Nhạc nềnCyber_Noir

Lá Chắn Chống Trời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu khí quyển mỏng manh của vệ tinh rác Asteroid-X9 không còn rít lên nữa, nó đang gầm rú. Tiếng rít xé gió rợn người kéo dài từ tầng bình lưu bị ion hóa xuống tận những thung lũng đá basalt rỉ sét. Trên cao kia, vòm trời tối tăm hằng ngày của vành đai rác đã bị xóa sổ hoàn toàn bởi một sắc cam rực cháy, nóng bỏng và tàn nhẫn như một miệng lò nung khổng lồ vừa mở nắp. Trạm phát viba Thần Mặt Trời từ quỹ đạo cao của Liên minh Helios đang dội xuống những luồng năng lượng viba cực đại, biến toàn bộ không gian xung quanh tiểu hành tinh thành một cái bẫy nhiệt khổng lồ.


Nguyễn Anh, trong thân xác Bản thể B, lao đi giữa những cơn gió cát nóng rực. Đôi chân anh bước những bước nặng nề, tiếng khớp cơ khí của bộ Khung xương trợ lực rỉ sét Hắc Thiết gắn ngoài cột sống rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc vì thiếu dầu và bị cát bụi mỏ bám chặt. Tay phải anh ôm khít chiếc hộp bọc chì bảo vệ kiên cố chứa 12 ống huyết thanh Calypso-9 nguyên chất vừa đoạt được từ phế tích Genesis. Mỗi bước chạy là một cực hình vật lý. Cột sống của anh nóng bỏng như có một thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào da thịt. Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) của anh đang dao động ở mức 35%, và nhịp tim của cả hai bản thể đang đập dồn dập đồng điệu ở mức 130 nhịp/phút.


Khi Nguyễn Anh vượt qua ranh giới rìa khu mỏ, cảnh tượng tại khu ổ chuột Vách Đá hiện ra trước mắt anh như một bức tranh địa ngục. Những chiếc thùng container rỉ sét xếp chồng lên nhau bên mép vực sâu – nơi trú ẩn của hàng vạn thường dân tị nạn – bắt đầu biến dạng dưới nhiệt độ ngoài trời đã vọt lên gần 50 độ C. Lớp sơn chống tĩnh điện cũ kỹ trên vỏ thép container sủi bọt, bốc lên những làn khói đen khét lẹt. Tiếng khóc thét của trẻ em mồ côi vang lên xé lòng từ những khe hẹp tối tăm. Bé An, em gái nuôi của anh, đang co rúm người lại trong góc một chiếc container rách nát, tiếng ho lao cơ học của cô bé dồn dập và nặng nề hơn do bầu không khí sặc sụa bụi quặng Aether-X thô bị nung nóng.


"Anh Anh!" Bé An khàn giọng gọi khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn, khập khiễng của Nguyễn Anh lao đến. Cô bé cố gượng dậy nhưng cơn ho dữ dội lại kéo cô ngã sụp xuống sàn thép nóng bỏng.


Nguyễn Anh không nói lời nào, anh nhanh chóng đặt chiếc hộp bọc chì chứa huyết thanh vào một kẽ đá sâu, mát lạnh dưới chân container của An – nơi duy nhất chưa bị luồng nhiệt viba chiếu trực tiếp. "An, ở yên đây. Đừng ra ngoài, tuyệt đối không được ra ngoài!" Anh thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước, rồi quay người lao thẳng về phía trung tâm khu ổ chuột.


Tại bãi đất trống bám đầy dầu mỡ công nghiệp, Ba Đô – cựu kỹ sư năng lượng lượng tử bị đào thải – đang điên cuồng gạt những cần gạt cơ học trên một cỗ máy cồng kềnh. Đó là Máy phát lá chắn từ trường tạm thời, một thiết bị dã chiến được đấu nối thô sơ từ một máy phát điện cũ bọc quặng sắt rỉ sét xung quanh. Gương mặt gầy gò của lão bám đầy các vết bỏng từ trường phát quang màu xanh nhạt, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng xuống bộ râu xám xơ xác.


"Vô ích thôi, Nguyễn Anh!" Ba Đô gầm lên, giọng lão bị lấn át bởi tiếng o o chói tai phát ra từ cuộn cảm đồng của máy phát. "Tế bào năng lượng Helium-3 thông thường không đủ công suất để đẩy lùi chùm tia viba quân dụng kia! Chúng ta cần một nguồn xung lực mạnh gấp mười lần, nếu không, cuộn cảm này sẽ chập mạch và biến toàn bộ khu ổ chuột thành một cái lò thiêu trong vòng năm phút nữa!"


