Kích Tim Từ Xa
Tiếng o o của quả mìn lượng tử rít lên chói tai, dải ánh sáng đỏ nhấp nháy điên cuồng trên mặt đá rỉ sét chiếu thẳng vào gương mặt đẫm mồ hôi của Sói Xám.
Trong không gian chật hẹp và nồng nặc mùi dầu máy phân hủy của phòng chứa nhiên liệu tại trạm gác biên giới hoang phế Asteroid-7, thời gian dường như cô đặc lại thành một thứ chất lỏng sền sệt, bóp nghẹt lồng ngực của ba sinh mệnh đang bị kẹt cứng. Chân phải của Sói Xám găm chặt vào khe đá rỉ sét, ngay phía dưới đế giày bảo hộ dã chiến của gã, ngòi nổ áp suất của quả mìn lượng tử cổ lỗ sĩ đang nhấp nháy sắc đỏ chết chóc. Chỉ cần gã dịch chuyển trọng tâm dù chỉ một milimét, luồng xung kích hạt lượng tử tự do bị giam hãm bên trong lớp vỏ thép hoen rỉ kia sẽ giải phóng, xé toạc toàn bộ trạm gác này thành những mảnh vụn không trọng lực.
Nép sát sau tấm giáp che sườn trái, Vy Vy ôm chặt khẩu súng trường EMP Sấm Sét tự chế. Mái tóc đen cắt ngắn của cô bết dính mồ hôi, vết sẹo laser dài trên má giật mạnh liên hồi dưới ánh sáng đỏ quỷ dị. Ngón tay cô siết chặt cò súng, nhưng dải đèn chỉ thị năng lượng trên thân súng chỉ còn nhấp nháy một vạch yếu ớt. Khẩu súng trường điện từ trường mạnh mẽ nhất của nhóm du kích đang cạn kiệt năng lượng sau những phát bắn dọn đường liên tục.
"Đừng cử động, Sói Xám," Nguyễn Anh – Bản thể B – khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm thô sơ đeo sát tai. Giọng nói của anh méo mó và đứt quãng do áp lực tủy sống đang nung đốt nửa thân dưới.
Anh đang nằm liệt dưới sàn thép, hai chân hoàn toàn mất đi cảm giác, nặng nề như hai khối chì rỉ sét do bộ khung xương trợ lực cơ khí Hắc Thiết đã hoàn toàn sập nguồn. Gò má trái của anh, nơi bị rách da dọc gò má do cú ngã bạo lực xuống nền hầm ngầm số 7 hằng đêm, vẫn đang rỉ ra những vệt máu đỏ tươi bám đầy bụi quặng siêu dẫn Aether-X thô, cay xè và buốt nhói. Nhưng nỗi đau đớn đó chẳng là gì so với bắp tay phải của anh. Vết bỏng nhiệt phát quang màu lam ở bắp tay phải – di chứng tàn khốc từ phản lực dội ngược của khẩu súng lục laser bẻ cong ánh sáng Glow-12 khi khớp tay bị co giật ở tập trước – đang bùng lên đau đớn dữ dội, tỏa ra một luồng bức xạ nhiệt nhạt nhòa dưới lớp áo khoác da sờn rách.
Nhưng Nguyễn Anh không có thời gian để thương hại chính mình. Qua liên kết lượng tử yếu ớt của trạng thái Cấp độ 1: Đồng bộ sơ khởi, anh cảm nhận được Bản thể A tại Phân khu y tế lâm sàng Helios đang chìm sâu vào bóng tối của cái chết lâm sàng. Nhịp tim của A đã phẳng lặng ở mức 0. Trống rỗng. Lạnh ngắt. Nếu trong vòng mười phút nữa, anh không truyền được một xung lực thần kinh đủ mạnh để kích hoạt lại hệ thống khớp thần kinh của A, bộ não của bản thể thượng tầng sẽ bị hoại tử vĩnh viễn.
"Tấn... nghe rõ không?" Nguyễn Anh thì thầm vào bộ đàm, ngón tay run rẩy bóp chặt chiếc túi dã chiến chứa 3 tế bào năng lượng Helium-3 hóa lỏng vừa cướp được.
