Xung Lực Lượng Tử
Mùi rỉ sét ẩm ướt của hầm ngầm số 7 trộn lẫn với vị mặn chát của máu từ vết rách dọc gò má trái. Nguyễn Anh nằm sấp trên nền đất lạnh, hai tay bấu chặt vào những mảnh vụn hợp kim Titan-Graphene vương vãi dưới sàn. Cơn đau từ cú ngã khỏi giường bệnh dã chiến không thấm tháp gì so với ngọn lửa đang âm ỉ thiêu rụi tủy sống của anh. Ở bả vai trái, phản lực nhiệt lượng đồng điệu từ Bản thể A ở thượng tầng vẫn liên tục dội về những luồng nóng rát, khiến dải đèn LED tín hiệu thần kinh sau gáy anh nhấp nháy những tia sáng màu xanh lam nhạt, yếu ớt và đứt quãng.
"Nằm yên! Anh muốn tủy sống của mình biến thành tro bụi thật sao?" Vy Vy quỳ rạp xuống bên cạnh, hai bàn tay thô ráp bám đầy vết dầu mỡ của cô đè chặt lấy bả vai phải của Nguyễn Anh, cố định cơ thể đang co giật của anh xuống sàn đất. Vết sẹo laser dài trên má cô giật nhẹ dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn dầu hỏa dã chiến.
Nguyễn Anh nghiến chặt răng, cảm nhận rõ rệt sự bất lực vật lý của trạng thái Cấp độ 1: Đồng bộ sơ khởi. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt như một khối chì rỉ sét. Anh không thể cảm nhận được đôi chân của mình, cũng không thể gửi bất kỳ mệnh lệnh vận động nào xuống các chi dưới. Nhưng điều tồi tệ nhất là khoảng trống đen tối đang mở rộng trong tiềm thức. Qua liên kết lượng tử yếu ớt còn sót lại, anh cảm nhận được Bản thể A tại Phân khu y tế lâm sàng Helios đang chìm sâu vào trạng thái chết lâm sàng tạm thời. Nhịp tim của A phẳng lặng, và nếu không có một xung lực thần kinh cực mạnh để kích hoạt lại hệ thống khớp thần kinh, bộ não của A sẽ bị phá hủy vĩnh viễn trước khi Trịnh Vy hoàn thành cuộc quét não sâu.
"Tình hình... của A... rất tệ," Nguyễn Anh khàn giọng, từng chữ phát ra từ khuôn miệng khô khốc đều kéo theo một cơn ho khan dữ dội. Bụi quặng siêu dẫn Aether-X thô lơ lửng trong không khí hầm ngầm tràn vào phổi anh, bỏng rát. "Trịnh Vy... đang phá khóa... phòng bệnh. Nếu cô ta... quét được... sóng não phẳng... tất cả sẽ sụp đổ."
Sói Xám ngồi xổm ở góc hầm, thanh kiếm nhiệt lượng Răng Sói gác hờ trên gối gã. Chiếc mặt nạ nửa mặt màu xám tro che khuất biểu cảm của gã thợ săn tiền thưởng, chỉ có đôi mắt lấp lánh sự hoài nghi thực dụng dưới vành mũ trùm đầu sờn rách. Gã khịt mũi, giọng nói khàn đặc vang lên qua bộ lọc âm: "Mày lo cho cái xác ở Vành Trong làm gì, Bóng Ma? Hiện tại chính mày còn không tự lết nổi ra khỏi vũng bùn này. Súng laser Glow-12 của mày tuy tốt, nhưng nó không giúp mày mọc lại đôi chân đâu."
"Em có cách!"
Tiếng hét lanh lảnh của Tấn cắt ngang bầu không khí u ám. Cậu bé mười bốn tuổi gầy nhom lao ra từ góc hầm chứa phế liệu cơ khí. Chiếc kính phóng đại một mắt tự chế của cậu nhấp nháy những luồng ánh sáng xanh lục khi cậu ôm một chiếc hộp kim loại méo mó đặt lên bàn gỗ. Tấn gạt nhẹ mái tóc bù xù bám đầy bụi than mỏ, điều chỉnh lại chiếc tua-vít đa năng dắt sau tai rồi gõ liên tục vào bàn phím ảo được chiếu trực tiếp từ thiết bị giải mã cầm tay "Vỏ Ốc".
