Nhạc nềnRecollection

Sơ Đồ Trên Giấy Ăn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng áp mái biệt thự Tây Hồ chìm trong bóng tối xám xịt của một chiều giông bão. Tiếng gió rít điên cuồng dội thẳng vào mái tôn rỉ sét trên đỉnh đầu, tạo ra những âm thanh u uất, rợn người như tiếng khóc than của những sinh mệnh từng bị giam cầm nơi đây. Mai Hoài Thương nằm co quắp trên nền xi măng lạnh buốt dưới gầm chiếc giường sắt cũ nát. Toàn thân cô đau nhức rã rời sau trận bạo hành tàn độc của Tống Mỹ Lệ vào đêm hôm trước. Hai bên gò má cô vẫn còn sưng đỏ, khóe miệng rách nhẹ đã đóng vảy nhưng mỗi khi mím chặt lại vẫn rỉ ra vị máu tanh nồng ấm nóng. Dưới lớp áo thun rộng thùng thình dính chút bụi bẩn, Thương vòng tay ôm lấy bụng bầu bốn tháng. Bé Đất dường như cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi của người mẹ, khẽ chuyển động một nhịp rất nhẹ. Thương cắn chặt môi, nén cơn đau thắt từ vùng hông truyền lên, tự thầm thì trong bóng tối: "Bé Đất của mẹ, ngoan nào... Mẹ con mình nhất định sẽ thoát khỏi đây."


Cổ họng Thương khô rát, đắng ngắt bởi dư vị độc hại của những viên thuốc Bio-Pregna mà y tá Yến đã ép cô uống suốt những ngày qua. Nhưng giờ đây, cô không còn dằn vặt đạo đức hay hoang mang nữa. Bản năng làm mẹ kiên cường đã hoàn toàn thức tỉnh trong huyết quản người con gái Nghệ An nghèo khổ này kể từ khi cô phát hiện ra bí mật tráo trứng sinh học kinh hoàng từ phòng khám lậu Hoàn Mỹ của Viện trưởng Nguyễn Minh Phương. Đứa trẻ này mang một trăm phần trăm huyết thống của cô. Nó là máu thịt, là sinh mệnh vô tội mà cô phải bảo vệ bằng cả mạng sống, chứ không phải một món hàng trị giá hai tỷ đồng để Trịnh Khắc Duy bán sang biên giới.


*Cạch. Loảng xoảng...*


Tiếng xích sắt nặng nề quấn quanh tay nắm cửa ngoài hành lang đột ngột rung lên khua vang dội. Thương giật mình, lập tức nhắm nghiền mắt, hơi thở điều hòa đều đặn để giả vờ như đang hôn mê vì kiệt sức. Cánh cửa gỗ dày cộp mở ra, để lộ bóng dáng gầy gò của Nguyễn Thị Hoa trong bộ đồ gia nhân màu lam giản dị. Hoa bước vào với một chiếc xô nhựa dính đầy nước lau sàn bốc mùi hóa chất nồng nặc và một chiếc chổi quét trần. Theo sau Hoa là quản lý Nguyễn Thị Tuyết, người đàn bà có khuôn mặt vô cảm lạnh lùng như tượng đá.


- Lau dọn cho nhanh lên. – Tuyết đứng ngay bực cửa, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt dò xét quét qua căn phòng áp mái không một bóng chăn màn. – Phu nhân ra lệnh từ hôm nay chỉ cho nó uống cháo loãng pha thuốc kích thích của Viện trưởng Phương. Mày dọn dẹp xong thì xuống bếp bưng cháo lên đây cho tao giám sát nó ăn.


- Dạ, thưa chị Tuyết... em biết rồi ạ. – Hoa cúi đầu, giọng nói run rẩy tỏ vẻ nhút nhát sợ hãi của một cô bé giúp việc mười tám tuổi mới vào biệt thự.


