Nhạc nềnCyber_Noir

Bẫy Nghe Lén

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong bóng tối sâu thẳm của một hang động hoang phế tại vùng biên giới Asteroid-7, tiếng nước ngưng tụ nhỏ giọt xuống nền đá rỉ sét vang lên những nhịp điệu đều đặn, lạnh lẽo. Tách. Tách. Từng âm thanh như những nhát búa gõ vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Nguyễn Anh.


Tại nơi này, bản thể B của anh đang nằm bất tỉnh nhân sự trên một tấm đệm rác thải công nghiệp sần sùi. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn tê liệt, một cảm giác bỏng lạnh lượng tử chạy dọc cột sống sau chuyến vượt thoát tàn khốc qua Kẽ Nứt Cổ từ tập trước. Trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh lục mờ nhạt phát ra từ mắt camera của chú robot y tế mini Píp. Với lớp vỏ nhựa trắng đã bám đầy vệt dầu xám và những vết xước cơ học, Píp di chuyển bằng hệ thống bánh xích nhỏ một cách kiên nhẫn quanh cơ thể của B. Tiếng kêu "bíp... bíp..." khe khẽ của nó là âm thanh duy nhất chứng minh sự sống vẫn đang được duy trì trong nấm mồ đá này. Píp đang bận rộn hiệu chuẩn lại hệ thống tiêm tự động, chuẩn bị truyền một liều huyết thanh Calypso-9 thô vào tủy sống của B để ngăn chặn sự sụp đổ của các tế bào vận động.


Nhưng ở đầu kia thiên hà, cách Asteroid-7 hàng triệu dặm không gian.


Nguyễn Anh ở bản thể A đang nằm trên chiếc giường điều trị bằng bọt khí thông minh của Phân khu y tế lâm sàng Helios. Ánh sáng trắng lâm sàng từ trần nhà vô trùng rọi thẳng vào đôi mắt trái đang bị xuất huyết võng mạc vĩnh viễn của anh. Anh phải đeo chiếc Kính lọc ánh sáng võng mạc màu xám tro để che giấu những tia máu đỏ ngầu và vệt ánh kim lam nhạt thỉnh thoảng lại rò rỉ ra từ khóe mắt.


Bả vai trái của anh, nơi gánh chịu vết bỏng lượng tử đồng điệu từ bản thể B, đang nhói lên từng cơn đau buốt. Dù đã được Hoàng Nam dùng dung dịch làm mát Neuro-Cool đóng băng tạm thời từ đêm trước, vết thương vẫn âm ỉ tỏa nhiệt dưới lớp gạc bọc chì cách ly bức xạ.


"Nằm yên, Đại úy. Đừng cử động mạnh," giọng nói của Thục Quyên vang lên, trầm ấm nhưng chứa đựng một sự căng thẳng không thể che giấu.


Nữ bác sĩ quân y trưởng đứng bên cạnh giường bệnh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, áo blouse trắng vô trùng phẳng phiu. Đôi mắt sáng thông minh của cô ẩn sau lớp kính bảo hộ y tế, chăm chú nhìn vào màn hình hiển thị của Thiết bị đo sóng não di động Neuro-Scan đang quét qua thái dương của Nguyễn Anh. Những luồng sáng hồng ngoại không tiếp xúc rà quét liên tục, vẽ ra những đường cong điện não phức tạp trên không trung.


"Chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) của anh đang ở mức 43%," Thục Quyên khẽ nhíu mày, ngón tay cô lướt nhanh trên bảng điều khiển để khóa dữ liệu bệnh án lậu, không cho phép hệ thống tự động đồng bộ về máy chủ trung tâm của liên minh. "Mức độ tổn thương khớp thần kinh của anh đã chạm ngưỡng báo động cấp độ 3. Dòng điện lượng tử chạy qua đại não anh hằng đêm đang tàn phá các bao myelin với tốc độ quá nhanh. Nếu anh tiếp tục thực hiện các chuyến bay thử nghiệm cường độ cao, hệ thần kinh trung ương của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi chúng ta tìm ra cách ổn định."


