Nhạc nềnCyber_Noir

Ranh Giới Ý Thức Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giọng nói của Đại úy an ninh mạng Trịnh Vy vẫn còn rè rè vang vọng qua hệ thống loa lập thể của khoang chỉ huy, lạnh lùng và tàn nhẫn như một bản án tử hình được tuyên đọc giữa khoảng không vô tận.


"Gián điệp chính là Đại úy Nguyễn Anh."


Trong buồng lái chật hẹp của chiến hạm Aegis-01, thời gian như đông cứng lại. Ánh sáng đỏ rực từ những bảng cảnh báo sự cố phản chiếu lên gương mặt tái nhợt, đẫm mồ hôi của Trung úy Minh Triết. Cậu phi công trẻ nhìn chằm chằm vào Nguyễn Anh – người chỉ huy, người thầy, người anh hùng mà cậu từng ngưỡng mộ hơn cả mạng sống của chính mình. Đôi mắt Triết dao động dữ dội, ngón tay vẫn còn đặt trên cần điều khiển vũ khí viba run lên bần bật.


"Đại úy..." Giọng Triết lạc đi, nghẹn ngào giữa tiếng rít gầm của động cơ lượng tử đang quá nhiệt. "Chuyện này... chuyện này không phải là thật đúng không? Anh không phải là kẻ phản quốc... Anh vừa cứu mạng em... cứu mạng tất cả chúng ta mà!"


Nguyễn Anh không trả lời. Anh không thể trả lời.


Cơn đau nửa đầu dữ dội từ gáy dội thẳng lên đỉnh đầu, như thể có một mũi khoan bằng thép nung đang xoáy sâu vào từng thớ não. Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) hiển thị trên võng mạc của anh đã vọt lên mức 49%, nhấp nháy sắc đỏ điên cuồng. Ở bả vai trái, vết rách da do phản lực nhiệt lượng đồng điệu từ Bản thể B dưới mặt đất đang rỉ ra dòng máu lượng tử phát quang màu lam nhạt, thấm đẫm một mảng quân phục phi công trắng vô trùng của liên minh Helios. Sắc lam ấy rực rỡ một cách quỷ dị dưới ánh đèn đỏ của buồng lái, tố cáo căn tính thực sự của anh trước khi anh kịp lên tiếng tự bào chữa.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học nặng nề vang lên từ dưới gầm ghế phi công. Bảng điều khiển chính đột ngột tối sầm, rồi bùng lên ký hiệu chiếc khóa bảo mật màu xám lạnh lùng của Cục An ninh Quân đội Helios.


"Cảnh báo! Kích hoạt Giao thức phong tỏa Aegis-01 từ xa. Quyền điều khiển của phi công trưởng bị tước bỏ. Người kích hoạt: Thiếu tá Lê Hùng."


Ngay lập tức, các vòng khóa từ trường bọc thép trên ghế phi công lượng tử bật ra, siết chặt lấy cổ tay, cổ chân và lồng ngực của Nguyễn Anh, khóa chặt anh vào chiếc ghế kim loại lạnh ngắt. Tiếng rít của hệ thống xả khí vang lên khô khốc. Lỗ thông gió trên trần buồng lái khép lại. Hệ thống rút dưỡng khí tự động bắt đầu hoạt động, áp suất không khí giảm xuống nhanh chóng, khiến lồng ngực anh thắt lại vì ngạt thở.


"Triết! Rời khỏi tàu ngay!" Nguyễn Anh khàn giọng hét lên, cố gắng dùng chút dưỡng khí cuối cùng trong phổi. "Đây là lệnh!"


"Nhưng còn anh..."


"ĐI NGAY!"


