Nhạc nềnIrregular

Chân Tướng Từ Kẻ Phế Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nước thải hóa chất nhỏ giọt đều đặn xuống những thanh sắt rỉ sét vang lên như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ tử thần. Dưới lòng cống ngầm tối tăm của Quận 9, mùi amoniac nồng nặc quyện với vị sắt của máu tươi tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức lồng ngực Lâm Hoài Nam thắt lại sau mỗi nhịp thở.


Nam loạng choạng bước đi, đôi chân trần của anh đã rách nát hoàn toàn sau khi lớp giày bảo hộ bị axit ăn mòn. Mỗi lần bàn chân rướm máu chạm vào nền bê tông lạnh lẽo ngập ngụa thứ nước thải đen ngòm, những cơn đau nhói buốt như hàng vạn mũi kim nung đỏ lại chạy dọc theo tủy sống, dội thẳng lên đại não. Trên vai anh, Phục chế thể số 4—bản sao vô tính lỗi mang dung mạo giống hệt anh—nặng trĩu như một khối đá lạnh ngắt. Cơ thể của bản sao đang không ngừng rỉ ra thứ dịch lỏng phát quang màu đỏ rực một cách hỗn loạn, thấm qua lớp áo khoác đen rách rưới của Nam, nóng hổi và nhớp nháp.


"Cố lên, Nam... Ngay phía trước rồi."


Lê Quốc Đạt khàn giọng nói, thân hình gầy nhom của gã hacker gần như hòa lẫn vào bóng tối của những đường ống rỉ sét. Một tay Đạt bám vào mảng tường rêu phong để giữ thăng bằng, tay kia cầm chiếc đèn pin tự chế phát ra luồng sáng xanh lam yếu ớt, cố gắng soi đường tránh những hố sụt lún ngầm dưới lòng cống.


Phía sau họ, Trịnh Khánh Dương đi giật lùi để cảnh giới. Bả vai phải của Dương đã bị rách toác hoàn toàn cơ cũ, xương bả vai chấn thương nghiêm trọng sau khi đỡ đòn búa tạ của Búa Sắt ở tập trước. Cánh tay phải của gã cựu binh gác ngục buông thõng vô lực, máu tươi chảy dọc theo các ngón tay rớt xuống dòng nước thải lách tách. Gã chỉ còn có thể dùng tay trái nắm chặt thanh sắt rỉ để kéo lê thân hình vạm vỡ của mình đi theo sau, răng nghiến chặt đến mức bật máu để ngăn không cho tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.


"Tiếng chó săn cơ giới... chúng đang lùi lại phía sau." Dương trầm giọng báo cáo, đôi mắt sắc sảo vẫn không ngừng quét qua những góc tối của đường ống dẫn nước thải. "Cú sạt lở ở vành đai bãi rác đã chôn vùi hoàn toàn đội của A-01, nhưng Trương Thế Kiệt chắc chắn sẽ không bỏ qua. Lực lượng truy quét tiếp theo sẽ đông hơn gấp bội."


"Chúng ta sắp đến căn cứ ngầm rồi." Đạt đẩy nhẹ một tấm nắp cống rỉ sét được gia cố bằng một hệ thống khóa ngầm thô sơ.


Sau khi vượt qua khe hẹp, một không gian rộng hơn mở ra trước mắt họ. Đó là Căn hầm dưới cống thoát nước—một căn hầm ngầm cũ kỹ vốn là trạm điều phối nước thải bỏ hoang từ hai mươi năm trước. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn sợi đốt chập chờn soi rõ một chiếc bàn mổ sắt rỉ sét, xung quanh bày biện những thiết bị y tế thô sơ thu thập từ bãi rác công nghệ.


Bác sĩ Trần Minh Trí và y sĩ tự do Trần Thị Thanh đã đợi sẵn ở đó. Nhìn thấy thân hình rách nát của cả nhóm, gương mặt già nua đầy nếp nhăn của bác sĩ Trí co thắt lại. Ông lập tức bước tới, đỡ lấy bản sao số 4 từ trên vai Nam đặt nằm lên bàn sắt.


