Nhạc nềnCyber_Noir

Phá Hoại Ở Tháp Aegis

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phân khu y tế lâm sàng Helios chìm trong thứ ánh sáng trắng vô trùng đến tàn nhẫn. Tiếng bíp đều đặn từ máy hỗ trợ sự sống vang lên, xé rách bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng biệt lập. Trên giường bệnh, Nguyễn Anh – Bản thể A – nằm bất động, gương mặt nhợt nhạt như một pho tượng sáp dưới lớp kính bảo hộ y tế.


Bác sĩ Thục Quyên đứng bên cạnh, đôi mắt sáng thông minh ẩn sau lớp kính bảo hộ loang loáng ánh sáng xanh từ màn hình hiển thị chỉ số sinh học. Đôi bàn tay vốn cực kỳ ổn định của cô lúc này đang khẽ run lên khi cô điều chỉnh dải băng gạc bọc chì quanh bả vai trái của anh. Vết thương bỏng vai trái phát quang màu lam – dấu vết đồng điệu từ cú chuyển dịch chấn thương tàn khốc của Bản thể B dưới mặt đất – vẫn âm ỉ tỏa ra một luồng nhiệt lượng lượng tử dị thường, làm mờ đục cả lớp màng lọc bảo vệ.


Nhưng điều khiến Thục Quyên kinh hoàng hơn cả nằm ở gò má trái của Nguyễn Anh. Một vết bầm tím mờ nhạt, rỉ ra những vệt máu có ánh kim lam nhạt cực nhỏ, đang từ từ hiện rõ trên làn da vô trùng của anh. Cô biết đây không phải là chấn thương cũ từ vụ tai nạn buồng lái. Đây là vết trầy xước đồng bộ thể xác, một phản ứng lượng tử ngược chiều sinh ra từ cú ngã bạo lực của Bản thể B xuống nền đá rỉ sét của hầm ngầm số 7 tại Asteroid-X9 cách đây không lâu.


"Anh ấy đang tự hủy hoại chính mình từ hai đầu chiến tuyến," Thục Quyên thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì lo lắng. Cô vội vã dùng một miếng gạc tẩm dung dịch làm mát tủy sống Neuro-Cool để lau sạch vệt máu phát quang, rồi đắp lên đó một lớp da sinh học nhân tạo để che giấu vết bầm trước khi các cảm biến tự động của phòng bệnh kịp ghi nhận.


Ngay lúc đó, bảng điều khiển ba chiều ở góc phòng đột ngột nhấp nháy đỏ. Dòng chữ cảnh báo của hệ thống an ninh mạng hiện lên lạnh lùng: *"Cảnh báo: Kích hoạt thuật toán quét sâu Phân khu y tế lâm sàng. Thời gian bắt đầu: 180 giây. Chỉ huy chiến dịch: Đại úy Trịnh Vy."*


Thục Quyên nín thở. Trịnh Vy đang chuẩn bị chạy thuật toán quét sâu để vạch trần biểu đồ điện não giả lập mà cô đã lén cài đặt để che giấu trạng thái chết lâm sàng tạm thời của Nguyễn Anh. Nếu cuộc quét não cấp độ 4 này hoàn tất, dải tần số hài lượng tử dị thường trong đầu A sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước Cục An ninh. Nguyễn Anh sẽ bị mổ não cưỡng chế, và mọi bí mật về song trùng ý thức sẽ sụp đổ.


***


Cùng lúc đó, tại khu hangar bảo trì khổng lồ dưới chân Tháp Aegis.


Đại úy cơ khí Hoàng Nam đang đứng dưới bóng hông khổng lồ của chiếc chiến hạm Aegis-01. Thân tàu bằng hợp kim Titan-Graphene đen bóng lấp lánh dưới ánh đèn cao áp, bám đầy những vệt bụi phóng xạ xám xịt từ chuyến tuần tra biên giới trước đó. Nam cầm chiếc bảng điều khiển kỹ thuật, nhưng tâm trí gã hoàn toàn đặt vào luồng dữ liệu bảo mật truyền về từ Phân khu y tế mà Thục Quyên vừa ngầm gửi qua kênh liên lạc lậu.


"Trịnh Vy đã bắt đầu tiến trình quét sâu. Thục Quyên không thể trì hoãn thêm quá hai phút," Nam lẩm bẩm, quai hàm gã bạnh ra đầy căng thẳng. Gã biết mình phải hành động ngay lập tức để tạo ra một sự cố đủ lớn, một sự cố có thể cưỡng chế toàn bộ hệ thống mạng của Tháp Aegis phải chuyển hướng băng thông để xử lý khẩn cấp.


