Nhạc nềnCyber_Noir

Neo Buộc Ý Thức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau không đến ngay lập tức. Nó trễ đúng hai giây.


Khi Nguyễn Anh ở Bản thể B cố gắng cử động ngón tay trỏ của bàn tay phải, một khoảng lặng trống rỗng kéo dài đến mức nghẹt thở bao trùm lấy hệ thần kinh của anh. Rồi, như một luồng điện rò rỉ từ đường dây cao thế cũ, cảm giác bỏng rát, tê dại mới từ từ truyền về đại não. Khớp xương ngón tay anh co quắp, giật mạnh một nhịp thô bạo trên nền thép rỉ sét của hầm ngầm số 7 dưới lòng Asteroid-X9.


Anh đang ở trạng thái Cấp độ 1: Đồng bộ sơ khởi. Ý thức song trùng, vốn là một mạng lưới băng thông rộng lớn kết nối hai thực tại song song, giờ đây đã bị bóp nghẹt xuống mức tối thiểu dưới 15%. Cú ngắt kết nối khẩn cấp ở chiến hạm Aegis-01 đã để lại một vết sẹo năng lượng tàn khốc. Bản thể A ở Helios đang hôn mê sâu, và khi chiếc neo ý thức ở thượng tầng tắt ngấm, Bản thể B ở vành đai rác này lập tức bị tước đoạt đến 80% sức mạnh thần kinh. Mọi giác quan của anh đều bị trì hoãn. Thị giác của anh mờ đục, chỉ còn nhìn thấy những mảng màu xám xịt và những bóng người nhòe nhoẹt di chuyển trong bóng tối của căn hầm ngầm.


"Đừng cử động, Nguyễn Anh! Anh đang tự giết mình đấy!"


Giọng nói của Vy Vy vang lên bên tai anh, nhưng nó nghe méo mó, trầm đục như thể được truyền qua một lớp nước dày. Phải mất hai giây đại não của anh mới xử lý xong câu nói đó. Anh cảm nhận được bàn tay thô ráp của nữ chiến binh bắn tỉa đang đè chặt lên bả vai phải của mình. Vết bỏng do phản lực nhiệt lượng dọc cột sống của anh vẫn còn âm ỉ tỏa nhiệt, tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt bị cháy sém. Dải đèn LED tín hiệu thần kinh sau gáy anh, vốn bùng sáng màu cam rực rỡ trong đêm ngắt kết nối, giờ chỉ còn nhấp nháy những tia sáng màu xanh lam nhạt, yếu ớt và đứt quãng.


Nép sát bên cạnh anh, Sói Xám đang ngồi xổm, thanh kiếm nhiệt lượng Răng Sói gác hờ trên gối gã. Đôi mắt gã thợ săn tiền thưởng trẻ lấp lánh dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù của hầm ngầm. Gã không nói gì, nhưng sự im lặng của gã chứa đựng một sự cảnh giác cao độ. Gã biết, người đàn ông đang nằm co giật trên sàn hầm này là chiếc chìa khóa duy nhất để gã chạm vào kho lưu trữ quặng Aether-X lậu của Mã Tiến.


"Tình hình... của A... thế nào rồi?" Nguyễn Anh khàn giọng hỏi, từng từ ngữ phát ra từ khuôn miệng khô khốc đều kéo theo một cơn ho khan dữ dội. Bầu không khí của Asteroid-X9 bám đầy bụi dầu mỡ và quặng phóng xạ sặc sụa, tràn vào buồng phổi đang suy kiệt của anh như những mảnh thủy tinh vụn.


Vy Vy lắc đầu, gương mặt sẹo của cô đanh lại dưới ánh sáng lờ mờ. "Tấn đang cố gắng bẻ khóa tần số mạng lưới của Helios để dò tìm tín hiệu y tế từ Thục Quyên. Nhưng bão từ dư chấn từ trạm Thần Mặt Trời đang làm nhiễu loạn toàn bộ các dải sóng vô tuyến dã chiến. Chúng ta hoàn toàn bị cô lập. Anh phải nằm yên, nếu bộ tản nhiệt tủy sống của anh bị nung chảy lần nữa, anh sẽ liệt vĩnh viễn."


