Đêm Vượt Ngục Đẫm Máu
Tiếng sấm rền rĩ từ bầu trời thượng tầng đô thị dội xuống ngục tối Huyết Mạch chỉ còn là những dao động trầm đục, run rẩy qua những bức tường bê tông dày cả mét bám đầy rỉ sét và rêu độc. Dưới độ sâu năm mươi mét so với mặt đất, không khí đậm đặc mùi ozone, hóa chất tẩy rửa rẻ tiền và mùi máu tanh nồng đặc trưng của các thí nghiệm thể lỗi bị đào thải.
Lâm Hoài Nam treo mình trên chiếc ghế tra tấn bằng hợp kim lạnh ngắt. Hai cánh tay gầy guộc của anh bị khóa chặt bởi vòng kẹp từ trường, đầu cúi gục, những sợi tóc đen bết dính nước mưa axit bám chặt vào trán. Dưới lớp da nhợt nhạt đến mức nhìn rõ những đường gân xanh tím, dòng máu tàn khuyết của anh đang sôi lên, không phải vì sức mạnh, mà vì sự đào thải sinh học tàn nhẫn. Ở tuổi hai mươi mốt, Nam sở hữu thứ mà gia tộc Lâm Thị khinh miệt nhất: Huyết mạch tàn khuyết cấp F. Một sản phẩm lỗi không đáng tồn tại, một bình chứa sinh học chỉ có giá trị vắt kiệt để phục vụ cho những nghiên cứu vĩ đại của tộc trưởng Lâm Vĩnh Phong.
"Nhịp tim tụt xuống bốn mươi mốt. Áp suất huyết tương giảm mạnh. Thí nghiệm thể số 09-Nam đang tiến sát giới hạn hoại tử nội bào."
Giọng nói khàn khàn, lạnh lùng của phó cai ngục Lý Văn Sâm vang lên trong phòng tra tấn số bảy. Gã đàn ông gầy gò với một con mắt chột đeo băng đen bước quanh chiếc ghế kim loại, tay phải chậm rãi quất nhẹ chiếc Roi điện sinh học xuống nền đất ẩm ướt. Mỗi lần chiếc roi chạm đất, những tia chớp xanh lam lách tách lại bùng lên, soi rõ gương mặt đầy vết sẹo hóa chất khô khốc của gã.
Đứng bên cạnh Sâm là Lâm Gia Bảo, tên giám sát trẻ tuổi mang mái tóc nhuộm vàng nổi loạn của gia tộc. Bảo mặc chiếc áo khoác da đắt tiền, khuyên tai bạc lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Gã nhìn Nam bằng đôi mắt đầy vẻ khinh bỉ, khẽ dùng mũi giày bọc thép đá mạnh vào ống chân gầy trơ xương của anh:
"Rác rưởi vẫn là rác rưởi. Mang trong mình một nửa dòng máu của tộc trưởng mà lại vô dụng đến mức này. Sâm, vắt kiệt mớ máu tàn khuyết cuối cùng của nó đi rồi ném xuống hố rác sinh học số bốn. Nhìn nó thở thoi thóp thế này làm tao ngứa mắt."
Lý Văn Sâm nở nụ cười bệnh hoạn, để lộ hàm răng vàng ố. Gã giơ cao chiếc Roi điện sinh học, luồng điện dịch chạy dọc theo thân roi bọc thép rít lên chói tai:
"Tuân lệnh cậu Bảo. Để tôi giúp thằng nhóc này cảm nhận nốt chút giá trị cuối cùng trước khi biến thành phân bón."
Chát!
Chiếc roi quất thẳng vào lồng ngực gầy gò của Nam. Dòng điện sinh học cao áp lập tức xuyên qua da thịt, tấn công trực diện vào hệ thần kinh ngoại biên. Toàn thân Nam co giật dữ dội, những tiếng xương sườn rạn nứt trầm đục vang lên trong không gian chật hẹp. Cơn đau không chỉ dừng lại ở da thịt; nó như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào vỏ não, xé rách màng myelin của các sợi thần kinh trung ương. Khóe miệng Nam trào ra một ngụm máu đỏ sẫm nhạt màu—thứ máu loãng, thiếu hụt huyết sắc tố của kẻ mang dị năng phế thải.
"Nhịp tim vọt lên một trăm tám mươi! Áp suất nội sọ tăng cực hạn!" Hệ thống máy quét sinh học bên vách tường phát ra tiếng bíp cảnh báo dồn dập.
Lý Văn Sâm cười sằng sặc, tiếp tục vung roi quất xuống phát thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi phát roi là một lần Nam cảm nhận cái chết đang áp sát. Đầu óc anh bắt đầu mụ mị, ảo ảnh về người mẹ đẻ gầy mòn Lâm Thu Hương bị vắt kiệt máu trong kén thủy tinh hiện lên rách nát trong ký ức. Sự căm hận bùng lên như ngọn lửa hoang, nhưng cơ thể rách nát của anh không thể phản kháng. Anh chỉ là một dị nhân cấp F phế thải, yếu ớt và bất lực.
