Nhạc nềnCyber_Noir

Tỉnh Giấc Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau ập đến tựa như một lưỡi dao rỉ sét cắm thẳng vào đỉnh đầu, xoáy mạnh qua từng thớ não trước khi dội ngược xuống cột sống. Nguyễn Anh mở mắt.


Ánh sáng trắng vô trùng của Phân khu y tế lâm sàng Helios dội thẳng vào võng mạc anh, nhức nhối và chói lòa. Anh phải mất tới ba giây để nhận ra mình không còn nằm trên nền đá lạnh lẽo, nồng nặc mùi lưu huỳnh của hang động biên giới Asteroid-7 ở Bản thể B nữa. Ý thức của anh đã sụp đổ, bị kéo giật trở lại cơ thể của Bản thể A tại đô thành Helios lấp lánh thông qua một cú kích tim lượng tử tàn khốc xuyên thiên hà.


"Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI): 49%... Cảnh báo: Ngưỡng mài mòn tiệm cận mức nguy hiểm đỏ. Nguy cơ phân rã khớp thần kinh vĩnh viễn."


Dòng chữ ảo ảnh lượng tử màu lam nhạt nhấp nháy liên tục ở góc mắt trái của anh, mờ đục và đứt quãng. Nguyễn Anh khẽ rên nhẹ, cố gắng cử động ngón tay trái nhưng chỉ nhận lại một cảm giác tê dại, lạnh ngắt. Bả vai trái của anh – nơi gánh chịu vết bỏng nhiệt lượng đồng điệu từ Bản thể B – đang bỏng rát dữ dội dưới lớp gạc bọc chì dày cộm mà Thục Quyên đã vội vã đắp lên. Mùi khét lẹt của da thịt bị cháy sém vẫn còn thoang thoảng trong không khí, bị át đi bởi mùi hăng hắc của dung dịch làm mát tủy sống Neuro-Cool vừa được đổ trực tiếp lên da để dập tắt bức xạ phát quang.


"Đừng cử động, Đại úy," một giọng nói trầm ấm nhưng đầy lo lắng vang lên sát bên cạnh.


Thục Quyên đang đứng đó. Mái tóc đen dài của cô được buộc gọn gàng sau gáy, gương mặt thanh tú hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài căng thẳng. Cô đang đeo chiếc kính bảo hộ y tế nhấp nháy luồng dữ liệu sinh học, đôi tay run rẩy nhẹ khi cô điều chỉnh lại khay dụng cụ phẫu thuật bằng thép. Ngay phía dưới khay, Nguyễn Anh nhìn thấy một mảnh giẻ đẫm máu lượng tử phát quang màu lam nhạt đang bị giấu tạm dưới một tấm bạt cách nhiệt bọc chì. Đó là bằng chứng chí mạng tố cáo chấn thương lượng tử của anh, thứ mà nếu lọt vào tay Cục An ninh sẽ khiến cả hai người bị khép vào tội phản quốc.


*Xoẹt.*


Cánh cửa trượt cơ khí của phòng bệnh đột ngột mở tung. Luồng khí lạnh từ hành lang ập vào, mang theo tiếng bước chân cơ khí nặng nề, dứt khoát.


Thiếu tá an ninh quân đội Lê Hùng bước vào. Dáng người hắn cao gầy, khoác trên mình bộ quân phục an ninh Helios màu đen bóng loáng, thắt lưng da siết chặt báng khẩu súng lục laser bẻ cong ánh sáng Glow-12. Gương mặt xương xẩu sắc cạnh của hắn không một chút cảm xúc, nhưng đôi mắt sắc như dao cạo quét qua căn phòng với một sự hoài nghi tàn nhẫn. Theo sau hắn là hai đặc vụ vũ trang trang bị giáp dã chiến nặng nề.


"Đại úy Nguyễn Anh," Lê Hùng khằn giọng, giọng nói trầm đục dội vào vách tường vô trùng của phòng bệnh. "Tôi không ngờ cậu lại tỉnh lại nhanh đến thế sau một sự cố 'đoản mạch tản nhiệt' của chiến hạm Aegis-01. Hoặc có lẽ, có một lý do nào khác khiến hệ thần kinh của cậu bị sụt giảm sóng não đột ngột đến mức chết lâm sàng tạm thời hằng đêm?"