Trước khi Minh Triết kịp đưa ra quyết định, cánh cửa trượt cơ khí phía sau buồng lái bị khóa chặt bằng một tấm thép Titan-Graphene dày cộp. Trên màn hình phụ hiển thị bên cạnh gáy anh, một thanh tiến trình màu xanh lục bắt đầu chạy với tốc độ chóng mặt dưới sự điều hành của Trịnh Vy từ tổng bộ:


*"Đang kết nối cổng dữ liệu chip lượng tử thái dương... Đang tải Thuật toán xóa sạch dữ liệu... 15%... 32%..."*


Nguyễn Anh rùng mình. Anh biết rõ thuật toán đó. Đó là công cụ thanh trừng tàn tẫn nhất của Cục An ninh. Một khi nó chạy đến 100%, toàn bộ vi mạch lượng tử cấy ghép ở thái dương của anh sẽ bị nung chảy bằng một xung điện cao tần, xóa sạch mọi tệp ký ức, đồng thời bẻ gãy vĩnh viễn kẽ nứt không-thời gian kết nối ý thức của anh. Nếu điều đó xảy ra, Bản thể A sẽ trở thành một cái xác rỗng không hồn, và Bản thể B ở đầu kia thiên hà cũng sẽ chịu chung số phận não chết ngay lập tức.


Anh phải bẻ khóa hệ thống phong tỏa này. Bằng mọi giá.


Nguyễn Anh cố gắng vặn vẹo cổ tay bị khóa chặt, ngón tay rướn ra chạm vào khẩu súng lục laser bẻ cong ánh sáng Glow-12 giắt bên hông. Với một cú giật mạnh đầy đau đớn, anh rút được khẩu súng ra, nhắm thẳng vào bảng điều khiển khóa từ trường dưới bệ ghế và bóp cò.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Tia laser vô hình bắn ra, nện thẳng vào lớp vỏ bảo vệ của bảng điều khiển. Nhưng lớp hợp kim Titan-Graphene chịu lực của chiến hạm Aegis không hề suy suyển. Phát bắn chỉ để lại những vệt cháy sém nhỏ và những tia lửa điện vô hại bắn tung tóe vào không khí, rồi dập tắt hoàn toàn. Hệ thống khóa vẫn trơ trơ.


"Thuật toán xóa dữ liệu... 48%... 55%..."


Thời gian của anh chỉ còn tính bằng giây.


***


Cùng lúc đó, dưới mặt đất rỉ sét của Asteroid-X9.


Giữa đống đổ nát bốc khói của trạm định vị, Bản thể B của Nguyễn Anh đang nằm sấp trên sàn thép lạnh ngắt. Cánh tay phải bị bỏng điện lượng tử nặng nề từ trận chiến với Hùng Bi co quắp lại, da thịt cháy sém đen kịt, tỏa ra mùi khét lẹt của sinh học bị hủy hoại. Bộ khung xương trợ lực Hắc Thiết bọc dọc cột sống của anh đã hoàn toàn hỏng khớp gối và khớp vai trái, biến thành một chiếc gông cùm bằng sắt rỉ găm chặt lấy thể xác vô phương tự vệ.


"Bóng Ma! Tỉnh lại đi!" Sói Xám gầm lên, thô bạo nắm lấy bả vai lành lặn của B, kéo anh lết qua những mảnh vỡ kính và vỏ đạn đồng. "Bọn lính tuần tra Helios đang đổ bộ xuống cảng rác! Trịnh Vy đã phát lệnh truy nã đỏ toàn khu vực! Nếu không đi ngay, chúng ta sẽ bị nướng chín ở đây!"


Vy Vy từ phía sau lao đến, khẩu súng bắn tỉa điện từ Góa Phụ Đen của cô đã hết sạch năng lượng, chỉ còn là một thanh thép vô dụng. Cô quỳ sụp xuống cạnh B, đôi mắt sắc sảo tràn đầy sự hoảng loạn hiếm hoi. "Cột sống của anh ấy đang phát sáng! Sói Xám, nhìn gáy anh ấy kìa!"


Sói Xám nhìn xuống, và gã khựng lại vì kinh hoàng.


