Nhạc nềnRecollection

Đêm Đào Thoát Kinh Hoàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 3 đổ bộ vào Hà Nội với tất cả sự cuồng nộ của thiên nhiên hoang dã. Ngoài kia, bầu trời hồ Tây đen kịt, bị xé toạc bởi những tia chớp xanh lét, sắc nhọn như những nhát dao rạch vào màn đêm đặc quánh. Tiếng sấm nổ vang rền dồn dập, rung chuyển cả những mảng tường gạch cũ kỹ của căn biệt thự biệt lập Tây Hồ. Mưa như trút nước, quất xối xả vào mái tôn rỉ sét trên đỉnh đầu Thương, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, điên cuồng như tiếng trống trận thúc giục kẻ tử tù bước vào ranh giới sinh tử.


Mai Hoài Thương đứng im lặng sát bên khung cửa sổ gỗ sồi mục nát của căn phòng áp mái. Gió lạnh buốt từ lòng hồ thốc qua khe hở nhỏ chưa đầy mười centimet mà cô vừa cạy lỏng, mang theo hơi nước lạnh ngắt tạt thẳng vào khuôn mặt hốc hác, xanh xao của cô. Một bên gò má cô vẫn còn sưng đỏ, vết rách nơi khóe miệng rỉ ra vị máu tanh nồng ấm nóng – dấu tích tàn bạo từ trận bạo hành của Tống Mỹ Lệ vào đêm hôm trước. Nhưng Thương không cảm thấy đau. Cơn đau thể xác lúc này hoàn toàn bị tê dại trước dòng huyết quản đang sôi sục bản năng làm mẹ cuồng bạo bên trong cô.


Trong lòng bàn tay gầy guộc của Thương, chiếc kéo y tế mạ niken sắc nhọn lạnh toát dính vệt máu khô từ đầu ngón tay cô bị trầy xước trong lúc cạy khóa. Cô siết chặt nó như siết chặt chiếc phao cứu mạng duy nhất. Dưới cạp quần thun rộng, chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã được tháo pin cơ học nằm im lìm sát vào da thịt cô. Thương đưa bàn tay còn lại vuốt nhẹ qua bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo thun rộng dính bụi bẩn. Bé Đất khẽ co thắt nhẹ, một cơn đau âm ỉ truyền từ vùng hông lên thắt lưng khiến cô phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


"Bé Đất... ngoan nào con..." – Thương thầm thì trong kẽ răng, mắt cô dán chặt vào khoảng sân vườn tối tăm phía dưới qua khe cửa. "Mẹ con mình chỉ có năm phút. Chỉ năm phút thôi."


Theo bản tin thời tiết chớp nháy trên màn hình điện thoại trước đó, siêu bão sẽ đạt đỉnh điểm vào đúng nửa đêm, và hệ thống điện lưới khu vực Tây Hồ chắc chắn sẽ bị tê liệt. Đó là cơ hội duy nhất của cô. Hệ thống camera hồng ngoại dày đặc của gã trưởng nhóm an ninh Lê Công Uẩn gác quanh biệt thự sẽ mất nguồn điện trong khoảng thời gian máy phát điện dự phòng kịp kích hoạt – chính xác là năm phút. Năm phút bóng tối hoàn toàn để cô biến mất khỏi lồng giam vàng son này.


*ẦM!!!*


Một tiếng sét nổ vang dội kinh hoàng ngay trên đỉnh đầu biệt thự. Luồng ánh sáng trắng lòa xé rách bóng đêm, chiếu rõ từng ngọn cây nhài đang vật vã trong gió bão dưới sân vườn. Ngay sau đó, một tiếng nổ chập cháy chói tai vang lên từ phía chốt kiểm soát an ninh biệt thự ngoài cổng chính.


*Vụt.*


Toàn bộ ánh đèn vàng xa hoa của căn biệt thự vụt tắt. Căn phòng áp mái chìm vào bóng tối đen kịt, tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng vo vo nhỏ đặc trưng của chiếc camera hồng ngoại gắn ở góc tường đột ngột im bặt. Đèn chỉ thị màu đỏ của nó tắt ngóm.


Thời gian bắt đầu đếm ngược.