Nguyễn Anh nín thở. Anh cảm nhận được nhịp tim của mình ở cả hai đầu chiến tuyến bắt đầu dao động. Ở Vành Ngoài, Bản thể B của anh đang nằm bất động dưới đất, cảm giác liệt tủy hoàn toàn nửa thân dưới vẫn đang nung đốt cột sống anh. Theo Quy tắc bất định Heisenberg trong điều khiển, anh không thể tập trung 100% tinh thần vào cả hai cơ thể cùng lúc. Để đối phó với Lê Hùng, anh bắt buộc phải sử dụng Thiền định cách ly cảm xúc, đóng băng hoàn toàn các vùng ký ức nhạy cảm liên quan đến Vanguard, cô lập hình ảnh của mẹ Mai và bé An vào một vùng tối sâu thẳm trong tiềm thức.


"Báo cáo Thiếu tá," Nguyễn Anh khàn giọng trả lời, giọng nói của anh lạnh lùng, phẳng lặng lâm sàng như một cỗ máy. "Đó là di chứng từ cú va chạm điện từ trong trận thách đấu với Khánh Trình ở biên giới. Hệ thống tản nhiệt mũ phi công của tôi bị lỗi, gây ra một cú sốc nhiệt lượng tủy sống ngược chiều. Tôi đã báo cáo việc này với Đại úy cơ khí Hoàng Nam."


Lê Hùng nheo mắt. Hắn bước tới sát giường bệnh, tiếng ủng da nện xuống sàn nghe khô khốc. Hắn lôi từ trong túi áo ra một thiết bị trình chiếu ba chiều cầm tay, kích hoạt một biểu đồ tần số rò rỉ lượng tử màu cam rực rỡ.


"Sự cố tản nhiệt của cậu xảy ra chính xác vào lúc 23 giờ 12 phút," Lê Hùng lạnh lùng nói, ngón tay hắn chỉ vào đỉnh sóng nhọn hoắt trên biểu đồ. "Trùng khớp hoàn hảo với thời điểm một nguồn phát sóng lượng tử dị thường bùng nổ tại vành đai rác Asteroid-X9 – nơi lá chắn từ trường của phiến quân Vanguard được kích hoạt để chống lại bão mặt trời nhân tạo. Đại úy Nguyễn Anh, cậu giải thích thế nào về sự trùng hợp kỳ lạ này?"


"Thiếu tá Lê Hùng, tôi phải nhắc nhở ông," Thục Quyên lập tức bước lên chắn giữa Lê Hùng và giường bệnh, giọng cô đanh lại đầy uy quyền của một bác sĩ quân y trưởng. "Bệnh nhân vừa trải qua một cú sốc thần kinh cực hạn. Võng mạc mắt trái của anh ấy đang bị xuất huyết vĩnh viễn do quá tải băng thông. Mọi áp lực tâm lý lúc này đều có thể dẫn đến sụp đổ hệ thần kinh trung ương. Nếu ông muốn thẩm vấn, hãy đợi cho đến khi tôi hoàn thành báo cáo y tế chính thức gửi lên Bộ Chỉ Huy."


Lê Hùng không thèm nhìn Thục Quyên. Ánh mắt hắn khóa chặt vào gương mặt của Nguyễn Anh. Hắn vươn bàn tay đeo găng da đen ra, thô bạo gạt chiếc Kính lọc ánh sáng võng mạc màu xám tro của Nguyễn Anh xuống.


Dưới ánh đèn trắng, mắt trái của Nguyễn Anh đỏ ngầu, những tia máu nhỏ li ti vỡ vụn xung quanh đồng tử đang co giãn không đều, rỉ ra một vệt ánh kim lam nhạt cực nhỏ ở khóe mắt. Nhưng điều khiến Lê Hùng khựng lại là một vệt bầm tím mờ nhạt dọc theo gò má trái của Nguyễn Anh.


Đó là vết trầy xước đồng bộ thể xác – phản ứng lượng tử ngược chiều sinh ra từ cú ngã bạo lực của Bản thể B xuống nền đá rỉ sét của hầm ngầm số 7 tại Asteroid-X9 mà Thục Quyên chưa kịp dùng da sinh học nhân tạo che giấu hoàn toàn.


"Vết trầy xước này..." Lê Hùng cúi thấp người, ngón tay găng da của hắn lướt nhẹ sát gò má trái của Nguyễn Anh. Cơn đau đồng điệu từ Bản thể B dội ngược về khiến Nguyễn Anh phải gồng cứng cơ cổ để không phát ra tiếng rên rỉ. "Hồ sơ bay của cậu không ghi nhận bất kỳ va chạm vật lý nào trong buồng lái mô phỏng, Đại úy. Và vết bầm này... nó trông giống như vết trầy xước do đá dăm của khu mỏ Vành Ngoài hơn là vết cọ xát của mũ phi công."


