Nhạc nềnRecollection

Lá Thư Viết Bằng Bút Chì

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên sau cơn bão số ba cố lách qua khe cửa sổ gỗ bị hàn thanh sắt rỉ sét của căn phòng áp mái, Mai Hoài Thương mới từ từ tỉnh giấc. Đầu cô đau như búa bổ, cơ thể mệt mỏi rã rời như vừa trải qua một trận đại chiến. Cuống họng cô vẫn còn đọng lại vị đắng ngắt và sự tê dại đầu lưỡi đặc trưng của thuốc Bio-Pregna – thứ độc chất chứa hoạt chất an thần liều cao Diazepam mà y tá Yến đã ép cô nuốt vào tối qua dưới sự giám sát lạnh lùng của camera. Thương khẽ máy động cơ thể, cảm nhận cái lạnh buốt từ sàn nhà đá cẩm thạch truyền vào da thịt. Cô đưa bàn tay run rẩy lên xoa nhẹ bụng bầu bốn tháng của mình. Đứa trẻ bên trong như cảm nhận được nỗi lòng của người mẹ, khẽ chuyển động đạp nhẹ vào thành tử cung. Cảm giác ấm áp và thiêng liêng ấy lập tức xua tan đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi đang bủa vây lấy tâm trí cô.


Đứa trẻ này là con ruột của cô. Nó mang một trăm phần trăm huyết thống của cô chứ không phải của người đàn bà quý tộc vô sinh Tống Mỹ Lệ. Vợ chồng Trịnh Khắc Duy và Viện trưởng Nguyễn Minh Phương đã lén lút tráo đổi phôi trứng hỏng của Mỹ Lệ bằng trứng của cô để đảm bảo tỷ lệ đậu thai thành công cho giao dịch buôn người trị giá hai tỷ đồng với mụ trùm Mã Nghị ở biên giới. Chúng coi con cô như một món hàng, còn cô chỉ là một cái máy đẻ thuê rẻ tiền không hơn không kém. Nhưng chúng đã nhầm. Bản năng làm mẹ thiêng liêng và cuồng bạo đã thức tỉnh trong huyết quản của người con gái Nghệ An nghèo khổ này. Cô thà chết chứ quyết không để chúng cướp đi giọt máu ruột thịt của mình.


Thương khẽ lết người về phía chiếc giường tre cũ kỹ ở góc phòng. Cô luồn tay xuống dưới mép nệm bông ép rách nát, khẽ chạm vào lớp kim loại lạnh toát của chiếc kéo y tế mạ niken – thứ vũ khí thô sơ duy nhất cô lén lấy được từ tủ thuốc tầng hai phòng khám Hoàn Mỹ và giấu kỹ tại đây. Chiếc kéo vẫn nằm yên đó, như một chỗ dựa vật lý thầm lặng bảo mệnh cho cô. Nhưng Thương biết rõ, một chiếc kéo nhỏ không thể giúp cô đối đầu trực diện với hệ thống bảo vệ nghiêm ngặt 24/7 của biệt thự Tây Hồ dưới sự chỉ huy của gã trưởng nhóm vệ sĩ tàn bạo Lê Công Uẩn. Cô cần một đồng minh bên ngoài. Cô cần pháp luật bảo vệ. Cô cần liên lạc được với Luật sư Bùi Khánh Vy – người sáng lập văn phòng trợ giúp pháp lý cho phụ nữ nghèo mà cô từng nghe nhắc đến trên một tờ báo cũ.


Nhưng làm thế nào để gửi một lá thư cầu cứu ra ngoài khi cô bị giam lỏng hoàn toàn, không điện thoại, không giấy tờ tùy thân?


