Bóng Ma Phản Bội
Tiếng ho khan sặc sụa của bé An kéo Nguyễn Anh trở lại thực tại rỉ sét và lạnh lẽo của khu ổ chuột Vách Đá.
Bản thể B của anh khẽ cựa quậy trên tấm nệm mút dính đầy bụi dầu công nghiệp. Một cơn đau nhói buốt chạy dọc từ thắt lưng xuống gót chân trái. Nguyễn Anh nghiến chặt răng, cố gắng dồn lực để nhấc chân lên nhưng vô ích. Chân trái của anh hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt như một khối chì rỉ sét. Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) hiển thị ở góc võng mạc vẫn đang kẹt cứng ở con số 49% – ngưỡng cửa cận kề của sự sụp đổ thần kinh toàn diện. Dải đèn LED tín hiệu trên gáy anh nhấp nháy một sắc cam mờ nhạt, yếu ớt cảnh báo tình trạng quá nhiệt băng thông sau cú kích tim lượng tử từ đêm trước.
Trong khi đó, cách xa hàng triệu dặm không gian, tại Vành Trong lấp lánh và vô trùng của liên minh Helios, Bản thể A của anh đang nằm bất động trên chiếc giường thông minh của căn hộ số 402 dưới sự giám sát 24/7 của Cục An ninh. Nhờ Thiền định cách ly cảm xúc, Nguyễn Anh đã tạm thời đóng băng được các vùng ký ức nhạy cảm trước máy quét Neuro-Scan của Lê Hùng, nhưng cái giá phải trả là sự phân rã ý thức đang ngày một trầm trọng. Anh cảm thấy mình giống như một sợi dây cáp quang bị kéo căng giữa hai đầu thiên hà, chỉ cần một lực tác động nhỏ nữa cũng đủ để bẻ gãy linh hồn duy nhất này.
"Anh Anh... uống chút nước đi anh."
Bé An khập khiễng bước đến bên giường, tay bưng một chiếc ca sắt hoen rỉ chứa thứ nước lọc thô đục ngầu. Cô bé mười tuổi gầy gò, da sạm đen vì hít phải bụi quặng phóng xạ nặng nề của Asteroid-X9. Bộ quần áo dã chiến rộng thùng thình chắp vá bằng các mảnh giáp da sờn rách khiến dáng người cô bé càng thêm nhỏ bé. Bé An đặt chiếc ca sắt xuống chiếc bàn gỗ, rồi lại ôm ngực ho lên vài tiếng sòng sọc. Cơn ho lao cơ học do bụi quặng Aether-X thô đang tàn phá lá phổi của cô bé hằng ngày, và đó cũng là lý do khiến Bản thể B của Nguyễn Anh phải liên tục mạo hiểm tính mạng đột kích các kho dược liệu của liên minh để tìm kiếm chất ổn định thần kinh.
"Anh ổn, An. Em đã uống liều thuốc kháng sinh bọc chì sáng nay chưa?" Nguyễn Anh khàn giọng hỏi, cố gắng gượng cười để cô bé không lo lắng. Giọng nói của Bản thể B trầm đục, mang theo sự mệt mỏi của một cơ thể đang dần liệt tủy.
"Em uống rồi. Anh đừng lo cho em," bé An bướng bỉnh đáp, đôi mắt đen lánh to tròn nhìn chằm chằm vào bả vai trái của anh, nơi vết bầm tím mờ lượng tử đang phát ra ánh sáng lam nhạt dưới lớp gạc bọc chì. "Anh lại bị sốt lượng tử nữa rồi đúng không? Để em đi tìm bác sĩ Sâm..."
"Không cần đâu, An. Sâm đang phải điều trị cho các thợ mỏ bị sập hầm ở phân khu bên cạnh. Anh chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi."
