Cái Giá Của Sự Chia Đôi
Bóng tối bên trong kén ngủ bọc chì không mang lại sự yên bình. Nó giống như một chiếc quan tài bằng kim loại nặng nề, giam hãm một nửa linh hồn của Nguyễn Anh trong khi nửa kia vừa trải qua cuộc tra tấn tinh thần tàn khốc dưới máy quét của Lê Hùng ở Vành Trong.
Khi nắp kén bằng chì dày rỉ sét của Hầm ngầm số 7 rít lên một tiếng cơ học nặng nề rồi mở ra, Bản thể B của Nguyễn Anh không thể ngồi dậy. Anh nằm đó, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới bầu không khí đặc quánh mùi dầu mỡ và bụi quặng. Một cơn sốt tàn khốc đang thiêu đốt dọc cột sống của anh. Đó không phải là cơn sốt sinh học thông thường do vi khuẩn gây ra, mà là Phản lực nhiệt lượng tủy sống – cái giá tàn khốc của việc dịch chuyển năng lượng lượng tử đột ngột giữa hai cơ thể để bẻ gãy cuộc quét sóng não của Helios.
"Giao thức... giải phóng áp lực nhiệt gáy..." B khàn giọng thì thầm vào khoảng không tối tăm.
Anh đưa bàn tay run rẩy ra sau gáy, mò mẫm tìm nút kích hoạt thủ công của bộ tản nhiệt tủy sống gắn ngoài. Thiết bị này, được ông Tư Cơ Khí lắp ráp dã chiến từ phế liệu máy xúc mỏ, khẽ rung lên. Nhưng thay vì một luồng hơi nước mát lạnh giải nhiệt, thiết bị chỉ phát ra một tiếng xì xì yếu ớt rồi lịm tắt. Bụi quặng siêu dẫn Aether-X thô từ các mỏ khai khoáng lân cận đã bám đầy vào các khe hở, bít kín lỗ xả áp và làm kẹt hoàn toàn cánh quạt tản nhiệt chất lỏng.
Cơn bỏng rát dọc cột sống lập tức bùng lên mạnh mẽ hơn. Nguyễn Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Ở đầu kia thiên hà, Bản thể A đang nằm trên giường bệnh của Helios cũng khẽ co giật bả vai trái, một vệt bầm tím nhạt bắt đầu hiện rõ trên làn da vô trùng. Sự đồng bộ thể xác lâm thời đang kéo cả hai bản thể vào một vòng xoáy hủy diệt sinh học.
Bản thể B dùng hai tay bám chặt vào thành kén ngủ, dồn hết sức lực kéo nửa thân dưới hoàn toàn tê liệt ra ngoài. Anh ngã sụp xuống sàn đất nện lạnh lẽo của hầm ngầm, cát bụi rỉ sét bám đầy vào bộ quần áo dã chiến rách rưới. Để di chuyển, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lết về phía góc hầm, nơi chiếc Khung xương trợ lực cơ khí rỉ sét Hắc Thiết đang treo lơ lửng trên giá đỡ bằng thép.
Phải mất gần mười phút vật lộn trong đau đớn, Nguyễn Anh mới có thể tự khóa các vòng đai kim loại của bộ khung xương vào cột sống và các chi của mình. Khi anh gạt công tắc cơ học ở thắt lưng, tiếng bơm thủy lực dã chiến rít lên chói tai. Những thanh thép rỉ sét ép chặt vào da thịt, truyền các xung lực cơ học cưỡng bách khớp gối và cột sống của anh phải đứng thẳng dậy. Tiếng lạch cạch của xích sắt và piston thiếu dầu vang lên khô khốc trong không gian hẹp.
Từ góc tối của căn hầm container, một tiếng ho khan, kéo dài và nặng nề vang lên.
Nguyễn Anh quay đầu lại. Bé An đang ngồi co ro trên chiếc nệm rách xếp chồng từ các bao tải chứa quặng cũ. Cô bé mười tuổi gầy gò, làn da sạm đen vì thiếu ánh sáng mặt trời, đang dùng cả hai tay ôm chặt lấy ngực. Đôi mắt đen lánh, to tròn của em tương phản gay gắt với bộ quần áo dã chiến rộng thùng thình chắp vá đầy vết dầu xám.