***


Cách đó hàng triệu dặm không gian, tại Phân khu y tế lâm sàng Helios vô trùng và lạnh lẽo.


Ánh sáng trắng từ những dải đèn âm trần rọi xuống cơ thể bất động của Nguyễn Anh ở Bản thể A. Anh nằm đó, trên chiếc giường điều trị bằng bọt khí thông minh, tĩnh lặng như một bức tượng thạch cao. Gương mặt anh nhợt nhạt, mắt trái đeo chiếc Kính lọc ánh sáng võng mạc màu xám tro để che giấu vết xuất huyết đỏ ngầu bên trong. Trên bả vai trái của anh, vết rách da do phản lực nhiệt lượng đồng điệu từ Bản thể B đã được khâu lại bằng những mũi chỉ tự tiêu sinh học, nhưng dòng máu lượng tử phát quang màu lam nhạt vẫn thỉnh thoảng rỉ ra, thấm qua lớp gạc vô trùng bọc chì.


Thục Quyên đứng bên cạnh bệ điều khiển y tế, đôi bàn tay cô run nhẹ khi hiệu chuẩn các thông số trên màn hình cảm ứng. Trên bệ kỹ thuật bên cạnh, một mảnh giẻ đẫm máu lượng tử phát quang có ánh kim lam nhạt – vết tích mà cô vội vã lau dọn từ ghế phi công của chiến hạm Aegis-01 trước khi Lê Hùng ập vào – vẫn đang được giấu tạm dưới một khay dụng cụ phẫu thuật bằng thép không gỉ.


*Tít. Tít. Tít.*


Âm thanh cảnh báo từ hệ thống giám sát trung tâm vang lên khô khốc. Trên màn hình hiển thị, biểu đồ điện não của Nguyễn Anh phẳng lặng một cách đáng sợ. Trạng thái hôn mê sâu sau cú ngắt kết nối khẩn cấp đã đẩy sóng não của anh về mức tối thiểu, gần như một người đã chết não lâm sàng.


"Cảnh báo: Phát hiện yêu cầu truy cập dữ liệu sinh học trực tiếp từ Cục An ninh mạng Helios. Người yêu cầu: Đại úy Trịnh Vy."


Dòng chữ đỏ rực nhấp nháy trên bảng điều khiển chính của phòng bệnh. Thục Quyên nín thở. Cô biết rõ Trịnh Vy. Nữ đại úy an ninh mạng này là một con cáo già thực sự, kẻ sở hữu những thuật toán phân tích phổ tần số sóng não thời gian thực sắc bén nhất liên minh. Vy đang tìm kiếm 20% chứng cứ còn lại để hoàn thiện bản báo cáo gián điệp chống lại Nguyễn Anh. Nếu Vy truy cập được vào biểu đồ điện não phẳng lặng này, cô ta sẽ lập tức nhận ra sự bất thường: một phi công tinh nhuệ không thể có một bộ não trống rỗng dữ liệu như một cái xác không hồn trong khi các chỉ số sinh học cơ thể vẫn hoạt động.


Thục Quyên nghiến răng, ngón tay nhanh nhẹn chạm vào nút kích hoạt của Thiết bị làm nhiễu sóng não sinh học giấu dưới cổ áo của Nguyễn Anh. Thiết bị nhỏ gọn do cô tự chế từ các linh kiện lọc sóng phế thải khẽ rung lên, phát ra một dải tần số nhiễu âm tần cực thấp.


"Đang giả lập biểu đồ điện não tiêu chuẩn... Nhịp tim mục tiêu: 72 nhịp/phút. Sóng alpha: 12 Hertz. Trạng thái ngủ sâu phục hồi."