Hoa bắt đầu khom lưng lau dọn sàn nhà. Tuyết đứng gác ở cửa được một lát thì có tiếng bộ đàm của vệ sĩ Lê Công Uẩn gọi dưới tầng hai báo cáo về việc chuẩn bị các phương án bảo an trước khi siêu bão số 3 đổ bộ. Tuyết hứ một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn Thương đang nằm bất động dưới gầm giường rồi quay người bước đi, không quên kéo hờ cánh cửa gỗ dày.


Ngay khi tiếng bước chân của Tuyết khuất hẳn sau khúc quanh hành lang, Hoa lập tức buông chiếc giẻ lau sàn, nhanh như cắt bò rạp xuống cạnh chiếc giường sắt rỉ sét nơi Thương đang nằm. Đôi mắt to tròn của Hoa đỏ hoe, ngập tràn sự lo lắng và thương cảm sâu sắc:


- Chị Thương... chị có sao không? Má chị sưng to quá... Em xin lỗi, tại em không giúp được gì cho chị lúc phu nhân đánh chị...


Thương khẽ mở mắt, lắc đầu nhẹ, dùng bàn tay thô ráp nắm lấy tay Hoa:


- Chị không sao, Hoa ơi. Em đừng tự trách. Em giữ im lặng được là đã cứu mạng chị rồi. Nếu chúng biết em giúp chị tráo thuốc bằng bột mì, chúng sẽ không để em sống yên đâu.


Hoa quẹt nhanh giọt nước mắt lăn dài trên má, cô bé lén lút thò tay vào dưới vạt áo lam rộng của mình, rút ra một tờ giấy ăn mỏng dính dính đầy những vệt chì xám xịt vụng về, dúi chặt vào lòng bàn tay Thương:


- Chị Thương, nghe em nói nhanh. Đây là sơ đồ cống ngầm Tây Hồ dẫn thẳng ra bờ hồ phía sau biệt thự mà em lén vẽ được khi đi dọn dẹp khu bếp ngầm dưới hầm rượu. Đường cống này rất hôi thối và ẩm ướt, nhưng nó là góc chết duy nhất không bị hệ thống camera hồng ngoại của gã Uẩn quét tới. Chị phải bám theo lối này để thoát ra ngoài.


Thương siết chặt tờ giấy ăn mỏng manh trong lòng bàn tay, cảm nhận được hơi ấm và cả sự dũng cảm phi thường của cô bé giúp việc nghèo khổ. Cô thì thào:


- Còn lối ra ngoài vườn thì sao? Cửa sổ này bị hàn chặt bằng thanh sắt rồi.


Hoa ghé sát tai Thương, giọng nói cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe giữa tiếng gió bão gầm rú ngoài mái tôn:


- Chiều nay lúc ông Thảo làm vườn cắt tỉa mấy bụi nhài sát vách phòng áp mái này, em đã lén nhìn qua khe cửa sổ. Ông Thảo bị Mỹ Lệ mắng chửi nên lơ đãng, vô tình để quên chiếc liềm cắt cỏ cũ ngay trên bệ cửa sổ phía ngoài, khuất sau bụi nhài rậm rạp. Chiếc liềm đó bằng thép rèn sắc bén lắm. Chị có thể dùng nó để tự vệ hoặc cạy khóa sổ gỗ sổ. Lát nữa em đi dọn dẹp phòng truyền dịch sẽ cố tình để hé cửa sổ hành lang để chị dễ hành động.


- Được rồi. Em xuống bếp bưng cháo lên đi, đừng để mụ Tuyết nghi ngờ. – Thương nhắc nhở, mắt liếc ra phía cửa phòng.


Hoa vội vã nhặt chiếc xô nhựa, cúi đầu bước nhanh ra ngoài. Căn phòng áp mái lại chìm vào không gian u tối, chỉ còn tiếng sấm sét nổ vang rền từ phía chân trời xa xôi. Thương lết người ngồi dậy trên nền xi măng lạnh giá. Cô bò sát vào chân chiếc giường sắt rỗng ruột rỉ sét. Bằng đôi bàn tay khéo léo của một cựu công nhân may mặc, Thương luồn sâu các ngón tay vào lòng ống sắt rỗng của chân giường tre, lôi ra chiếc kéo y tế mạ niken sắc nhọn và chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã được cô tháo pin cơ học để tránh bị hacker Hùng Cyber định vị sóng BTS.