"Thanh! Chuẩn bị nước tịnh hóa và bộ kim khâu nano ngay!" Bác sĩ Trí hét lớn, đôi tay già nua nhưng cực kỳ nhanh nhẹn bắt đầu cắt bỏ lớp áo da bết máu của bản sao.


Trần Thị Thanh nhanh chóng bưng một thau nước sát trùng thô sơ và hộp dụng cụ y tế đến bên bàn mổ. Cô nhìn vào cơ thể của bản sao số 4 rồi khựng lại, đôi mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng.


Cơ thể của phục chế thể số 4 đang phân hủy với tốc độ chóng mặt. Các bó cơ nổi lộ thiên ngoài da phát quang đỏ rực, nhưng bên dưới lớp da nhợt nhạt, các mao mạch đang tự động vỡ nứt, giải phóng ra thứ máu đen ngòm có mùi hoại tử sinh học nồng nặc. Đây là hiện tượng hoại tử huyết dịch—tai biến sinh học nguy hiểm nhất của công nghệ nhân bản lỗi từ gia tộc Lâm Thị.


"Nó đang tự hủy hoại từ cấp độ tế bào." Bác sĩ Trí trầm giọng, đặt ống nghe sinh học lên lồng ngực của bản sao. "Nhịp tim của nó chỉ còn ba mươi nhịp mỗi phút. Các van tim đang bị xơ hóa do lỗi sao chép gen. Máu không thể lưu thông lên não bộ."


Nam quỳ sụp xuống bên cạnh bàn mổ, hai tay bám chặt vào mép sắt. Vết rách bao myelin thần kinh trong não bộ của anh từ trận chiến trước lại bắt đầu kích ứng dữ dội dưới tác động của mùi máu hoại tử. Thái dương Nam nổi đầy gân xanh phát quang đỏ nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt.


"Bác sĩ... ông phải cứu nó." Nam khàn giọng, giọng nói chứa đựng một sự dằn vặt tột cùng. "Nó mang dung mạo của tôi... nó là một phần xương thịt bị vứt bỏ của tôi. Tôi không thể nhìn nó chết như một đống rác phế thải."


Trần Thị Thanh nhanh chóng hút một ống huyết thanh ức chế thô sơ, cố gắng tiêm thẳng vào động mạch đùi của bản sao để làm chậm tiến trình hoại tử. Thế nhưng, ngay khi mũi kim vừa rút ra, cơ thể của bản sao số 4 lập tức co giật dữ dội. Thứ thuốc ức chế thô sơ không những không có tác dụng mà còn kích thích phản ứng đào thải tự nhiên của dòng máu lỗi.


Phụt!


Một loạt mạch máu ngoại biên trên cánh tay của bản sao nổ tung, phun ra những tia máu đen ngòm bốc khói axit nhẹ lên tấm ga mổ. Bản sao số 4 trợn ngược đôi mắt vô hồn dại khờ, miệng há hốc cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí loãng.


"Không được! Hệ thống miễn dịch của nó đang tự hủy hoại mọi liên kết hóa học ngoại lai!" Thanh hét lên, cố gắng dùng gạc vô trùng bịt chặt vết thương đang phun máu.


"Để tôi."


Nam nghiến chặt răng, quyết định đưa ra một lựa chọn điên rồ. Anh giơ bàn tay phải đeo Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét lên. Dù bộ găng tay đang bị chập mạch nhẹ do dính nước mưa axit ở tập trước, các vi mạch sinh học trên mu bàn tay vẫn phát ra những tia điện màu xanh lam lách tách.


Nam tập trung toàn bộ sóng não còn lại của mình, phóng ra ba sợi chỉ tơ máu siêu vi từ đầu ngón tay găng. Sợi chỉ đỏ rực lướt nhanh trong không khí, xuyên qua da thịt lồng ngực của bản sao số 4, găm thẳng vào thùy tim đang thoi thóp của gã. Nam muốn dùng Sợi Chỉ Sinh Mệnh để khống chế cơ tim của bản sao, ép nó co bóp một cách nhân tạo để duy trì nhịp tuần hoàn.