Thương đưa mắt quan sát căn phòng áp mái ngột ngạt. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ cạnh giường, có một vỏ hộp thuốc Bio-Pregna bằng giấy các-tông thô ráp dán nhãn giả mác Bio-Pregna đã bị bóc dở. Cô nhớ ra dưới kẽ nứt của chiếc tủ gỗ cũ ở góc phòng có một mẩu bút chì cụt ngủn dính đầy bụi than do những người thợ sửa mái tôn bỏ quên từ tháng trước. Thương lết đến, dùng đầu ngón tay gầy guộc mò mẫm trong kẽ nứt tối tăm. Khi những thớ thịt đầu ngón tay chạm vào mẩu gỗ tròn thô ráp, tim cô đập thình thịch như đánh trống. Cô lôi mẩu bút chì cụt ngủn ra, thổi nhẹ lớp bụi bám trên đầu ngòi chì rỉ sét.


Với đôi bàn tay run rẩy vì sốt nhẹ và lo âu, Thương xé rách vách trong của vỏ hộp giấy các-tông thuốc bổ Bio-Pregna. Mặt trong của vỏ hộp là lớp giấy nhám màu xám mộc mạc, chưa hề dính mực. Cô quỳ thụp xuống sàn nhà, lấy chiếc giường tre làm bàn viết, bắt đầu đặt ngòi chì lên mặt giấy ráp. Từng nét chữ nguệch ngoạc, méo mó nhưng đẫm huyết lệ và sự phẫn uất bắt đầu hiện lên:


*"Kính gửi Luật sư Bùi Khánh Vy,*


*Con tên là Mai Hoài Thương, 26 tuổi, cựu công nhân may mặc ở Nghệ An. Con viết lá thư này bằng bút chì trên vỏ hộp thuốc bổ trong tình trạng bị giam cầm biệt lập tại tầng ba biệt thự Tây Hồ của vợ chồng Trịnh Khắc Duy và Tống Mỹ Lệ. Con bị lừa ký vào một hợp đồng mang thai hộ thương mại phi pháp để lấy tiền mổ tim cứu em gái Mai Hoài An tại bệnh viện Bạch Mai. Nhưng con vừa phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: đứa trẻ trong bụng con thực chất là con ruột của con. Viện trưởng Nguyễn Minh Phương của phòng khám Hoàn Mỹ đã lén tráo đổi trứng của con vì trứng của Mỹ Lệ bị hỏng hoàn toàn. Duy đã ngã giá bán đứa con ruột này của con sang Trung Quốc với giá hai tỷ đồng ngay khi nó chào đời. Chúng tiêm vào người con các loại thuốc bổ Bio-Pregna chứa chất an thần liều cao để khống chế thần kinh của con. Con xin Luật sư hãy cứu lấy con và đứa bé vô tội trong bụng. Con không trộm cắp tài sản của ai, con chỉ muốn bảo vệ giọt máu của chính mình..."*


Nước mắt Thương rơi lã chã, làm nhòe đi vài nét chì xám xịt trên mặt giấy các-tông thô ráp. Cô vội vã dùng vạt áo thun đen lau đi những giọt nước mắt sinh lý, cố gắng viết thêm địa chỉ của biệt thự Tây Hồ và sơ đồ phòng áp mái mà cô ghi nhớ được. Thương gấp nhỏ tờ giấy các-tông lại thành một hình vuông nhỏ bằng lòng bàn tay, giấu chặt dưới lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.


Đúng lúc đó, tiếng xích sắt ngoài cửa phòng áp mái vang lên lách cách. Cánh cửa gỗ dày mở ra, Nguyễn Thị Hoa – cô bé giúp việc mười tám tuổi với mái tóc buộc hai bên giản dị – bước vào phòng mang theo một chiếc giỏ nhựa đựng đồ giặt lớn. Khuôn mặt Hoa lấm lét, đôi mắt to tròn luôn đảo liên tục xung quanh để đề phòng camera hồng ngoại ngoài hành lang.


- Chị Thương... – Hoa thì thào, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe. Cô bé giả vờ cúi người gom những bộ quần áo bẩn của Thương vứt trên giường vào giỏ đồ giặt. – Chị khỏe hơn chưa? Hôm nay bà Mỹ Lệ khó tính lắm, bà ấy cứ mắng em suốt sáng nay vì tội lau nhà không sạch.