Từ đầu dây bên kia, qua tiếng rè rè của sóng vô tuyến bị nhiễu do bão từ biên giới, giọng nói lanh lọi nhưng đầy hoảng loạn của cậu bé Tấn vang lên: "Em nghe rõ, anh Anh! Máy phát xung lượng tử ở hầm ngầm số 7 đã được em đấu nối lại bằng tinh thể thạch anh lượng tử phế thải. Nhưng bảng mạch tự chế này cực kỳ kém bền. Nếu anh nạp cả 3 tế bào Helium-3 hóa lỏng cùng lúc để phát xung kích tim từ xa, Phản lực nhiệt lượng tủy sống dội ngược sẽ nướng chín toàn bộ dây thần kinh vận động của anh! Anh sẽ bị liệt vĩnh viễn!"
"Không còn lựa chọn nào khác," Nguyễn Anh nghiến răng, vị máu tanh nồng tràn ra khóe môi. "Trịnh Vy đang phục hồi mạng lưới an ninh tại Helios. Chỉ cần 5 phút nữa, cô ta sẽ quét sâu phòng bệnh của A. Nếu A chết, liên kết lượng tử sẽ sụp đổ, và tủy sống của tôi dưới đất này cũng sẽ tự động thối rữa do hiện tượng phản xạ ngược. Tấn, chuẩn bị nhận luồng năng lượng từ tôi."
Sói Xám nhìn chằm chằm vào Nguyễn Anh, gương mặt gã lộ rõ sự kinh hoàng sau lớp mặt nạ xám tro: "Mày điên rồi, Bóng Ma! Mày định dùng chính cơ thể liệt tủy của mày làm cầu nối dẫn truyền năng lượng hạt nhân sao? Cột sống của mày sẽ nổ tung trước khi luồng xung điện kịp truyền tới Helios!"
"Ngậm miệng và giữ chặt chân mày đi," Nguyễn Anh gầm nhẹ.
Anh dùng hai tay bám chặt vào các vách máy phát điện cũ, gồng hết sức mạnh của bả vai trái để lôi kéo thân thể hoàn toàn tê liệt của mình tiến về phía bệ điều khiển trung tâm của trạm gác hoang phế. Mỗi phân chuyển động là một cực hình. Vết bỏng phát quang màu lam trên bắp tay phải cọ xát vào lớp áo khoác da, tỏa ra những tia điện từ nhỏ màu lam nhạt, rát bỏng như bị tạt axit.
Khi tiếp cận được bệ máy, Nguyễn Anh dùng răng giật phăng nắp bảo vệ của hộp đấu nối cơ khí dã chiến. Anh lôi 3 ống Helium-3 hóa lỏng ra khỏi túi. Chất lỏng bên trong các ống thủy tinh cường lực phát ra thứ ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ nhưng ẩn chứa một mật độ năng lượng hạt nhân khổng lồ. Bằng Kỹ năng sửa chữa cơ khí dã chiến bằng một tay, anh cắm trực tiếp 3 ống Helium-3 vào cổng nạp của chiếc bộ đàm lậu chống nhiễu sóng đeo sau tai, rồi đấu nối tiếp xúc bằng một cuộn cảm đồng tự chế quấn quanh cổ tay phải đang bị bỏng.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện màu cam bùng lên, thiêu cháy lớp lông tơ trên cánh tay anh, tỏa ra mùi khét lẹt. Nguyễn Anh không màng tới, anh đặt lòng bàn tay trái đẫm mồ hôi lên bệ đá rỉ sét ngay sát cạnh quả mìn lượng tử dưới chân Sói Xám, dồn toàn bộ ý chí vào chip lượng tử cấy ghép ở thái dương của Bản thể A đang hôn mê.
"Tấn... kích hoạt máy phát xung hầm ngầm. Vy Vy, chuẩn bị kích hoạt súng EMP để hấp thụ bức xạ dư thừa!" Nguyễn Anh hét lớn.
"Khởi động máy phát xung lượng tử tự chế! Ba... hai... một!" Tiếng Tấn hét lên qua bộ đàm.
Ngay lập tức, 3 tế bào Helium-3 hóa lỏng bùng nổ năng lượng. Luồng ánh sáng xanh lục bảo trong các ống thủy tinh vọt lên rực rỡ rồi chuyển dần sang sắc lam cực hạn của hạt lượng tử tự do thăng hoa. Dòng điện hạt nhân siêu cao tần chạy dọc theo cuộn cảm đồng, xuyên qua lớp da bắp tay phải đang bị bỏng của Nguyễn Anh, cắm thẳng vào cột sống của anh.