Nguyễn Anh nghiến chặt răng, cố chịu đựng một cơn đau nửa đầu dữ dội vừa bùng lên. Thông qua liên kết song trùng ý thức, anh vẫn có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương của hang động biên giới nơi bản thể B đang nằm, đan xen với cái nóng rát của vết bỏng trên vai bản thể A. Sự phân rã tư duy thực thời khiến đại não anh như bị chia đôi thành hai chiến trường đối địch.


"Tôi không có thời gian để nghỉ ngơi, bác sĩ," Nguyễn Anh khàn giọng đáp, giọng nói của anh nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe. "Lê Hùng đang ráo riết thu thập dữ liệu sóng não rò rỉ từ Asteroid-X9. Hắn nghi ngờ tôi giả vờ chấn thương để trốn tránh nhiệm vụ tuần tra. Nếu tôi không xuất hiện trên buồng lái Aegis-01 vào sáng mai, hắn sẽ dùng quyền lực an ninh để cưỡng chế quét não sâu cấp độ 4."


Thục Quyên định trả lời, nhưng đột nhiên, ngón tay cô khựng lại trên thân máy Neuro-Scan.


Chiếc máy quét cầm tay bỗng phát ra một tiếng bíp rất nhỏ, một dải tần số nhiễu viba cực ngắn xuất hiện ở góc dưới màn hình hiển thị. Đó không phải là tần số sinh học của Nguyễn Anh, cũng không phải là sóng từ trường của các thiết bị y tế trong phòng.


Đôi mắt thông minh của nữ bác sĩ co rút lại. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ di chuyển đầu dò hồng ngoại của máy Neuro-Scan hướng lên phía trần nhà, rà quét qua khe hẹp của hệ thống đèn LED chiếu sáng vô trùng.


Trên màn hình, dải tần số nhiễu vọt lên thành một đường răng cưa màu đỏ rực.


Có thiết bị nghe lén vi mô.


Thục Quyên nhìn xuống Nguyễn Anh. Ánh mắt hai người chạm nhau qua lớp kính lọc. Nguyễn Anh ngay lập tức hiểu ra tình hình. Cánh tay phải của anh khẽ siết chặt, ngón tay cái lướt qua gáy áo quân phục, nơi anh đang giấu chiếc Thiết bị làm nhiễu sóng não sinh học. Anh định kích hoạt nó để dập tắt hoàn toàn sóng nghe lén.


Nhưng trong đầu anh, một giọng nói logic, lạnh lùng tự cảnh báo: *Không được. Thiết bị làm nhiễu sóng sinh học phát ra tần số nhiễu cực mạnh. Nếu kích hoạt ở đây, nó sẽ lập tức làm chập mạch hệ thống cảm biến an ninh của cả tòa nhà y tế, kích hoạt báo động đỏ của Cục An ninh. Lê Hùng và Hoàng Bách sẽ ập vào đây với vũ trang đầy đủ trong vòng hai phút. Đó là một nước đi tự sát.*


Nguyễn Anh khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Thục Quyên giữ im lặng. Anh buông tay khỏi gáy áo, tiếp tục nằm yên trên giường bệnh, giả vờ như một bệnh nhân đang kiệt sức vì chấn thương.


Thục Quyên hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh lâm sàng. Cô đặt chiếc máy Neuro-Scan xuống bàn cạnh giường, cố tình tạo ra một tiếng động cơ học tự nhiên, rồi bắt đầu lấy ra một ống xi-lanh chứa chất làm mát sinh học Neuro-Cool.


"Đại úy," Thục Quyên bắt đầu nói, giọng cô vang lên đều đều, chuyên nghiệp nhưng từng từ ngữ đều được lựa chọn cực kỳ cẩn thận. "Tình trạng viêm tủy cấp độ 3 của anh đang chuyển biến xấu. Vết bỏng hóa chất trên vai trái của anh đã ăn sâu vào lớp biểu bì thần kinh. Tôi bắt buộc phải tiêm dung dịch làm mát này trực tiếp vào khớp vai để hạ nhiệt độ cột sống của anh xuống."


Nguyễn Anh hiểu ngay mật mã y tế của cô. "Viêm tủy cấp độ 3" là cách cô ám chỉ tình trạng liệt tủy hoàn toàn của bản thể B trong hang động biên giới. Cô đang hỏi anh về tình hình của cơ thể bên kia.