Thương nhìn Hoa, ánh mắt cô rực lên một tia sáng cầu cứu. Cô biết Hoa là người duy nhất trong biệt thự này còn giữ được lòng nhân hậu thầm lặng. Cô bé cũng xuất thân từ nghèo khó, đi làm thuê để nuôi gia đình nên thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc với sự kiên cường của Thương.


- Hoa... giúp chị việc này... – Thương thì thào, cô nắm lấy bàn tay thô ráp của Hoa, lén kẹp lá thư tay gấp nhỏ bằng giấy các-tông dưới đáy giỏ đồ giặt của Hoa, ngay dưới đống khăn tắm ẩm ướt để tránh bị phát hiện nếu có ai lục soát từ trên xuống. – Hãy gửi lá thư này đến văn phòng Luật sư Bùi Khánh Vy ở ngõ sâu phố Chùa Láng. Chị van xin em... Đây là con đường sống duy nhất của mẹ con chị.


Hoa run bắn người, chiếc giỏ nhựa trên tay cô bé khẽ chao đảo. Gương mặt Hoa biến sắc, cô bé lắp bắp:


- Chị... chị viết thư cầu cứu sao? Nếu ông Duy và trưởng nhóm Uẩn phát hiện ra, họ sẽ đuổi việc em, họ sẽ đánh em chết mất... Em sợ lắm...


- Chị biết em sợ, chị cũng sợ. – Thương nắm chặt lấy vai Hoa, ánh mắt bướng bỉnh và gan góc của cô nhìn thẳng vào mắt Hoa, tiếp thêm dũng khí cho cô bé giúp việc trẻ tuổi. – Nhưng đứa trẻ trong bụng chị là vô tội. Chúng nó định bán đứa bé đi ngay khi sinh ra. Chị nợ em mạng sống này, Hoa ạ. Em gái chị ở bệnh viện Bạch Mai cũng đang nguy kịch. Chị không còn ai để tin tưởng ngoài em nữa.


Hoa nhìn xuống bụng bầu của Thương, rồi nhìn vào những giọt nước mắt đọng trên gò má hốc hác của người sản phụ tội nghiệp. Trái tim nhân hậu của cô bé giúp việc mười tám tuổi run lên trước tình mẫu tử thiêng liêng và bản năng bảo vệ con của Thương. Hoa hít một hơi thật sâu, cắn chặt môi gật đầu:


- Được rồi... Em sẽ giúp chị. Em sẽ dùng quy tắc truyền tin bằng shipper mà chị chỉ đợt trước. Em sẽ gửi nó đi. Nhưng chị phải hứa với em là phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đừng để bà Tuyết nghi ngờ.


- Chị hứa. Chị sẽ uống thuốc bột mì giả để giữ tỉnh táo. Em đi nhanh đi, đừng để Uẩn thấy em ở phòng chị quá lâu.


Hoa vội vã phủ đống quần áo bẩn lên trên lá thư các-tông dưới đáy giỏ, ôm chặt chiếc giỏ nhựa bước nhanh ra ngoài cửa phòng áp mái. Cánh cửa gỗ dày đóng sầm lại, tiếng khóa xích sắt lách cách vang lên như một chiếc thòng lọng vô hình khóa chặt Thương vào bóng tối.


***


Hoa ôm giỏ đồ giặt đi xuống cầu thang tầng hai biệt thự Tây Hồ, tim cô bé đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi bước chân của cô trên bậc cầu thang đá cẩm thạch sang trọng đều nặng nề như đeo đá. Cô bé cố gắng giữ cho dáng đi tự nhiên nhất, nhưng đôi vai gầy gò vẫn không ngừng run rẩy.


Khi đi ngang qua phòng bảo vệ ở tầng trệt, Hoa giật mình suýt đánh rơi giỏ đồ khi nghe thấy tiếng gọi nghiêm nghị của Lê Văn Nam – gã vệ sĩ hai mươi tám tuổi đang ngồi trực màn hình camera an ninh hành lang:


- Hoa! Đứng lại đó.