Một sơ đồ ba chiều màu lam nhạt bùng lên giữa không gian tối tăm của hầm ngầm. Đó là một bản thiết kế cơ khí chằng chịt các đường đấu nối, trung tâm là một cuộn cảm đồng cỡ lớn kết nối với bộ lọc thạch anh lượng tử phế thải.
"Đây là sơ đồ máy phát xung lượng tử tự chế," Tấn hào hứng giải thích, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào lõi năng lượng phát sáng trên màn hình ảo. "Nếu chúng ta sử dụng một lượng nhỏ Quặng siêu dẫn Aether-X thô để kích thích phản ứng, thiết bị này có thể tạo ra một xung lượng tử cực mạnh, truyền trực tiếp qua liên kết song trùng để kích hoạt lại hệ thần kinh của Bản thể A. Nó giống như một máy kích tim bằng sóng não vậy!"
Sói Xám nheo mắt nhìn sơ đồ, gã đứng dậy tiến lại gần, gõ nhẹ ngón tay bọc giáp thép vào bảng hiển thị. "Một ý tưởng điên rồ của một đứa nhóc nhặt rác. Tấn, mày có biết dòng điện lượng tử phát ra từ cái máy nợ này có cường độ bao nhiêu không? Tủy sống của Bóng Ma đang mủn ra như cám do tác dụng phụ của thuốc Calypso-9 pha tạp. Nếu mày phóng một xung lực mạnh như thế qua cột sống của nó, nó sẽ bốc cháy từ bên trong trước khi cái xác ở Helios kịp chớp mắt."
Vy Vy cũng đứng bật dậy, gương mặt cô đanh lại đầy lo ngại. "Sói Xám nói đúng, Tấn. Rủi ro rò rỉ sóng lượng tử từ thiết bị này quá lớn. Bão từ dư chấn từ trạm Thần Mặt Trời đang quét qua Asteroid-X9. Nếu chúng ta phát một xung năng lượng tự chế không có che chắn, lưới quét radar của Helios ở quỹ đạo sẽ định vị được hầm ngầm này trong vòng ba giây. Chúng ta sẽ bị nướng chín bởi chùm tia viba trước khi kịp cứu Nguyễn Anh."
Nguyễn Anh dùng hai tay chống đỡ thân trên, gượng dậy tựa lưng vào bệ máy phát điện cũ. Vết trầy xước trên gò má trái của anh vẫn rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, nhưng ánh mắt anh lại sắc lạnh và kiên định đến đáng sợ. Anh nhìn thẳng vào Sói Xám, rồi quay sang Vy Vy.
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác," giọng Nguyễn Anh trầm thấp nhưng mang một sức nặng không thể chối từ. "Nếu Bản thể A chết não, liên kết lượng tử sẽ sụp đổ hoàn toàn. Tao sẽ chết não theo ngay tại đây. Vy Vy, cô biết điều đó nghĩa là gì không? Khi tao chết, toán du kích Bóng Ma sẽ mất đi nguồn tình báo duy nhất từ bên trong Helios. Và Sói Xám... mày sẽ vĩnh viễn không bao giờ chạm được vào tọa độ kho quặng lậu của Mã Tiến."
Sói Xám khựng lại. Lưỡi kiếm nhiệt lượng trên tay gã khẽ rung lên một nhịp nhỏ. Lời nói của Nguyễn Anh đã đánh trúng vào điểm yếu chí mạng của gã thợ săn tiền thưởng thực dụng: tiền bạc và danh tiếng. Gã không quan tâm đến cuộc chiến giữa Helios và Vanguard, nhưng gã cần kho quặng lậu của Mã Tiến để đổi lấy tấm vé công dân Vành Trong.
