Nhạc nềnCyber_Noir

Thung Lũng Không Gian Ảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong Kẽ Nứt Cổ, thời gian không trôi theo một đường thẳng. Nó vỡ vụn thành hàng vạn mảnh gương lơ lửng, mỗi mảnh phản chiếu một thực tại méo mó.


Nguyễn Anh ở bản thể B cảm nhận được cơ thể mình đang rơi tự do vào một hố sâu không trọng lực. Xung quanh anh, các hạt lượng tử tự do thăng hoa lơ lửng dày đặc, bẻ cong ánh sáng thành những dải màu sắc sặc sỡ nhưng lạnh lẽo. Chúng giống như những lưỡi dao vô hình rạch nát không-thời gian cục bộ, biến khoảng không gian hẹp này thành một nghĩa địa của ánh sáng.


Cánh tay phải của anh ôm chặt lấy bé An. Cô bé đã ngất đi vì thiếu oxy, gương mặt nhỏ nhắn sạm đen vì bụi quặng nay nhợt nhạt không còn giọt máu. Thiết bị định vị lượng tử của Thợ Săn Số 09 găm sâu vào bả vai trái của anh đang nhấp nháy một luồng ánh sáng đỏ tàn nhẫn. Mỗi nhịp nhấp nháy của nó phóng ra một xung điện từ tần số thấp, bám rễ sâu vào hệ thần kinh trung ương của B, kéo theo cơn đau buốt nhói chạy thẳng xuống tủy sống.


"Cảnh báo: Kẽ Nứt Cổ đang co thắt trọng lực. Thời gian sụp đổ hoàn toàn: 120 giây."


Dòng chữ lượng tử màu lam nhạt nhấp nháy liên tục trên võng mạc của anh. Nguyễn Anh nghiến chặt răng đến mức cảm nhận được vị máu tanh nồng trong miệng. Anh cố gắng với tay ra sau gáy, nhấn nút kích hoạt thủ công của Bộ tản nhiệt tủy sống gắn gáy. Thiết bị cơ khí dã chiến này, vốn được ghép từ những mảnh phế liệu máy xúc mỏ của ông Tư Cơ Khí, khẽ rung lên một cách yếu ớt.


Nhưng dòng năng lượng hỗn loạn, vặn vẹo bên trong kẽ nứt ngay lập tức tràn vào các khe hở tản nhiệt. Bụi quặng Aether-X thô bám dính trên các cánh quạt bị dòng hạt lượng tử kích thích, bùng lên những tia lửa điện màu cam. Thiết bị chập mạch hoàn toàn. Nó rít lên một tiếng khô khốc rồi lịm tắt, xả ra một luồng hơi nước nóng bỏng trực tiếp vào gáy B.


Cơn Phản lực nhiệt lượng tủy sống lập tức bùng phát dữ dội. Cột sống của B nóng rực như một thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào da thịt, t tủy sống bị nung nóng tàn nhẫn khiến nửa thân dưới của anh hoàn toàn mất cảm giác. Nhưng đồng thời, sự co thắt không gian của kẽ nứt lại inflicts một cơn bỏng lạnh lượng tử dọc cột sống. Sự giao thoa cực đoan giữa nóng và lạnh khiến hệ thần kinh của anh như bị xé rách làm đôi.


Liên kết cảm giác giữa hai bản thể bị cắt đứt đến 80%. Ý thức của Nguyễn Anh bắt đầu mờ nhạt. Anh cảm giác như linh hồn mình đang bị kéo căng đến giới hạn đứt đoạn, lơ lửng giữa hai bờ thiên hà vô tận. Nếu anh ngất đi lúc này, bản thể B và bé An sẽ vĩnh viễn bị đóng băng trong dòng thời gian ngược của kẽ nứt.


***


Cùng lúc đó, tại Vành Trong lấp lánh của Helios.