Trên màn hình giám sát công cộng của phân khu y tế, dải sóng não phẳng lặng của Nguyễn Anh đột ngột biến đổi, vẽ ra những đường cong nhấp nháy mềm mại của một người đang ngủ say bình thường. Thục Quyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo blouse trắng của cô.


Tuy nhiên, sự cứu nguy đó chỉ kéo dài được chưa đầy hai phút.


*Bíp!*


Một luồng tín hiệu đỏ rực khác đè lên màn hình điều khiển. Gương mặt của Trịnh Vy xuất hiện trên màn hình liên lạc ba chiều, sắc sảo và lạnh lùng với chiếc kính áp tròng thông minh liên tục nhấp nháy luồng dữ liệu xanh lục.


"Bác sĩ trưởng Thục Quyên," giọng nói của Trịnh Vy vang lên qua loa truyền thanh, mang theo một sự hoài nghi sắc lạnh. "Hệ thống giám sát an ninh mạng vừa ghi nhận một dải tần số nhiễu sóng lạ phát ra từ phòng điều trị của Đại úy Nguyễn Anh. Đồng thời, dữ liệu đồng bộ sinh học của phi đội Aegis gửi về hệ thống của tôi bị sai lệch thông số mài mòn khớp thần kinh. Tôi yêu cầu cô ngắt toàn bộ các thiết bị hỗ trợ ngoại biên để tôi tiến hành quét trực tiếp."


Thục Quyên giữ vững bàn tay trên bệ điều khiển, giọng cô lạnh lùng lâm sàng: "Đại úy Trịnh Vy, bệnh nhân đang trong trạng thái sốc phản vệ lượng tử cấp độ nguy kịch sau sự cố chập mạch buồng lái của chiến hạm Aegis-01. Mọi sự can thiệp vào tần số sóng não của anh ấy lúc này đều có thể gây ra sự sụp đổ khớp thần kinh vĩnh viễn. Với tư cách là bác sĩ trưởng Phân khu y tế, tôi từ chối yêu cầu quét trực tiếp của cô để bảo vệ tính mạng phi công."


"Cô đang lấy luật y tế của Helios ra để cản trở an ninh quân đội sao, bác sĩ?" Trịnh Vy nheo mắt, ánh mắt cô ta dừng lại ở dải sóng điện não đang hiển thị trên màn hình của Thục Quyên. "Thuật toán của tôi phát hiện dải sóng này quá hoàn hảo. Hoàn hảo một cách nhân tạo. Tôi đã ra lệnh cho đội robot bảo an tiến hành kiểm tra trực tiếp phòng bệnh của cô."


***


Tại hầm ngầm số 7 của Asteroid-X9.


"Không... tao phải... kích hoạt kén ngủ..." Nguyễn Anh ở Bản thể B rên rỉ, hai tay bám chặt vào thành giường thép rỉ sét.


Anh biết A đang gặp nguy hiểm. Thông qua mối liên kết lượng tử yếu ớt của Cấp độ 1, anh cảm nhận được sự căng thẳng tột độ của Thục Quyên và áp lực từ cuộc quét mạng của Trịnh Vy. Anh cần phải bò vào kén ngủ bọc chì cách ly lượng tử, sử dụng nguồn điện Helium-3 hóa lỏng còn sót lại để phát ra một xung lượng tử đồng bộ ngược, đánh thức Bản thể A dậy trước khi robot an ninh ập vào.


"Mày điên rồi! Mày không thể đứng dậy được đâu!" Sói Xám lao đến, giữ chặt lấy ngực B.


Nhưng Nguyễn Anh dồn chút lực tàn cuối cùng, gạt phăng tay gã thợ săn tiền thưởng ra. Anh lật người, cố gắng lết thân dưới hoàn toàn tê liệt xuống sàn hầm. Khớp gối của bộ khung xương trợ lực Hắc Thiết bị vỡ nát từ tập trước rít lên một tiếng khô khốc, khóa chặt chân trái của anh trong một chiếc gông kim loại lạnh ngắt.