"Nam! Dừng lại! Cậu vừa mới mổ não xong!" Bác sĩ Trí hốt hoảng ngăn cản. "Sự phản hồi đau đớn từ một cơ thể đang hoại tử sẽ thiêu rụi toàn bộ bao myelin thần kinh của cậu!"


Nhưng đã quá muộn. Ngay khi tơ máu của Nam kết nối vào hệ tuần hoàn của bản sao số 4, một cơn địa chấn thần kinh kinh hoàng bùng nổ trong đại não của anh.


"Hự... ah!"


Nam gầm lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân căng cứng như dây đàn. Cơn sốc phản vệ thần kinh dội ngược từ tế bào hoại tử của bản sao đập mạnh vào vỏ não của Nam. Cảm giác như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua màng não, cào rách từng sợi dây thần kinh trung ương. Khóe mắt trái và hai lỗ mũi của Nam đột ngột rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực.


Nhịp tim của bản sao số 4 dưới sự khống chế cưỡng bức của Nam tăng lên bốn mươi nhịp, nhưng dòng máu lỗi của nó phản ứng dữ dội, liên tục co thắt tạo ra những xung lực điện sinh học đánh ngược lại găng tay của Nam. Bộ găng tay rỉ sét rít lên chói tai, khói đen bốc lên từ các đường dẫn cáp quang siêu vi.


"Tránh ra!"


Bác sĩ Trí nhanh như chớp rút ra ba cây kim châm cứu nano từ hộp gỗ. Ông dùng tay trần châm thẳng vào ba điểm huyệt đạo lớn trên vùng thái dương và gáy của Nam.


Phập! Phập! Phập!


Những cây kim nano phát ra sóng âm tần số thấp, ngay lập tức phong tỏa tạm thời các tín hiệu đau đớn dội ngược từ con rối bản sao về não bộ của Nam. Cơn co thắt màng não dịu đi phần nào, nhưng Nam vẫn thở dốc, hai mắt trợn trừng nhìn bản sao số 4 đang dần mất đi sinh khí.


"Vô ích thôi, Nam..." Bản sao số 4 đột ngột mở miệng. Giọng nói của gã không còn dại khờ như đứa trẻ lên năm nữa, mà trầm khàn, lạnh lẽo, mang theo một sự tỉnh táo kỳ lạ trong khoảnh khắc hồi quang phản chiếu. Gã dùng cánh tay chằng chịt vết loét hoại tử của mình, nắm chặt lấy bàn tay phải đang run rẩy của Nam.


Ngay khi hai dòng máu tiếp xúc qua vết thương hở trên tay Nam, một luồng ánh sáng đỏ rực bùng lên từ điểm tiếp xúc. Đồng bộ hóa sóng não tự động kích hoạt ngoài tầm kiểm soát của Nam. Ý thức của Nam bị kéo tuột vào một khoảng không tối tăm, lạnh lẽo của những mảnh ký ức rách nát truyền về từ bản sao.


Trong ảo ảnh tinh thần hiện về, Nam thấy mình đang đứng giữa một phòng thí nghiệm tối cao lộng lẫy nhưng tàn bạo trên thượng tầng đô thị. Xung quanh là những bể nuôi cấy khổng lồ phát ra ánh sáng đỏ phát quang sinh học.


Ở trung tâm phòng thí nghiệm, một người phụ nữ gầy mòn, da dẻ nhợt nhạt đang bị xích chặt trên một chiếc ghế kim loại lớn. Cánh tay bà chằng chịt những ống dẫn silicon đang liên tục vắt kiệt dòng máu tinh khiết loại A chảy về phía một lò phản ứng sinh học trung tâm. Đó là mẹ đẻ của anh—Lâm Thu Hương.


