Khoảng Trống Hai Giây
Bóng tối dưới hầm ngầm số 7 không có ranh giới. Nó giống như một thứ chất lỏng đặc quánh, len lỏi vào từng kẽ nứt của tấm giáp ngực rỉ sét, nén chặt lấy lồng ngực đang phập phồng của bản thể B.
Nguyễn Anh ho khan. Tiếng ho bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ lọc khí đã mòn vẹt màng lọc polymer. Mỗi lần hít vào, cuống họng anh lại bỏng rát bởi vị mặn chát của bụi quặng siêu dẫn Aether-X thô và mùi dầu thủy lực rò rỉ từ các đường ống bị vỡ phía trên. Mã Tiến đã đổ hàng tấn phế liệu Titan xuống đây hòng chôn sống anh, hoặc ít nhất là ép gã “Bóng Ma sa mạc” phải bò ra đầu hàng. Lối thoát duy nhất phía trước bị bịt kín bởi một khối dầm thép chữ I cong vênh, đè nặng lên nắp kén ngủ bọc chì.
Cùng một lúc, cách đó hàng vạn hải lý.
Bản thể A của Nguyễn Anh đang đứng trước tấm gương phản chiếu trong phòng thay đồ vô trùng của Trung tâm mô phỏng bay Helios. Ánh sáng trắng lâm sàng từ trần nhà dội xuống, phản chiếu một gương mặt góc cạnh, nhợt nhạt nhưng sạch sẽ không một vết bụi. Anh đang mặc bộ quân phục phi công màu trắng tinh khôi, thái dương trái cấy mảnh chip lượng tử phát ra ánh sáng lam nhạt đều đặn.
Nhưng sâu trong đại não của anh, hai luồng thế giới đang va chạm dữ dội.
Cánh tay trái của bản thể A bỗng run lên một nhịp vô cớ. Đó không phải là phản xạ tự nhiên của một Đại úy phi công tinh nhuệ, mà là dư chấn từ bản thể B đang dùng bả vai trái rách nát để tì vào khung xương trợ lực cơ khí rỉ sét Hắc Thiết dưới hầm ngầm, cố gắng đẩy khối dầm thép chắn lối thoát.
"Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI): 12.4%. Cảnh báo: Phát hiện dòng rò rỉ lượng tử cục bộ giữa hai bán cầu não."
Dòng chữ ảo ảnh lượng tử nhấp nháy sát rìa võng mạc của cả hai bản thể. Nguyễn Anh nghiến chặt răng ở cả hai đầu chiến tuyến. Anh đưa tay phải của bản thể A lên, vuốt nhẹ dải đèn LED tín hiệu thần kinh sau gáy để kiểm tra độ ấm. Nó hơi nóng hơn bình thường. Cái giá của việc duy trì sự sống song trùng hằng ngày là sự xói mòn sinh học không thể đảo ngược. Nếu anh tập trung quá nhiều vào việc cứu bản thể B thoát khỏi đống đổ nát, hệ thần kinh của bản thể A sẽ lập tức để lộ những khoảng trống ý thức trống rỗng trước máy quét an ninh của Helios.
"Nguyễn Anh, cậu còn năm phút trước khi ca bay mô phỏng bắt đầu," giọng nói trầm thấp của Đại úy cơ khí Hoàng Nam vang lên qua hệ thống loa nội bộ của phòng thay đồ.
Bản thể A hít một hơi thật sâu, kích hoạt Kỹ thuật thở đồng nhịp lượng tử để cưỡng ép nhịp tim của cả hai cơ thể về cùng một tần số phẳng lặng. Ở dưới lòng đất Asteroid-X9, lồng ngực của bản thể B cũng phập phồng đồng điệu. Anh dùng toàn lực của cánh tay phải còn lành lặn, kích hoạt bộ giảm chấn nhiệt của khung xương trợ lực, đẩy mạnh một phát tối hậu.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên trong bóng tối hầm ngầm. Khối dầm thép trượt sang một bên, để lộ một khe hẹp vừa đủ để bản thể B bò ra ngoài đường ống thông gió rỉ sét dẫn thẳng về phía Chợ đen Cầu Sắt.
"Thoát rồi..." Nguyễn Anh thầm nghĩ, nhưng nhịp tim của cả hai đầu lập tức vọt lên khi anh nhận ra mình vừa tiêu tốn quá nhiều băng thông thần kinh cho cú đẩy đó.