Hoa đứng im bất động như tượng sáp, mồ hôi hột vã ra dọc sống lưng. Cô bé từ từ quay lại, cố nở một nụ cười gượng gạo lấm lét:


- Dạ... anh Nam gọi em có việc gì thế ạ? Em đang mang đồ giặt của chị Thương xuống nhà kho sau biệt thự.


Nam đứng dậy khỏi chiếc ghế xoay, bước ra khỏi phòng bảo vệ. Gã cao ráo, mặc đồng phục bảo vệ sẫm màu, khuôn mặt nghiêm nghị dường như đang dò xét điều gì bất thường. Nam tiến về phía giỏ đồ giặt của Hoa, ánh mắt gã liếc xuống đống quần áo bẩn xếp xộc xệch bên trong. Hoa cảm giác như hơi thở của mình sắp ngừng lại. Lá thư tay bằng giấy các-tông của Thương đang nằm ngay dưới đáy giỏ, chỉ cách lớp khăn tắm ẩm ướt vài centimet.


- Giỏ đồ giặt hôm nay sao nặng thế? – Nam hỏi, tay gã đặt vào vành giỏ nhựa, khẽ nhấc lên kiểm tra trọng lượng. Gã phát hiện giỏ đồ có dấu hiệu bất thường, dường như có một vật phẳng, cứng dính dưới đáy giỏ chứ không chỉ có quần áo mềm.


Hoa run rẩy, hai đầu gối cô bé khuỵu xuống, giọng thều thào van nài:


- Anh Nam... chỉ là quần áo và khăn tắm ẩm của chị Thương thôi ạ... Chị ấy mệt nên ra nhiều mồ hôi, em gom hết đi giặt...


Nam nhìn vào đôi mắt to tròn đang ngập tràn sự sợ hãi tột độ của Hoa. Gã là một nhân viên bảo vệ làm thuê ăn lương, có mẹ già đang nằm viện điều trị tích cực nên gã thấu hiểu sâu sắc nỗi đau đớn và hoàn cảnh nghèo khó của hai chị em Thương. Nhiều lần gã đã nới lỏng giám sát để Thương có thêm không gian thở. Nhìn vệt mồ hôi lạnh trên trán Hoa, Nam hiểu ngay cô bé giúp việc này đang lén lút giúp Thương chuyển thứ gì đó ra ngoài.


Nam thở dài một tiếng, ánh mắt gã thoáng dao động dằn vặt. Gã buông tay khỏi vành giỏ nhựa, quay mặt đi hướng khác, giọng nói hạ thấp xuống chỉ đủ cho Hoa nghe:


- Đi nhanh đi. Đừng đi qua lối cửa chính, trưởng nhóm Uẩn đang kiểm tra camera ở sảnh đấy. Đi lối cổng sau nhà kho đổ rác đổ rác đúng giờ giấc cố định đi. Đi nhanh lên, đừng để tôi phải báo cáo lại.


Hoa bàng hoàng nhìn Nam, nước mắt xúc động suýt trào ra. Cô bé cúi đầu cảm ơn rối rít rồi ôm chặt giỏ đồ chạy nhanh về phía lối đi phụ dẫn ra nhà kho sau biệt thự.


***


Tại khu vực cổng sau biệt thự Tây Hồ, mưa phùn bắt đầu rơi lất phất làm mờ đi cảnh vật xung quanh. Hoa đứng sau cánh cửa sắt nhỏ của nhà kho đổ rác, mắt nhìn ra con đường nhỏ vắng vẻ ven hồ Tây.


Theo quy tắc truyền tin bằng shipper đã thống nhất với Thương, Hoa lén dùng chiếc điện thoại cục gạch cũ của mình đặt một đơn hàng giao đồ ăn giả trên ứng dụng công nghệ. Cô bé chọn một hộp bánh cuốn nóng hổi từ một quán ăn gần đó, và người nhận đơn giao hàng là Hoàng Văn Thái – chàng shipper công nghệ trẻ tuổi, lanh lợi thường xuyên nhận đơn chạy quanh khu vực Tây Hồ.