Nam lướt nhanh ngón tay trên bảng điều khiển phụ của bệ kỹ thuật, cố gắng nhập một mã lệnh lậu để tắt hệ thống camera an ninh xung quanh khu vực động cơ của Aegis-01. Gã muốn tạo ra một sự cố đoản mạch ảo từ xa. Nhưng ngay lập tức, một dòng chữ đỏ chói hiện lên trên màn hình: *"Truy cập bị chặn. Tường lửa độc lập của Đại úy Trịnh Vy đã khóa toàn bộ quyền can thiệp số."*


Nam nghiến răng, khịt mũi một tiếng đầy giận dữ. Trịnh Vy đã tính toán trước mọi kịch bản can thiệp mạng. Cô ta đã thiết lập một hàng rào bảo mật không thể xuyên thủng xung quanh chiến hạm.


"Muốn chơi trò tường lửa với tao sao, Vy?" Nam lẩm bẩm, ánh mắt gã lóe lên vẻ quyết đoán tàn nhẫn của một thợ máy thực chiến. "Nếu không thể dùng kỹ thuật số, tao sẽ dùng cơ học thô sơ. Để xem thuật toán của mày có ngăn được một dòng chảy vật lý hay không."


Nam nhét chiếc bảng điều khiển vào đai lưng, nắm chặt lấy bộ khóa vạn năng lượng tử - bảo vật cơ khí có thể tinh chỉnh mọi thông số vi mạch của Helios. Gã cúi thấp người, lách qua đống dây cáp chằng chịt và chui tọt vào khoang bảo trì chật hẹp dưới gầm động cơ phản lực chính của Aegis-01.


Không gian bên trong khoang động cơ nóng bức và ngột ngạt, nồng nặc mùi dầu máy tổng hợp và khí ozone bị ion hóa. Những đường ống dẫn dung dịch làm mát chạy dọc thân tàu như những huyết quản khổng lồ, phát ra tiếng o o trầm đục đầy đe dọa. Nam bò sát trên sàn thép lạnh ngắt, tiếp cận van điều áp cơ học điều phối dòng chảy chất lỏng tản nhiệt cho lò phản ứng lượng tử của chiến hạm.


Đây là một van cơ học thuần túy, không có kết nối số hóa để tránh bị hack từ xa – một thiết kế cổ điển nhưng là điểm yếu chí mạng trong tình huống này. Nam đặt bộ khóa vạn năng lượng tử vào chốt chặn của van, dồn hết sức lực của bả vai rộng để vặn ngược chiều kim đồng hồ.


Khớp kim loại rỉ sét rít lên một tiếng chói tai. Nam nghiến chặt răng, mồ hôi đầm đìa chảy dọc thái dương, làm nhòe cả tầm nhìn của gã. Gã biết chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, áp lực cực cao của dung dịch làm mát sẽ thổi bay cánh tay gã thành trăm mảnh.


*Cạch.*


Chốt chặn bảo vệ bị bẻ gãy. Nam nhanh tay tháo van làm mát chất lỏng của động cơ Aegis-01. Ngay lập tức, một luồng khí tản nhiệt áp suất cao màu xám đục phun ra tung tóe từ kẽ hở, rít lên những tiếng xì xì kinh hoàng. Sức nóng của luồng khí khiến lớp sơn chống tĩnh điện trên vách khoang động cơ bắt đầu sủi bọt, bốc lên những làn khói khét lẹt.


Nam nhanh chóng bò giật lùi ra ngoài, vừa kịp lúc hệ thống báo động tự động của chiến hạm kích hoạt.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng còi báo động đỏ rú vang rền rĩ khắp các hành lang của Tháp Aegis. Ánh đèn LED trắng vô trùng lập tức chuyển sang sắc đỏ cam quay cuồng đầy hỗn loạn. Trên bảng hiển thị trung tâm, dòng chữ cảnh báo nhấp nháy điên cuồng: *"Cảnh báo nguy hiểm cấp 3: Lò phản ứng chiến hạm Aegis-01 quá nhiệt nghiêm trọng. Nguy cơ sụp đổ từ trường bảo vệ trong 120 giây."*


***


Tại trung tâm kiểm soát an ninh mạng của Tháp Aegis.


