run rẩy làm mỏ hàn lệch đi một nhịp, gây bỏng nhẹ vào ngón tay gã.
"Giữ im lặng! Tiếp tục hàn đi!" Nam trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu căm phẫn, gầm lên khe khẽ. Anh vận hành Quy tắc Đồng bộ hóa Sóng não, nhắm mắt lại điều hòa nhịp thở nghịch chuyển để cưỡng ép ổn định tần số dòng điện sinh học đang bộc phát hỗn loạn trên găng tay.
Đạt lập tức giải phóng Ảnh Bộ, điều khiển bóng tối từ các góc khuất bò lên vách ngăn tôn rỉ sét, bao phủ toàn bộ khoang hầm nhỏ trong một màn sương đen tuyệt đối, triệt tiêu hoàn toàn ánh sáng xanh phát ra từ mỏ hàn nhiệt của Cường.
Phía trên đầu họ, tiếng gậy sắt gõ dồn dập vang lên sát nút. Những hạt bụi rỉ sét rơi xuống đầu, xuống cổ Nam. Anh cảm nhận được nhịp tim dồn dập của ba tên tay sai đang đứng ngay trên nắp cống thông gió phía trên. Chúng chỉ cần cúi xuống nhìn qua khe hở là sẽ phát hiện ra họ.
Cường cắn răng, nín thở đi những mũi hàn cuối cùng. Sợi cáp quang siêu vi đã được cấy ghép thành công, kết nối hoàn hảo năm kim phóng tơ của găng tay với hệ thần kinh ngoại biên của Nam. Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét khẽ rung lên, ánh sáng đỏ nhạt chạy dọc theo mu bàn tay, báo hiệu sự hồi sinh của trang bị.
"Xong rồi! Thử nghiệm đi Nam!" Cường thì thầm, trán đẫm mồ hôi.
Nam cố gắng bộc phát sóng não để thử nghiệm dẫn truyền tầm xa qua sợi cáp mới. Anh nhắm thẳng vào chiếc hộp sắt rỉ ở góc phòng phóng tơ.
Thế nhưng, do mối nối thần kinh mới cấy ghép chưa hoàn toàn đồng bộ hóa với thùy não đang bị tổn thương của Nam, một luồng xung lực điện sinh học đột ngột chập mạch nhẹ.
Zzzt!
Một tia điện xanh lam lách tách bắn ra từ mu bàn tay Nam, đánh trúng chiếc kìm đa năng trên bàn sắt, tạo ra một tiếng nổ nhỏ chói tai và luồng khói đen bốc lên.
"Á!" Cường kêu khẽ, rụt tay lại do bị điện giật nhẹ bỏng tay phải. Nam cũng rên lên một tiếng đau đớn khi dòng điện dội ngược làm vỏ não anh nóng rực, tiêu hao một lượng điện dịch sinh học dự phòng lớn tích lũy trong găng tay.
Tiếng chập mạch tuy nhỏ dưới lòng đất, nhưng đối với một cao thủ nhạy bén bên ngoài là quá đủ.
Tiếng gậy sắt gõ phía trên đột ngột dừng lại. Không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ đến nghẹt thở.
Rồi, một tiếng rít gió chói tai, lạnh lẽo vang lên từ khe nắp cống thông gió phía trên đầu họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!