Nguyễn Anh xoa đầu cô bé, nhưng trong thâm tâm, anh đang gánh chịu một áp lực tinh thần khủng khiếp. Khu ổ chuột Vách Đá này – nơi đặt những chiếc thùng container rỉ sét xếp chồng lên nhau bên mép vực sâu – là nơi trú ẩn mới của anh và những đứa trẻ mồ côi sau khi hầm ngầm số 7 bị biệt kích Bão Cát phá hủy. Nếu tọa độ của nơi này bị rò rỉ, toàn bộ thường dân tị nạn ở đây sẽ biến thành tro bụi dưới chùm tia viba quỹ đạo của Helios.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng còi cảnh báo siêu tần số vang lên ngay trong đầu Nguyễn Anh, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Đó không phải là âm thanh từ thế giới vật lý, mà là tín hiệu mã hóa được truyền trực tiếp vào chip lượng tử cấy ghép ở thái dương của Bản thể A tại Helios, rồi đồng bộ hóa tức thời sang Bản thể B.
Một luồng dữ liệu màu lam nhạt bùng lên trong võng mạc của anh, tự động giải nén thành một hình ảnh ba chiều nhiễu sóng của Giáo sư Lâm thời trẻ. Giọng nói vang vọng đa tầng của AI Kronos – ý thức số hóa ẩn trong mạng tối – vang lên lạnh lùng nhưng đầy khẩn cấp:
"Nguyễn Anh. Hệ thống giám sát mạng tối vừa phát hiện một luồng dữ liệu bất thường phát ra từ một thiết bị định vị quân dụng cũ ngay trong khu vực ngoại vi của Khu ổ chuột Vách Đá. Thiết bị này đang cố gắng kết nối với một nút liên lạc nặc danh thuộc Cục An ninh Quân đội Helios tại cảng vũ trụ rác Cảng Cửa Nam."
Nguyễn Anh rùng mình. "Ai là người vận hành thiết bị?"
"Khắc Minh," AI Kronos đáp, hình ảnh ba chiều nhấp nháy liên tục do nhiễu sóng từ trường. "Cựu chiến binh du kích Vanguard. Hắn đang sử dụng một mã khóa bảo mật cũ của dự án Genesis để mã hóa tọa độ hầm trú ẩn mới của cậu. Giao dịch dự kiến: Tọa độ khu ổ chuột Vách Đá đổi lấy quyền công dân Vành Trong và lệnh phóng thích cho con trai hắn đang bị giam giữ tại phân khu Helios."
Cơn phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực Nguyễn Anh, nóng bỏng như dòng hạt lượng tử tự do. Khắc Minh. Người đồng đội cũ từng cùng anh chiến đấu trong những đêm bão từ biên giới, người từng thề sẽ bảo vệ thường dân Vanguard bằng mạng sống của mình, giờ đây lại chọn cách bán đứng hàng trăm sinh mệnh vô tội để tự cứu lấy gia đình mình. Nguyễn Anh không thể trách lòng trắc ẩn của một người cha, nhưng anh không cho phép sự phản bội đó hủy diệt tương lai của cả hệ sao.
"Tấn!" Nguyễn Anh gọi lớn.
Từ góc container tối tăm, cậu bé thiên tài công nghệ mười bốn tuổi giật nảy mình. Tấn đang ngồi xổm trước một chiếc máy tính dã chiến tự chế lắp ráp từ phế liệu lượng tử, chiếc kính phóng đại một mắt tự chế của cậu nhấp nháy những luồng ánh sáng xanh lục. Cậu bé khịt mũi, vội vàng điều chỉnh lại chiếc tua-vít đa năng dắt sau tai.
"Dạ, anh Anh! Em đang cố gắng khôi phục lại hệ thống định vị của chúng ta sau trận càn quét của biệt kích Bão Cát hằng đêm, nhưng bảng mạch thạch anh lượng tử bị cháy hỏng hoàn toàn rồi. Em cần thêm ít nhất sáu giờ nữa..."