Đứng trước lò phản ứng là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi nhưng diện mạo trẻ trung như mới ba mươi, tóc vuốt ngược đen bóng, đôi mắt đỏ sẫm không một chút cảm xúc. Gã mặc bộ âu phục may đo cao cấp phối áo choàng nhung đen quyền lực—Tộc trưởng Lâm Vĩnh Phong.


"Huyết dịch của Thu Hương đã cạn kiệt." Một trợ lý y tế cúi đầu báo cáo.


Lâm Vĩnh Phong lạnh lùng nhìn thi thể không còn sự sống của người vợ quá cố, giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn vang lên trong không gian vô trùng:


"Tiêu hủy xác của cô ta đi. Đứa con trai thứ tư của cô ta—Lâm Hoài Nam—mang dòng máu tàn khuyết nhưng có độ tương thích gen cao nhất. Hãy để nó đào tẩu khỏi ngục tối. Dòng máu phản tổ trong người nó cần được rèn luyện và kích thích dưới áp lực sinh tử ngoài đường phố để hoàn thiện cấu trúc gen cổ đại. Khi thời cơ đến, ta sẽ thu hoạch nó để làm 'Bình Chứa Hoàn Mỹ' cho linh hồn ta."


"Kế hoạch 'Bình Chứa Hoàn Mỹ'..."


Nam bàng hoàng nhận ra chân tướng kinh hoàng. Cuộc vượt ngục đêm mưa axit của anh, sự trốn chạy trầy da tróc vảy dưới khu ổ chuột này... tất cả đều nằm trong sự dung túng thực dụng của người cha ruột. Anh chưa từng thực sự thoát khỏi bàn tay của gã. Anh chỉ là một món nội tạng dự phòng, một cái bình chứa đang được nuôi cấy để chờ ngày bị vắt kiệt như người mẹ tội nghiệp.


Phựt!


Sợi tơ liên kết đứt lìa. Nam bị đẩy ngược trở lại thực tại, ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt của căn hầm ngầm. Khóe mắt anh chảy dài hai hàng lệ máu.


Trên bàn mổ, cơ thể của bản sao số 4 bắt đầu tan rã nhanh chóng do lỗi sao chép gen đã đạt đến giới hạn cực hạn. Các mô tế bào hóa lỏng, biến thành một vũng máu đen ngòm phát quang đỏ nhạt bốc hơi nghi ngút trên mặt bàn sắt rỉ sét.


Trước khi hoàn toàn tan rã thành vũng máu vô tri, bản sao số 4 dùng chút tàn lực cuối cùng, ghé sát tai Nam thầm thì với hơi thở cuối cùng:


"Đừng... đừng để hắn lấy được... dòng máu phản tổ... đang thức tỉnh... trong mày... Nó đang..."


Giọng nói tắt ngấm. Bản sao số 4 hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một vết máu khô đen sẫm bám chặt trên mu bàn tay phải của Nam, cùng một nỗi căm hận tột cùng bùng lên như núi lửa trong lồng ngực anh.


Nam nhìn vết máu khô trên tay mình, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Nỗi dằn vặt nội tâm và sự sụp đổ niềm tin hoàn toàn biến thành một ngọn lửa phục thù lạnh lẽo, tàn nhẫn.


"Lâm Vĩnh Phong..." Nam thì thầm, giọng nói trầm xuống như từ cõi âm ty vọng về. "Ông xem tôi là bình chứa... Tôi sẽ dùng chính dòng máu này để nhuộm đỏ tòa tháp tối cao của ông."


Bác sĩ Trí bước đến, đặt bàn tay già nua lên vai Nam, khẽ thở dài đầy bi thương. Bên ngoài căn hầm ngầm, tiếng nước thải vẫn chảy xiết, và từ những đường ống sâu thẳm phía trên, tiếng rít tai của xích sắt và xẻng sắt gõ mạnh vào nắp cống của băng đảng Búa Sắt đang bắt đầu vang dội dồn dập, báo hiệu một cuộc săn lùng điên cuồng mới sắp sửa ập xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!