Máu Lượng Tử Trên Sàn Đấu
Tiếng đập cửa thô bạo rầm rầm dội vào tấm thép dày của Trung tâm mô phỏng bay Helios, kéo theo những tiếng rít chói tai từ hệ thống thủy lực bị cưỡng bức. Bên ngoài, giọng nói lạnh lùng của Thiếu tá an ninh quân đội Lê Hùng vang lên như một bản án tử hình treo lơ lửng: "Mở cửa ngay lập tức! An ninh quân đội thực hiện lệnh kiểm tra khẩn cấp!".
Trong buồng lái giả lập kín mít, mồ hôi lạnh của Đại úy cơ khí Hoàng Nam tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc cổ áo quân phục kỹ thuật Helios bẻ rộng bám đầy dầu mỡ xám. Gương mặt chữ điền của gã co rúm lại khi nhìn vào Nguyễn Anh – lúc này là Bản thể A – đang nằm bất động trên ghế phi công. Vai trái của Anh rách toạc một đường dài mười centimet, dòng máu lượng tử phát quang màu lam nhạt chứa đầy các hạt năng lượng tự do vẫn đang rỉ ra, tỏa ra thứ ánh sáng quỷ dị phản chiếu lên vòm kính buồng lái. Chỉ số mài mòn khớp thần kinh SWI hiển thị trên bảng điện tử đang nhấp nháy đỏ điên cuồng ở mức 54%.
Hoàng Nam biết mình chỉ có không đầy mười giây trước khi đặc vụ của Lê Hùng phá hủy chốt khóa cơ học. Gã không thể lau sạch vệt máu phát quang này bằng phương pháp thông thường; máy quét sinh học di động của Lê Hùng sẽ phát hiện ra phổ quang lượng tử của nó ngay lập tức.
"Mẹ kiếp, đành liều vậy!" Hoàng Nam rít qua kẽ răng.
Gã vớ lấy chiếc mỏ lết hợp kim titan siêu nhẹ từ bộ dụng cụ vạn năng, không chút do dự lao về phía bệ kỹ thuật phía sau buồng lái. Bằng một cú đập sấm sét dồn toàn bộ sức lực của một thợ máy chiến hạm kỳ cựu, Nam nện thẳng vào van áp suất của đường ống dẫn dung dịch làm mát tủy sống Neuro-Cool chuyên dụng.
*Xoảng! Rít...*
Đường ống đồng bị móp méo, áp suất nén cực cao lập tức giải phóng luồng dung dịch Neuro-Cool màu xanh lục đậm ra ngoài không khí. Gặp nhiệt độ phòng, chất lỏng hóa học bốc hơi ngay lập tức, tạo thành một màn sương mù hóa chất dày đặc, nồng nặc mùi mint hăng hắc và mùi cồn công nghiệp sắc lạnh. Luồng khói xanh lục nhanh chóng bao phủ toàn bộ phòng mô phỏng, che khuất mọi tầm nhìn và quan trọng hơn, mùi hóa chất cực mạnh của nó đã hoàn toàn lấp liếm mùi ozone kim loại đặc trưng của dòng máu lượng tử đang bốc khói.
*Uỳnh!*
Cánh cửa trượt cơ khí bị phá tung bằng mìn định hướng cỡ nhỏ. Khói xanh lục tràn ra ngoài hành lang như một con quái vật bị sổng chuồng. Lê Hùng bước vào đầu tiên, gương mặt xương xẩu sắc cạnh của hắn tối sầm lại dưới lớp kính bảo hộ của mũ an ninh màu đen bóng loáng. Theo sau hắn là hai đặc vụ vũ trang lăm lăm khẩu súng trường laser xung lực.
"Cái quái gì thế này?" Lê Hùng ho khan, tay phẩy mạnh luồng khói hắc hắc đang làm cay xè mắt kính. Hắn giơ cao chiếc máy đo sóng não di động Neuro-Scan, cố gắng định vị nguồn bức xạ lượng tử dị thường mà hệ thống giám sát vừa ghi nhận.