"Dừng việc đó lại ngay," Nguyễn Anh cắt ngang, giọng nói của anh nghiêm nghị đến mức khiến Tấn rùng mình. "Kích hoạt máy quét mạng tối. AI Kronos vừa phát hiện Khắc Minh đang lén lút truyền tín hiệu định vị ra ngoài. Tìm nguồn phát cho anh."
Tấn biến sắc. Cậu bé không hỏi thêm một câu nào, đôi ngón tay gầy gò bám đầy dầu mỡ lập tức gõ liên tục trên bàn phím ảo được chiếu trực tiếp lên mặt một chiếc vỏ động cơ phản lực cũ. Trên màn hình máy tính dã chiến, những luồng dữ liệu màu đỏ bắt đầu chạy dọc theo sơ đồ địa hình rỉ sét của Asteroid-X9.
"Phát hiện luồng tín hiệu rồi!" Tấn hét lên, đôi mắt mở to sau lớp kính phóng đại. "Hắn đang dùng một thiết bị định vị quân dụng cũ của Helios để lách qua tường lửa của du kích. Tọa độ nguồn phát... cách chúng ta chưa đầy ba trăm mét, ngay sát lối rẽ vào đường ống thông gió cũ dẫn ra cảng vũ trụ rác!"
"Hắn đang di chuyển," Nguyễn Anh nhận định, cơ mặt anh co giật nhẹ khi cơn đau từ cột sống lại dội lên. Anh biết mình không thể di chuyển nhanh chóng với chiếc chân trái bị liệt tạm thời này. Khung xương trợ lực cơ khí rỉ sét Hắc Thiết gắn ngoài gáy anh đã bị cháy hoàn toàn khớp gối trong trận chiến trước, biến anh thành một kẻ tàn phế vật lý đúng nghĩa.
Anh bắt buộc phải sử dụng đến phương pháp phản gián mạo hiểm nhất.
Nguyễn Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ băng thông thần kinh còn lại vào chip lượng tử ở thái dương. Anh kích hoạt *Giao thức truyền tin mã hóa sóng não* – kênh liên lạc tuyệt mật duy nhất kết nối trực tiếp hai bản thể của anh xuyên qua hàng triệu dặm không gian mà không để lại bất kỳ dấu vết vô tuyến nào trên hệ thống giám sát của Helios.
Tại căn hộ số 402 ở Helios, Bản thể A của Nguyễn Anh đột ngột mở mắt. Đôi mắt trái bị xuất huyết võng mạc vĩnh viễn đỏ ngầu dưới lớp Kính lọc ánh sáng võng mạc màu xám tro. A ngồi dậy, cơ thể vô trùng của anh run rẩy nhẹ do phản lực nhiệt lượng truyền về từ Bản thể B. A bước đến bên bảng điều khiển thiết bị cầm tay cá nhân, sử dụng quyền truy cập Đại úy phi công để ngầm gửi một gói dữ liệu mã hóa nặc danh đến thiết bị thu sóng của Vy Vy – nữ chiến binh bắn tỉa sẹo mặt đang tuần tra ngoài rìa khu ổ chuột.
*"Vy Vy. Khắc Minh là phản đồ. Hắn đang mang tọa độ Vách Đá đến Cảng Cửa Nam để giao cho Helios. Thiết lập vòng vây ngay lập tức. Không được để hắn tiếp cận cảng rác."*
Ngay sau khi gửi đi dòng tin nhắn, Bản thể A gục xuống giường bệnh, lồng ngực phập phồng thở dốc khi chỉ số SWI vọt lên mức 50%, dải đèn LED sau gáy nhấp nháy đỏ cảnh báo quá tải băng thông chịu tải BLL.
Ở đầu bên kia, tại Asteroid-X9, Bản thể B mở mắt ra, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh nhìn sang Tấn: "Tấn, bẻ khóa luồng tín hiệu liên lạc của Khắc Minh. Chúng ta cần biết hắn đã bàn giao bao nhiêu phần trăm mã khóa bảo mật của hầm trú ẩn cho an ninh Helios."