Thương không do dự thêm một giây nào. Cô dùng hết sức lực của đôi bàn tay rách da rỉ máu, đẩy mạnh cánh cửa sổ gỗ sồi đã lỏng chốt ra phía ngoài. Cánh cửa gỗ mục rít lên một tiếng khô khốc rồi mở toang, gió bão lập tức ập vào quất tung mái tóc xơ xác của cô. Thương thò người ra ngoài bệ đá trơn trượt đầy nước mưa, vươn dài cánh tay qua những thanh sắt hàn gỉ sét, các ngón tay cô chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt của chiếc liềm cắt cỏ cũ mà ông Thảo làm vườn bỏ quên khuất sau bụi hoa nhài rậm rạp.


Cô siết chặt cán gỗ mục của chiếc liềm, lôi mạnh nó vào trong qua khe sắt. Vật vũ khí thô sơ bằng thép rèn sắc bén này chính là chiếc chìa khóa mở đường sống cho cô. Thương dắt chiếc liềm vào thắt lưng thun lót, rồi mạo hiểm lách thân người mảnh khảnh qua khung cửa sổ gỗ đã cạy lỏng, bám chặt vào đường ống nước rỉ sét chạy dọc vách tường biệt thự tụt xuống dưới.


Nước mưa xối xả xối thẳng vào mắt Thương làm cô cay xè, không thể nhìn rõ khoảng không phía dưới. Đường ống nước bằng sắt rỉ sét trơn tuột dưới làn mưa bão gầm rú. Thương cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng chịu đựng cơn đau co thắt tử cung dữ dội dội lên từ bụng bầu bốn tháng mỗi khi cơ thể cô bị gió bão quật mạnh vào vách tường gạch sắc nhọn. Các ngón tay cô bị cọ xát vào lớp rỉ sắt rách da chảy máu, nhưng cô không buông. Cô biết, chỉ cần trượt tay một nhịp, cả cô và đứa con chưa chào đời sẽ tan xương nát thịt trên nền đá cẩm thạch phía dưới.


*Rắc... rắc...*


Tiếng đai sắt giữ ống nước vào tường bị lỏng ra do sức nặng của cơ thể Thương và sức gió giật mạnh. Thương nín thở, dùng chân đạp mạnh vào gờ tường gạch để giảm bớt lực trì kéo, rồi liều mạng buông tay nhảy xuống bụi hoa nhài rậm rạp phía dưới khi chỉ còn cách mặt đất hơn hai mét.


*Bịch! Loảng xoảng...*


Thương rơi gọn vào giữa bụi hoa nhài ướt sũng. Những cành nhài sắc nhọn cào rách da thịt trên cánh tay và gò má xanh xao của cô, nhưng lớp lá rậm rạp đã đỡ lấy cơ thể cô, bảo vệ bụng bầu tránh khỏi cú va đập trực tiếp xuống nền đá cứng. Thương lồm cồm bò dậy từ đống bùn đất nhão nhoét, hơi thở đứt quãng, toàn thân run rẩy vì lạnh và đau đớn. Mùi hoa nhài dập nát quyện cùng mùi ozone nồng nặc của giông bão xộc thẳng vào mũi cô.


Đúng lúc này, từ phía chốt kiểm soát an ninh biệt thự ngoài cổng chính, một tiếng còi báo động khẩn cấp rú vang dồn dập, xé toạc tiếng gió bão gầm rú. Hệ thống máy phát điện dự phòng đã được kích hoạt sớm hơn dự tính. Những luồng ánh sáng quét của đèn pha hồng ngoại bắt đầu quét dọc các hành lang biệt thự.


- Có báo động! Con ranh phòng áp mái trốn thoát rồi! – Tiếng gào thét hung hãn của vệ sĩ tàn bạo Lê Công Uẩn vang lên dồn dập qua hệ thống loa nội bộ. – Thằng Sâm đâu? Khóa chặt cổng sau! Thằng Long xua chó nghiệp vụ ra vườn truy quét ngay lập tức!


Tiếng sủa dữ dội, điên cuồng của hai con chó Becgie nghiệp vụ vang lên từ phía chuồng gác, tiếng móng vuốt của chúng cào rầm rập trên nền xi măng ướt sũng đang tiến sát về phía vườn hoa nhài. Thương hoảng loạn tột độ. Cô biết chó nghiệp vụ có thể đánh hơi ra mùi máu rỉ từ vết thương của cô trong tích tắc bất chấp trời mưa bão.