Hoàng Nam từ trong màn khói lảo đảo bước ra, mặt mũi lấm lem bụi đồng, giả vờ ho sặc sụa: "Báo cáo Thiếu tá! Sự cố đoản mạch hệ thống tản nhiệt viba từ buồng lái giả lập! Dung dịch Neuro-Cool đang rò rỉ ở áp suất cao! Đề nghị lùi lại, hóa chất này có độc tính kích ứng phổi cực mạnh!"
Lê Hùng không thèm nhìn Nam, đôi mắt sắc như dao cạo của hắn quét xuyên qua màn sương xanh lục, hướng thẳng về phía chiếc ghế phi công nơi Nguyễn Anh đang nằm bất động. "Tránh ra, thợ máy. Tôi cần quét sinh học trực tiếp đối với Đại úy Nguyễn Anh. Có báo cáo về việc sóng não của anh ta dao động vượt ngưỡng an toàn."
Hắn bước tới, nhấc máy quét Neuro-Scan định dí sát vào trán Nguyễn Anh. Nhưng ngay khi tia laser hồng ngoại của máy quét vừa chạm vào rìa buồng lái, màn hình hiển thị của nó lập tức nhảy số loạn xạ, rít lên những tiếng o o chói tai. Luồng sương mù dày đặc của Neuro-Cool – vốn là một chất lỏng dẫn từ cực tốt – đã làm nhiễu loạn hoàn toàn các cảm biến nhiệt và bức xạ của thiết bị cầm tay.
"Thiếu tá Lê Hùng! Ông đang làm cái trò hề gì thế này?"
Một giọng nói thanh lãnh, đầy uy quyền vang lên từ phía cửa. Nữ bác sĩ quân y Thục Quyên bước vào phòng, tà áo blouse trắng vô trùng của cô bay phần phật trong luồng gió tản nhiệt. Theo sau cô là hai robot y tế mini đang đẩy một chiếc băng ca cứu thương áp suất âm. Ánh mắt cô sáng lên vẻ thông minh sắc sảo ẩn sau chiếc kính bảo hộ y tế, gương mặt cô lạnh lùng lâm sàng nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán đáng sợ.
"Bác sĩ Quyên," Lê Hùng nheo mắt, giọng hắn trầm xuống đầy đe dọa. "Cục An ninh đang thi hành công vụ. Đại úy Nguyễn Anh bị tình nghi liên quan đến việc rò rỉ tần số lượng tử biên giới."
"Công vụ của các người là giết chết phi công xuất sắc nhất của phi đội Aegis ngay trong phòng mô phỏng sao?" Thục Quyên bước thẳng tới, dùng thân mình che chắn giữa Lê Hùng và Nguyễn Anh. Cô giật lấy chiếc máy quét Neuro-Scan từ tay hắn, ném mạnh xuống khay dụng cụ bằng thép tạo ra một tiếng *xoảng* chói tai. "Nhìn vào biểu đồ sinh học này đi! Anh ta đang bị sốc phản vệ lượng tử cấp độ nguy kịch do sự cố rò rỉ tản nhiệt viba! Áp suất thần kinh đang phá hủy các khớp não của anh ta! Nếu ông tiếp tục dùng cái máy quét bức xạ rẻ tiền đó dí vào đầu anh ta, đại não của anh ta sẽ bị nung chảy trong vòng ba phút nữa!"
Lê Hùng nheo mắt nhìn vết thương trên vai Nguyễn Anh đang được che giấu dưới một tấm bạt cách nhiệt. "Vết thương trên vai anh ta là gì?"
"Bỏng hóa chất độ hai do Neuro-Cool rò rỉ ở nhiệt độ cao!" Thục Quyên thét lên, giọng cô mang theo uy quyền tối cao của một bác sĩ quân y trưởng. "Nam! Giúp tôi chuyển anh ta lên băng ca! Nếu các người cản trở tôi cứu chữa cho phi công chiến lược của liên minh, tôi sẽ đích thân đệ trình hồ sơ lên Đại Hội Đồng Helios về hành vi giết người gián tiếp của Cục An ninh!"
Trước sự quyết liệt tột cùng của Thục Quyên và sự hỗn loạn của sương mù hóa chất, hai đặc vụ vũ trang của Lê Hùng thoáng do dự, lùi lại nửa bước. Lê Hùng siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến chặt dưới lớp mặt nạ. Hắn biết luật bảo vệ phi công của Helios cực kỳ nghiêm ngặt, và nếu Nguyễn Anh chết trong tay hắn lúc này mà không có bằng chứng vật lý rõ ràng, Đô đốc Phan Đăng sẽ lột lon hắn ngay lập tức.
