Bẫy Sạt Lở Mưa Axit
Cơn lũ bùn đất và phế liệu rỉ sét đổ ập xuống từ đỉnh núi rác như một thác nước đen ngòm, cuốn theo thân hình gầy gò của Lâm Hoài Nam trượt dài xuống vực thẳm. Mưa axit xối xả nện thẳng vào đỉnh đầu anh, luồn qua những kẽ hở của lớp băng gạc trắng dính đầy vệt máu nhạt loang lổ. Mỗi giọt nước mưa mang theo độc tố ăn mòn chạm vào da đầu đều khiến hệ thần kinh trung ương của Nam co thắt dữ dội. Ca phẫu thuật mổ não khẩn cấp của bác sĩ Trần Minh Trí vừa mới hoàn thành chưa đầy nửa tiếng trước vẫn đang hành hạ anh bằng những cơn đau xé rách bao myelin thần kinh. Thái dương anh giật liên hồi, khóe mắt trái rỉ ra một vệt máu loãng nhạt màu do áp lực nội sọ tăng vọt từ mối liên kết khế ước với Trịnh Khánh Dương.
"Nam! Bám chặt lấy!"
Tiếng hét của Lê Quốc Đạt vang lên từ phía trên, nhưng bị tiếng sấm rền rĩ và tiếng sụt lún của hàng vạn tấn phế liệu nuốt chửng hoàn toàn.
Nam không còn sức để trả lời. Thân thể anh va đập mạnh vào những khối kim loại rỉ sét của robot phế thải khi đang trượt tự do. Bắp tay trái của anh nảy lên dữ dội, chiếc Ống tiêm áp lực cao đeo tại đó liên tục nhấp nháy đèn LED đỏ rực, phát ra những tiếng bíp bíp lạnh lẽo cảnh báo tình trạng cạn kiệt hoàn toàn thuốc ức chế thần kinh thô. Nếu rơi xuống đáy vực, nơi Hố rác thải sinh học độc hại đang phát ra vầng sáng đỏ rực đầy chết chóc, lượng bức xạ huyết dịch nồng độ cực cao ở đó sẽ hoại tử toàn bộ tế bào da thịt anh trong vòng mười phút.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nam gầm lên một tiếng nghẹn ngào. Cánh tay phải đeo Bộ găng tay kiểm soát thần kinh rỉ sét vung ra. Ba sợi chỉ tơ máu siêu vi phóng thẳng từ các đầu ngón tay găng, xuyên qua làn mưa axit để găm chặt vào một đường ống dẫn dầu rỉ sét nhô ra từ vách đá sạt lở.
Xoẹt!
Sợi tơ máu chịu lực kéo khổng lồ từ cơ thể anh căng ra như dây đàn. Mu bàn tay phải của Nam rách toác, máu tươi đỏ rực phun ra từ các vi mạch sinh học của găng tay, dội ngược một cơn sốc phản vệ thần kinh đau đớn thẳng lên đại não. Anh nghiến răng, vận hành Thuật Thở Chịu Đau Cực Hạn, cưỡng ép nhịp tim đang ở mức một trăm tám mươi nhịp giảm xuống để ổn định vỏ não. Thân hình anh treo lơ lửng trên vách đá, chỉ cách mặt hồ hóa chất phát quang đỏ rực bên dưới chưa đầy ba mét.
Mùi amoniac và lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ lòng hố độc khiến lồng ngực Nam bỏng rát. Anh nheo mắt nhìn xuống. Dưới đáy hố rác độc hại, giữa những xác thí nghiệm lỗi của gia tộc Lâm Thị đang phân hủy, có một bóng người đang thoi thóp.
Đó là một thanh niên có dung mạo giống hệt Nam, nhưng cơ thể bị biến dạng nhẹ. Các bó cơ nổi lộ thiên ngoài da phát quang đỏ rực một cách hỗn loạn, đôi mắt vô hồn dại khờ đang trợn ngược nhìn lên làn mưa axit.
"Lâm Hoài Nam... Phục chế thể số 4..."
Một luồng thông tin lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Nam. Mùi hoại tử sinh học bốc lên từ cơ thể bản sao lỗi kia mang theo một tần số tương thích gen kỳ lạ, đánh mạnh vào huyết quản của anh. Đó là máu của anh, là một phần xương thịt bị vứt bỏ của chính anh. Sự đồng cảm tột cùng xen lẫn phẫn nộ đối với sự tàn bạo của người cha ruột—tộc trưởng Lâm Vĩnh Phong—bùng lên như lửa đốt.
"Tao sẽ không để mày chết ở đây."