"Đó là do dây đai an toàn của mũ phi công lượng tử cải tiến bị khóa cứng cơ học khi hệ thống tản nhiệt bị đoản mạch," Thục Quyên nhanh trí cắt ngang, cô chìa ra một bảng dữ liệu y tế của Phân khu 9. "Đây là hồ sơ bệnh án của ba phi công thử nghiệm khác trong phi đội Aegis. Tất cả bọn họ đều có vết trầy xước cơ học tương tự ở vùng mặt trái do thiết kế khóa mũ thế hệ cũ của tập đoàn Aeterna. Ông có muốn tôi gửi bản kiến nghị kỹ thuật này lên Đô đốc Phan Đăng không?"


Lê Hùng nhìn chằm chằm vào bảng dữ liệu của Thục Quyên. Sự can thiệp dũng cảm và đầy chuyên nghiệp của cô khiến hắn không thể tìm ra kẽ hở pháp lý để bắt bớ ngay lập tức. Hắn biết Thục Quyên có quyền lực bảo mật y tế tối cao được Đô đốc Phan Đăng phê duyệt, và nếu không có chứng cứ vật lý thuyết phục, hắn không thể tùy tiện bắt giữ một Đại úy phi công anh hùng của liên minh.


Nhưng Lê Hùng không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc.


"Được thôi, bác sĩ trưởng," Lê Hùng nở một nụ cười lạnh lùng, đầy mưu mô. "Tôi sẽ tôn trọng quy trình y tế của cô. Nhưng để đảm bảo Đại úy Nguyễn Anh hoàn toàn trung thực về mặt thần kinh trước khi được khôi phục quyền bay, tôi yêu cầu một cuộc quét sóng não trực tiếp bằng thiết bị an ninh quân đội."


Hắn thẳng tay gạt Thục Quyên sang một bên. Từ thắt lưng, hắn rút ra chiếc Máy đo sóng não di động Neuro-Scan – thiết bị quét cầm tay tối tân của Cục An ninh đã được hiệu chuẩn lại để phát hiện các đỉnh sóng song trùng bất thường.


Nguyễn Anh nằm im trên giường bệnh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh biết mình đã rơi vào thế chân tường. Nếu dùng thiết bị làm nhiễu sóng não sinh học giấu sau gáy áo để dập tắt máy quét của Lê Hùng, tần số nhiễu thô bạo đó sẽ lập tức kích hoạt báo động đỏ của phòng bệnh, tự vạch trần hành vi ngụy trang. Nhưng nếu để máy quét chạm vào trán, dải tần số hài lượng tử dị thường đang dao động ở mức SWI 49% do cú kích tim Helium-3 từ tập trước sẽ bị phơi bày hoàn toàn.


Trong tiềm thức, Nguyễn Anh dồn toàn bộ ý chí vào Thiền định cách ly cảm xúc. Anh tưởng tượng ra một bức tường băng khổng lồ dựng lên giữa hai bán cầu não, cô lập hoàn toàn luồng ý thức của Bản thể B đang nằm liệt dưới đất. Anh ép nhịp tim của Bản thể A duy trì ổn định tuyệt đối ở mức 65 nhịp/phút, cố gắng biến bộ não của mình thành một tấm gương phẳng lặng, không cảm xúc, không ký ức.


Lê Hùng bước lên một bước, đặt ngón tay lên nút kích hoạt của máy quét. Ánh sáng đỏ từ đầu dò hồng ngoại của thiết bị Neuro-Scan bắt đầu quét dọc từ thái dương trái của Nguyễn Anh hướng về phía trán.


*Tít... Tít... Tít...*


Tiếng còi của máy quét vang lên đều đặn, lạnh lùng trong không gian tĩnh mịch của phòng bệnh. Trán của Nguyễn Anh rịn ra những giọt mồ hôi lạnh. Dưới lớp ngụy trang thần kinh mỏng manh của thuật toán giả lập, dải sóng não dị thường của anh bắt đầu co thắt dữ dội do dư chấn của cú kích tim từ xa vẫn chưa hoàn toàn tan biến.


Lê Hùng bật máy quét cầm tay Neuro-Scan lên sát trán A, phát hiện một dải sóng não dị thường đang dao động ngay dưới lớp ngụy trang thần kinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!