Bản thể A bước ra khỏi phòng thay đồ, tiến vào buồng lái mô phỏng hình cầu của Helios. Trung tâm mô phỏng bay là một thánh đường công nghệ vô trùng khổng lồ, nơi những dãy kén bay giả lập lơ lửng giữa các vòng từ trường hấp dẫn nghịch đảo. Đứng trên đài quan sát phía trên là Thượng úy giám sát bay Vũ Phong. Gương mặt gầy gò, sắc sảo của Phong cúi xuống, ánh mắt dò xét không rời khỏi từng bước đi của Nguyễn Anh.
"Đại úy Nguyễn Anh," Vũ Phong cất giọng qua micro, âm thanh lạnh lùng bị bóp méo nhẹ qua bộ lọc tần số. "Bài kiểm tra hôm nay là mô phỏng không chiến tầm gần trong điều kiện bão mặt trời nhân tạo cấp độ 3 tại Vành đai Asteroid-7. Tôi đã tự mình điều chỉnh các thông số nhiễu loạn lượng tử tăng thêm 15% để kiểm tra giới hạn phản xạ của cậu sau chấn thương lần trước. Hy vọng cậu không làm tôi thất vọng."
Đó là một lời khiêu khích công khai. Vũ Phong luôn ghen tị với vị trí phi công xuất sắc nhất của Nguyễn Anh và đang rình rập mọi sơ hở nhỏ nhất để báo cáo lên Thiếu tá Lê Hùng hòng tước bằng bay của anh.
"Tôi đã sẵn sàng, Thượng úy," Bản thể A trả lời, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn cảm xúc. Anh bước vào buồng lái, đặt chiếc mũ phi công lượng tử Helios cải tiến lên đầu. Các cổng kết nối thần kinh ở gáy tự động khóa chặt vào ghế ngồi bằng một tiếng xì nhẹ của khí nén.
Ngay khi thế giới ảo của Helios hiện lên trong võng mạc của bản thể A dưới dạng một vành đai tiểu hành tinh rực lửa cam của bão từ, thì bản thể B cũng vừa bò ra khỏi đường ống thông gió, ngã nhào xuống đống phế liệu ẩm ướt của Chợ đen Cầu Sắt.
Chợ đen Cầu Sắt là một cái hố rác khổng lồ nằm dưới các vách đá rỉ sét của Asteroid-X9. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những luồng sáng xanh lét, lập lòe từ các bảng hiệu neon tự chế và ánh lửa hàn xì từ các xưởng rã tàu lậu. Cư dân tị nạn dập dìu qua lại như những bóng ma, mặt mũi lấm lem bụi than, quấn quanh người những tấm vải chống tĩnh điện sờn rách.
Bản thể B gượng dậy, bước đi khập khiễng. Khớp gối trái của bộ khung xương Hắc Thiết phát ra những tiếng rít kèn kẹt do cát bụi mỏ bám đầy vào bánh răng. Anh cần tìm Kiều Anh để mua một liều Calypso-9 pha tạp nhằm làm dịu cơn bỏng rát đang lan tỏa dọc tủy sống, và quan trọng hơn là tìm thuốc ho cho bé An. Cô bé mồ côi mà anh cưu mang đang nằm co quắp trong hầm ngầm tạm thời, phổi bị tàn phá hằng ngày bởi bụi quặng Aether-X.
Nhưng Nguyễn Anh chưa kịp bước đi ba bước, một luồng ánh sáng cam tàn bạo từ roi điện khai mỏ đột ngột quét qua bóng tối, sượt qua sát ngực anh, để lại mùi khét lẹt của vải giáp bị nung chảy.
"Đứng im đó, thằng chuột nhắt!"
Từ trong bóng tối của một góc xưởng rã tàu, bốn gã thợ mỏ to lớn bước ra, dẫn đầu bởi Hùng Bi – tay sai đắc lực của đốc công Mã Tiến. Gương mặt đầy thịt mỡ của Bi bám vết dầu đen bóng lưỡng, tay gã lăm lăm chiếc roi điện dài có lõi đồng phát sáng tàn bạo.
"Mã Tiến đại ca nói không sai. Thằng 'Bóng Ma' chắc chắn sẽ lết xác đến chợ đen tìm thuốc," Hùng Bi cười sằng sặc, tiếng cười thô bạo bị át đi bởi tiếng búa máy nện đều đặn từ các xưởng lân cận. "Mày trộm phế liệu lượng tử của mỏ sắt bấy lâu nay, lại còn dám làm sập hầm số 7 của tao. Hôm nay, một là mày nộp ra tọa độ cái ổ chứa thuốc lậu của mày, hai là tao sẽ dùng roi điện này nướng chín tủy sống của mày rồi quăng xác xuống vực sâu Kẽ Nứt."