Thương mở tờ giấy ăn của Hoa ra dưới ánh sáng yếu ớt chớp nháy của những tia chớp ngoài cửa sổ. Sơ đồ cống ngầm Tây Hồ được vẽ bằng nét bút chì mộc mạc nhưng cực kỳ chi tiết, ghi rõ các ngã rẽ từ hầm rượu biệt thự dẫn ra bến thuyền nhỏ ngoài bờ hồ. Thương chăm chú ghi nhớ từng đường nét, từng lối rẽ tối tăm trong đầu. Đây chính là tấm bản đồ sinh tồn mở ra con đường sống cho mẹ con cô.


Tuy nhiên, rào cản vật lý lớn nhất lúc này chính là khung cửa sổ gỗ bị hàn chặt bằng ba thanh sắt lớn gỉ sét phía trước. Thương bước lại gần cửa sổ, áp sát khuôn mặt hốc hác vào khe hở nhỏ chưa đầy mười centimet. Gió bão lạnh buốt từ hồ Tây xộc thẳng vào mặt cô, mang theo mùi ẩm ướt của nước hồ dâng cao. Đúng như Hoa nói, khuất sau bụi hoa nhài rậm rạp rủ xuống sát bệ cửa sổ phía ngoài, chiếc liềm cắt cỏ của ông Thảo làm vườn bằng thép rèn sắc bén đang nằm im lìm dưới làn mưa phùn bắt đầu rơi nặng hạt.


Thương thò tay qua khe hở của các thanh sắt hàn, cố gắng vươn dài các ngón tay gầy guộc nhưng khoảng cách quá xa, cô không thể chạm tới cán gỗ của chiếc liềm. Bản năng sinh tồn mách bảo cô không được bỏ cuộc. Cô quay lại giường, cầm lấy chiếc kéo y tế mạ niken lạnh toát.


Thương quan sát kỹ kết cấu của khung cửa sổ gỗ. Khung cửa sổ này vốn được làm bằng gỗ sồi cũ mục do nhiều năm chịu đựng mưa nắng ẩm ướt của vùng hồ Tây. Mặc dù ba thanh sắt bảo vệ phía ngoài được hàn cực kỳ chắc chắn vào tường gạch – Thương đã thử dùng hết sức lực bẻ gãy chúng nhưng thanh sắt không hề lay chuyển, chỉ làm lòng bàn tay cô hằn lên những vết rỉ sắt đỏ ố và đau nhức – nhưng chốt khóa gỗ cơ học bên trong của khung cửa thì đã mục nát và lỏng lẻo.


"Thanh sắt không thể bẻ gãy, nhưng mình có thể cạy lỏng chốt gỗ để đẩy cả cánh cửa sổ gỗ mở ra phía ngoài." – Thương suy luận chiến thuật một cách nhanh chóng.


Cô quỳ gối trên bệ cửa sổ gỗ, tay phải cầm chặt chiếc kéo y tế mạ niken, dùng mũi kéo nhọn lách vào khe hẹp giữa chốt gỗ rỉ sét và khung cửa. Lòng bàn tay Thương đẫm mồ hôi lạnh dù gió bão đang thổi buốt xương.


*Két... rắc...*


Một tiếng gỗ nứt khẽ vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng áp mái. Tiếng động nhỏ bé ấy đối với Thương lúc này không khác gì một tiếng sấm sét nổ bên tai.


Ngay lập tức, tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của vệ sĩ gác cổng Nguyễn Văn Sâm đi tuần bên ngoài hành lang đột ngột dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ dày khóa xích sắt. Thương đứng im bất động nín thở, toàn thân cứng đờ như tượng đá. Cô áp sát tai vào bức tường xi măng lạnh ngắt, lắng nghe từng nhịp chuyển động bên ngoài. Nhịp tim cô đập dồn dập dội mạnh vào lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài.