"Tôi cảm nhận được cơn đau rất rõ, bác sĩ," Nguyễn Anh trả lời,complaining về áp lực buồng lái để ngầm báo cáo tình hình của B. "Áp lực buồng lái của chiến hạm Aegis-01 trong chuyến bay tuần tra trước quá lớn. Có một luồng xung điện từ bên ngoài... một kẻ săn đuổi tầm nhiệt (Thợ Săn Số 09) đã khóa chặt mục tiêu vào phi đội của tôi tại biên giới Asteroid-7. Tôi đã cố gắng bẻ lái bẻ góc cực hạn để trốn thoát, nhưng hệ thống định vị của tàu vẫn bị găm một thiết bị dò tìm tần số thấp."


Thục Quyên vừa tiêm dung dịch Neuro-Cool vào vai trái của A, vừa chăm chú lắng nghe. Ngón tay cô ấn nhẹ vào vết thương bọc chì để giúp chất lỏng thẩm thấu nhanh hơn, làm dịu đi cơn bỏng rát dọc cột sống của cả hai bản thể.


"Thiết bị dò tìm đó rất nguy hiểm, Đại úy," Thục Quyên tiếp tục dùng thuật ngữ y khoa để hướng dẫn. "Nó giống như một ổ nhiễm trùng đang liên tục phát tán độc tố vào máu của anh. Nếu anh không tiến hành phẫu thuật nội soi để gắp bỏ dị vật đó ra khỏi vai (thiết bị định vị trên vai B), hệ miễn dịch của anh sẽ tự động đào thải chip lượng tử ở thái dương. Tôi đã gửi một robot y tế mini dòng dã chiến (Píp) mang theo một lượng Calypso-9 thô ra trạm gác biên giới để giúp anh sát trùng tạm thời, nhưng nguồn cung cấp chất dinh dưỡng của chúng ta đang cạn kiệt trầm trọng."


"Tôi biết," Nguyễn Anh nhắm mắt lại dưới lớp kính lọc ánh sáng. "Tôi cần phải tìm kiếm nguồn cung cấp nguyên chất từ kho lưu trữ cũ (kho dược Genesis dưới lòng đất Asteroid-X9). Nhưng hiện tại, với việc hệ thống giám sát của an ninh thắt chặt, mọi đường bay tuần tra đều bị kiểm soát nghiêm ngặt. Tôi không thể tự ý bẻ lái lệch quỹ đạo mà không bị phát hiện."


Cuộc đối thoại giả lập bằng mật mã y tế diễn ra nhịp nhàng, từng câu chữ đều được tính toán để truyền đạt thông tin tình báo chính xác về tình trạng của bản thể B và mối đe dọa từ Thợ Săn Số 09 ngay dưới tai mắt nghe lén của Hoàng Bách. Nguyễn Anh sử dụng sự hiểu biết sâu sắc về quy trình quân kỷ để không thực hiện bất kỳ phản kháng vật lý nào, nhường hoàn toàn quyền đối chất pháp lý cho Thục Quyên nhằm kéo dài thời gian bảo mật dữ liệu.


Nhưng sự yên bình giả tạo đó không kéo dài được lâu.


*RÍT... CẠCH!*


Cánh cửa trượt bằng hợp kim của phòng điều trị đột ngột mở tung với một tiếng rít khô khốc.


Trung úy an ninh nội bộ Hoàng Bách bước vào phòng. Hắn có dáng người cao gầy, mặc bộ quân phục an ninh Helios màu đen bóng loáng, chiếc thắt lưng da siết chặt báng súng laser Glow-12 bên hông. Gương mặt hắn hằn rõ vẻ mưu mô, đôi mắt thâm trầm sắc sảo quét nhanh qua Nguyễn Anh rồi dừng lại trên người Thục Quyên với một nụ cười lạnh lùng.


Đi ngay sau lưng hắn là hai đặc vụ vũ trang đầy đủ, tay lăm lăm súng trường laser xung lực mạnh khóa chặt lối ra vào duy nhất của phòng bệnh.