Dải đèn LED tín hiệu thần kinh dọc gáy Bản thể B đang nhấp nháy một sắc cam rực rỡ và nóng bỏng như một thanh than nung. Hơi nước bốc lên nghi ngút từ bộ tản nhiệt tủy sống đã bị hỏng, phát ra những tiếng xì xì chói tai.


Nguyễn Anh ở Bản thể B cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bóp nghẹt đại não mình từ khoảng không vũ trụ. Thông qua mối liên kết song trùng ý thức, anh có thể nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận thấy cái lạnh buốt của buồng lái Aegis-01, cảm nhận thấy thuật toán xóa dữ liệu của Trịnh Vy đang gặm nhấm dần các khớp thần kinh của Bản thể A.


*Nếu A chết, mình cũng chết. An cũng sẽ không còn ai bảo vệ.*


"Sói... Sói Xám..." B khàn giọng, máu tươi trào ra từ khóe môi bám đầy bụi quặng. "Để tao... tự xử lý... Đưa Vy Vy và bé An... rút lui vào hầm ngầm số 7... ngay lập tức..."


"Mày điên rồi! Mày định nằm đây chờ chết sao?" Sói Xám quát lên.


"Đây không phải... là chờ chết..." B nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên một cách kiên định. "Đây là... bẻ gãy gọng kìm!"


***


Quay trở lại buồng lái Aegis-01.


"Thuật toán xóa dữ liệu... 72%... 78%..."


Lồng ngực Nguyễn Anh co thắt dữ dội vì thiếu oxy. Tầm nhìn của anh bắt đầu xuất hiện những mảng tối đen vỡ vụn. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, anh biết mình không còn đường lui. Anh không thể bẻ khóa hệ thống bằng công cụ cơ học, cũng không thể trốn chạy bằng chiến hạm đã bị khóa chặt.


Lựa chọn duy nhất của anh là một hành vi tự sát thần kinh.


Anh phải kích hoạt **Cấp độ 4: Siêu vị trí lâm thời**, ép xung lượng tử của bộ não lên mức tối đa để vượt qua Giới hạn băng thông chịu tải (BLL), tạo ra một dòng điện lượng tử ngược cực mạnh để phá hủy hệ thống an ninh của chiến hạm từ bên trong.


"Cảnh báo! Kích hoạt Cấp độ 4: Siêu vị trí lâm thời... Chỉ số mài mòn SWI vượt ngưỡng an toàn! Nguy cơ tổn thương não vĩnh viễn!"


Dòng chữ lượng tử màu lam nhạt bùng lên rực rỡ trong võng mạc của anh. Nguyễn Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ ý chí và linh hồn thống nhất của mình vào chip lượng tử cấy ghép ở thái dương.


Trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, thời gian như chậm lại. Nguyễn Anh nhìn thấy trước tương lai gần 3 giây nhờ sự chênh lệch thời gian lượng tử giữa hai cơ thể. Anh nhìn thấy Lê Hùng cùng toán đặc vụ vũ trang đang chạy dọc hành lang cảng quân sự, chuẩn bị bẻ khóa cửa buồng lái Aegis-01. Anh nhìn thấy Trịnh Vy mỉm cười đắc ý khi thanh tiến trình đạt 100%.


*Không. Các người sẽ không có được gì cả.*


Nguyễn Anh bóp cò thần kinh trong tiềm thức, kích hoạt **Giao thức tự ngắt kết nối thần kinh khẩn cấp**.


Anh chủ động bẻ gãy dòng năng lượng lượng tử đang liên kết hai cơ thể, nhưng thay vì cắt đứt một cách từ từ, anh dồn toàn bộ phản lực nhiệt lượng từ tủy sống của Bản thể B, kết hợp với năng lượng thô từ vòng cổ mảnh quặng Aether-X định mệnh đang đeo trước ngực B, dội ngược toàn bộ luồng dữ liệu khổng lồ đó về phía Bản thể A.


Giới hạn băng thông chịu tải (BLL) của bộ não Nguyễn Anh lập tức bị đẩy vượt ngưỡng đỏ.