"Được thôi, Bác sĩ Quyên," Lê Hùng cười lạnh, giọng nói rít qua kẽ răng. "Nhưng tôi sẽ cử đặc vụ giám sát phòng điều trị của anh ta 24/7. Đi!"
Trong lúc Lê Hùng quay lưng ra lệnh cho đặc vụ dọn đường, Thục Quyên nhanh tay rút từ trong túi áo ra một miếng gạc vô trùng bọc chì dày cộm. Cô phối hợp nhịp nhàng với Hoàng Nam, ép chặt miếng gạc lên bả vai trái đẫm máu của Nguyễn Anh trước khi đặt anh lên băng ca áp suất âm. Lớp chì dày lập tức chặn đứng hoàn toàn mọi bức xạ lượng tử phát quang màu lam nhạt đang rò rỉ từ vết thương, biến nó thành một vết thương vô hại trước các cảm biến quét tự động của bệnh viện.
Chiếc băng ca cứu thương lao vút ra ngoài hành lang vô trùng, hướng về Phân khu y tế lâm sàng Helios.
***
Cùng lúc đó, cách Helios hàng triệu dặm không gian.
Trong bóng tối ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu máy phân hủy của một hang động hoang phế tại Vành đai Asteroid-7, Bản thể B của Nguyễn Anh đột ngột co giật mạnh.
Cột sống của anh lạnh ngắt như bị đóng băng, nửa thân dưới hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Khung xương trợ lực cơ khí rỉ sét Hắc Thiết bọc dọc cột sống của anh đã hoàn toàn sập nguồn sau cú va chạm từ trận chiến tại Kẽ Nứt Cổ, các khớp nối kim loại rỉ sét găm chặt vào da thịt anh như những chiếc gọng kìm vô cảm.
Do tác động của Kỹ thuật chuyển dịch chấn thương vật lý từ tập trước, bả vai trái của Bản thể B lúc này hoàn toàn lành lặn, nhưng đổi lại, hệ thần kinh trung ương của anh đang phải gánh chịu một phản lực tủy sống cực nặng. Anh cảm nhận được rõ rệt bả vai trái của Bản thể A tại Helios đang bị ép chặt bởi lớp gạc bọc chì, tạo ra một cơn đau buốt nhói chạy thẳng xuống tủy sống của Bản thể B dưới đất.
"Anh Anh... uống chút nước cất đi..."
Vy Vy quỳ bên cạnh anh, gương mặt sạm đen vì cát bụi mỏ khẽ giật nhẹ vết sẹo laser dài trên má trái dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin dã chiến. Cô nâng đầu anh lên, đổ một ít nước lọc thô từ chiếc ca sắt vào khuôn miệng khô khốc của anh. Súng trường EMP Sấm Sét của cô đã bị chém đứt đôi, giờ chỉ còn là một đống sắt vụn vô dụng gác bên vách đá.
Sói Xám ngồi tựa lưng vào vách hang đối diện, gã thợ săn tiền thưởng trẻ tuổi đang khó nhọc dùng một mảnh vải rách băng bó bắp vai trái đẫm máu của mình. Thanh kiếm nhiệt lượng Răng Sói của gã đã vỡ vụn thành trăm mảnh trong trận chiến với Thợ Săn Số 09.
"Mẹ kiếp..." Sói Xám nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu, đôi mắt sắc sảo cảnh giác nhìn ra cửa hang tối tăm. "Chúng ta mất liên lạc hoàn toàn với thằng nhóc Tấn rồi. Máy phát điện dã chiến của nó ở hầm ngầm số 7 chắc chắn đã bị biệt kích Helios thổi bay. Không có Helium-3 hóa lỏng, không có máy phát xung, làm sao mày đánh thức được bản thể của mày ở trên kia?"