Lão vừa dứt lời, một loạt tia lửa điện màu cam bùng lên từ các mối nối dã chiến, khói xám bốc nghi ngút từ bảng điều khiển tự chế. Ba Đô cố gạt cần khởi động một lần nữa nhưng cỗ máy chỉ rùng mình rồi lịm tắt, vòm từ trường mỏng manh vừa nhen nhóm trên bầu trời lập tức tan vỡ như bong bóng xà phòng. Nhiệt độ xung quanh lại tăng vọt, không khí bắt đầu có vị mặn chát của kim loại bị nung chảy.


Trong đám đông thường dân đang hỗn loạn chạy trốn, Nguyễn Anh bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Lão Kính. Gã trùm buôn lậu thuốc giả đứng nép sau một vách container, hai tay ghì chặt chiếc áo khoác da sờn rách. Trên ngực chiếc áo khoác da đó, một lỗ thủng hoàn hảo bằng hạt đỗ bốc khói đen – vết sẹo do phát súng laser vô hình Glow-12 của B để lại từ tập trước – vẫn còn nguyên vẹn. Đôi mắt ti hí của Lão Kính không nhìn vào bầu trời đang bốc cháy, mà nhìn chằm chằm vào khẩu súng lục laser bẻ cong ánh sáng Glow-12 đang giắt hờ ở thắt lưng của Nguyễn Anh. Ánh mắt gã lóe lên sự tham lam tàn nhẫn và một âm mưu bán đứng nhen nhóm. Gã biết rõ thứ vũ khí quân dụng lấp lánh kia có giá trị thế nào đối với Đốc công Mã Tiến.


Nguyễn Anh phớt lờ Lão Kính. Tính mạng của hàng vạn con người tại khu ổ chuột Vách Đá đang ngàn cân treo sợi tóc. Anh nhìn vào bảng mạch đồng bị nung chảy của máy phát lá chắn, rồi nhìn xuống ngực mình, nơi chiếc Vòng cổ mảnh quặng Aether-X định mệnh – kỷ vật duy nhất của người anh rể quá cố Trần Hào – đang nằm dưới lớp áo dã chiến sờn rách. Mảnh quặng Aether-X nhỏ treo trên sợi dây da bắt đầu phát quang màu lam nhạt, rục rịch phản ứng với từ trường viba cường độ cao đang bao phủ không gian.


*Không thể dùng Helium-3 thông thường,* Nguyễn Anh suy nghĩ, các luồng tư duy trong đại não anh hoạt động với tốc độ thực thời khủng khiếp. *Mảnh quặng Aether-X này chứa mật độ năng lượng lượng tử tự nhiên cực cao. Nếu mình dùng cơ thể làm cầu nối dẫn điện, truyền trực tiếp dòng năng lượng lượng tử từ quặng vào cuộn cảm đồng của máy phát, mình có thể ép xung công suất lá chắn lên mức cực đại. Nhưng... tủy sống của mình sẽ bị thiêu rụi.*


Quy tắc bảo toàn động lượng lượng tử là một hằng số vật lý tàn khốc: mọi sự dịch chuyển năng lượng đột ngột giữa hai cơ thể hoặc qua hệ thần kinh đều tạo ra một phản lực nhiệt lượng tương đương ở cột sống. Nếu anh dẫn truyền dòng điện lượng tử thô từ quặng Aether-X bằng tay không, nhiệt độ cột sống của Bản thể B sẽ vượt quá 45 độ C trong vòng vài giây, gây liệt tủy vĩnh viễn hoặc cái chết lâm sàng ngay lập tức.


*Mình phải chuyển dịch chấn thương,* Nguyễn Anh đưa ra quyết định tối hậu. *Mình sẽ kích hoạt Kỹ thuật chuyển dịch chấn thương vật lý, dồn 40% nhiệt lượng tủy sống của B sang bả vai trái của Bản thể A tại Helios. A đang ở trong phòng chỉ huy Aegis-01, cơ thể của A khỏe mạnh hơn và được hỗ trợ bởi hệ thống tản nhiệt của mũ phi công lượng tử cải tiến. Đó là cách duy nhất để cả hai bản thể cùng sống sót.*


"Ba Đô! Tránh ra!" Nguyễn Anh hét lớn.


Anh lao đến trước máy phát lá chắn, tay trái bám chặt vào khung thép rỉ sét để giữ thăng bằng cho bộ khung xương trợ lực đang chập mạch. Bằng bàn tay phải trần trụi bám đầy bụi dầu, Nguyễn Anh giật phăng sợi dây chuyền trước ngực, áp mạnh mảnh quặng Aether-X phát quang màu lam thẳng vào lõi cuộn cảm đồng đang bốc khói của máy phát.


*Uỳnh!*


Một luồng xung kích lượng tử cực mạnh bùng lên ngay tại điểm tiếp xúc. Dòng năng lượng thô từ quặng Aether-X, xanh lam và rực rỡ, chạy dọc qua cánh tay phải của Nguyễn Anh, xuyên qua hệ thần kinh trung ương và lao thẳng vào cột sống của anh.