Bản thể B lùi lại nửa bước, lưng chạm vào một tấm giáp thép cũ của chiến hạm bỏ hoang. Anh muốn dùng bộ đàm thô sơ để gọi sự giúp đỡ từ Vy Vy, nhưng nhận ra sóng vô tuyến xung quanh chợ đen đang bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi roi điện của Hùng Bi.
Nguyễn Anh rơi vào tình thế phân rã đa nhiệm cực hạn.
Trong buồng lái mô phỏng của Helios, chiếc chiến hạm giả lập Aegis-01 của bản thể A đang lao đi với tốc độ Mach 5 qua một vành đai tiểu hành tinh dày đặc. Những khối đá giả lập khổng lồ lao thẳng về phía kính buồng lái với vận tốc kinh hoàng. Vũ Phong liên tục tăng tần số nhiễu lượng tử trên bảng điều khiển quan sát, ép hệ thống điều khiển của A phải liên tục bẻ góc vuông đột ngột.
"Cảnh báo: Phát hiện sự phân bổ băng thông thần kinh bất thường. Tỷ lệ phân bổ hiện tại: 30% Helios – 70% Asteroid-X9."
Đó là Quy tắc bất định Heisenberg trong điều khiển. Nguyễn Anh không thể tập trung 100% tinh thần vào cả hai cơ thể cùng một lúc. Để điều khiển bản thể B né tránh cú vung roi điện tiếp theo của Hùng Bi dưới chợ đen, anh bắt buộc phải rút bớt ý thức từ bản thể A đang lái tàu.
"Chết đi!" Hùng Bi gầm lên, vung mạnh chiếc roi điện vạn vôn bổ thẳng vào đầu bản thể B.
Nguyễn Anh dồn 80% tinh thần vào bản thể B.
Ở chợ đen, bản thể B di chuyển với một phản xạ cực nhanh. Anh cúi rạp người, nương theo lực đẩy cơ học của khung xương trợ lực Hắc Thiết, thực hiện một cú trượt dài trên sàn đất ẩm ướt đầy dầu mỡ. Chiếc roi điện đập mạnh vào tấm giáp thép phía sau, tạo ra một tiếng nổ điện từ chát chúa và những tia lửa cam bắn tung tóe.
Nhưng cái giá phải trả ở đầu bên kia là tàn khốc.
Chính trong khoảnh khắc đó, tại buồng lái mô phỏng Helios, bản thể A đột ngột rơi vào trạng thái lơ đãng hoàn toàn trong đúng hai giây.
Hai giây. Trong không chiến tốc độ cao, đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Chiếc chiến hạm Aegis-01 giả lập mất đi sự điều khiển của phi công, lao thẳng theo một quỹ đạo thẳng đứng về phía một tiểu hành tinh khổng lồ có đường kính ba cây số. Hệ thống máy tính hỗ trợ trên tàu liên tục phát ra còi cảnh báo đỏ rực rít lên chói tai.
"Cảnh báo va chạm! Khoảng cách còn lại: 500 mét. Thời gian đến khi va chạm: 1.2 giây. Yêu cầu phi công bẻ lái khẩn cấp!"
Trên đài quan sát, Vũ Phong nhổm dậy, đôi mắt gã sáng lên một sự thỏa mãn tàn nhẫn. "Bắt được mày rồi, Nguyễn Anh. Phản xạ của mày đã bị liệt hoàn toàn sau chấn thương lượng tử."
Nguyễn Anh cảm nhận được tiếng còi cảnh báo dội thẳng vào bán cầu não trái như một luồng điện giật. Anh phải chuyển hướng ý thức quay lại ngay lập tức. Nhưng dưới chợ đen Cầu Sắt, hai tên tay sai của Hùng Bi đã lao đến khống chế hai cánh tay của bản thể B, trong khi Hùng Bi đang giơ cao chiếc roi điện để giáng cú đánh thứ hai vào cột sống của anh.
"Nếu mình rút ý thức khỏi B bây giờ, cơ thể này sẽ bị phế bỏ vĩnh viễn," Nguyễn Anh tính toán trong chớp mắt. "Nhưng nếu không cứu A, buổi mô phỏng sẽ thất bại và Lê Hùng sẽ tước bằng bay của mình ngay lập tức."