Nguyễn Anh (Bản thể B) không trả lời. Anh nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau nửa đầu dữ dội đang dội thẳng lên đỉnh đầu. Qua liên kết lượng tử yếu ớt còn sót lại của trạng thái Cấp độ 1: Đồng bộ sơ khởi, anh cảm nhận được ý thức của Bản thể A đang chìm sâu vào trạng thái hôn mê sâu chết lâm sàng tạm thời tại Helios. Anh đang sống, nhưng một nửa linh hồn của anh đang chết dần ở đầu kia thiên hà.
"Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu dã chiến có chứa Helium-3..." B khàn giọng nói, từng chữ phát ra đều kéo theo một cơn ho khan bỏng rát phổi do hít phải bụi quặng phóng xạ. "Sói Xám... mày biết trạm gác biên giới hoang phế của Helios trên Asteroid-7 chứ? Nơi đó... chắc chắn còn sót lại các tế bào năng lượng cũ..."
"Mày điên rồi sao?" Sói Xám rít lên. "Nơi đó đầy rẫy mìn lượng tử tự động kích hoạt bằng sóng não! Một gợn sóng não nhỏ của mày lúc này cũng đủ để thổi bay cả cái hang này!"
"Nhưng đó là cơ hội duy nhất để cứu tôi... và cứu cả các người," B kiên định đáp, ánh mắt anh sắc lạnh và quyết đoán dưới màn sương đỏ ngầu của võng mạc đang xuất huyết.
***
Tại Trung tâm mô phỏng bay Helios, màn sương mù màu xanh lục của Neuro-Cool đã bắt đầu loãng dần dưới hệ thống thông gió khẩn cấp tự động.
Lê Hùng đứng sừng sững giữa phòng, gương mặt hắn lạnh lùng như một pho tượng đá dưới ánh đèn đỏ của hệ thống báo cháy. Hắn không tin một chữ nào trong lời giải thích của Thục Quyên và Hoàng Nam. Bản năng của một kẻ săn lùng gián điệp lão luyện bảo hắn rằng có một bí mật khủng khiếp đang ẩn giấu ngay dưới lớp da vô trùng của Đại úy Nguyễn Anh.
"Các cậu dọn dẹp hiện trường kỹ đấy," Lê Hùng nói, giọng hắn vang vọng khô khốc trong không gian tĩnh lặng của phòng mô phỏng.
Hắn đi vòng quanh chiếc ghế phi công rách nát, đôi mắt sắc bén như diều hâu quét qua từng chi tiết vi mô của buồng lái giả lập. Hoàng Nam đứng nép bên bệ kỹ thuật, hai tay siết chặt lấy chiếc mỏ lết titan, sẵn sàng hành động nếu Lê Hùng phát hiện ra điều gì quá giới hạn.
Lê Hùng dừng lại trước bệ máy kỹ thuật phía dưới buồng lái. Hắn nhìn xuống khe hở hẹp giữa bệ máy và sàn thép vô trùng.
Hắn cúi người xuống, ngón tay đeo găng tay da đen bóng vuốt nhẹ dọc theo mép bệ kỹ thuật.
Khi rút tay ra, ngón tay hắn đang kẹp lấy một mảnh giẻ lau dã chiến màu xám tro – chính là mảnh giẻ mà Hoàng Nam đã vội vã dùng để lau sạch kính buồng lái trước đó. Mảnh giẻ đẫm dung dịch làm mát Neuro-Cool màu xanh lục, nhưng ngay chính giữa lớp vải sờn rách, bám dính một vệt máu dày, sền sệt.
Dưới ánh đèn đỏ mờ của phòng báo cháy, vệt máu ấy không hề bị hòa tan bởi hóa chất tản nhiệt. Nó lấp lánh, phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt quỷ dị, lốm đốm những hạt năng lượng tự do phát quang như một dải ngân hà siêu nhỏ bị giam cầm trong sợi vải.
Lê Hùng đưa mảnh giẻ lên sát mắt kính bảo hộ. Khóe môi hắn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười tàn nhẫn và đầy thỏa mãn của một kẻ săn mồi vừa tìm thấy dấu chân của con mồi dưới vực sâu.
"Máu lượng tử..." Lê Hùng thì thầm, giọng hắn trầm đục dội vào vách thép lạnh ngắt. "Mày chạy không thoát đâu, Nguyễn Anh ạ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!