"Anh Anh..." An khàn giọng gọi, cố gắng nén một cơn ho khác bằng cách áp chặt chiếc mặt nạ tự chế làm từ bông lọc khí thải cũ vào mũi. "Anh lại bị sốt lượng tử nữa à?"
"Anh không sao, An," Nguyễn Anh cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy bởi lực ép của khung xương trợ lực. "Cơn ho của em... lại nặng hơn rồi."
An lắc đầu, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt chiếc tua-vít đa năng tự chế – kỷ vật duy nhất em luôn mang theo. "Em vừa nhặt được mấy vi mạch lọc khí ở bãi rác phía Nam. Nếu em làm sạch chúng, chúng ta có thể đổi lấy nước sạch. Anh không cần lo cho em đâu."
Nhìn những vệt đờm xám xịt bám trên chiếc khẩu trang tự chế của An, trái tim Nguyễn Anh thắt lại. Bụi quặng Aether-X thô rò rỉ từ các chuyến tàu vận tải của Đốc công Mã Tiến đang tàn phá phổi của đứa trẻ mồ côi này hằng ngày. Nếu không có chất ổn định thần kinh Calypso-9 để tái tạo các khớp thần kinh bị tổn thương của chính mình, và nếu không có thuốc kháng sinh sạch cho An, cả hai anh em sẽ không thể sống sót qua mùa bão từ năm nay.
Một tiếng gõ nhịp ba ngắn, hai dài vang lên từ phía cửa sập rỉ sét của hầm ngầm. Đó là mật hiệu của Bác sĩ Sâm.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn halogen ngoài hành lang rọi vào, kéo theo dáng người gầy gò, hơi khom của cựu bác sĩ quân y giải ngũ. Sâm đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển bám đầy vết ố, mặc chiếc áo khoác bác sĩ sờn rách bám vệt hóa chất màu vàng. Ông bước vào, đặt chiếc hộp cứu thương cũ kỹ xuống bàn chỉnh cơ khí rồi liếc nhìn bộ khung xương rỉ sét đang chống đỡ cơ thể Nguyễn Anh.
"Cậu vẫn chưa chết à, phi công?" Sâm cằn nhằn theo thói quen, nhưng đôi tay gầy guộc của ông đã nhanh chóng lôi ra bộ kim châm cứu bằng hợp kim dẫn điện. "Nằm sấp xuống bàn. Mau lên, trước khi từ trường của bộ khung xương này làm vỡ hoàn toàn các bao tủy sống của cậu."
Nguyễn Anh bám vào mép bàn gỗ, từ từ hạ cơ thể xuống. Sâm dùng kéo cắt nhẹ lớp áo dã chiến sau gáy của B. Dưới ánh đèn pin cầm tay, vùng da dọc cột sống của Nguyễn Anh không còn màu hồng hào của sinh học thông thường. Nó đang phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lam nhạt, lập lòe và mờ ảo như những đốm lân quang dưới đáy biển sâu. Đó là năng lượng lượng tử tự do đang rò rỉ trực tiếp từ các khớp thần kinh bị quá tải.
Sâm thở dài, cắm những cây kim hợp kim vào các huyệt đạo xung quanh đốt sống cổ của B để dẫn lưu dòng điện lượng tử dư thừa ra ngoài. "Cậu đã nằm trong kén chì quá giới hạn cho phép hằng đêm hòng trốn tránh cuộc quét não của Helios. Tủy sống của cậu đang bị vôi hóa với tốc độ nhanh gấp năm lần người bình thường. Nếu cậu cứ tiếp tục dùng Chất ổn định thần kinh Calypso-9 pha tạp từ chợ đen, cậu sẽ bị liệt hoàn toàn nửa thân dưới trước khi kịp nhìn thấy hòa bình của hệ sao này."
"Tôi không có nguồn cung nguyên chất, bác sĩ," Nguyễn Anh nghiến răng chịu đựng luồng điện từ chạy dọc các cây kim. "Thục Quyên bị giám sát chặt chẽ ở Vành Trong. Tôi bắt buộc phải dùng thuốc thô để duy trì liên kết song trùng."