Đại úy Trịnh Vy đang ngồi trước bàn điều khiển ba chiều, ngón tay cô ta chỉ còn cách nút kích hoạt tiến trình quét sâu Phân khu y tế đúng một nhịp gõ. Biểu đồ điện não của Nguyễn Anh đang hiển thị dưới dạng các dải sóng nhấp nháy, chuẩn bị bị bóc tách từng lớp dữ liệu.


Đột ngột, toàn bộ màn hình hiển thị của Vy bị ghi đè bởi một giao diện khẩn cấp màu đỏ rực.


*"Giao thức an toàn tối cao: Kích hoạt cô lập lò phản ứng Aegis-01. Cưỡng chế chuyển hướng 90% băng thông mạng để dập tắt sự cố quá nhiệt."*


"Cái gì?" Vy đứng bật dậy, đôi mắt sắc sảo co rút lại vì kinh ngạc. Cô ta điên cuồng gõ lệnh để cố gắng giữ lại tiến trình quét sâu của Nguyễn Anh, nhưng hệ thống điều hành trung tâm của Helios được lập trình để ưu tiên tuyệt đối cho việc bảo vệ tài sản quân sự tối cao. Chiến hạm Aegis-01 là flagship của phi đội tuần tra; nếu lò phản ứng của nó bị nung chảy, toàn bộ căn cứ sẽ bị san phẳng.


"Đoản mạch hệ thống tản nhiệt? Tại sao lại vào đúng lúc này?" Vy lẩm bẩm, gương mặt cô ta tối sầm lại đầy hoài nghi. Cô ta buộc phải nhìn tiến trình quét sâu của Nguyễn Anh bị đóng băng ở mức 12%, toàn bộ tài nguyên xử lý dữ liệu của cô ta bị hút sạch vào việc điều phối dòng chảy chất làm mát để cứu chiến hạm.


***


Dưới khu hangar bảo trì, khói tản nhiệt đã bao phủ toàn bộ phân khu kỹ thuật thành một màn sương mù dày đặc, nồng nặc mùi hóa chất. Hoàng Nam đứng bên ngoài bệ máy, tay cầm một chiếc giẻ lau bám đầy dầu mỡ xám, giả vờ ho sặc sụa để che giấu hơi thở dồn dập của mình.


*Rầm!*


Cánh cửa trượt cơ khí của phân khu kỹ thuật bị đẩy mạnh ra. Thiếu tá an ninh quân đội Lê Hùng bước vào, gương mặt xương xẩu sắc cạnh hằn rõ vẻ giận dữ tột độ dưới ánh đèn báo động đỏ quay cuồng. Theo sau hắn là hai đặc vụ vũ trang hạng nặng, súng trường laser lăm lăm trên tay.


"Hoàng Nam!" Lê Hùng gầm lên, tiếng bước chân của hắn nện xuống sàn thép nghe nặng nề và đầy sát khí. "Giải thích cho tôi biết chuyện quái gì đang xảy ra ở đây? Tại sao chiến hạm Aegis-01 lại bị đoản mạch tản nhiệt ngay trước giờ xuất kích?"


Hoàng Nam không hề nao núng. Gã từ từ quay lại, đối mặt với họng súng của các đặc vụ bằng sự bình tĩnh lâm sàng của một kỹ sư trưởng độc quyền về tri thức cơ khí lượng tử. Gã đưa tay quệt vệt dầu mỡ trên trán, giả vờ thở dốc:


"Báo cáo Thiếu tá, đây không phải là lỗi bảo trì thông thường. Đây là hậu quả trực tiếp từ sự cố mài mòn vi mạch do bão mặt trời nhân tạo từ tập trước."


Nam lướt nhanh ngón tay trên bảng điều khiển cầm tay, trình chiếu một biểu đồ mài mòn phần cứng phức tạp lên không trung giữa hai người.


"Nhìn vào đây đi, Thiếu tá. Chùm tia viba cường độ cao từ trạm Thần Mặt Trời đã kích thích các hạt lượng tử tự do thăng hoa bám trên vỏ tàu, tạo ra các dòng điện cảm ứng chạy ngược vào hệ thống tản nhiệt. Các linh kiện do tập đoàn Aeterna cung cấp không chịu nổi tải nhiệt lượng này nên đã bị vỡ nứt khớp nối cơ học. Tôi đã cảnh báo bộ chỉ huy về chất lượng linh kiện kém của Aeterna từ ba ngày trước rồi!"