"Bác sĩ Quyên, Đại úy Nguyễn Anh," Hoàng Bách cất giọng trầm đục, bước từng bước nặng nề đến sát giường bệnh. "Tôi e là cuộc chẩn đoán y khoa đầy ẩn ý của hai người phải dừng lại tại đây."


Thục Quyên lập tức đứng chắn trước mặt Nguyễn Anh, gương mặt cô lạnh lùng lâm sàng không một chút sợ hãi. "Trung úy Bách, đây là phân khu lâm sàng vô trùng. Đại úy Nguyễn Anh đang trong quá trình điều trị khẩn cấp chấn thương sóng não sau bài thách đấu tuần tra. Anh không có quyền tự ý dẫn lực lượng vũ trang xông vào đây khi chưa có sự cho phép của tôi."


"Tôi không cần sự cho phép của cô, bác sĩ," Hoàng Bách cười khẩy, nhấc một thiết bị cầm tay lên và nhấn nút kích hoạt quét an ninh. "Tôi hành động theo lệnh trực tiếp của Thiếu tá Lê Hùng. Cục An ninh nghi ngờ có hành vi rò rỉ thông tin tình báo quân sự và tuồn dược liệu tối mật ra vùng biên giới trái phép. Và chiếc máy đo sóng não di động Neuro-Scan trên bàn kia... chính là vật chứng quan trọng nhất."


Hắn bước tới, thô bạo gạt Thục Quyên ra một bên và đưa tay chộp lấy chiếc máy Neuro-Scan chứa toàn bộ dữ liệu phân tích chỉ số SWI và nhịp sóng song trùng chưa kịp lọc sạch của Nguyễn Anh.


"Dừng tay lại!" Thục Quyên hét lên.


Trước khi Hoàng Bách kịp chạm vào thiết bị, ngón tay cô đã lướt nhanh qua bảng điều khiển cảm ứng của hệ thống y tế phòng bệnh.


*BÍP... BÍP... TÍT!*


Một tiếng còi cảnh báo kỹ thuật vang lên. Màn hình hiển thị của máy Neuro-Scan đột ngột tắt ngấm, chuyển sang chế độ khóa bảo mật màu đỏ rực.


"Dữ liệu bệnh án đã bị khóa hoàn toàn bằng mã bảo mật cá nhân của tôi," Thục Quyên lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Hoàng Bách. "Nếu anh cố tình bẻ khóa thô bạo không qua quy trình giải mã y khoa của Helios, toàn bộ tệp tin phân tích sóng não của Đại úy sẽ tự động bị xóa sạch khỏi bộ nhớ vật lý. Lúc đó, anh sẽ phải tự giải trình với Đô đốc Phan Đăng về lý do làm hủy hoại tài liệu sức khỏe của phi công xuất sắc nhất phi đội Aegis."


Gương mặt Hoàng Bách lập tức tối sầm lại. Hắn siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào chiếc máy đo đã bị khóa cứng, rồi quay sang nhìn Nguyễn Anh đang nằm yên lặng trên giường bệnh với đôi mắt lạnh lùng sau lớp kính lọc.


"Cô giỏi lắm, bác sĩ Quyên," Hoàng Bách nghiến răng, giọng nói đầy sát khí tàn nhẫn. "Nhưng cô không bảo vệ được hắn mãi đâu. Tôi yêu cầu tịch thu toàn bộ hồ sơ bệnh án vật lý và niêm phong thiết bị này để đưa về Cục An ninh tiến hành bẻ khóa hành chính. Còn cô... cô bị đình chỉ công tác lâm sàng tạm thời kể từ giây phút này vì hành vi cản trở an ninh nội bộ."


Hắn quay sang hai đặc vụ vũ trang, ra lệnh bằng giọng dứt khoát:


"Giải bác sĩ Quyên về phòng cách ly hành chính dưới sự giám sát 24/7. Còn Đại úy Nguyễn Anh..." Hoàng Bách cúi xuống sát mặt Nguyễn Anh, nụ cười tàn bạo hiện rõ trên môi. "Chuẩn bị tinh thần đi, Đại úy. Sáng mai, buồng quét não sâu cấp độ 4 của Lê Hùng sẽ tự tay bóc tách từng lớp ký ức trong đầu anh."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!