"Vậy thì cậu đang tự sát," Sâm lạnh lùng nói, quay sang kiểm tra nhịp thở của bé An. Ông đặt ống nghe lên ngực cô bé, lắng nghe tiếng rít rỗ của phế quản rồi quay lại nhìn B, đôi mắt sau tròng kính tròn đầy vẻ khắc khổ. "Phổi của con bé đã bị xơ hóa nhẹ do bụi quặng. Lão Kính ở chợ đen Cầu Sắt vừa nhập về một lô Calypso-9 pha tạp mới từ các thùng rác y tế của Helios. Nó có chứa một lượng nhỏ kháng sinh phổ rộng có thể cắt cơn ho của An, nhưng lão đòi giá cắt cổ. 50 khối hợp kim Titan-Graphene."
"50 khối?" Nguyễn Anh siết chặt nắm tay. "Đó là lượng kim loại đủ để gia cố vỏ của cả một tàu vận tải hạng trung. Lão Kính đang muốn vắt kiệt máu của chúng ta."
"Lão biết cậu đang suy kiệt thần kinh, và lão biết con bé sắp không thở được nữa," Sâm thu hồi các cây kim châm cứu, thở dài. "Ở Vành Ngoài này, lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ đầu tiên bị người ta ném vào lò nung quặng."
Nguyễn Anh gượng dậy, tiếng khớp cơ khí của bộ giáp Hắc Thiết rít lên một tiếng dài đầy đau đớn. Anh nhìn bé An đang co ro trong góc hầm, rồi nhìn chiếc tua-vít tự chế có khắc tên em bằng laser thô. Anh không thể đứng nhìn đứa em gái nuôi này chết dần chết mòn trong bóng tối rỉ sét của Asteroid-X9.
"Đi thôi, bác sĩ," B nói, giọng lạnh lùng như những phiến băng lượng tử biên giới. "Chúng ta đi gặp Lão Kính."
***
Chợ đen Cầu Sắt nằm sâu dưới các vách đá rỉ sét của Asteroid-X9, là một mê cung khổng lồ được dựng lên từ xác của những phi thuyền thế hệ đầu tiên và các thùng container phế thải xếp chồng lên nhau. Không khí ở đây sặc sụa mùi cồn tổng hợp, dầu thủy lực rò rỉ và hơi ẩm mốc của những đường ống dẫn nước lọc thô bám đầy rêu biến dị.
Nguyễn Anh lết từng bước chân nặng nề, tiếng lạch cạch của khung xương trợ lực Hắc Thiết bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào náo nhiệt của những kẻ buôn lậu, thợ mỏ và dân tị nạn đang tranh giành từng giọt nước sạch lọc thô. Sâm đi sát cạnh anh, tay xách chiếc hộp cứu thương cũ kỹ như một lá chắn bảo vệ ngầm.
Họ dừng lại trước một cửa hiệu tồi tàn được lợp bằng các tấm thép bảo hộ dày bám đầy bụi dầu mỡ. Trên tấm biển hiệu sứt mẻ viết bằng sơn phản quang màu cam: "Dược Phẩm Lão Kính".
Bên trong cửa hiệu, Lão Kính đang ngồi sau một tấm lưới thép bảo vệ kiên cố. Lão có dáng người thấp bé gầy gò, cặp kính gọng tròn dày cộm bám đầy vết ố vàng, mặc chiếc áo khoác da sờn rách bám vết hóa chất màu vàng. Đôi mắt lão lanh lợi như mắt chuột quét qua bộ khung xương trợ lực của Nguyễn Anh rồi dừng lại với một nụ cười đầy xảo quyệt.
"A, Đại úy du kích của chúng ta," Kính cất giọng khàn đặc, gõ gõ những ngón tay khẳng khiu lên mặt bàn kim loại. "Nhìn bộ dạng này... chắc hẳn cơn sốt lượng tử lại ghé thăm cậu hằng đêm rồi nhỉ?"
"Tôi cần một ống Calypso-9 pha tạp," Bản thể B nói thẳng, giọng không một chút cảm xúc. "Và thuốc kháng sinh cho bé An."