"Em đang thử đây!" Tấn nghiến răng, chiếc tua-vít đa năng trên tai cậu rơi xuống đất khi cậu dồn hết công suất của chiếc máy tính dã chiến vào việc bẻ khóa. "Thiết bị của hắn có một lớp tường lửa bảo mật quân dụng thế hệ cũ... Em sắp chạm vào được lõi dữ liệu rồi..."
Nhưng ngay khi ngón tay Tấn chuẩn bị nhấn phím xác nhận cuối cùng, màn hình máy tính dã chiến đột ngột bùng lên một màu đỏ rực rỡ, kèm theo tiếng rít chói tai của dòng điện quá tải.
*Xoẹt! Đoành!*
Một luồng khói khét lẹt bốc lên từ bảng mạch thạch anh lượng tử tự chế của chiếc máy tính. Tấn hét lên một tiếng, ngã nhào ra sau khi chiếc card mạng tự chế bị dòng điện phản chấn từ tường lửa của Helios đánh cháy đen thui.
"Chết tiệt!" Tấn ôm lấy bàn tay bị bỏng nhẹ, nước mắt dàn dụa vì đau và tiếc nuối. "Hệ thống an ninh của Helios đã phát hiện ra cuộc bẻ khóa của em! Chúng kích hoạt tường lửa phản chấn để bảo vệ đường truyền của Khắc Minh! Máy tính của em... hỏng hoàn toàn rồi, anh Anh!"
Cùng lúc đó, AI Kronos gửi một cảnh báo khẩn cấp vào tiềm thức của Nguyễn Anh: "Khắc Minh đã phát hiện luồng dữ liệu bị theo dõi. Hắn đã kích hoạt mã độc tự hủy trên thiết bị cầm tay để xóa sạch dấu vết số hóa, đồng thời cắt đứt mọi kết nối định vị. Hệ thống định vị của Tấn đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn."
Nguyễn Anh đấm mạnh tay xuống tấm nệm rỉ sét. Mọi dấu vết kỹ thuật số của kẻ phản bội đã biến mất. Với chiếc máy tính bị cháy và chân trái bị liệt nhẹ, anh không còn cách nào để truy vết Khắc Minh bằng công nghệ cao nữa. Nếu Khắc Minh trốn thoát thành công đến Cảng Cửa Nam và bước lên tàu vận tải của Helios, toàn bộ du kích Vanguard và bé An sẽ không còn đường sống.
Trong tình thế tuyệt vọng, Nguyễn Anh hiểu rằng anh không thể dựa vào những thiết bị vô tuyến tinh vi dễ bị Helios phát hiện hành tung. Anh bắt buộc phải sử dụng đến phương pháp dã chiến cổ điển nhất.
Anh vươn tay lấy chiếc bộ đàm thô sơ chống nhiễu sóng – thiết bị cầm tay do Tấn chế tạo từ thạch anh lượng tử phế thải, hoạt động trên tần số vô tuyến cổ điển cực thấp để lách qua lưới quét của liên minh. Anh xoay núm điều chỉnh cơ học, tiếng rè rè của sóng âm vang lên khô khốc:
"Sói Xám. Nghe rõ trả lời. Khắc Minh đã phản bội. Hắn đang mang tọa độ hầm trú ẩn mới của chúng ta chạy trốn về phía Cảng Cửa Nam. Hắn sử dụng đường ống thông gió cũ để né tránh các chốt du kích. Cậu là người duy nhất ở gần khu vực đó. Chặn tất cả các ngả đường dẫn ra cảng vũ trụ rác ngay lập tức!"
Tiếng rè rè kéo dài vài giây, rồi giọng nói lạnh lùng, lười biếng của gã thợ săn tiền thưởng trẻ tuổi vang lên qua loa phát thanh:
"Bóng Ma? Mày đang giỡn chơi hả? Khắc Minh là cựu binh du kích, gã biết rõ từng khe đá ở Asteroid-X9 hơn tao. Với lại, giao kèo của tao với mày chỉ là bảo vệ bé An chứ không bao gồm việc đi săn phản đồ chính trị của tụi mày."