Anh đưa ra một quyết định điên rồ: Chấp nhận sai số kỹ thuật ở buồng lái Helios để bảo toàn mạng sống cho cơ thể B. Anh giữ nguyên tỷ lệ phân bổ tinh thần, dồn lực lượng cơ khí còn lại của bản thể B vào một đòn đá quyết định.
Bản thể B dùng chân phải lành lặn đạp mạnh vào gối của tên tay sai bên trái, mượn lực đẩy của khung xương trợ lực để xoay người, tung một cú đá cơ học bằng gót chân thép thẳng vào quai hàm của tên bên phải. Tiếng xương rạn nứt vang lên khô khốc. Hai tên tay sai ngã nhào ra đất.
Cùng lúc đó, trong kén mô phỏng Helios, thời gian đếm ngược va chạm chỉ còn 0.4 giây. Chiếc tàu giả lập đã sát sạt bề mặt gồ ghề của tiểu hành tinh, những chi tiết đá rỉ sét hiện rõ mồn một trước kính buồng lái.
Nguyễn Anh giật mình dồn toàn bộ 20% tinh thần còn lại của A vào tay lái. Anh không sử dụng hệ thống máy tính hỗ trợ đang bị lag do bão từ giả lập, mà sử dụng trực giác thần kinh thuần túy – kỹ năng sinh tồn tối thượng mà Đại tá Trần Kiên đã truyền dạy cho anh.
Bản thể A giật mạnh cần điều khiển bẻ góc 90 độ, ép động cơ lượng tử của tàu chiến hoạt động vượt công suất cực hạn trong một phần trăm giây. Chiếc chiến hạm giả lập Aegis-01 thực hiện một cú bẻ lái sát sườn không tưởng, quét dọc theo bề mặt tiểu hành tinh, tạo ra một vệt lửa năng lượng lam nhạt kéo dài trước khi vọt thẳng lên khoảng không an toàn.
Còi cảnh báo tắt ngấm. Phòng mô phỏng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Trên đài quan sát, nụ cười của Vũ Phong đông cứng lại. Gã không thể tin vào mắt mình. Nguyễn Anh đã bẻ lái thành công trong một khoảng thời gian phản xạ gần như bằng không, vượt qua mọi giới hạn vật lý của giáo trình huấn luyện tiêu chuẩn.
Nhưng dưới chợ đen Cầu Sắt, bản thể B đã kiệt sức. Cú đá cơ học cực mạnh đã làm chập mạch hoàn toàn khớp gối của khung xương trợ lực Hắc Thiết. Bản thể B ngã quỵ xuống sàn đất, vai trái bốc lên những vệt khói xám từ bộ tản nhiệt tủy sống gắn gáy đang rít lên o o vì quá nhiệt.
Hùng Bi bước đến, gương mặt gã hằn lên sự tức giận tột độ. Gã giơ chiếc roi điện lên, chuẩn bị nện thẳng vào gáy của B.
"Tao sẽ bẻ gãy cái gáy phát quang này của mày!"
Nguyễn Anh nén chặt cơn đau ở cả hai đầu. Bản thể B dùng tay phải giấu dưới áo khoác, rút khẩu súng lục laser bẻ cong ánh sáng Glow-12 – vũ khí quân dụng của Helios mà anh ngầm mang theo phòng thân. Anh không thể nổ súng giết người ở chợ đen vì tia laser vô hình sẽ để lại dấu vết phổ quang lượng tử dẫn đường cho Lê Hùng. Nhưng anh có thể dùng nó để tạo ra một lối thoát.
Anh nhắm khẩu Glow-12 vào một bình chứa khí hóa lỏng Helium-3 cũ kỹ nằm ngay sau lưng Hùng Bi và bóp cò.
Một tia laser vô hình xé rách không khí trong môi trường tối tăm.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ lớn bùng phát từ bình khí Helium-3, giải phóng một luồng khói trắng dày đặc và những tia lửa điện xanh lét quét qua toàn bộ khu vực chợ đen Cầu Sắt. Luồng hơi ép cực mạnh hất văng Hùng Bi và hai tên tay sai ra xa.
Tận dụng làn khói hỗn loạn, bản thể B dùng chút sức tàn cuối cùng, lết cơ thể qua một khe đá hẹp dẫn vào lối đi tắt của đường ống dẫn dầu rỉ sét, trốn thoát hoàn toàn khỏi sự truy đuổi của nhóm Mã Tiến.