Lão Kính từ từ lôi từ dưới hộc bàn lên một ống nghiệm thủy tinh nhỏ chứa dịch lỏng màu lam nhạt hơi đục. Lão đặt nó lên mặt bàn, nhưng không đẩy qua khe lưới thép.
"Calypso-9 pha tạp thế hệ mới, có tích hợp chất ức chế miễn dịch và kháng sinh phổ rộng," Kính híp mắt cười. "Giá vẫn như cũ cho người quen. 50 khối hợp kim Titan-Graphene cường lực. Không mặc cả, không trả góp."
"Lão Kính, lão thừa biết chúng tôi không thể kiếm đâu ra ngần ấy hợp kim trong vòng một ngày," Bác sĩ Sâm bước lên một bước, giọng đầy phẫn nộ. "Mỏ quặng phía Nam vừa bị Mã Tiến phong tỏa để tăng sản lượng vận tải lậu cho Helios. Công nhân mỏ còn không có đủ sắt rỉ để dựng nhà, lấy đâu ra Titan-Graphene cho lão?"
"Đó là việc của các người, không phải việc của tôi," Lão Kính nhún vai, thu ngón tay lại chuẩn bị cất ống thuốc đi. "Không có kim loại thì không có thuốc. Cậu du kích này có thể chịu đựng được thêm vài đêm sốt tủy, nhưng con bé An mồ côi kia... tôi e là lá phổi của nó sẽ chuyển sang màu xám xịt của quặng thô trước khi bão từ kết thúc đấy."
Nguyễn Anh cảm nhận được một luồng điện rát bỏng chạy dọc sống lưng. Cơn phẫn nộ từ bản thể B suýt chút nữa đã phá vỡ sự tập trung thần kinh của bản thể A đang nằm nghỉ ở Vành Trong. Anh biết, nếu anh nổ súng tàn sát tại khu chợ đen này, tiếng vang của vũ khí công nghệ cao sẽ lập tức thu hút sự chú ý của lực lượng an ninh mỏ của Mã Tiến, và danh tính phi công Helios của anh sẽ bị vạch trần.
Nhưng anh không thể lùi bước.
Bàn tay phải của Bản thể B từ từ trượt vào trong lớp áo khoác dã chiến sờn rách, bám chặt vào báng súng của khẩu súng lục laser bẻ cong ánh sáng Glow-12. Đây là thứ vũ khí quân dụng tối tân của Helios mà anh đã lén mang về từ Vành Trong, hoàn toàn vô hình và không để lại vệt sáng hay tiếng động khi khai hỏa trong môi trường vô trùng.
Nguyễn Anh không rút súng ra ngoài. Anh giữ nguyên khẩu súng dưới lớp vải áo khoác, hướng họng súng thẳng qua khe lưới thép, nhắm thẳng vào ngực trái của Lão Kính. Anh kích hoạt tần số laser ở mức tối thiểu – mức chỉ đủ để tạo ra một xung nhiệt lượng cực nhỏ nhưng có độ chính xác vi mô tuyệt đối.
*Xèo.*
Một tiếng rít vô cùng nhỏ, gần như không thể nghe thấy bằng tai thường, vang lên. Lão Kính đột ngột khựng lại. Gương mặt lão xám ngoét đi khi cảm thấy một luồng nhiệt lượng cực mạnh, sắc lẹm như một mũi kim nung đỏ, găm thẳng vào cổ áo khoác da của mình, ngay sát xương đòn bên trái.
Lão cúi xuống nhìn. Trên lớp da áo khoác dày cộm xuất hiện một lỗ thủng nhỏ hoàn hảo bằng hạt đỗ, mép lỗ thủng bốc lên một vệt khói mỏng màu đen và tỏa ra mùi khét lẹt của da cháy. Không có vệt sáng, không có tiếng nổ, nhưng uy lực của phát bắn laser vô hình đã chứng minh một sự thật tàn khốc: kẻ đứng trước mặt lão sở hữu loại vũ khí hủy diệt cấp tập đoàn mà ngay cả quân đội tuần tra Helios cũng thèm khát.
"Tôi có thể bốc hơi trái tim của lão trước khi đám đàn em ngoài kia kịp nhận ra tay tôi đang cử động," Bản thể B thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lẽo đến mức khiến Lão Kính rùng mình. "Đẩy ống thuốc qua đây. Ngay lập tức."