Nhưng chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi nhịp tim của Nam đột ngột rơi rụng xuống mức mười lăm nhịp mỗi phút, một sự biến đổi âm thầm diễn ra sâu trong tủy xương của anh. Dòng máu tàn khuyết vốn bị coi là lỗi sinh học bắt đầu nghịch chuyển dòng chảy. Bản năng sinh tồn cực hạn đã phá vỡ xiềng xích di truyền, kích hoạt năng lực Sợi Chỉ Sinh Mệnh nguyên bản ẩn giấu sâu nhất trong huyết quản.
Nam cảm nhận được thùy não của mình như bị xé đôi. Ở đầu ngón tay phải, dưới lớp biểu bì rách nát do bỏng điện, những sợi tơ máu siêu mỏng màu đỏ rực bắt đầu ngưng tụ. Chúng không phải là máu thông thường, mà là những xúc tu thần kinh sinh học phát quang dịu nhẹ, mang theo sóng não khống chế cực mạnh.
Phải bình tĩnh. Nam tự nhủ trong bóng tối của tâm trí. Nếu phóng tơ trực tiếp vào Lý Văn Sâm lúc này, chiếc Roi điện sinh học cách điện của gã sẽ lập tức đánh chặn và thiêu rụi tơ máu của anh. Anh cần một đòn bẩy, một con rối trung gian.
Nam chủ động buông lỏng cơ thể, dùng kỹ thuật hạ nhịp thở xuống mức tối thiểu, mô phỏng trạng thái chết lâm sàng. Tiếng bíp kéo dài của máy quét sinh học vang lên đơn điệu.
"Ủa? Chết rồi à?" Lâm Gia Bảo nhíu mày, tiến lại gần một bước, ghé mắt nhìn vào gương mặt không còn huyết sắc của Nam. "Yếu đuối thật đấy, mới ba roi đã tắt thở."
Lý Văn Sâm tặc lưỡi tiếc rẻ, hạ chiếc roi điện xuống và với tay lấy ống tiêm áp lực cao trên khay dụng cụ y tế: "Để tôi rút nốt tủy xương của nó trước khi tế bào hoại tử hoàn toàn."
Khi Sâm bước lại gần, sự tập trung của gã và Bảo hoàn toàn đặt vào cơ thể bất động của Nam. Đó chính là kẽ hở duy nhất.
Cách chiếc ghế tra tấn ba mét, Lính gác ngục A-09 đứng im lìm như một pho tượng sắt, tay ôm khẩu súng trường quân dụng tiêu chuẩn. Do sự chủ quan của một phòng tra tấn khép kín, gã lính gác hơi nới lỏng khóa cổ giáp bọc thép, lộ ra một khoảng da thịt nhỏ ngay sau gáy—nơi cột sống cổ kết nối với thùy chẩm.
Bộc phát!
Từ đầu ngón tay phải của Nam, một sợi chỉ đỏ rực siêu mảnh bắn ra không tiếng động. Sợi tơ máu lướt nhanh trong không khí ẩm ướt, xuyên phá chính xác vào khoảng hở sau gáy của Lính gác ngục A-09.
Phập!
Tơ máu cắm sâu vào cột sống của gã lính gác, lập tức phân nhánh thành hàng vạn vi mạch sinh học bám chặt vào hệ thần kinh vận động ngoại biên. Sóng não của Nam dội thẳng qua liên kết tơ máu, đè bẹp hoàn toàn ý thức tự chủ của A-09.
Cơn đau phản hồi từ việc khống chế con rối đầu tiên dội ngược về não bộ khiến Nam suýt nữa thét lên. Thái dương anh nổi đầy gân xanh phát quang đỏ nhạt, mồ hôi lạnh tuôn rơi như tắm. Nhưng anh phải nhịn, anh phải giữ chặt liên kết này.
Cử động đi!
Dưới sự điều khiển cưỡng bức của Nam, đôi mắt của Lính gác ngục A-09 trợn ngược lên, lộ rõ những tia máu đỏ rực rỉ ra từ khóe mắt. Gã di chuyển cứng nhắc nhưng chuẩn xác, nâng khẩu súng trường lên và nhắm thẳng vào bảng điều khiển năng lượng của phòng tra tấn.
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng súng chát chúa vang lên xé toác sự im lặng của ngục tối. Bảng điều khiển nổ tung trong những tia lửa điện xanh loét. Ánh sáng đèn huỳnh quang tắt phụt, toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn lại ánh sáng đỏ cảnh báo khẩn cấp từ hệ thống nguồn phụ và sự phát quang yếu ớt từ các sợi tơ máu của Nam.
"Cái quái gì thế?! A-09, mày điên rồi à?!" Lâm Gia Bảo hoảng hốt hét lên, lùi lại phía sau, tay sờ vào khẩu súng lục Huyết Châm bên hông.
Lý Văn Sâm phản xạ cực nhanh của một cai ngục kỳ cựu. Gã vung chiếc Roi điện sinh học quất mạnh về phía bóng tối nơi tiếng súng vừa phát ra. Luồng điện từ chiếc roi soi sáng một khoảng không, nhưng gã lính gác A-09 dưới sự điều khiển của Nam đã lao lên trước, dùng thân hình bọc thép bọc gai xương của mình chắn đứng đòn quất điện, đồng thời nổ súng đánh lạc hướng Sâm.