Nam thầm thì. Anh thò tay vào túi áo khoác đen rách rưới, rút ra một cuộn Sợi cáp quang siêu vi bóc tách từ robot phế thải mà Đỗ Cường đã đưa cho anh. Dùng răng cắn chặt một đầu cáp, Nam nhanh chóng quấn sợi cáp quanh các đầu ngón tay của găng kiểm soát để gia cố đường truyền dẫn. Anh phóng tiếp hai sợi tơ máu bọc ngoài sợi cáp quang siêu vi, nhắm thẳng vào bờ vai của bản sao số 4 đang trượt dần vào lòng hồ axit.
Phập!
Tơ máu gia cố găm sâu vào da thịt bản sao. Nam gồng toàn bộ cơ tay trái, dùng lực kéo khổng lồ từ sợi tơ gia cố để kéo ngược thân hình của phục chế thể số 4 lên vách đá sạt lở. Mu bàn tay anh rỉ máu đầm đìa, các sợi myelin thần kinh trong não như bị hàng vạn mũi kim châm cứu nung đỏ đâm xuyên qua.
Ngay khi bản sao số 4 được kéo lên nằm thoi thóp cạnh Nam, một luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pha công suất cao của trực thăng tuần tra đột ngột quét qua vách đá sạt lở.
"Tìm thấy mục tiêu truy nã đỏ! Khóa mục tiêu!"
Giọng nói lạnh lùng của Đội trưởng A-01 vang lên qua hệ thống loa phát thanh sinh học. Từ phía trên vành đai sạt lở, Đội trưởng A-01 mặc bộ giáp bọc thép đen kín mít, dẫn theo mười lính đặc nhiệm và Đội chó săn cơ giới tràn xuống. Ba con quái thú Huyết Khuyển—những con chó săn biến dị không lông nổi đầy gân xanh phát quang đỏ rực—gầm rú điên cuồng, răng nanh dài nhọn hoắt rỉ nước dãi đen ngòm nhắm thẳng vào Nam đang suy kiệt.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Loạt đạn súng máy xả súng xối xả từ trên cao găm thẳng vào nền đất nứt nẻ xung quanh Nam. Đất đá và bùn thải hóa chất bắn tung tóe. Nam chỉ kịp lăn mình tránh né, kéo theo bản sao số 4 vào sau một tấm bê tông vỡ.
"Dương! Đạt!" Nam hét lớn qua liên kết khế ước.
Trịnh Khánh Dương từ trong bóng tối của Đạt lao ra. Thế nhưng, bả vai phải của Dương đã bị rách toác hoàn toàn cơ cũ do đòn búa tạ của Búa Sắt ở tập trước, máu tươi vẫn đang chảy đầm đìa nhuộm đỏ lớp giáp bảo an rách nát. Dương không thể nâng chiếc khiên titan đã bị vỡ nát làm đôi để làm lá chắn sống chặn đạn được nữa. Gã chỉ có thể dùng cánh tay trái khỏe mạnh còn lại bám chặt lấy một góc tấm bê tông để che chắn cho Nam.
"Nam, tôi không giữ được lâu đâu! Lũ chó săn đang khép vòng vây!" Dương khàn giọng gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn ở tay trái gồng lên chịu đựng lực chấn động từ loạt đạn bắn phá.
Nam quét mắt nhìn xung quanh qua chiếc kính hồng ngoại quét nhiệt. Trên đỉnh dốc sạt lở, một rương chứa Huyết thanh ức chế thần kinh thô—nguồn tài nguyên sống còn duy nhất của anh—đang nằm chơ vơ trên một thùng gỗ vỡ, trượt dần xuống mép vực dưới sức nặng của cơn mưa axit.
Nam giơ găng tay phải lên, phóng một sợi tơ máu định kéo chiếc rương về phía mình.
Xoẹt!
Sợi tơ máu vừa chạm vào chiếc rương liền bị cơn mưa axit đậm đặc ăn mòn hoàn toàn, đứt lìa nửa chừng. Sóng não phản hồi ngược khiến Nam ôm đầu rên rỉ, vết rách bao myelin thần kinh lại rách thêm một phân. Thất bại! Sức mạnh của anh quá yếu khi không có chất ức chế để hạ nhiệt vỏ não.
"Không thể đối đầu trực diện hỏa lực tầm cao của chúng." Nam suy luận cực nhanh, đôi mắt thâm quầng ánh lên vẻ quyết liệt. "Địa hình vành đai sạt lở này cực kỳ nhạy cảm với chấn động lớn. Cơn mưa axit đang làm mềm nhanh các mảng bùn hóa chất phía trên. Chúng ta sẽ kích hoạt sạt lở để chôn vùi chúng!"