*Bịch!*


Nguyễn Anh ngã nhào xuống sàn đất đá lổn nhổn của hầm ngầm. Cú ngã mạnh khiến bả vai trái của anh va đập vào một cạnh thép rỉ sét của bệ máy phát điện cũ. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên tủy sống, và khuôn mặt anh đập mạnh xuống nền đất, để lại một vết trầy xước dài, rách da rỉ máu dọc theo gò má trái.


"Nguyễn Anh!" Vy Vy hét lên, lao đến đỡ anh dậy.


Nhưng Nguyễn Anh chỉ có thể nằm đó, bất lực nhìn chiếc kén ngủ bọc chì nằm cách mình chỉ ba mét nhưng xa xôi như ở đầu kia thiên hà. Sự tê liệt của tủy sống do phản lực nhiệt lượng đã tước bỏ hoàn toàn khả năng vận động của anh. Anh không thể gửi tín hiệu đồng bộ ngược. Anh hoàn toàn bất lực.


***


Tại Phân khu y tế lâm sàng Helios.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng bước chân cơ khí nặng nề của hai robot bảo an tự động vang lên ngoài hành lang thép. Chúng dừng lại trước cửa phòng điều trị của Nguyễn Anh. Những họng súng điện từ tích hợp trên cánh tay thép đen bóng của chúng phát ra những tiếng o o nhỏ, sẵn sàng cưỡng chế xâm nhập.


Thục Quyên nhanh tay nhấn nút khóa cửa phòng bệnh bằng mã bảo mật y khoa tối cao của Helios. Cánh cửa trượt bằng kính cường lực dày cộp đóng sập lại, các chốt khóa từ trường cơ học kêu *cạch* một tiếng nặng nề, ngăn cách hai robot bảo an ở bên ngoài.


Qua lớp kính vòm, hai robot bảo an đưa camera quét hồng ngoại lên, rọi những tia sáng đỏ rực khắp phòng bệnh để định vị mục tiêu.


Trên màn hình liên lạc, Trịnh Vy nhìn thẳng vào Thục Quyên, khóe môi cô ta nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. "Cô vừa tự ghi nhận cho mình một sai phạm hành chính cấp độ 2 vì hành vi cản trở an ninh, bác sĩ Quyên. Thuật toán của tôi đã tìm thấy lỗ hổng. Nhìn vào biểu đồ điện não của Nguyễn Anh đi..."


Thục Quyên quay lại nhìn màn hình, và tim cô như ngừng đập.


Thiết bị làm nhiễu sóng não sinh học do cô chế tạo, dưới áp lực quét tần số cao của hệ thống an ninh mạng Aeterna, bắt đầu bị quá nhiệt. Những khoảng trống dữ liệu phẳng kỳ lạ – những vệt đen không có tín hiệu điện não – bắt đầu xuất hiện đứt quãng giữa dải sóng giả lập, phơi bày trạng thái chết não lâm thời thực sự của Nguyễn Anh.


"Biểu đồ điện não của anh ta có những khoảng trống phẳng lặng hoàn hảo," giọng Trịnh Vy vang lên đầy đắc ý. "Đó không phải là sóng não của một người đang ngủ. Bộ não của Nguyễn Anh... hoàn toàn trống rỗng. Cô đang che giấu một cái xác rỗng, Thục Quyên."


Trịnh Vy đưa tay lên bảng điều khiển của mình, ánh mắt cô ta sắc lẹm qua lớp kính áp tròng thông minh. "Tôi ra lệnh cho robot an ninh kích hoạt giao thức phá khóa cưỡng chế và phong tỏa toàn bộ phòng bệnh của cô. Lệnh cưỡng chế quét não sâu cấp độ 4 từ Thiếu tá Lê Hùng đang được tải xuống."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!