Lê Hùng nheo mắt, ánh mắt sắc như dao cạo của hắn quét qua biểu đồ kỹ thuật rồi dừng lại trên gương mặt bám đầy dầu xám của Hoàng Nam. Hắn là một chuyên gia tra tấn tinh thần và săn lùng gián điệp, nhưng trước những thông số vật lý và sơ đồ dòng chảy năng lượng lượng tử phức tạp này, hắn hoàn toàn bị lép vế về mặt tri thức.


"Cậu đang đổ lỗi cho Aeterna để che đậy sự tắc trách của mình sao, Đại úy?" Lê Hùng khàn giọng hỏi, ngón tay hắn gõ nhè nhẹ lên báng súng lục Glow-12 giắt bên hông.


"Tôi đổ lỗi cho sự thật khách quan, Thiếu tá," Nam thẳng thừng đáp, giọng gã lạnh lùng và đầy tự tin. "Nếu ông không tin, ông có thể tự mình chui vào khoang động cơ đang bốc khói độc kia để kiểm tra vết nứt cơ học trên van điều áp. Nhưng tôi cảnh báo trước, nồng độ khí hydrocarbon lượng tử ở trong đó đủ để nướng chín phổi của ông trong vòng mười giây."


Lê Hùng khựng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào Hoàng Nam, cố gắng tìm kiếm một tia dao động hay một cái chớp mắt thiếu tự tin của gã kỹ sư trẻ. Nhưng Nam đứng đó, vững chãi như một khối thép rỉ sét, ánh mắt lộ rõ sự bất mãn của một chuyên gia bị kẻ ngoại đạo hạch sách.


Sự đối đầu im lặng giữa hai người kéo dài như vô tận dưới tiếng còi báo động vẫn đang rú vang rền rĩ. Hoàng Nam đã sử dụng báo cáo thiệt hại từ bão mặt trời nhân tạo làm một lá chắn hoàn hảo, biến hành vi phá hoại chủ đích của mình thành một tai nạn kỹ thuật có hệ thống không thể truy cứu trách nhiệm cá nhân.


Tuy nhiên, Lê Hùng không phải là kẻ dễ dàng bị khuất phục bởi các con số. Hắn từ từ lùi lại một bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua bệ kỹ thuật của Aegis-01, nơi chiếc mũ phi công lượng tử Helios cải tiến của Nguyễn Anh đang bị đặt trong hộp niêm phong bảo mật.


"Sự cố này rất trùng hợp, Đại úy Nam," Lê Hùng thì thầm, giọng nói của hắn trầm xuống đầy đe dọa. "Nó xảy ra đúng vào giây thứ mười khi Đại úy Trịnh Vy bắt đầu tiến trình quét sóng não của Nguyễn Anh tại Phân khu y tế."


"Nếu ông muốn ưu tiên việc quét não một phi công đang hôn mê hơn là việc ngăn chặn một vụ nổ lò phản ứng hạt nhân có thể thổi bay nửa Tháp Aegis, thì cứ việc ra lệnh cho Trịnh Vy tiếp tục," Nam nhún vai, giọng gã đầy mỉa mai. "Nhưng khi đó, chính ông sẽ là người phải giải trình trước Đô đốc Phan Đăng về việc hủy hoại chiếc flagship của hạm đội."


Câu nói của Nam đánh trúng vào nỗi sợ hãi chính trị của Lê Hùng. Hắn nghiến răng, biết rằng mình không thể gánh nổi trách nhiệm nếu Aegis-01 bị phá hủy hoàn toàn.


Lê Hùng nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển báo cháy của Aegis-01, nơi các chỉ số nhiệt độ vẫn đang nhấp nháy đỏ ở mức nguy hiểm. Hắn hít một hơi thật sâu, gương mặt xương xẩu co rút lại đầy tàn nhẫn, rồi quay sang ra lệnh cho hai đặc vụ vũ trang bằng một giọng nói lạnh băng:


"Phong tỏa toàn bộ khu vực kỹ thuật này ngay lập tức! Không một ai, kể cả Đại úy Hoàng Nam, được phép rời khỏi hangar bảo trì cho đến khi cuộc thanh tra kỹ thuật độc lập của Cục An ninh hoàn tất."


Hắn quay lại nhìn Nam, đôi mắt lóe lên tia sáng nghi ngờ tột cùng:


"Cậu đã mua được thời gian cho bạn của mình, Đại úy. Nhưng cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu thôi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!