Trong buồng lái mô phỏng Helios, hệ thống báo cáo bài bay hiện lên dòng chữ màu xanh lá rực rỡ.
"Bài tập hoàn thành. Điểm số phản xạ: 99.8%. Trạng thái: Xuất sắc."
Nắp kén mô phỏng hình cầu từ từ mở ra với một tiếng xì lớn của khí nén vô trùng. Nguyễn Anh (Bản thể A) tháo chiếc mũ phi công lượng tử ra, mái tóc anh bết dính mồ hôi lạnh, đôi mắt mệt mỏi hằn lên những tia máu đỏ do xuất huyết võng mạc nhẹ. Vai trái của anh nhói buốt dữ dội – một phản lực nhiệt lượng tủy sống di chuyển từ vết thương vai của bản thể B dưới chợ đen truyền về.
Anh cố gắng bước ra khỏi kén bay, giữ cho dáng đi của mình thẳng tắp và kiên định như một Đại úy phi công kiêu hãnh của Helios. Nhưng bàn tay trái của anh vẫn không ngừng run rẩy nhẹ.
Vũ Phong bước xuống từ đài quan sát, gương mặt gã tối sầm lại. Gã cầm bảng điều khiển giám sát, nhìn chằm chằm vào biểu đồ nhịp sinh học của Nguyễn Anh hiển thị trên màn hình.
"Cú bẻ lái xuất sắc đấy, Đại úy," Vũ Phong nói, giọng đầy ẩn ý hoài nghi. "Nhưng hệ thống giám sát ghi nhận cậu đã có một khoảng trống phản xạ phẳng hoàn toàn trong đúng hai giây trước khi va chạm. Sóng não của cậu lúc đó không hề có hoạt động tư duy chiến thuật. Cậu giải thích thế nào về khoảng trống hai giây đó?"
Nguyễn Anh siết chặt nắm tay phải để che giấu sự run rẩy của tay trái. Anh chuẩn bị đưa ra một câu trả lời giả lập chấn thương thì từ phía sau, một bóng người cao lớn bước tới.
Đại úy cơ khí Hoàng Nam bước vào phòng, tay gã cầm một bộ khóa vạn năng lượng tử, vai dính một vệt dầu mỡ xám đặc trưng. Nam nhìn thẳng vào Vũ Phong, cất giọng trầm khỏe cắt ngang cuộc đối thoại:
"Thượng úy Vũ Phong, hệ thống tản nhiệt mũ phi công của Nguyễn Anh hôm nay bị rò rỉ nhẹ dung dịch làm mát Neuro-Cool, gây ra một sự cố đoản mạch vi mô trong 1.8 giây trên chip thái dương. Tôi đã ghi nhận lỗi phần cứng này vào nhật ký kỹ thuật của Aegis-01 trước giờ bay. Nếu Thượng úy muốn điều tra, xin vui lòng làm việc với bộ phận cơ khí của tôi trước."
Vũ Phong nheo mắt nhìn Hoàng Nam, rồi lại nhìn sang Nguyễn Anh. Gã biết không thể đối chất về mặt kỹ thuật với kỹ sư trưởng của phi đội.
"Được rồi," Vũ Phong hằn học nói, tắt bảng điều khiển. "Hy vọng lỗi phần cứng này không xuất hiện trong ca trực tuần tra biên giới ngày mai của cậu, Đại úy."
Phong quay lưng bước đi, gót giày da nện cồm cộp lên sàn nhà vô trùng.
Nguyễn Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khi bóng của Vũ Phong vừa khuất sau cánh cửa trượt, Hoàng Nam bước tới sát bên anh.
Ánh mắt thẳng thắn, trung thực của gã bạn thân nhìn xoáy vào bả vai trái đang run lên nhè nhẹ dưới lớp quân phục trắng của Nguyễn Anh. Nam đặt một bàn tay thô ráp, ấm áp lên vai anh, siết nhẹ.
"Nguyễn Anh," Hoàng Nam hỏi thẳng, giọng gã trầm xuống ở một tần số cực thấp chỉ đủ cho hai người nghe. "Mũ phi công của cậu không hề bị lỗi rò rỉ dung dịch làm mát. Nói thật cho tôi biết, nguyên nhân thực sự của sự chậm trễ phản xạ hai giây vừa rồi là gì? Cậu đang giấu tôi điều gì về tình trạng thần kinh của mình phải không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!