Thương chạy vội qua những bụi hoa nhài rậm rạp rủ bóng tối tăm, bám chặt chiếc liềm cắt cỏ phòng thân trong tay. Cô chạy không phương hướng trong bóng tối của khu vườn rộng lớn, hướng về phía tường rào cổng sau biệt thự. Theo sơ đồ trên giấy ăn của Hoa, cổng sau được khóa bằng một sợi xích sắt lớn và là lối dẫn ra con mương thoát nước chảy thẳng ra hồ Tây.


*Gừ... Gâu! Gâu!*


Tiếng sủa vang lên ngay sau lưng Thương, chỉ cách chưa đầy mười mét. Ánh đèn pin công suất cao của vệ sĩ Bùi Đức Long quét mạnh qua các tán lá cây nhài, rọi thẳng vào bóng dáng gầy gò khoác áo thun dính bùn đất của cô.


- Nó kia rồi! Bắt lấy nó! – Long hét lớn, tay giật mạnh sợi xích sắt xua con Becgie hung hãn lao thẳng về phía Thương.


Con thú dữ lao đi như một mũi tên đen trong màn mưa, nanh vuốt sắc nhọn chĩa thẳng vào hông Thương. Thương quay người lại, đối mặt với tử thần trong gang tấc. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng tự vệ của người mẹ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không chạy trốn nữa. Thương lùi lại sát vách tường rào gắn đầy những mảnh chai sắc nhọn, hai tay cầm chặt chiếc liềm cắt cỏ của ông Thảo, giương cao lưỡi liềm thép rèn sắc bén hướng về phía con thú dữ đang lao tới.


*Phập!*


Lưỡi liềm sắc nhọn chém trúng vào bả vai con Becgie gầm rú, máu tươi của con thú bắn tung tóe vào mặt Thương. Con chó đau đớn rú lên một tiếng thảm thiết rồi ngã nhào xuống đống bùn đất bên chân cô. Nhưng lực lao mạnh của con thú cũng khiến Thương bị chấn động mạnh, ngã ngửa ra phía sau, lưng cô đập mạnh vào bức tường gạch nhám sắc nhọn.


Cơn đau thắt tử cung dữ dội lại ập đến bóp nghẹt cơ thể cô. Thương cảm nhận được một dòng nước ấm nóng bắt đầu rỉ ra dọc đùi trong – dấu hiệu nguy hiểm tột độ của việc dọa sảy thai sớm do vận động quá sức. Nhưng cô không thể dừng lại. Vệ sĩ Long đang cầm chiếc dùi cui điện công suất cao xẹt ra những tia lửa xanh lẹt gầm rú lao đến chặn đầu lối ra cổng sau duy nhất.


- Con ranh chết tiệt! Mày dám chém chó của tao! – Long điên cuồng vung dùi cui điện định đập thẳng vào đầu Thương.


Thương biết mình không thể địch nổi sức mạnh thể chất của gã vệ sĩ lực lưỡng. Cô liếc nhìn sợi xích sắt lớn đang khóa chặt cánh cổng sau biệt thự ngay bên cạnh gã. Bằng một quyết định chiến thuật liều lĩnh, Thương không né tránh đòn đánh của Long mà dùng hết sức lực còn lại, ném mạnh chiếc liềm cắt cỏ sắc bén dính máu trong tay về phía đống lốp xe cũ và những thùng tôn phế liệu xếp cao sát cổng sau.


*XOẢNG!!! RẦM...*


Chiếc liềm cắt đứt dây buộc bao tải phế liệu, kéo theo hàng chục tấm tôn và lốp xe cũ đổ sập xuống tạo nên một tiếng động va đập kinh hoàng dội vang khắp góc vườn tối. Tiếng loảng xoảng dữ dội xé toạc màn mưa bão.


- Cái gì thế? Nó chạy hướng kia rồi! – Tiếng gào của Lê Công Uẩn vang lên từ phía hầm rượu đối diện, ánh đèn pin của gã và đám vệ sĩ lập tức quay ngoắt về phía tiếng động đổ vỡ dồn dập.


Long bị tiếng động lớn làm giật mình, phân tâm quay đầu lại nhìn trong tích tắc. Tận dụng cơ hội vàng ngàn năm có một ấy, Thương nén cơn đau bóp nghẹt ở bụng, liều mạng chui người vào miệng cống ngầm tối đen đầy nước thải chảy xiết nằm khuất sau bụi nhài sát chân tường rào cổng sau biệt thự.


