Cạm Bẫy Trong Phòng Áp Mái
Bầu trời phía trên mặt nước hồ Tây chiều hôm ấy mang một sắc tím thẫm rợn người, những dải mây đen kịt, nặng trĩu hơi nước sà xuống thấp như muốn nuốt chửng lấy mái ngói đỏ kiêu kỳ của căn biệt thự biệt lập. Gió bắt đầu rít qua những khe cửa kính, mang theo cái lạnh ẩm ướt râm ran của một cơn siêu bão đang lăm le đổ bộ vào Hà Nội. Bên trong căn phòng nhỏ ở tầng ba, Mai Hoài Thương đang ngồi co ro trên chiếc giường tre cũ kỹ, hai tay ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc. Dưới lớp áo thun rộng thùng thình dính chút bụi bẩn bám lại từ những ngày lao động trước, bụng bầu bốn tháng của cô đã nhô lên rõ rệt. Mỗi nhịp thở của cô đều nặng nề, cuống họng vẫn còn đọng lại vị đắng ngắt và sự tê dại đầu lưỡi của tàn dư những viên thuốc Bio-Pregna mà cô chưa kịp đào thải hết ra ngoài.
Thương đưa bàn tay thô ráp, chai sần vì những năm tháng đứng máy may ở khu công nghiệp vuốt nhẹ lên lưng con búp bê vải sờn rách của em gái Hoài An. Ngón tay cô dừng lại ở đường chỉ thô dính đầy những nút thắt vụng về – dấu vết mà cô bé giúp việc Nguyễn Thị Hoa đã khâu vội vàng sau khi lén nhét chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ và chiếc sim rác vào trong ruột bông. Món đồ chơi rách rưới này là kỷ vật duy nhất cô mang theo từ quê nhà Nghệ An, giờ đây lại trở thành lá chắn bảo mệnh thiêng liêng nhất của hai mẹ con cô. Thương áp tai vào lớp vải bông, như thể có thể nghe thấy tiếng nhịp tim nhỏ bé của đứa trẻ đang lớn dần lên từng ngày bên trong bụng mình, hòa cùng tiếng gió rít điên cuồng ngoài cửa sổ.
"Bé Đất... con đừng sợ," Thương thầm thì, giọng cô khản đặc vì những cơn nôn nghén dã chiến mỗi đêm. "Mẹ sẽ bảo vệ con. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống này, mẹ cũng sẽ đưa con thoát khỏi hang quỷ."
Cô biết mình đang đi trên một sợi dây mảnh treo lơ lửng giữa vực sâu. Để giữ được sự tỉnh táo nhằm chuẩn bị cho cuộc đào thoát, Thương đã lén lút tráo những viên thuốc bổ chứa chất an thần cực mạnh của Mỹ Lệ bằng bột mì thông thường. Cô đã thực hiện quy trình này một cách cực kỳ tinh vi trong nhà vệ sinh không có camera, nén chặt bột mì ẩm vào những vỏ bọc thuốc cũ rồi giấu kỹ dưới nệm. Nhưng Thương không ngờ rằng, độ ẩm không khí quá cao của vùng hồ Tây trước cơn bão lớn đã trở thành kẻ thù gián tiếp phản bội cô.
*Rầm!*
Cánh cửa phòng đột ngột bị đạp tung ra, va đập mạnh vào bức tường cẩm thạch tạo nên một âm thanh chói tai. Thương giật bắn mình, bản năng làm mẹ khiến cô lập tức xoay người, che chắn cho con búp bê vải dưới lớp chăn mỏng.
Tống Mỹ Lệ bước vào, khuôn mặt sắc sảo thường ngày giờ đây méo mó, biến dạng vì một cơn thịnh nộ điên cuồng. Chiếc váy lụa đắt tiền của mụ ta lướt trên sàn nhà xào xạc, theo sau là y tá giám sát Lê Thị Yến và quản lý Nguyễn Thị Tuyết. Khuôn mặt Yến lạnh lùng không chút cảm xúc, trên tay mụ ta đang cầm chiếc lọ nhựa đựng thuốc Bio-Pregna dán nhãn giả mác Bio-Pregna mà Thương vẫn uống hàng ngày.
- Mày dám lừa tao! – Mỹ Lệ gầm lên, giọng mụ ta rít qua kẽ răng, run rẩy vì sự xúc phạm tột độ.
Mỹ Lệ giật phắt chiếc lọ từ tay Yến, điên cuồng ném mạnh xuống sàn đá cẩm thạch ngay dưới chân Thương. Chiếc lọ nhựa vỡ đôi, những viên thuốc giả tự chế bằng bột mì ẩm gặp nước mưa thấm qua khe cửa đã rữa ra thành một thứ bột trắng bết dính, nhầy nhụa dọc theo những đường vân đá sang trọng. Mùi bột mì lên men chua nồng lập tức bốc lên, đập tan mọi lời ngụy biện.