"Cảnh báo! Giới hạn băng thông chịu tải BLL vượt ngưỡng đỏ! Chỉ số mài mòn SWI tăng vọt: 38%... 42%... 45%! Nguy cơ sụp đổ hệ thần kinh trung ương!"


Dòng chữ ảo ảnh lượng tử màu đỏ tươi nhấp nháy điên cuồng trong võng mạc của cả hai bản thể. Toàn thân Bản thể B co giật dữ dội, những tiếng hét đau đớn nghẹn ứ nơi cổ họng Nguyễn Anh. Cảm giác như có một dòng axit nung sôi đang được tiêm trực tiếp vào tủy sống, thiêu rụi từng khớp thần kinh, từng tế bào vận động dọc theo cột sống của anh. Hơi nước bốc lên nghi ngút từ bộ tản nhiệt gáy tự chế, tiếng xì xì lớn vang lên bất lực khi hệ thống làm mát dã chiến hoàn toàn bị quá tải.


*Chuyển dịch... ngay lập tức!* Nguyễn Anh gầm lên trong tiềm thức.


Anh bóp cò thần kinh, kích hoạt Chuyển dịch tổn thương cục bộ. Dòng năng lượng phản lực nhiệt lượng khổng lồ đang nung đốt cột sống của B đột ngột bị bẻ cong, truyền qua kẽ nứt lượng tử không-thời gian vô hình, lao thẳng về phía đầu kia thiên hà.


Tại phân khu hành chính Vành Trong của Helios, bên trong phòng chỉ huy lấp lánh ánh sáng trắng vô trùng của chiến hạm Aegis-01, Đại úy Nguyễn Anh (Bản thể A) đang đứng thẳng trước bảng điều khiển mô phỏng bay, cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh lâm sàng hằng ngày. Bất chợt, toàn thân anh khựng lại.


Mắt trái của Bản thể A trợn trừng, những tia máu đỏ rực bùng lên trong võng mạc, vệt máu lượng tử có ánh kim lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt, thấm đẫm vào lớp kính lọc ánh sáng thông minh. Dưới lớp quân phục phi công màu trắng vô trùng, bả vai trái của A đột ngột bốc khói nghi ngút. Một vết bỏng nhiệt lượng độ 2, phát ra ánh sáng lam nhạt dị thường, rách toạc da thịt và lan rộng dọc theo bả vai anh. Cơn đau tàn khốc xuyên thiên hà khiến Bản thể A đổ gục xuống sàn kim loại của phòng chỉ huy, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang bốc khói trước sự kinh hoàng của các sĩ quan trực ban lân cận.


Cùng lúc đó, tại khu ổ chuột Vách Đá của Asteroid-X9, dòng điện lượng tử thô sau khi được ổn định bởi cú chuyển dịch chấn thương đã truyền toàn bộ công suất vào Máy phát lá chắn từ trường tạm thời.


*Oong... Oong... Oong...*


Tiếng rít điện từ trầm hùng vang dội khắp không gian. Từ đỉnh cuộn cảm đồng bọc quặng sắt rỉ sét, một làn sóng năng lượng màu xanh lam rực rỡ bùng lên, lan tỏa với tốc độ ánh sáng, tạo thành một vòm lá chắn từ trường khổng lồ bao bọc toàn bộ khu ổ chuột Vách Đá.


*Xèo... xèo...*


Chùm tia viba quỹ đạo từ trạm Thần Mặt Trời va chạm dữ dội vào mặt ngoài của lá chắn từ trường, tạo ra những dải sét điện từ màu lam nhạt chạy dọc theo vòm năng lượng rồi tiêu tán vào không trung. Nhiệt độ bên trong khu ổ chuột lập tức giảm xuống rõ rệt, cứu sống hàng vạn thường dân tị nạn và những đứa trẻ mồ côi khỏi thảm họa bị nướng chín trong gang tấc.


Nhưng dưới đất, Bản thể B của Nguyễn Anh đã hoàn toàn kiệt sức. Cánh tay phải của anh bám đầy những vết bỏng điện màu đen, bộ khung xương trợ lực Hắc Thiết hoàn toàn bị chập mạch, đông cứng các khớp cơ khí khiến anh ngã quỵ xuống đất nện như một cỗ máy sập nguồn. Anh nằm bất động, tủy sống bị liệt tạm thời hoàn toàn, đôi mắt nhắm nghiền nhưng miệng vẫn mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy vòm lá chắn màu xanh lam vẫn đang kiên cường chống đỡ bầu trời rực lửa.


Từ trong bóng tối của container lân cận, Lão Kính lén lút bước ra, ánh mắt gã khóa chặt vào cơ thể vô phương tự vệ của Nguyễn Anh và khẩu súng lục laser Glow-12 lấp lánh dưới ánh sáng lam nhạt của lá chắn lượng tử tự chế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!