*Aaaaaa!*
Nguyễn Anh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Tiếng hét của anh không giống tiếng người, nó là sự gầm rú của một sinh mệnh đang bị xé rách cấu trúc sinh học từ bên trong. Phản lực nhiệt lượng tủy sống bùng phát dữ dội dọc theo các đốt sống của Bản thể B. Vùng da dọc cột sống của anh phát quang màu xanh nhạt, nóng bỏng đến mức hơi nước bốc lên nghi ngút từ bộ tản nhiệt gáy cũ kỹ. Khung xương trợ lực rỉ sét Hắc Thiết gắn ngoài cột sống phát ra tiếng rít điện từ e e chói tai, các khớp nối kim loại nung đỏ sém đen cả lớp áo bảo hộ.
Cơn đau bỏng rát dọc cột sống nung đốt toàn bộ hệ thần kinh trung ương của B. Anh cảm nhận được từng khớp thần kinh của mình đang bị dòng điện lượng tử chạy qua tàn phá, mài mòn vĩnh viễn. Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) hiển thị trên võng mạc của anh vọt lên mức báo động đỏ 49%. Đầu anh như muốn nổ tung, thị giác hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn sương mù màu lam phát quang.
Bản thể B cố gắng tự ngắt kết nối thần kinh khẩn cấp giữa chừng để giảm bớt đau đớn, nhưng một dòng tính toán logic lạnh lùng từ AI Kronos hiện lên trên võng mạc: *"Cảnh báo: Nếu ngắt kết nối vào lúc này, luồng xung điện Helium-3 sẽ bị dội ngược hoàn toàn do mất cầu nối sinh học, gây nổ tung đại não của cả hai bản thể vĩnh viễn."*
"Không... được... ngắt..." Nguyễn Anh nghiến chặt răng đến mức vỡ vụn một chiếc răng hàm, máu tươi chảy tràn xuống cằm, hòa cùng vệt máu cũ trên gò má trái tạo thành một cảnh tượng vô cùng thê thảm.
Anh dùng chút lý trí cuối cùng để vận hành Kích tim bằng xung lượng tử từ xa. Anh biến chính cơ thể vật lý đang co giật của mình thành một máy biến áp lượng tử, bóp nghẹt nhịp tim của B xuống mức tối thiểu để tập trung toàn bộ xung lượng lượng tử truyền qua kẽ nứt không-thời gian, hướng thẳng về phía Tháp Aegis.
***
Cùng lúc đó, tại Phân khu y tế lâm sàng Helios.
Phòng bệnh biệt lập vô trùng chìm trong sự im lặng đáng sợ của cái chết. Trên màn hình đo sóng não di động Neuro-Scan mà Thục Quyên đang cầm trên tay, đường biểu diễn nhịp tim của Nguyễn Anh – Bản thể A – vẫn là một dải màu xám phẳng lặng nằm ngang. Chỉ số sinh tồn chạm mức 0. Chết lâm sàng đã kéo dài hơn ba phút.
Mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán Thục Quyên, chảy dọc xuống chiếc áo blouse trắng vô trùng. Đôi bàn tay phẫu thuật viên bậc thầy của cô run rẩy khi cô nhìn ra ngoài cửa kính. Phía hành lang, ánh đèn báo động đỏ của Tháp Aegis bắt đầu nhấp nháy chậm lại, rồi đột ngột chuyển sang sắc trắng lâm sàng.
Mạng lưới hệ thống của Trịnh Vy đang phục hồi cực nhanh sau sự cố đoản mạch tản nhiệt của chiến hạm Aegis-01. Chỉ còn chưa đầy 60 giây nữa, thuật toán quét sâu của an ninh mạng sẽ tự động kết nối lại với buồng bệnh này. Nếu lúc đó Nguyễn Anh vẫn là một cái xác không nhịp tim, Trịnh Vy sẽ lập tức phát hiện ra biểu đồ điện não giả lập của Thục Quyên và ra lệnh mổ não cưỡng chế ngay lập tức.
"Tỉnh lại đi, Nguyễn Anh... làm ơn..." Thục Quyên thì thầm, bàn tay cô áp chặt vào gáy của A, nơi chiếc mũ phi công lượng tử Helios cải tiến đang phát ra những tiếng o o yếu ớt do bị nhiễu sóng từ trường.