Trong khoang điều khiển biệt lập của Chiến hạm Aegis-01, bản thể A của Nguyễn Anh đang quỳ sụp dưới sàn thép vô trùng. Đôi mắt trái bị xuất huyết võng mạc vĩnh viễn của anh đang rỉ máu qua lớp Kính lọc ánh sáng võng mạc, nhỏ giọt xuống sàn nhà thành những vệt ánh kim lam nhạt. Bả vai trái của anh bốc khói nghi ngút, lớp quân phục phi công màu trắng tinh khôi bị rách toạc, để lộ vết bỏng phát quang màu lam sâu hoắm – vết sẹo đồng điệu hoàn hảo với chấn thương mà bản thể B đang gánh chịu.


Lê Hùng vừa bước ra ngoài để kiểm tra báo cáo y tế từ Thục Quyên, để lại Nguyễn Anh trong buồng lái cùng hệ thống bảo an tự động đang quét liên tục.


"Anh! Cậu đang làm cái quái gì thế này?"


Một giọng nói trầm đục, đầy lo lắng vang lên từ phía cửa trượt. Đại úy cơ khí Hoàng Nam bước vào, tay cầm hộp công cụ kỹ thuật. Khi nhìn thấy Nguyễn Anh đang co rúm người dưới sàn, vai trái rỉ máu phát quang, gương mặt Nam biến sắc. Gã nhanh chóng bước tới, khóa chặt cửa buồng lái từ bên trong.


"Nam..." Nguyễn Anh khàn giọng, ngước nhìn người bạn thân nhất của mình. "Tao cần... lò phản ứng lượng tử của Aegis-01. Kẽ Nứt Cổ đang sụp đổ. Bản thể kia của tao... sẽ chết."


Hoàng Nam khựng lại. Gã là một kỹ sư cơ khí xuất sắc, gã nhạy cảm với các thông số kỹ thuật hơn bất kỳ ai. Nhìn vết thương vai phát quang của Anh và dải đèn LED gáy đang nhấp nháy đỏ cảnh báo quá nhiệt, Nam hiểu ngay điều gì đang xảy ra. Gã không hỏi thêm một câu nào về sự tồn tại song trùng kỳ lạ ấy. Trong quân đội Helios vô cảm này, Nguyễn Anh là người duy nhất từng kéo gã ra khỏi buồng máy bốc cháy ở biên giới. Lòng trung thành của một người lính không nằm ở những điều luật vô hồn của liên minh, mà nằm ở sinh mệnh của đồng đội.


"Mày điên rồi, Anh!" Hoàng Nam nghiến răng, hạ giọng thì thầm đầy giận dữ. "Lò phản ứng đang chạy ở chế độ chờ tuần tra. Nếu mày can thiệp thủ công để phát tần số ổn định cổng không gian, hệ thống bảo an tự động của chiến hạm sẽ kích hoạt ra-đa cảnh báo đỏ toàn căn cứ! Lê Hùng sẽ ập vào đây trong vòng ba mươi giây!"


"Tao không còn lựa chọn nào khác," Nguyễn Anh dùng cánh tay phải còn cử động được bám chặt vào bệ điều khiển, gượng dậy. "Nếu tao mất kết nối với bản thể B, linh hồn tao sẽ bị xé rách vĩnh viễn. Tao cần mày... giúp tao ngắt còi báo động."


Hoàng Nam nhìn chăm chằm vào mắt Nguyễn Anh, thấy được sự kiên định lạnh lùng của một phi công xuất sắc đã chấp nhận buông bỏ mạng sống. Gã thở dài một tiếng đầy bất lực, rồi nện mạnh hộp công cụ xuống sàn.


"Mười lăm giây! Tao chỉ có thể chặn thuật toán báo động của chiến hạm trong đúng mười lăm giây bằng bộ khóa vạn năng lượng tử. Sau đó, hệ thống sẽ tự động gửi báo cáo trực tiếp về Cục An ninh của Lê Hùng!"