"Hắn đang mang theo mã khóa bảo mật của hầm trú ẩn mới này, nơi bé An đang ở!" Nguyễn Anh gầm lên vào bộ đàm, lồng ngực anh phập phồng thở dốc, bả vai trái đau nhói như có ngàn mũi kim châm do phản lực dịch chuyển năng lượng từ Bản thể A truyền về. "Nếu hắn giao nó cho Lê Hùng, bé An sẽ là người đầu tiên bị bắt làm con tin để ép anh đầu hàng! Cậu muốn mất đi nguồn quặng Aether-X lậu mà anh đã hứa chia phần sao?"
Đầu dây bên kia im lặng trong một giây. Tiếng rít của thanh kiếm nhiệt lượng Răng Sói khẽ vang lên qua bộ đàm, báo hiệu gã thợ săn tiền thưởng đã bắt đầu di chuyển.
"Được rồi, Bóng Ma. Tao sẽ chặn gã tại lối rẽ vào Cảng Cửa Nam. Nhưng mày nợ tao thêm mười khối quặng tinh chế sau phi vụ này đấy."
"Thỏa thuận thành công. Vy Vy cũng đang di chuyển để khép chặt vòng vây từ phía tây. Đừng để hắn tiếp cận tàu vận tải của Helios!"
Nguyễn Anh buông chiếc bộ đàm xuống, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau dọc cột sống khiến đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, những ảo ảnh lượng tử của Bản thể A lại bắt đầu hiện lên lơ lửng bên cạnh giường bệnh của B hằng đêm. Anh biết mình không thể nằm im chờ đợi kết quả. Anh phải tự mình chứng kiến kẻ phản bội bị bắt giữ.
Nguyễn Anh gượng dậy, dùng tay trái kéo lê chiếc chân trái hoàn toàn mất cảm giác ra khỏi giường. Anh bám chặt vào vách container rỉ sét, từng bước di chuyển nặng nề, khó nhọc hướng về phía cửa ra vào. Tiếng piston thiếu dầu của bộ khung xương trợ lực Hắc Thiết rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc dọc hành lang tối tăm của khu ổ chuột.
"Anh Anh! Anh không thể đi được! Chân của anh..." Tấn hốt hoảng chạy lại đỡ lấy anh.
"Anh phải đi, Tấn. Bảo vệ bé An ở đây. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào từ phía an ninh, hãy đưa em ấy xuống hầm mỏ sâu ngay lập tức."
Nguyễn Anh gạt tay Tấn ra, bước ra ngoài thềm container. Gió biên giới thổi mạnh, mang theo cát bụi quặng siêu dẫn Aether-X thô cay xè xộc thẳng vào mũi anh. Trên bầu trời Asteroid-X9, những vành đai rác thải công nghiệp trôi dạt lấp lánh dưới ánh sáng nhạt nhẽo của ngôi sao Janus.
Anh nhìn xuống chiếc màn hình thiết bị cầm tay analog dự phòng của Tấn đang cầm trên tay. Trên bản đồ quét thô sơ bằng sóng vô tuyến cổ điển, một tín hiệu liên lạc lậu màu đỏ rực – đại diện cho thiết bị định vị quân dụng cũ của Khắc Minh – đột ngột nhấp nháy sáng lên lần cuối cùng trước khi bị bão từ che khuất hoàn toàn.
Đốm đỏ ấy đang di chuyển với tốc độ cực nhanh qua các khe nứt địa chất hiểm trở, hướng thẳng về phía những ánh đèn lấp lánh nhưng lạnh lẽo của cảng vũ trụ rác Cảng Cửa Nam – nơi chiếc tàu vận tải lậu của liên minh Helios đang âm thầm đợi sẵn trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!