Lão Kính nuốt nước bọt khan, đôi mắt sau cặp kính tròn dại đi vì sợ hãi. Lão hiểu rằng mình vừa chạm vào một con quái vật lượng tử thực sự ẩn dưới lốt một tên du kích rách rưới. Bàn tay khẳng khiu của lão run rẩy đẩy ống Calypso-9 pha tạp và một lọ thuốc kháng sinh dạng viên qua khe lưới thép.
"Mười... mười khối hợp kim," Lão Kính lắp bắp, giọng run lên bần bật. "Tôi... tôi chỉ lấy mười khối thôi. Số còn lại cậu có thể nợ..."
"Mười khối hợp kim sẽ được gửi đến kho của lão trước khi bão mặt trời nhân tạo càn quét," Bác sĩ Sâm lạnh lùng giật lấy ống thuốc và lọ kháng sinh, nhanh chóng nhét vào hộp cứu thương. "Và nếu tôi phát hiện ra lọ thuốc này có pha tạp chất độc hại vượt ngưỡng cho phép, cây kim châm cứu tiếp theo của tôi sẽ cắm thẳng vào động mạch cổ của lão đấy, Kính."
Nguyễn Anh từ từ buông báng súng Glow-12 dưới lớp áo khoác, xoay người lết từng bước chân khập khiễng ra khỏi cửa hiệu. Khung xương trợ lực Hắc Thiết rít lên những tiếng cơ học dài như tiếng thở dài bất lực của chính anh.
Lão Kính nhìn theo bóng lưng gầy gò của Nguyễn Anh biến mất vào đám đông rỉ sét của chợ đen. Đôi mắt chuột của lão dần mất đi vẻ sợ hãi, thay vào đó là một tia sáng tàn nhẫn và tham lam tột độ. Lão đưa ngón tay khẳng khiu chạm vào lỗ thủng cháy sém trên ngực áo khoác da, thầm nghĩ:
*Vũ khí laser bẻ cong ánh sáng... Thứ công nghệ tối tân đó chỉ có thể xuất phát từ các phi đội tiêm kích Vành Trong. Tên du kích này chắc chắn là một gián điệp cấp cao của Helios trốn chạy. Nếu mình báo tin này cho tay sai của Đốc công Mã Tiến, phần thưởng bằng quặng tinh chế sẽ đủ để mình rời khỏi cái vệ tinh rác rưởi này mãi mãi.*
***
Trở về hầm ngầm số 7, không khí bên trong càng trở nên ngột ngạt khi bão điện từ ngoài kia bắt đầu gầm rú, tạo ra những tiếng rít u u dọc theo các vách container thép.
Bác sĩ Sâm nhanh chóng chuẩn bị xi-lanh y tế dã chiến. Ông lôi ống Calypso-9 pha tạp ra dưới ánh đèn halogen mờ nhạt, đưa lên mũi ngửi rồi dùng một mảnh giấy quỳ kiểm tra nồng độ hóa chất. Đột ngột, chân mày ông nhíu chặt lại, gương mặt khắc khổ hằn lên những nếp nhăn đầy phẫn nộ.
"Thằng khốn nạn Lão Kính!" Sâm chửi thề một tiếng khô khốc, ném mạnh mảnh giấy quỳ xuống bàn. "Nó đã pha loãng ống huyết thanh này với dung môi công nghiệp và chất độc thần kinh loại nhẹ Synapse-B để tống tiền cậu. Nếu cậu tiêm trực tiếp thứ này vào tủy sống, chất độc sẽ kìm hãm cơn sốt lượng tử trong vài giờ, nhưng nó sẽ đẩy nhanh quá trình vôi hóa cột sống của cậu lên gấp đôi! Cậu đang uống thuốc độc để giảm đau đấy, Nguyễn Anh!"
Nguyễn Anh nhìn ống thuốc màu lam nhạt hơi đục trên bàn. Anh cảm nhận được cơn đau bỏng rát dọc cột sống của Bản thể B đang ngày càng dữ dội, như thể có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm từng sợi dây thần kinh trung ương. Chỉ số mài mòn SWI trong bộ não anh đang dao động ở mức 30.5% – ngưỡng bắt đầu xuất hiện các ảo giác chấn động.