Năm phút sau, tiếng động cơ xe máy quen thuộc vang lên ngoài cổng sau. Thái dừng chiếc xe Wave Alpha cũ sát mép cửa sắt nhà kho. Gã đội mũ bảo hiểm gắn camera hành trình, mặc đồng phục shipper màu xanh lá cây sờn màu.


Hoa hé mở cửa sắt, lấm lét nhìn quanh xem có vệ sĩ nào đi tuần hay không. Khi thấy không gian hoàn toàn yên ắng, cô bé nhanh tay rút lá thư các-tông viết bằng bút chì dưới đáy giỏ đồ giặt ra, kẹp chặt nó dưới đáy hộp bánh cuốn nóng hổi đựng trong túi nilon đen mà Thái vừa đưa qua khe cửa.


- Anh Thái... gửi khẩn cấp gói hàng này đến văn phòng Luật sư Bùi Khánh Vy ở ngõ sâu phố Chùa Láng. – Hoa thì thào, tay cô bé run rẩy đưa cho Thái tờ tiền năm mươi nghìn đồng tiền túi ít ỏi của mình để chi trả lộ phí. – Nhớ giao tận tay cho Luật sư Vy, tuyệt đối không được đưa cho ai khác. Chị Thương đang gặp nguy hiểm tính mạng.


Thái nhận gói hàng, ánh mắt gã trẻ tuổi thoáng hiện lên sự nghiêm túc, trách nhiệm. Gã hiểu tính chất ngặt nghèo của những đơn hàng đặc biệt từ biệt thự Tây Hồ bấy lâu nay. Gã gật đầu dứt khoát, nhét chiếc hộp bánh cuốn chứa lá thư mật vào sâu trong chiếc túi giao hàng giữ nhiệt của mình:


- Yên tâm đi, tôi thông thạo mọi ngõ ngách Hà Nội, sẽ giao tận tay cho Luật sư Vy trong vòng hai mươi phút. Cô vào nhà đi kẻo camera quét trúng.


Thái nổ máy xe, chiếc Wave cũ lao vút đi trong màn mưa phùn lạnh lẽo của Hà Nội, mang theo sợi dây cứu mạng đầu tiên của mẹ con Thương hướng về phố Chùa Láng.


***


Sau khi gửi được lá thư đi, Hoa không quay lại phòng dọn dẹp ngay. Cô bé mạo hiểm dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của mình lén tìm đến một tiệm tạp hóa nhỏ ven đường khu vực Định Công để mua giúp Thương một chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát cùng một chiếc sim rác không chính chủ.


Hoa biết rằng nếu mang một chiếc điện thoại thông minh đắt tiền vào biệt thự, hệ thống quét sóng định vị công nghệ cao của hacker Hùng Cyber – kẻ được Duy thuê giám sát không gian số biệt thự – sẽ lập tức phát hiện ra tọa độ GPS và chặn cuộc gọi cầu cứu của Thương. Chiếc điện thoại Nokia thô sơ không có định vị thông minh, sử dụng sóng vô tuyến cơ học là công cụ bảo mệnh an toàn nhất lúc này.


Hoa quay trở lại biệt thự Tây Hồ vào buổi chiều muộn dưới danh nghĩa dọn dẹp phòng áp mái tầng ba lần hai. Cô bé bước vào phòng Thương, trên tay cầm con búp bê vải sờn rách của em gái Hoài An – kỷ vật gia đình duy nhất mà Thương luôn mang theo bên mình từ quê Nghệ An xuống Hà Nội.


Thương đang nằm co quắp trên giường tre, mắt dán chặt vào trần nhà tối tăm. Khi thấy Hoa bước vào, cô vội vã ngồi dậy.