Miệng cống ngầm rộng chưa đầy sáu mươi centimet, bốc lên một mùi hóa chất nồng nặc, hôi thối kinh tởm từ rác thải sinh hoạt dồn ứ lâu ngày của khu biệt thự. Dòng nước thải lạnh buốt xương chảy cuồn cuộn do mưa bão lớn dâng cao tràn ngập nửa đường ống trơn trượt.


Thương trượt thẳng người vào trong ống cống tối tăm. Dòng nước bẩn lạnh ngắt lập tức bao trùm lấy toàn thân cô, dìm đầu cô xuống dòng nước thải đen kịt hôi thối. Thương cố ngoi đầu lên hít lấy chút dưỡng khí ít ỏi nghẹt thở, hai tay cô bám chặt vào những gờ xi măng nhám đầy rêu phong trơn trượt bên trong đường ống để ngăn cơ thể bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi đi quá nhanh.


- Nó đâu rồi? Tao vừa thấy nó ở đây mà! – Tiếng chân rầm rập của Long và Uẩn dẫm trên bùn đất ngay sát trên nắp cống ngầm dội xuống qua những khe hở của nắp sắt.


- Chó nghiệp vụ mất dấu rồi! Nước mưa và nước thải cống ngầm đã xóa sạch mùi hương của nó! – Tiếng Long hét lên đầy bất lực giữa tiếng mưa bão gào rú.


Thương nằm im lìm dưới lòng cống tối đen như mực, dòng nước thải hôi thối buốt xương dâng cao đến tận ngực cô. Cô dùng hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng, dầm mình hoàn toàn dưới dòng nước bẩn lạnh ngắt để triệt tiêu mọi mùi cơ thể và vết máu rỉ ra từ vết thương. Khả năng chịu đau cực hạn và ý chí mẫu tử phi thường đã giúp cô giữ im lặng tuyệt đối trước cái lạnh buốt xương và mùi hôi thối kinh tởm đang gặm nhấm thể xác suy kiệt của cô.


Sau hơn mười phút lục soát điên cuồng ngoài cổng sau mà không tìm thấy bóng dáng Thương, tiếng bước chân của đám vệ sĩ và tiếng chó sủa thưa dần rồi di chuyển ra phía bờ hồ Tây.


- Thằng Bằng đâu? Cho xe ô tô kính đen truy quét dọc đường đê bờ hồ ngay lập tức! Nó không thể chạy xa được với cái bụng bầu đó đâu! – Tiếng Lê Công Uẩn ra lệnh dồn dập qua bộ đàm lùi xa dần.


Thương chờ cho tiếng động hoàn toàn im bặt, cô mới dùng hết sức lực tàn tạ còn lại, mò mẫm bò từng mét một theo sơ đồ cống ngầm của Hoa trong bóng tối hoàn toàn của đường ống nước thải hôi thối. Đầu gối và hai cùi chỏ của cô bị đá nhọn và gờ xi măng cào rách da thịt đau đớn, nước bẩn ngấm vào vết thương rát buốt như xát muối. Cơn sốt nhẹ bắt đầu nhen nhóm hành hạ cơ thể cô do nhiễm lạnh và nước bẩn.


Nhưng Thương không dừng lại. Ánh mắt cô bướng bỉnh hướng về khoảng sáng mờ nhạt phía cuối đường ống dẫn ra bờ hồ Tây.


"Hoài An... Bé Đất... Hãy đợi chị... Đợi mẹ..." – Thương thầm thì trong vô thức, nước mắt cô hòa cùng nước mưa và nước thải bẩn chảy tràn trên khuôn mặt lấm lem bùn đất.


Sau hơn hai mươi phút bò xuyên qua đường ống tối tăm ngột ngạt, Thương tiếp cận được miệng thoát nước lớn sát mép nước hồ Tây dâng cao sóng vỗ dồn dập. Cô lết người bò ra khỏi miệng cống ngầm lạnh buốt, toàn thân ướt sũng dính đầy bùn đất đen kịt và rác thải bẩn bốc mùi hôi thối.


Gió bão hồ Tây quất thẳng vào cơ thể suy kiệt, run rẩy bần bật của cô. Thương không còn chút sức lực nào để đứng vững trên đôi chân rã rời của mình. Cô đổ sụp người xuống, ngã quỵ trên bãi cỏ tranh tối tăm sát mép hồ, hai tay vẫn ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng như một bản năng bảo vệ sinh mệnh thiêng liêng cuối cùng trước giông bão cuộc đời.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!