- Yến phát hiện ra chỉ số huyết áp và nhịp tim của mày hoàn toàn bình thường, không hề có dấu hiệu lờ đờ của hoạt chất an thần. – Mỹ Lệ tiến lại gần giường, đôi mắt một mí sắc lẹm như muốn cào rách da mặt Thương. – Tao đã nghi ngờ từ lâu, tại sao một con ranh nhà quê, không tiền không thế như mày lại có thể tỉnh táo đến vậy dưới liều lượng thuốc đó. Hóa ra mày dám tráo thuốc! Mày dùng bột mì để dưỡng thai tự nhiên sao? Mày muốn giữ sức khỏe để trốn chạy khỏi đây đúng không?
Thương cố nén cơn run rẩy đang bò dọc sống lưng, cô lùi sát vào góc giường tre, hai tay giữ chặt lấy chăn, cố gắng giải thích bằng giọng thều thào, giả vờ yếu ớt:
- Bà Lệ... tôi không có ý đó... Chỉ là thuốc bổ Bio-Pregna đắng quá, mỗi lần uống vào tôi đều bị nôn thốc nôn tháo dọa sảy thai... Tôi sợ mất đứa bé nên mới lén nghiền chút bột mì để uống kèm cho dễ nuốt... Tôi thề là tôi chỉ muốn tốt cho thai nhi...
- Câm miệng! – Mỹ Lệ rít lên, mụ ta thẳng tay giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Thương.
*Chát!*
Cú tát bạo lực cực mạnh khiến đầu Thương ngoảnh sang một bên, gò má hốc hác lập tức sưng đỏ, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng. Thương cắn chặt môi, không để bản thân phát ra một tiếng rên rỉ nào. Cô dùng khả năng chịu đau cực hạn đã được rèn luyện qua những năm tháng làm việc tăng ca mười sáu tiếng tại xưởng may để kìm nén cơn chấn động thể xác, hai mắt đỏ ngầu nhưng bướng bỉnh nhìn xuống sàn nhà.
- Mày coi tao là con ngu à? – Mỹ Lệ điên cuồng gào thét, mụ ta quay sang ra lệnh cho Tuyết và Yến. – Lục soát hết phòng này cho tao! Tịch thu toàn bộ đồ đạc của nó! Con ranh này chắc chắn đang giấu giếm thứ gì đó. Nó không thể tự mình làm được việc này nếu không có kẻ giúp đỡ ngầm!
Tuyết và Yến lập tức xông vào giường tre. Yến dùng đôi bàn tay thô bạo túm lấy bả vai Thương, khống chế và đè chặt cô xuống mặt giường tre lồi lõm. Tuyết giật phắt chiếc chăn mỏng, lật tung chiếc gối ôm sờn rách. Thương cảm nhận được sự đe dọa vật lý cực lớn sát sườn, nhưng tâm trí cô lúc này chỉ tập trung vào một việc duy nhất: con búp bê vải của Hoài An đang nằm sát mép giường.
Trong khoảnh khắc Yến đè chặt vai cô, Thương giả vờ đau đớn dữ dội, cô co gập hai chân lại, miệng rên rỉ thảm thiết để thu hút sự chú ý của chúng vào phần bụng bầu:
- Đau quá... Đừng động vào bụng tôi... Đứa bé đang đạp... Oẹ...
Tận dụng lúc Tuyết đang mải miết lục lọi tủ quần áo gỗ cũ kỹ và Yến hơi lơi lỏng tay để tránh đè trúng bụng bầu, đôi bàn tay khéo léo, nhanh nhạy của một cựu công nhân may mặc của Thương hoạt động trong bóng tối của lớp drap trải giường bị xô lệch. Cô khéo léo dùng ngón chân đẩy con búp bê vải sờn rách dính sợi chỉ thô rớt xuống khe hẹp giữa tấm nệm bông ép và thành giường sắt rỉ sét của chiếc giường tre cũ. Đồng thời, ngón tay cô luồn sâu vào kẽ nứt của chiếc giường sắt rỉ sét, nơi chiếc kéo y tế mạ niken và chiếc điện thoại Nokia thô sơ đã được cô bọc kín trong một mảnh vải thun đen từ trước.
*Cạch.*
Chiếc kéo y tế và chiếc điện thoại nhỏ bé trượt sâu vào lòng ống sắt rỉ sét rỗng ruột của chân giường tre, biến mất hoàn toàn dưới lớp rỉ sắt vàng ố. Thương thở hắt ra một hơi, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Cô đã bảo vệ thành công hai bảo mệnh duy nhất của mình.