120%... 180%... 250%!


"Cảnh báo! BLL vượt ngưỡng đỏ! Sụp đổ lượng tử toàn diện trong 3... 2..."


*UỲNH!*


Một tiếng nổ điện từ cực mạnh vang lên ngay trong đại não của Nguyễn Anh. Dòng điện ngược cực mạnh phát ra từ chip thái dương của anh truyền thẳng vào bảng điều khiển của Aegis-01.


Toàn bộ hệ thống điện tử của chiến hạm Aegis-01 bị chập mạch trong tích tắc. Những luồng tia lửa điện màu lam rực rỡ bắn tung tóe khắp buồng lái, thiêu rụi các vi mạch bảo mật của Cục An ninh. Vòng khóa từ trường siết chặt cổ tay anh lập tức mất điện, buông lỏng hoàn toàn. Cánh cửa vòm kính của buồng lái Aegis-01 bật mở tung ra với một tiếng *HISS* khổng lồ, xả ra luồng khí áp suất cao tích tụ bên trong.


Nhưng cái giá phải trả là tàn khốc.


Trạng thái siêu vị trí lượng tử trong bộ não Nguyễn Anh sụp đổ hoàn toàn.


Trong một phần mười giây cuối cùng trước khi ý thức tắt ngấm, hai thế giới vốn đối lập tột độ của anh bị ép buộc sáp nhập thô bạo. Nguyễn Anh trải qua một cảm giác vỡ vụn kinh hoàng của mọi giác quan. Anh nhìn thấy một góc nhìn 360 độ méo mó, dị dạng: một nửa là ánh sáng trắng lâm sắc của hành lang Helios nơi Lê Hùng đang dẫn quân xông vào, một nửa là vách đá rỉ sét ẩm ướt của Asteroid-X9 nơi Sói Xám đang gào thét tên anh. Tiếng còi báo động của chiến hạm và tiếng rít gầm của bão từ mặt đất trộn lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn tạp, chói tai, xé rách màng nhĩ.


Rồi, toàn bộ thực tại của anh sụp đổ vào một hố đen sâu thẳm vô tận.


Ý thức của Bản thể A tắt ngấm hoàn toàn, cơ thể anh đổ gục xuống ghế phi công như một cái xác không hồn, đôi mắt trợn ngược lộ rõ tròng trắng đẫm máu lượng tử.


Đúng lúc đó, cánh cửa buồng lái bị bẻ khóa từ bên ngoài. Thiếu tá Lê Hùng sừng sững bước vào cùng họng súng Glow-12 lăm lăm trên tay. Nhưng hắn khựng lại khi nhìn thấy Nguyễn Anh đã nằm bất động, máu tươi rỉ ra từ tai và mắt trái, dải đèn LED sau gáy hoàn toàn tối tăm.


***


Ở đầu bên kia thiên hà, tại Vành Ngoài của Asteroid-X9.


"Bóng Ma! BÓNG MA!"


Sói Xám hét lên kinh hoàng khi chứng kiến Bản thể B đột ngột giật nảy người lên một cú dữ dội, rồi đổ gục xuống sàn hầm ngầm.


Từ phía sau gáy của B, dải đèn LED tín hiệu thần kinh không hề tắt đi như Bản thể A, mà đột ngột bùng lên một luồng ánh sáng cam rực rỡ và nóng bỏng như dung nham. Luồng ánh sáng ấy tỏa ra sức nóng khủng khiếp, thiêu rụi một mảng da thịt quanh cổ anh, phát ra tiếng rít điện từ e e chói tai cảnh báo một sự sụp đổ lượng tử toàn diện đang lan tỏa khắp hệ thần kinh trung ương.


Ý thức của Bản thể A tắt ngấm hoàn toàn ngay khi Lê Hùng bước vào buồng lái, nhưng ở Vành Ngoài, gáy của Bản thể B phát ra luồng ánh sáng cam rực rỡ cảnh báo sự sụp đổ lượng tử toàn diện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!