Đây là cơ hội duy nhất của Nam.
Anh tự phong bế hệ cảm giác thần kinh của bản thân bằng cách cắt đứt tạm thời các đầu dây thần kinh truyền dẫn đau đớn lên não. Bỏ qua vết bỏng điện rách nát trên tay phải và lồng ngực rạn xương, Nam gầm lên một tiếng xé lòng, dùng toàn lực giật mạnh hai cánh tay ra khỏi vòng kẹp từ trường đã bị mất điện của ghế tra tấn. Những mảng da cổ tay bị xé rách, máu tươi tuôn chảy bám chặt vào các khớp khóa rỉ sét, nhưng anh đã tự do.
Nam lao tới như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Sợi xích sắt nặng nề dùng để khóa chân ghế tra tấn được anh giật phăng ra, quấn chặt vào hai bàn tay rỉ máu.
Lý Văn Sâm vừa đánh vỡ súng của A-09 và nhận ra gã lính gác đang bị khống chế bằng tơ máu. Gã quay đầu lại, con mắt độc nhất co rụt khi nhìn thấy Nam đang lao đến trong ánh sáng đỏ mờ ảo của đèn báo động:
"Mày... Huyết mạch tàn khuyết làm sao có thể khống chế rối máu?!"
Sâm chưa kịp vung roi thì Nam đã áp sát. Sợi xích sắt quấn quanh tay Nam siết mạnh vào cổ họng của Sâm từ phía sau. Nam dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sự căm hận tích lũy suốt những năm tháng bị giam cầm vào đôi tay gầy guộc.
Rắc!
Tiếng xương cổ gãy giòn vang lên lạnh lẽo. Đôi mắt chột của Lý Văn Sâm trợn trừng, chiếc Roi điện sinh học rơi khỏi tay gã, lách tách vài tia điện cuối cùng rồi tắt ngấm. Thân hình gã phó cai ngục tàn bạo đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.
Nam quỳ rạp xuống bên cạnh xác Sâm, thở hồng hộc. Cơn đau từ việc tự phong bế thần kinh bắt đầu hết tác dụng, dội ngược những cơn co thắt màng não dữ dội khiến anh suýt ngất xỉu. Nhưng anh không được phép dừng lại.
Phía trước gã, Lâm Gia Bảo đang run rẩy lùi sát vào góc tường thép. Đôi mắt gã giám sát kiêu ngạo giờ đây ngập tràn sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy Nam—kẻ phế thải mang dòng máu tàn khuyết—vừa tự tay kết liễu phó cai ngục mạnh mẽ nhất của ngục tối.
"Mày... mày không được qua đây! Tao là người của gia tộc! Tao sẽ ra lệnh cho đặc nhiệm băm vằm mày ra thành trăm mảnh!" Bảo hét lên điên cuồng, rút khẩu súng Huyết Châm ra nhắm thẳng vào đầu Nam.
Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm phát quang đỏ rực dưới ánh đèn cảnh báo đỏ. Gương mặt anh lạnh lùng không một chút hơi ấm nhân tính. Từ năm đầu ngón tay phải rách nát của anh, năm sợi chỉ sinh mệnh đỏ rực phóng ra xé gió.
Phập! Phập!
Năm sợi tơ máu xuyên thấu da thịt, găm chặt vào hai khớp vai của Lâm Gia Bảo. Nam giật mạnh tay phải ngược chiều.
Xoẹt!
Tiếng da thịt rách toác và tiếng hét thảm khốc của Lâm Gia Bảo vang dội khắp căn phòng tra tấn. Hai cánh tay của gã bị tơ máu siết chặt, đứt lìa khỏi khớp bả vai, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ bức tường rỉ sét. Khẩu súng Huyết Châm rơi xuống đất, bơi trong vũng máu nóng.
Bảo ngã quỵ xuống đất, co giật điên cuồng trong đau đớn tột cùng, hai cùi chỏ rách nát liên tục va đập vào vách tường thép. Trong cơn hoảng loạn giãy giụa, lưng gã đập mạnh vào nút bấm màu đỏ khẩn cấp của hệ thống an ninh ngục tối ẩn sau lớp kính bảo vệ đã bị vỡ.
Húuuu! Húuuu!
Tiếng còi báo động đỏ toàn diện rú lên chói tai dọc theo các hành lang ngục tối Huyết Mạch. Ánh sáng đỏ phát quang từ năng lực đối lập với sự lạnh lẽo của kim loại công nghệ bùng lên dữ dội. Hệ thống súng tự động ngoài hành lang bắt đầu kích hoạt cơ chế khóa mục tiêu.
Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu xé rách màng não do phản hồi quá tải sóng não. Anh cúi xuống nhặt chiếc Roi điện sinh học của Lý Văn Sâm dắt vào thắt lưng, rồi lao mình ra khỏi cửa phòng tra tấn, hướng thẳng về phía lối thoát duy nhất dẫn ra cơn mưa axit lạnh lẽo của khu ổ chuột Quận 9 bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!