Ở phía bên kia phòng, Tuyết lật tung chiếc tủ quần áo, ném tất cả những bộ quần áo thun cũ nát của Thương xuống đất nhưng không tìm thấy bất kỳ thiết bị liên lạc nào. Yến lật tung chiếc nệm bông ép, chỉ phát hiện ra vài mẩu bột mì khô vụn dính tro than dưới gầm giường.
Mỹ Lệ bước đến sát giường, mụ ta túm lấy tóc Thương giật mạnh ra phía sau, ép cô phải nhìn thẳng vào khuôn mặt đang run rẩy vì tức giận của mình. Mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc của Mỹ Lệ xộc vào mũi Thương, trộn lẫn với mùi máu tanh nồng trong miệng tạo nên một cảm giác kinh tởm tột độ.
- Khai mau! Ai đã giúp mày tráo thuốc? – Mỹ Lệ nghiến răng hỏi, móng tay sơn đỏ nhọn hoắt bấm sâu vào da đầu Thương. – Có phải con Hoa giúp việc không? Hay là gã dược sĩ Bình bên đường đã chỉ cho mày cách nhận biết chất an thần? Mày không nói, tao sẽ cho vệ sĩ đánh gãy chân từng đứa một!
Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng Thương khi Mỹ Lệ nhắc đến Hoa và dược sĩ Bình. Họ là những ân nhân hiếm hoi đã dang tay cứu giúp cô giữa hang quỷ này. Nếu cô khai ra họ, cô sẽ mất đi những đồng minh cuối cùng, và họ cũng sẽ bị hủy hoại mạng sống dưới bàn tay tàn độc của vợ chồng Duy. Thương cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau buốt da đầu, cô nhìn thẳng vào mắt Mỹ Lệ bằng ánh mắt gan lì, bướng bỉnh:
- Tôi tự làm... Tôi xuống bếp lấy nước đêm rồi lén xúc bột mì trong hũ mang lên phòng... Không ai giúp tôi cả... Tôi thề là không có ai...
- Mày cứng đầu lắm! – Mỹ Lệ nổi điên, mụ ta tát thêm một cú chí mạng vào má bên kia của Thương.
*Chát!*
Cú tát mạnh đến mức Thương cảm thấy hai tai mình ù đi, một tiếng o o kéo dài vang lên trong đầu. Thể xác cô suy kiệt nghiêm trọng, nhưng ý chí của một người mẹ bảo vệ con đã giúp cô giữ vững sự im lặng tuyệt đối. Cô không khóc, không van xin, chỉ có đôi mắt rực lên một ngọn lửa căm phẫn thầm lặng.
Mỹ Lệ nhìn vết máu loang lổ trên khóe miệng Thương và bờ vai đang run lên bần bật của cô, mụ ta chợt nhận ra mình không thể tiếp tục dùng bạo lực cực đoan vì đứa trẻ trong bụng Thương vẫn là món hàng trị giá hai tỷ đồng mà Duy sắp giao cho đối tác Trung Quốc. Mụ ta hít một hơi sâu để kiềm chế cơn điên loạn, rồi buông tóc Thương ra, ghê tởm rút chiếc khăn lụa lau sạch những sợi tóc dính mồ hôi trên ngón tay.
- Con ranh nhà quê cứng cổ. – Mỹ Lệ quay sang Tuyết và Yến, giọng nói lạnh lùng đến xương tủy. – Tịch thu toàn bộ quần áo, chăn màn của nó. Từ ngày mai, không cho nó ăn cơm nữa. Bảo mụ Mùi đầu bếp chỉ được cho nó ăn cháo loãng pha thuốc kích thích tăng trưởng thai nhi liều cao của viện trưởng Phương gửi sang. Để xem cái bụng của nó chịu được bao lâu!
Tuyết nhanh chóng thu gom toàn bộ quần áo thun cũ của Thương vào một chiếc túi nilon lớn. Yến giật phắt chiếc chăn mỏng duy nhất trên giường tre, để lại Thương nằm trơ trọi trên mặt giường tre lồi lõm rỉ sét.
- Gọi cậu Uẩn vào đây cho tao! – Mỹ Lệ ra lệnh.
Vài phút sau, Lê Công Uẩn – gã trưởng nhóm an ninh vạm vỡ như hộ pháp, đầu trọc lốc với vết sẹo dài chạy dọc mang tai – bước vào phòng. Gã mặc bộ đồ thun đen bó sát lộ cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt vô cảm nhìn Thương như nhìn một món hàng lỗi.
- Mang nó lên phòng áp mái khóa xích biệt thự Tây Hồ. – Mỹ Lệ chỉ tay lên phía trần nhà. – Khóa chặt cửa ngoài bằng xích sắt. Cho vệ sĩ Sâm canh gác 24/7 ngoài hành lang. Cấm tuyệt đối không cho bất kỳ ai tiếp cận nó, kể cả con Hoa giúp việc. Nếu đứa bé có mệnh hệ gì trước ngày giao hàng, tao sẽ lột da cả lũ các người!