"Thế là đủ," Nguyễn Anh gật đầu.


Anh nhanh chóng đội chiếc Mũ phi công lượng tử Helios cải tiến lên đầu, kết nối trực tiếp cổng thần kinh vào bảng điều khiển chính của Aegis-01. Bán cầu não trái của anh hoạt động điên cuồng, bỏ qua hoàn toàn sự hỗ trợ của máy tính bay chính quy. Anh sử dụng Kỹ năng lái tàu bẻ góc cực hạn qua bão điện từ – một kỹ thuật trực giác thần kinh thuần túy – để cảm nhận và điều phối dòng hạt lượng tử tự do trực tiếp từ lõi lò phản ứng.


Trên màn hình hiển thị phụ, dòng năng lượng lượng tử thô bắt đầu tăng vọt từ 10% lên 95%. Lò phản ứng lượng tử dưới thân tàu rít lên một tiếng o o trầm đục, truyền những rung động mạnh mẽ qua sàn buồng lái.


"Cảnh báo: Phát hiện dòng điện rò rỉ bất thường tại Lõi tản nhiệt viba. Hệ thống chuẩn bị kích hoạt còi báo động đỏ."


"Bắt đầu đi, Nam!" Nguyễn Anh hét lên.


Hoàng Nam nhanh như cắt tháo tấm ốp kỹ thuật dưới bệ điều khiển, để lộ hàng trăm sợi cáp quang lượng tử phát sáng lam nhạt. Gã cắm Bộ khóa vạn năng lượng tử của mình vào mạch cầu chì chính. Ngón tay gã dính đầy dầu mỡ xám gõ liên tục trên bàn phím ảo cầm tay, bẻ khóa các thuật toán an ninh tự động của Helios.


"Còi báo động đã bị ngắt tạm thời! Mày có mười hai giây, Anh! Nhanh lên!" Trán Hoàng Nam vã mồ hôi hột. Gã liên tục liếc nhìn về phía cửa trượt buồng lái, nơi tiếng bước chân của lính tuần tra có thể vang lên bất cứ lúc nào.


Nguyễn Anh dồn toàn bộ ý chí vào việc bẻ lái tần số lò phản ứng. Anh không dùng máy tính để tính toán quỹ đạo. Bằng góc nhìn song trùng xuyên thiên hà, anh cảm nhận được vị trí vặn vẹo của Kẽ Nứt Cổ nơi bản thể B đang rơi tự do. Anh điều chỉnh bộ điều biến tần số phát sóng của Aegis-01, phóng một luồng hạt ổn định không gian cực mạnh trực tiếp vào tọa độ kẽ nứt.


***


Bên trong Kẽ Nứt Cổ, khi dòng năng lượng lượng tử hỗn loạn đang chuẩn bị xé nát cơ thể B, một luồng ánh sáng trắng vô trùng dịu nhẹ đột ngột tràn vào từ phía trước.


Nó giống như một bàn tay vô hình vuốt phẳng những nếp gấp không-thời gian đang co thắt. Các hạt lượng tử lơ lửng dừng chuyển động hỗn loạn, xếp thành một lối đi sáng rực rỡ bẻ cong ánh sáng xung quanh.


Bản thể B cảm nhận được dòng năng lượng hỗ trợ khổng lồ dội vào hệ thần kinh. Cơn Phản lực nhiệt lượng tủy sống tạm thời bị kìm hãm bởi luồng sóng ổn định. Dù đôi chân vẫn liệt hoàn toàn, B dùng cánh tay phải bám chặt vào vách đá rỉ sét sát cửa ra, dốc hết sức lực cuối cùng lết thân xác nặng nề cùng bé An qua cổng không gian trước khi nó sụp đổ hoàn toàn phía sau lưng họ.


*ẦM!*


Cổng Kẽ Nứt Cổ snap shut với một tiếng nổ chân không chói tai. Toàn bộ vùng không gian vặn vẹo biến mất, để lại một hang động hoang phế tăm tối, lạnh lẽo tại vùng biên giới Asteroid-7.