Hoa khóa chặt cửa phòng áp mái bằng chốt gỗ bên trong, rồi tiến lại gần giường Thương. Cô bé dùng chiếc kéo nhỏ lén giấu trong túi giẻ lau, khéo léo rạch một đường chỉ khâu nhỏ dọc theo lưng con búp bê vải sờn rách. Từ bên trong ruột bông ép của búp bê, Hoa lôi ra chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát màu đen cùng một chiếc sim rác đã được lắp sẵn nguồn.


- Em mua được rồi, chị Thương. – Hoa khóc nghẹn thì thào, đưa chiếc điện thoại nhỏ gọn vào tay Thương. – Em đã giấu nó vào trong búp bê vải của Hoài An. Chị cứ nhét búp bê dưới nệm giường, bọn vệ sĩ Long và Tuyết có dọn phòng cũng sẽ không bao giờ nghi ngờ một món đồ chơi rách rưới của trẻ con đâu. Khi nào cần liên lạc mật với Luật sư Vy, chị chỉ cần lắp pin bật nguồn nhắn tin ngắn gọn rồi tháo pin ngay lập tức để tránh bị hacker quét sóng.


Thương siết chặt chiếc điện thoại nhỏ bé trong lòng bàn tay gầy guộc của mình. Cảm giác kim loại thô ráp của chiếc Nokia cũ mang lại cho cô một luồng sinh khí ấm áp vô tận. Đây không chỉ là một thiết bị truyền tin; đây là tia hy vọng, là vũ khí bảo mệnh giúp cô kết nối với ánh sáng công lý bên ngoài lồng giam vàng son tàn độc này.


- Chị cảm ơn em, Hoa... Chị nợ em mạng sống này. – Thương khóc nghẹn ôm chặt lấy Hoa vào lòng, hai cô gái nghèo khổ nương tựa vào nhau giữa hang cọp Tây Hồ.


- Chị giấu điện thoại đi nhanh lên, em phải ra ngoài đổ rác đổ rác tiếp đây. Bà Mỹ Lệ bắt đầu nghi ngờ vì sao em dọn phòng áp mái lâu thế rồi. – Hoa vội vã khâu lại đường chỉ lưng búp bê vải bằng sợi chỉ thô, nhét con búp bê sâu dưới nệm giường tre sát cạnh chiếc kéo y tế mạ niken rồi ôm giỏ đồ bước nhanh ra ngoài.


***


Đêm đã về khuya. Cơn mưa phùn Hà Nội càng lúc càng dày đặc, phủ một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo lên những con ngõ sâu chằng chịt của phố Chùa Láng.


Bên trong Văn phòng Luật sư Khánh Vy – căn phòng nhỏ hẹp nằm sâu trong ngõ khuất chứa đầy những chồng hồ sơ tài liệu bảo vệ quyền lợi cho phụ nữ nghèo bị bóc lột, ánh đèn tuýp neon vẫn rực sáng một màu trắng xanh cô độc. Luật sư Bùi Khánh Vy, người phụ nữ trung niên thanh lịch ngoài bốn mươi tuổi với mái tóc cắt ngắn gọn gàng và ánh mắt sắc sảo, kiên nghị, vẫn đang miệt mài lật giở từng trang tài liệu vụ án bạo hành gia đình.


*Cộc... cộc... cộc.*


Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên cắt đứt không gian tĩnh lặng của đêm khuya. Vy nhíu mày, nhìn đồng hồ treo tường đã chỉ mười một giờ đêm. Cô đứng dậy, bước ra mở cửa phòng văn phòng.


Một chàng shipper trẻ tuổi mặc đồng phục Grab ướt sũng nước mưa đang đứng ngoài cửa, trên tay ôm chặt một chiếc hộp giấy đựng bánh cuốn đã nguội lạnh dính đầy nước mưa bão.


- Cho hỏi đây có phải là Văn phòng Luật sư Bùi Khánh Vy không ạ? – Thái hỏi, giọng nói run rẩy vì lạnh.