"Mày lấy gì để đảm bảo tủy sống của mày chịu tải được xung điện này?" Sói Xám hỏi, giọng gã dịu đi nhưng vẫn đầy cảnh giác.
Nguyễn Anh nhấc thiết bị truyền tin cầm tay lên, kích hoạt một tệp dữ liệu y tế được mã hóa mà Thục Quyên đã ngầm gửi cho anh trước đó. Một biểu đồ ADN xoắn kép hiện ra, nhưng điều kỳ lạ là hai chuỗi xoắn lại có cấu trúc xoắn lượng tử ngược chiều nhau hoàn hảo.
"Nhìn vào đây đi," Nguyễn Anh chỉ vào biểu đồ. "ADN của hai bản thể của tao trùng khớp một trăm phần trăm nhưng ngược chiều lượng tử. Điều này nghĩa là cơ thể của tao không phải là người nhân bản thông thường, mà là một thực thể song trùng vật lý thực sự. Tủy sống của tao có khả năng hấp thụ và dẫn truyền dải tần số này mà không bị hủy hoại hoàn toàn nếu tần số được hiệu chuẩn chuẩn xác. Tao là người duy nhất trên hệ sao này có thể làm được điều đó."
Vy Vy nhìn biểu đồ ADN, rồi nhìn vết thương vai trái đang rỉ máu lượng tử của Nguyễn Anh. Cô thở dài, hạ khẩu súng trường EMP Sấm Sét xuống. "Được rồi. Nhưng chúng ta lấy đâu ra nguồn năng lượng để vận hành cái máy này? Pin dã chiến thông thường không thể cung cấp đủ băng thông cho một xung lượng tử truyền xuyên thiên hà."
Tấn khịt mũi, vẻ mặt xịu xuống. Cậu bé lôi từ trong túi áo ra một viên pin dã chiến Helium-3 cũ kỹ, bám đầy bụi than. "Em đã thử chạy mô phỏng với viên pin này. Nhưng..."
Cậu bé cắm viên pin vào cổng thử nghiệm của máy phát xung.
*Xẹt! Đoành!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo những tia lửa điện màu cam xè xè. Khói đen khét lẹt bùng lên từ bảng mạch thạch anh lượng tử tự chế của Tấn. Sức nóng đột ngột khiến bảng vi mạch mỏng manh chảy ra, biến thành một cục silicon méo mó vô dụng trên mặt bàn.
"Chết tiệt!" Tấn hét lên, vội vã dùng vạt áo dập tắt những tia lửa còn sót lại. "Bảng mạch thạch anh bị phá hủy hoàn toàn rồi! Pin dã chiến thông thường không chịu nổi dòng điện lượng tử dội ngược. Chúng ta cần một nguồn điện ổn định và mạnh hơn gấp trăm lần. Chúng ta cần... Tế bào năng lượng Helium-3 hóa lỏng quân dụng."
Căn hầm ngầm rơi vào sự im lặng chết chóc. Tế bào năng lượng Helium-3 hóa lỏng là tài nguyên chiến lược tối cao, chỉ được trang bị cho các chiến hạm hạng nặng của Helios hoặc các trạm gác biên giới kiên cố. Tại một vệ tinh rác rỉ sét như Asteroid-X9, tìm kiếm một tế bào như vậy chẳng khác nào tìm một giọt nước sạch giữa sa mạc quặng.
Sói Xám đứng trầm ngâm một lúc, gã bước lại gần bản đồ số hóa của hệ sao Janus đang lơ lửng trên không. Gã đưa bàn tay bọc giáp thép gạt nhẹ, thu nhỏ bản đồ về phía vùng đệm quân sự nằm giữa hai thế lực.