- Rõ, thưa phu nhân. – Uẩn cúi đầu tuân lệnh.
Gã tiến về phía giường tre, thô bạo túm lấy hai cổ tay gầy guộc của Thương, kéo lê cô ra khỏi giường. Thương đau đớn co rút người lại để bảo vệ bụng bầu, hai bàn chân trần kéo lê trên sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Cô bị dồn vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc khi bị tước bỏ mọi điều kiện sinh hoạt cơ bản nhất.
***
Phòng áp mái khóa xích của biệt thự Tây Hồ nằm trên tầng cao nhất, sát dưới mái tôn rỉ sét. Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông, nóng bức ngột ngạt như một lò thiêu vào ban ngày và lạnh buốt xương vào ban đêm. Cửa sổ gỗ duy nhất của căn phòng đã bị hàn chặt bằng ba thanh sắt lớn gỉ sét, chỉ để lộ một khe hở nhỏ chưa đầy mười centimet nhìn ra khoảng trời xám xịt của hồ Tây.
*Rầm!*
Uẩn quăng Thương xuống nền nhà xi măng bám đầy bụi bẩn và rác rưởi. Cơn đau từ hông truyền lên khiến Thương co rúm người lại, hai tay ôm lấy bụng bầu, nấc nghẹn.
- Nằm im đó mà dưỡng thai, con ranh. – Uẩn lạnh lùng nói rồi bước ra ngoài.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ dày đóng sập lại. Ngay sau đó là tiếng loảng xoảng ghê người của những sợi xích sắt lớn được quấn nhiều vòng quanh tay nắm cửa, tiếng ổ khóa đồng khóa chặt lách cách vang lên như một phán quyết giam cầm biệt lập vĩnh viễn. Bóng tối lập tức bao trùm lấy căn phòng áp mái ngột ngạt, chỉ có chút ánh sáng xám xịt yếu ớt lọt qua khe cửa sổ gỗ hàn thanh sắt rỉ sét.
Bên ngoài, gió bão bắt đầu gầm rú điên cuồng dội vào mái tôn tạo nên những âm thanh ầm ĩ rợn người. Tiếng sấm sét nổ vang dội trên bầu trời hồ Tây, báo hiệu siêu bão đã chính thức đổ bộ vào Hà Nội. Ánh chớp sáng lòa thi thoảng rạch ngang bầu trời, chiếu rọi khuôn mặt hốc hác dính đầy máu và mồ hôi của Thương đang nằm co quắp trên nền xi măng lạnh giá.
Thương lết người trong bóng tối, từng thớ thịt trên cơ thể cô đau nhức rã rời sau trận bạo hành của Mỹ Lệ. Khóe miệng cô sưng vù, rỉ máu, nhưng nỗi đau thể xác không thể dập tắt được ngọn lửa sinh tồn đang rực cháy trong huyết quản của người mẹ nghèo. Cô dùng hai tay chống đỡ cơ thể gầy guộc, mò mẫm bò về phía chiếc giường sắt rỉ sét cũ nát duy nhất nằm ở góc phòng áp mái – chiếc giường sắt rách nát dành cho những sản phụ bị trừng phạt trước đây.
Thương luồn bàn tay run rẩy vào trong lòng ống sắt rỗng ruột của chân giường. Khi những thớ thịt đầu ngón tay chạm vào lớp kim loại lạnh toát của chiếc kéo y tế mạ niken và vỏ nhựa thô ráp của chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ, nước mắt Thương trào ra nóng hổi dọc gò má sưng đỏ.
Cô lôi chiếc điện thoại Nokia cũ nát ra ngoài. Dưới ánh sáng yếu ớt của tia chớp ngoài cửa sổ, Thương cẩn thận lắp pin vào thân máy, nhưng cô không bật nguồn ngay. Cô biết hacker Hùng Cyber của Duy có thể quét sóng BTS bất cứ lúc nào. Cô chỉ ôm chặt chiếc điện thoại nhỏ bé và chiếc kéo sắc bén vào lòng, dùng thân mình che chở cho chúng như bảo vệ giọt máu ruột thịt trong bụng.
Tiếng gió bão ngoài kia càng lúc càng rít mạnh, mưa xối xả trút xuống mái tôn phòng áp mái như muốn đánh sập căn biệt thự Tây Hồ tàn độc này. Giữa bóng tối giam cầm ngột ngạt và tiếng sấm sét gầm rú, Mai Hoài Thương vẫn đứng thẳng trong tâm bão, giữ chặt bảo mệnh trong tay, sẵn sàng chờ đợi thời điểm mất điện toàn khu vực để kích hoạt cuộc đào thoát sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!