- Đúng rồi, tôi là Luật sư Vy đây. Có việc gì thế cậu shipper? – Vy hỏi, ánh mắt chuyên nghiệp nhìn lướt qua vẻ vội vã của Thái.


Thái không nói lời nào, gã nhanh tay mở túi nilon đen, lôi chiếc hộp giấy các-tông đựng bánh cuốn ra, lách người đưa thẳng vào tay Vy rồi thì thầm nhỏ nhẹ:


- Có người trong biệt thự Tây Hồ gửi khẩn cấp cho Luật sư cái này. Chị ấy đang bị giam cầm nguy hiểm tính mạng. Xin Luật sư hãy đọc ngay lập tức.


Thái quay lưng chạy nhanh ra ngoài con ngõ mưa phùn, nổ máy xe biến mất vào bóng tối trước khi Vy kịp hỏi thêm điều gì.


Vy khép chặt cửa văn phòng, mang chiếc hộp giấy các-tông dính đầy nước mưa vào bàn làm việc dưới ánh đèn tuýp. Cô cẩn thận bóc lớp băng keo dán dưới đáy hộp bánh cuốn. Khi lớp giấy bạc lót bánh cuốn được nhấc lên, một mảnh giấy các-tông màu xám thô ráp, rách nát từ vỏ hộp thuốc Bio-Pregna rơi ra ngoài.


Vy cầm mảnh giấy các-tông lên. Trên mặt giấy xám mộc mạc, những dòng chữ viết bằng nét chì xám xịt nguệch ngoạc, méo mó hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn rực sáng. Đó là những dòng chữ đẫm nước mắt, đẫm huyết lệ và sự phẫn uất tột độ của một người mẹ nghèo khổ đang bị dồn vào đường cùng.


Vy đọc từng dòng chữ viết vội của Thương. Đôi lông mày thanh lịch của cô luật sư kỳ cựu dần nhíu chặt lại, ánh mắt sắc sảo của cô rực lên một tia sáng kinh hoàng xen lẫn căm phẫn tột độ.


Thương vụ buôn người hai tỷ đồng.


Bí mật tráo trứng sinh học vô nhân đạo của Viện trưởng Nguyễn Minh Phương phòng khám Hoàn Mỹ.


Lồng giam dưỡng thai khép kín biệt thự Tây Hồ của nhà tài phiệt Trịnh Khắc Duy dưới danh nghĩa Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh.


Những giọt nước mắt của Thương dính trên thớ giấy các-tông thô ráp như đang trực tiếp gào thét, van xin cô đứng ra bảo vệ công lý cho một sinh mệnh vô tội chưa chào đời.


- Vạn Gia Sinh... Trịnh Khắc Duy... – Vy lẩm nhẩm cái tên doanh nhân từ thiện lịch lãm nổi tiếng khắp Hà Nội bấy lâu nay, đôi bàn tay cô siết chặt mảnh giấy các-tông đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. – Hóa ra lớp vỏ bọc nhân đạo của các người lại tàn độc và dơ bẩn đến mức này. Các người coi cơ thể phụ nữ nghèo và trẻ sơ sinh như những món hàng giao dịch thương mại phi pháp sao?


Vy bước đến bên chiếc tủ sắt lưu trữ hồ sơ vụ án mật của văn phòng. Cô mở khóa két sắt, lấy ra một chiếc cặp da màu đen trống rỗng. Cô dùng bút dạ đen viết lên nhãn của chiếc cặp da dòng chữ dứt khoát, sắc lẹm: **"CHUYÊN ÁN MẬT: ĐƯỜNG DÂY THIÊN SỨ - TRỊNH KHẮC DUY & VẠN GIA SINH"**.


Vy đặt mảnh giấy các-tông viết bằng nét chì xám xịt của Thương vào sâu bên trong chiếc cặp da mật, chính thức bắt đầu hành trình đơn độc thu thập chứng cứ pháp lý chống lại thế lực tài phiệt bị lũng đoạn bởi đồng tiền để bảo vệ quyền làm mẹ hợp pháp của Mai Hoài Thương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!