*Bùm!*
Một chấn động lượng tử vô hình dội thẳng vào căn phòng vô trùng.
Cơ thể của Bản thể A trên giường bệnh đột ngột giật nảy lên một cách bạo liệt. Lồng ngực anh ưỡn cong lên không trung, các khớp xương kêu răng rắc dưới tác động của một lực co cơ cực mạnh. Dải đèn LED tín hiệu thần kinh sau gáy A bùng sáng màu cam rực rỡ, phát ra tiếng rít điện từ cực mạnh nhức nhối cả màng nhĩ.
Trên màn hình Neuro-Scan, đường biểu diễn phẳng lặng đột ngột giật mạnh, vẽ ra một đỉnh nhọn hoắt màu đỏ chói.
*Tít... Tít... Tít!*
Nhịp tim của A vọt lên: 20... 50... 80... rồi ổn định ở mức 90 nhịp/phút.
"Anh ấy sống rồi!" Thục Quyên nín thở, nước mắt chực trào ra sau lớp kính bảo hộ.
Nhưng niềm vui của cô chỉ kéo dài được đúng một giây. Luồng năng lượng Helium-3 truyền từ Bản thể B quá mạnh mẽ và thô bạo. Nó không chỉ kích hoạt lại nhịp tim của A mà còn làm rò rỉ một lượng bức xạ lượng tử tự do khổng lồ ngay tại vết thương vai trái của anh.
*Xèo xèo!*
Lớp gạc bọc chì bảo vệ trên vai trái của A đột ngột bốc khói nghi ngút. Dưới lớp gạc, dòng máu lượng tử phát quang màu lam nhạt bùng lên rực rỡ, tỏa nhiệt lượng cực cao nung chảy cả lớp da sinh học nhân tạo xung quanh. Mùi khét lẹt của da thịt bị cháy sém nhanh chóng lan tỏa trong phòng bệnh vô trùng.
Thục Quyên kinh hoàng nhận ra Trịnh Vy sử dụng máy quét nhiệt lượng hồng ngoại để dò tìm gián điệp; nếu luồng nhiệt lượng phát quang này lọt ra ngoài, cảm biến của liên minh sẽ định vị được nguồn phát chỉ trong một phần nghìn giây.
Không một chút do dự, Thục Quyên vớ lấy ống tiêm chứa Dung dịch làm mát tủy sống Neuro-Cool – chất làm mát sinh học cực mạnh của Helios. Cô không tiêm vào tĩnh mạch mà đổ trực tiếp toàn bộ dung dịch màu xanh lục lạnh buốt lên bả vai đang bốc khói của Nguyễn Anh.
*Xèo!*
Một làn sương hóa chất lạnh ngắt bùng lên, đóng băng cục bộ vùng vai trái của A, dập tắt hoàn toàn ánh sáng phát quang lượng tử và hạ nhiệt độ vết bỏng xuống dưới ngưỡng cảm biến nhiệt của hệ thống an ninh mạng. Thục Quyên nhanh tay đắp một lớp gạc chì mới đè lên, nín thở lùi lại phía sau.
Ngay lúc đó, tiếng búa thủy lực báo hiệu hệ thống an ninh mạng đã khôi phục hoàn toàn vang lên ngoài cửa. Cánh cửa trượt cơ khí của phòng bệnh mở tung.
Đại úy an ninh mạng Trịnh Vy bước vào, trên tay là thiết bị giải mã dữ liệu cầm tay đang nhấp nháy luồng quét màu vàng nhạt. Đôi mắt sắc sảo của cô ta quét qua phòng bệnh, dừng lại trên gương mặt bám đầy mồ hôi của Thục Quyên và cơ thể vừa tỉnh giấc của Nguyễn Anh.
Nhưng ngay trước khi Trịnh Vy kịp đưa máy quét lên trán A, dải đèn LED tín hiệu thần kinh sau gáy Nguyễn Anh đột ngột bùng sáng màu cam rực rỡ một lần nữa, phát ra tiếng rít điện từ cực mạnh nhức nhối, như một lời cảnh báo tối hậu về sự sụp đổ trạng thái siêu vị trí lượng tử sắp diễn ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!