"Có một nơi," Sói Xám lên tiếng, giọng gã trầm xuống qua bộ lọc âm. "Trạm gác biên giới bỏ hoang của Helios tại Vành đai Asteroid-7. Nơi đó từng là một tiền đồn hậu cần trước khi xảy ra vụ nổ lò phản ứng Genesis mười năm trước. Theo thông tin thế giới ngầm của tao, trạm gác đó vẫn còn giữ một máy phát điện dự phòng chứa ba tế bào năng lượng Helium-3 hóa lỏng chưa bị khai thác."
Vy Vy nheo mắt nhìn tọa độ mà Sói Xám vừa chỉ. "Vành đai Asteroid-7? Mày điên rồi sao, Sói Xám? Nơi đó là một cấm địa quân sự. Nó ngập tràn mìn lượng tử tự động kích hoạt khi phát hiện sóng não sinh học vượt ngưỡng. Không có tàu chiến nào dám bén mảng đến đó, nói gì đến ba đứa chúng ta, với một kẻ đang liệt nửa người như Nguyễn Anh."
"Tao biết đường tránh mìn," Sói Xám lạnh lùng đáp. "Nhưng tao không làm không công. Bóng Ma, tao sẽ dẫn đường cho mày và Vy Vy đột kích trạm gác biên giới đó để lấy Helium-3. Đổi lại, tao muốn hai mươi phần trăm lượng Quặng siêu dẫn Aether-X thô trong kho lậu của Mã Tiến ngay sau khi mày phục hồi liên kết."
Nguyễn Anh nhìn sâu vào đôi mắt hoang dã của gã thợ săn tiền thưởng sau lớp mặt nạ. Anh biết Sói Xám đang chơi một canh bạc lớn, nhưng đây cũng là cơ hội duy nhất để anh cứu mạng Bản thể A và chính bản thân mình.
"Thỏa thuận thành công," Nguyễn Anh đưa bàn tay run rẩy ra phía trước. "Hai mươi phần trăm quặng thô. Nhưng mày phải cam kết bảo vệ thể xác của tao trong suốt chiến dịch."
Sói Xám nhìn bàn tay của Nguyễn Anh, gã không bắt tay mà chỉ gật đầu một cách lạnh lùng. "Giao kèo bằng máu. Đừng để tao phát hiện ra mày lừa tao, Bóng Ma."
Vy Vy nhìn hai người họ thiết lập liên minh bất đắc dĩ, cô thở dài nhưng ánh mắt lại bừng lên ý chí chiến đấu. Cô nhấc khẩu súng trường EMP Sấm Sét lên, kiểm tra lại cuộn cảm đồng và pin năng lượng dã chiến còn sót lại. "Tấn, mày có bao nhiêu thời gian để chế tạo lại bảng mạch thạch anh lượng tử mới?"
Tấn đeo chiếc kính phóng đại lên mắt, gõ liên tục vào bàn phím. "Nếu có đủ linh kiện phế liệu từ chợ đen, em cần sáu giờ. Nhưng thời gian an toàn của Bản thể A tại Helios đang giảm xuống rất nhanh. Theo tính toán của em, chúng ta chỉ còn tối đa tám giờ trước khi Trịnh Vy hoàn thành việc tải lệnh cưỡng chế quét não sâu cấp độ 4 từ Lê Hùng."
"Tám giờ," Nguyễn Anh thì thầm, cảm nhận cơn đau dọc cột sống đang dịu đi đôi chút nhờ ý chí kiên định. "Chúng ta phải xuất phát ngay lập tức. Vy Vy, chuẩn bị chiếc mô-tô phản lực dã chiến chống bão từ. Sói Xám, chỉ đường đi."
Sói Xám lướt ngón tay trên màn hình ảo, phóng to bản đồ địa hình của Vành đai Asteroid-7. Những chấm đỏ nhấp nháy dày đặc hiện ra xung quanh trạm gác biên giới hoang phế, bao bọc lấy mục tiêu như một tấm lưới nhện khổng lồ băm nát không gian.
Sói Xám chỉ vào bản đồ trạm gác biên giới, cảnh báo rằng nơi đó được canh giữ bởi hệ thống mìn lượng tử tự động có thể kích nổ chỉ bằng một gợn sóng não.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!