Bên ngoài hành lang, Sâm – gã vệ sĩ lơ là nhiệm vụ, mặt đỏ gay vì vừa lén uống rượu đế giấu trong bốt gác – khịt mũi một tiếng đầy khó chịu. Gã cầm chiếc dùi cui gõ nhẹ vào sợi xích sắt quấn quanh tay nắm cửa tạo nên những tiếng loảng xoảng rợn người:


- Có chuyện gì bên trong thế hả con ranh? Đừng có giở trò tự tử đấy nhé!


Thương cắn chặt khóe miệng rỉ máu, cố gắng điều hòa nhịp thở cực nhẹ, tuyệt đối không phát ra một tiếng động nào. Cô tận dụng tiếng gió bão rít mạnh ngoài mái tôn và tiếng sấm sét gầm rú liên tục để che giấu sự hiện diện của mình.


Sâm đứng ngoài cửa nghe ngóng một lát. Cơn say rượu và sự lười biếng trỗi dậy, gã tặc lưỡi tự lẩm bẩm một mình:


- Chắc lại là tiếng gió bão rít ngoài mái tôn dột nát thôi. Mưa to thế này thì chạy đằng trời.


Tiếng bước chân nặng nề của Sâm lại tiếp tục vang lên, đều đặn di chuyển về phía bốt gác cuối hành lang. Thương thở hắt ra một hơi dài, toàn thân run rẩy suýt ngã quỵ xuống bệ cửa sổ. Sự tuần tra của gã vệ sĩ lơ là đã bị cô khắc chế thành công nhờ kỹ năng lắng nghe và dừng hành động đúng thời điểm.


Thương không cho phép bản thân do dự thêm một giây nào. Cô tiếp tục dùng lực cơ học của đôi tay gầy guộc đẩy mạnh mũi kéo y tế lách sâu vào khe chốt gỗ. Đầu ngón tay cô bị bỏng rát, rách da và chảy máu do dùng lực quá mạnh với phần cán kéo bằng kim loại sắc nhọn, những giọt máu tươi ấm nóng rỉ ra dính bết vào mũi kéo mạ niken. Nhưng Thương không hề buông tay. Cơn đau thể xác lúc này hoàn toàn bị lấn át bởi bản năng bảo vệ Bé Đất.


*Rắc! Cạch...*


Chốt gỗ cửa sổ mục nát cuối cùng đã bị cạy lỏng thành công dưới lực tác động cơ học liên tục của chiếc kéo. Khung cửa sổ gỗ sồi r rỉ sét đã lỏng lẻo, sẵn sàng mở ra phía ngoài chỉ bằng một cú đẩy nhẹ, tạo lối thoát duy nhất dẫn ra bệ đá sát bụi hoa nhài nơi chiếc liềm cắt cỏ đang nằm chờ sẵn.


Đúng lúc này, một tia chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời hồ Tây, chiếu rọi căn phòng áp mái sáng rực trong tích tắc. Ngay sau đó là một tiếng sấm sét nổ vang dội kinh hoàng như muốn xé toạc không gian. Cơn mưa rừng xối xả bắt đầu trút xuống ào ào trên mái tôn rỉ sét, tạo nên một màn nước mờ mịt bao phủ khắp biệt thự Tây Hồ.


Thương vội vã lùi lại giường, cô lắp pin vào chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát và bật nguồn chớp nhoáng. Trên màn hình đơn sắc nhỏ bé, bản tin dự báo thời tiết khẩn cấp chớp nháy báo tin: Siêu bão số 3 với sức gió giật cấp 12 đã chính thức đổ bộ vào Hà Nội ngay trong đêm nay, đe dọa cắt đứt toàn bộ hệ thống điện lưới khu vực Tây Hồ.


Ánh mắt Thương rực lên một quyết tâm sinh tử. Thời điểm bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy biệt thự Tây Hồ sắp đến. Đêm nay sẽ là đêm đào thoát sinh tử của mẹ con cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!