Bản thể B ngã sụp xuống nền đá ẩm ướt bám đầy rêu phong rỉ sét. Cơ thể anh run lên bần bật. Di chứng tàn phá của chuyến vượt cổng để lại một cơn bỏng lạnh lượng tử dọc cột sống, khiến các tế bào vận động bị tổn thương nghiêm trọng. Anh hoàn toàn rơi vào trạng thái liệt tủy tạm thời, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay. Bé An nằm bất động bên cạnh anh, hơi thở yếu ớt nhưng lồng ngực vẫn phập phồng đều đặn. Họ đã sống sót vượt qua kẽ nứt.


***


Tại buồng lái Aegis-01, dòng năng lượng lượng tử sụt giảm đột ngột về mức an toàn.


Hoàng Nam nhanh tay rút bộ khóa vạn năng ra ngoài, đóng sập tấm ốp kỹ thuật lại ngay khi hệ thống bảo an tự động khôi phục hoạt động. Bảng điều khiển hiển thị một thông báo lỗi nhỏ: "Động cơ lượng tử quá nhiệt nhẹ do dao động từ trường biên giới. Đã tự động hiệu chuẩn."


Nguyễn Anh giật phăng chiếc mũ phi công lượng tử ra khỏi đầu, gục mặt xuống bệ điều khiển, thở dốc. Mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ mắt trái thấm đẫm chiếc kính lọc ánh sáng võng mạc. Cú ép xung lượng tử cực hạn đã đẩy chỉ số mài mòn khớp thần kinh (SWI) của anh vọt lên mức 43%, để lại những cơn đau nửa đầu dữ dội như có búa gõ vào đại não.


Anh gượng dậy, cố gắng dùng tay áo lau sạch vệt máu trên bệ điều khiển. Cơn đau từ bả vai trái bộc phát mạnh mẽ hơn khi liên kết ý thức dần ổn định trở lại. Anh lết từng bước nặng nề rời khỏi buồng điều khiển, định di chuyển về phía Phân khu y tế lâm sàng để tìm Thục Quyên trước khi Lê Hùng quay lại.


Nhưng ngay khi anh vừa bước qua cửa trượt buồng lái, bước vào hành lang kỹ thuật tối tăm của chiến hạm, một bàn tay vạm vỡ đã chộp chặt lấy bả vai trái của anh.


Nguyễn Anh khựng lại. Cơn đau nhói từ vết bỏng rách vai khiến anh không thể kiềm chế được một tiếng rên rỉ nhỏ qua kẽ răng.


Hoàng Nam đang đứng đó, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt của hành lang kỹ thuật. Gương mặt gã cao lớn, vai rộng, tóc cắt ngắn gọn gàng bết dính mồ hôi. Đôi bàn tay vốn dính vệt dầu mỡ xám của gã giờ đang siết chặt lấy vai Anh.


Khi gã buông tay ra, lòng bàn tay gã dính đầy một thứ dịch lỏng màu đỏ mang ánh kim lam nhạt phát quang nhẹ trong bóng tối – dòng máu lượng tử đặc trưng của dự án Genesis.


Hoàng Nam nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, rồi ngước mắt nhìn lên bả vai trái đẫm máu của Nguyễn Anh qua lớp quân phục trắng rách nát. Đôi mắt gã lộ rõ sự kinh hoàng, nghi ngờ tột độ nhưng cũng đầy rẫy sự lo lắng của một người bạn thân thiết nhất.


"Anh..." Giọng Hoàng Nam run rẩy, khàn đặc trong không gian tĩnh lặng của hành lang. "Giải thích cho tao. Cái gì thế này? Tại sao vết bỏng lượng tử của mày lại giống hệt với dải tần số rò rỉ từ Asteroid-X9 mà Lê Hùng đang truy quét? Mày thực sự là ai?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!