"Tôi không có lựa chọn, bác sĩ," B khàn giọng nói, tay bám chặt vào mép bàn để giữ thăng bằng cho bộ khung xương đang run rẩy. "Nếu tôi bị liệt tủy hoàn toàn đêm nay, tôi sẽ không thể điều khiển Bản thể A thực hiện chuyến bay tuần tra ngày mai. Lê Hùng sẽ lập tức phát hiện ra sự vắng mặt của tôi và phong tỏa Phân khu y tế. Thục Quyên sẽ bị liên lụy."
Sâm nhìn Nguyễn Anh, đôi mắt già nua hiện lên một nỗi buồn sâu sắc xen lẫn sự bất lực của một người thầy thuốc đứng trước cái giá tàn khốc của công nghệ lượng tử. Ông không cản anh nữa. Với đôi bàn tay run rẩy nhưng cực kỳ chuẩn xác, ông tiến hành lọc bớt tạp chất thô của ống thuốc qua bộ lọc thạch anh cũ kỹ của hộp cứu thương, rồi bảo B nằm sấp xuống.
"Cắn chặt cái này vào," Sâm đưa cho B một miếng đệm cao su mục nát.
Nguyễn Anh ngậm chặt miếng đệm. Khi mũi kim dài găm thẳng vào đốt sống cổ thứ ba của Bản thể B, một luồng điện rát bỏng tột cùng bùng lên trong đầu anh.
Cơn đau khiến Bản thể B co rúm người lại, các khớp cơ khí của khung xương Hắc Thiết rít lên chói tai dưới áp lực cơ bắp co quắp. Ở đầu kia thiên hà, Bản thể A đang nằm trên giường bệnh của Helios đột ngột trợn tròn mắt, hai tay bám chặt vào thành giường vô trùng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm bất chấp hệ thống điều hòa nhiệt độ thông minh của phòng bệnh.
*Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) hiện tại: 32%... Cảnh báo quá tải băng thông chịu tải BLL.*
Dòng dịch lỏng pha tạp chạy dọc tủy sống của B, hạ nhiệt độ cột sống của anh xuống một cách cưỡng bách. Cơn bỏng rát dịu đi, nhưng thay vào đó là một cảm giác tê liệt lạnh ngắt lan tỏa khắp nửa thân dưới. Nguyễn Anh biết, chất độc Synapse-B đang bắt đầu tàn phá các tế bào vận động của anh.
Sâm rút kim tiêm ra, thở dài mệt mỏi. Ông nhanh chóng nghiền nát vài viên kháng sinh sạch từ lọ thuốc của Lão Kính, hòa vào cốc nước lọc thô rồi mang đến cho bé An. Cô bé đón lấy cốc nước bằng đôi bàn tay run rẩy, uống cạn rồi ngoan ngoãn nằm xuống, chiếc mặt nạ lọc khí cũ vẫn áp chặt vào mũi. Tiếng ho của em dịu đi đôi chút, nhịp thở dần trở nên đều đặn dưới giấc ngủ mệt mỏi.
Sâm bước lại gần Nguyễn Anh, dùng thiết bị quét sóng não di động Neuro-Scan quét dọc cột sống của B. Trên màn hình hiển thị cũ kỹ, hình ảnh cột sống của anh hiện lên với những vệt sáng màu xanh lam nhạt phát quang, nhưng xung quanh các đốt sống cổ đã bắt đầu xuất hiện những mảng vôi hóa màu xám xịt.
Sâm tháo chiếc kính gọng tròn xuống, dùng vạt áo lau sạch những vệt mồ hôi bám trên tròng kính. Ông nhìn Nguyễn Anh, ánh mắt đầy sự cảnh báo tàn khốc của một người đã chứng kiến quá nhiều cái chết của các phi công thử nghiệm trong dự án Genesis năm xưa.
Bác sĩ Sâm kiểm tra cột sống phát quang màu xanh nhạt của B, thở dài cảnh báo rằng anh chỉ còn chưa đầy một tháng trước khi hệ thần kinh trung ương sụp đổ hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!