Anh nhìn thẳng vào một điểm nghẽn địa hình—một khối bê tông chịu lực lớn đang nâng đỡ toàn bộ mảng bùn thải khổng lồ phía trên đầu đội đặc nhiệm A-01.
"Dương! Dùng Cuồng Lực của anh, nện mạnh vào điểm chân đế phía bên trái tấm bê tông kia!" Nam ra lệnh, tơ máu từ găng tay kết nối thẳng vào cột sống của Dương để chỉ dẫn quỹ đạo.
Dương hiểu ý. Dù vai phải đã bị phế hoàn toàn, gã cựu binh gác ngục vẫn gầm lên một tiếng đầy dã tính. Gã dồn toàn bộ năng lượng Cuồng Lực vào chân trái, nhảy phắt lên rồi nện một cú giẫm mạnh như búa tạ xuống điểm nghẽn địa hình.
UỲNH!!!
Cú giẫm mang sức mạnh ngàn cân phá vỡ hoàn toàn cấu trúc liên kết mỏng manh của khối bê tông chịu lực. Vết nứt khổng lồ lập tức lan nhanh như rắn bò dọc theo vành đai sạt lở Quận 9. Cơn mưa axit xối xả đổ xuống làm mềm nhanh các mảng bùn hóa chất độc hại nặng hàng vạn tấn.
ẦM ẦM ẦM!!!
Cả một mảng núi rác và bùn thải hóa chất khổng lồ đổ sụp xuống, tạo ra một trận sạt lở kinh hoàng quét sạch mọi thứ trên đường đi của nó.
"Rút lui! Sạt lở rồi!" Đội trưởng A-01 hoảng hốt hét lên qua bộ đàm, ra lệnh cho lính đặc nhiệm tháo chạy.
"Đừng hòng thoát!"
Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu kinh niên dữ dội. Anh giơ găng tay phải, bắn ra sợi tơ máu gia cố bằng sợi cáp quang siêu vi găm thẳng vào cổ con Huyết Khuyển đầu đàn đang dẫn đường cho lính đặc nhiệm.
"Khóa Khớp Sinh Học!"
Xung lực thần kinh bộc phát cực đại truyền qua tơ máu. Con quái thú săn mồi khổng lồ đột ngột co rút toàn bộ cơ bắp chân, ngã quỵ xuống và co giật liên tục ngay giữa lối thoát hiểm duy nhất của con đường độc đạo phía trên. Ba tên lính đặc nhiệm chạy phía sau không kịp dừng lại, bị con thú cản bước ngã nhào ra đất.
Trong tích lách, cơn lũ bùn độc axit ào ào trút xuống, nuốt chửng hoàn toàn đội hình lính đặc nhiệm và ba con Huyết Khuyển vào lòng đất nhiễm độc.
"Lâm Hoài Nam!!! Tao sẽ giết chết mày!!!"
Đội trưởng A-01 gào thét căm hận trong vô vọng khi cả thân hình bọc thép của gã bị dòng bùn axit đậm đặc cuốn trôi phăng xuống đáy hố rác độc hại, lớp giáp sắt bị axit ăn mòn rít lên những tiếng xì xì kinh hoàng.
Nam quỳ sụp xuống vũng nước thải, hai chân anh run rẩy dữ dội. Bộ giày bảo hộ đặc chủng dưới chân anh đã bị axit ăn mòn hoàn toàn từ lúc nào, da chân trần bị bỏng hóa chất rách nát, rỉ máu đỏ rực hòa vào dòng nước độc. Thế nhưng, anh không màng đến nỗi đau đó. Anh dùng tơ máu trần kéo chiếc rương chứa Huyết thanh ức chế thần kinh thô vừa trượt xuống sát mép đá vào lòng.
"Cứu... cứu gã..." Bản sao số 4 thoi thóp khẽ rên rỉ bên cạnh anh, đôi mắt dại khờ nhìn Nam đầy cầu khẩn.
Nam cõng thân hình hoại tử rách nát của phục chế thể số 4 lên vai, tay kia ôm chặt rương thuốc ức chế. Anh nhìn về phía Dương đang lảo đảo và Đạt đang kiệt sức trong bóng tối.
"Đi mau. Tiếng động này chắc chắn sẽ kích hoạt trạng thái báo động đỏ toàn quận của Trương Thế Kiệt."
Nhóm ba người và một bản sao lỗi nhanh chóng biến mất vào bóng tối của hệ thống cống ngầm, bỏ lại sau lưng vành đai sạt lở đang bị san phẳng bởi dòng bùn axit chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!